78
Chương
9k
Lượt xem
54
Theo dõi
0
Quà tặng
(BL) Một Đoạn Duyên Trần Có Bóng Người Thương
Truyện xoay quanh cuộc sống tưởng chừng bình yên của quan tri phủ Lê Lâm và chàng thương nhân Trịnh Khải. Giữa những phiên xử nghiêm minh, những chuyến hàng xuôi ngược, hai con người mang hai thế giới khác biệt vô tình va vào nhau. Từ lần đầu gặp gỡ tưởng chỉ thoáng qua, đến khi tình cảm dần nảy nở giữa những ràng buộc định kiến. Khải và Lâm sẽ lựa chọn thế nào khi con đường trước mặt không chỉ có tình yêu, mà còn đầy sóng ngầm chốn quan trường?
Trích đoạn:
Lúc vừa trở về, Lâm thấy trong sân chật ních người với đồ đạc. Nào là bộ bàn ghế gỗ mới toanh, chậu quất sai trĩu quả. Còn có mấy khay mứt gói bằng giấy đỏ thắm, vài hũ mắm tôm chua, dưa kiệu, bánh in, bánh tét… đủ thứ.
Lâm ngơ ngác nhìn, rồi quay lại trừng mắt hỏi Khải: "Mấy thứ này là sao?"
Khải tự nhiên đáp: "Thì Tết mà. Tôi thấy nhà cậu dùng đồ cũ mãi cũng chán, nên sắm thêm tí cho nó mới mẻ. Dù sao tôi cũng ở nhà cậu nhiều như nhà mình, sắm vài món cho đỡ ngại."
Lâm nghiêm giọng dọa: "Vậy thì cấm cậu không được sang đây nữa."
Chẳng những Khải không sợ, còn chạy tót vào nhà trong, méc với mẹ Lâm: "U ơi, Lâm đòi đuổi con về, bảo là không cho con bén mảng sang đây nữa..."
Mẹ của Lâm đang ngồi trông người làm gói bánh chưng, nghe vậy chỉ chậc một tiếng, ngoái đầu bảo: "Nó mà dám. Con cứ ở lại đây cho vui cửa vui nhà."
Lâm đứng ngoài cửa, nghe tới đó bỗng nghẹn lời. Từ khi nào mà hai người đã xưng con gọi u nhanh thế nhỉ? Khải thì quay đầu nhìn y, ánh mắt chọc ghẹo không hề che giấu: "Cậu có đuổi tôi thì cha mẹ cậu cũng sẽ giữ tôi ở lại thôi."
Lâm không nói nữa, chỉ bất lực quay đi. Còn Khải, tay xách giỏ đi ra, vừa đi vừa huýt sáo, dáng vẻ như thể Tết này dù trời có mưa rét cũng không hề khiến chàng bớt vui.
Bìa truyện: Đổ Nước
Dành cho độc giả trên 18 tuổi
Mục lục
Gói Quà Đầu Hạ
1571 từ · 6 phút đọc
Xâu Tiền Của Chàng Thương Nhân
1132 từ · 4 phút đọc
Thi Đình
1262 từ · 5 phút đọc
Lão Quan Tri Phủ
2612 từ · 10 phút đọc
Bổ Nhiệm
1765 từ · 7 phút đọc
Trở Về Quê Nhà
1569 từ · 6 phút đọc
Cậu Khải Ơi, Quan Lâm Cho Gọi!
1504 từ · 6 phút đọc
Tôi Ở Đây, Gần Ngay Cậu Còn Gì
1295 từ · 5 phút đọc
Cậu Qua Nhà Quan Phủ Ăn Cơm Tối Đây
1672 từ · 6 phút đọc
Có Cái Lá Khô Dính Trên Tóc Cậu
1130 từ · 4 phút đọc
Cái Người Này Hôm Nay Sao Lạ Thế?
1687 từ · 6 phút đọc
Có Những Việc, Chỉ Cậu Mới Nhớ Giùm Tôi
1522 từ · 6 phút đọc
Nếu Một Ngày Khải Lấy Vợ Thì Có Về Ở Đây Không?
1076 từ · 4 phút đọc
Người Đàn Bà Mất Tích
1362 từ · 5 phút đọc
Ai Đã Đưa Người Đó Đi?
1524 từ · 6 phút đọc
Muốn Hại Y, Phải Bước Qua Xác Tao Trước!
1254 từ · 5 phút đọc
Tra Khảo
1660 từ · 6 phút đọc
Đau Lòng
1477 từ · 5 phút đọc
Không Có Việc Gì Quan Trọng Bằng Cậu
1357 từ · 5 phút đọc
Khải Muốn Che Chở Cho Lâm Cả Đời
1438 từ · 5 phút đọc
Hay Cậu Dạy Tôi Viết Chữ Với
2132 từ · 8 phút đọc
Hoa Đã Có Chủ
1670 từ · 6 phút đọc
Đi Chợ Tết
1807 từ · 7 phút đọc
Giọng Cậu Sao Mà Nghe Cuốn Hút Đến Vậy
1455 từ · 5 phút đọc
Quẻ Này Không Tốt
1619 từ · 6 phút đọc
Tôi Có Một Món Quà Muốn Tặng Cho Cậu
1695 từ · 6 phút đọc
Khải! Đừng Để Thua!
1849 từ · 7 phút đọc
Đừng Để Đến Lúc Mất Rồi Mới Tiếc
1968 từ · 7 phút đọc
Nụ Hôn
1974 từ · 7 phút đọc
Người Ấy Không Phải Là Con Gái
1777 từ · 7 phút đọc
Luật Không Phải Để Trưng Bày
1431 từ · 5 phút đọc
Trói Hắn Lại!
2249 từ · 8 phút đọc
Cậu Ở Trong Mơ Vẫn Đáng Yêu Hơn Nhiều
2279 từ · 9 phút đọc
Cậu Không Thương Tôi Nữa À?
2008 từ · 8 phút đọc
Quan Phủ Lâm Thực Sự Có Tội Chăng?
2441 từ · 9 phút đọc
Nàng Xuân
2959 từ · 11 phút đọc
Dạo Này Ngài Ngủ Có Ngon Giấc Không?
1936 từ · 7 phút đọc
Cậu Làm Tôi Sợ Mất Hồn
2425 từ · 9 phút đọc
Cây Trúc Đào
1891 từ · 7 phút đọc
Tôi Muốn... Hôn Cậu
1479 từ · 5 phút đọc
Cậu Lâm với cô út nhà lý trưởng xứng đôi quá nhỉ?
3163 từ · 12 phút đọc
Khi Lý Trí Không Còn Chỗ Đứng (18+)
2138 từ · 8 phút đọc
Chỉ có hai ta, em nên gọi anh như thế nào? (18+)
2184 từ · 8 phút đọc
Quan Lâm Sắp Hỏi Tội Cậu Khải Của Em Rồi!
1690 từ · 6 phút đọc
Hãy đợi anh… ba năm.
1703 từ · 6 phút đọc
Em ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Anh đi rồi sẽ trở về với em.
1786 từ · 7 phút đọc
Chúng Ta Có Duyên Thật Đó
1522 từ · 6 phút đọc
Tham tán quân vụ Trần Viễn Du
1769 từ · 7 phút đọc
Khanh có kế sách gì để trị thủy?
2204 từ · 8 phút đọc
Cái Miệng "hỗn" Của Viễn Du
1867 từ · 7 phút đọc
Chàng Nhớ Lâm Rồi
1608 từ · 6 phút đọc
Trưởng Công Chúa Thanh Khuê
1459 từ · 5 phút đọc
Quan Nhớ Đến Cậu Khải Phải Không?
1569 từ · 6 phút đọc
Ngỡ Gần Mà Xa
1849 từ · 7 phút đọc
Thư Gửi Người Anh Thương...
1567 từ · 6 phút đọc
Em Ở Nơi Ấy Xin Giữ Mình Bình Yên
2227 từ · 8 phút đọc
Thi Võ
2812 từ · 11 phút đọc
Cử Nhân Võ
1703 từ · 6 phút đọc
Cũng Lâu Quá Rồi Chưa Gặp Người Thân
2157 từ · 8 phút đọc
Ta Thích Những Kẻ Liều Mạng Như Ngươi
1849 từ · 7 phút đọc
Lâu ngày không gặp, em lại chào đón tôi theo cách này sao?
2358 từ · 9 phút đọc
Có Nhớ Anh Không?
2077 từ · 8 phút đọc
Mấy Cậu Lấy Búa Đến Đây Cho Tôi
1747 từ · 6 phút đọc
Con Đi Chơi Với Cha Khải Có Vui Không?
2023 từ · 8 phút đọc
Cảm Ơn Em Vì Đã Tin Tưởng Anh
2385 từ · 9 phút đọc
Tôi Biết Cống Phẩm Thật Hiện Đang Ở Đâu
2677 từ · 10 phút đọc
Đối Sách
1696 từ · 6 phút đọc
Ta Tin Chúng Ta Sẽ Thành Công
2060 từ · 8 phút đọc
Anh vừa mới ra mắt gia tiên nhà em đấy
1616 từ · 6 phút đọc
Em Muốn Anh...(18+)
1320 từ · 5 phút đọc
Phải Làm Sao Đây?
2048 từ · 8 phút đọc
Quan Ơi, Ngài Đâu Rồi?
1719 từ · 6 phút đọc
Trời Cao Luôn Đố Kỵ Anh Tài!
1519 từ · 6 phút đọc
Sợ Thì Đã Không Đứng Ở Đây
2263 từ · 9 phút đọc
Hẹn Gặp Lại Em Ở Một Kiếp Khác
3487 từ · 13 phút đọc
Một Đoạn Duyên Trần Có Bóng Người Thương... (ngoại truyện 1)
4786 từ · 19 phút đọc
Một Đoạn Duyên Trần Có Bóng Người Thương... (Ngoại truyện 2)
1801 từ · 7 phút đọc
Một Đoạn Duyên Trần Có Bóng Người Thương (Kết cục)
1813 từ · 7 phút đọc
Bình luận
5.0
3 đánh giá
- 5
- 3
- 4
- 0
- 3
- 0
- 2
- 0
- 1
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Đoạn trích
"Có lúc phải để bản thân lạc vào mê trận, thì mới nhìn rõ được ai là rắn độc nằm trong cỏ."
"Giấc mộng, dẫu có dữ đến đâu, tỉnh lại rồi cũng chỉ là hư vô… Nhưng hiện thực thì khác. Nó để lại những vết chém có thật trong lòng. Rồi cứ thế mà âm ỉ mãi."
Hoa ngô đồng là loài cây thanh quý, khó trồng, càng khó nở hoa, mà một khi đã nở thì hương thơm kín đáo nhưng dai dẳng. Như lòng người, không nói nhiều nhưng giữ mãi trong tim.
Lúc mọi người đang bận rộn kiểm tra hành lý, Khải ngồi trên lưng ngựa bất chợt cởi chiếc nón lá khỏi đầu. Chàng nghiêng người về phía Lâm, dùng chính chiếc nón ấy che khuất tầm nhìn của mọi người, rồi trong thoáng chốc đặt một nụ hôn nhẹ lên trán y. Giọng chàng trầm ấm khẽ dặn dò: "Em ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Anh đi rồi sẽ trở về với em."
"Không giấu gì ngài, tôi đã có người thương rồi, là một người tôi rất thương. Nhiều khi tôi vẫn tự hỏi, hẳn kiếp trước tôi phải tích đức nhiều lắm, thì kiếp này mới có thể gặp được người ấy."
Em ở nơi ấy xin giữ mình bình yên, đừng để buồn vương nơi khóe mắt. Chỉ nguyện một đời này anh được giữ em trong vòng tay, gọi em bằng hai tiếng 'người thương'.
"Xin lỗi mấy bà mấy cô, người này là hoa đã có chủ rồi ạ. Là em gái của tôi, nó cũng nhờ tôi giữ cậu này giúp nó, nên không được trêu nữa đâu nhé!"
Khải cũng sững lại. Ánh mắt của chàng vừa khéo dừng lại phía dưới đôi môi Lâm. Trong làn nắng ấm áp đôi môi môi ấy hơi hé mở, giống như nụ hoa đang e ấp trong nắng mai. Chàng thoáng nghĩ, nếu bây giờ chỉ cần nghiêng đầu một chút thôi, liệu có thể chạm môi vào cánh môi mềm kia không?
"Không đâu. Chàng ấy có lẽ đã chết tâm từ lâu rồi. Giờ chỉ còn lại một thân xác trống rỗng mà thôi."
hong lê
Nam Tâm
Nam Tâm
Dạ Minh
Nam Tâm
Đứa con sau này lớn lên trả thù 2 ổng :3....
Nam Tâm
Nam Tâm
Nam Tâm
Nam Tâm
Nam Tâm
Nam Tâm
Có mấy chỗ sai chính tả kìa tác "-"
Nam Tâm
Nam Tâm
Tr oi tác giả miêu tả kiên nhẫn quá -((
Nam Tâm
Trúc
Thụ Vô Tâm
Dạ Minh
Bụt
Lê Lầm cùng quê với tui nè :0
Dạ Minh
Xuân Ngân
Dạ Minh
Xuân Ngân
Trời uii mún fl tác giả mà hong đựt:"> Bà cũng hong có page hay gì lun hả
Dạ Minh
Xuân Ngân
Dạ Minh
Xuân Ngân
Bà vui lòng check và rep tin nhắn tui nha.
Xuân Ngân
Dạ Minh
Xuân Ngân
Ụaaa, hình như tên cũ của bộ này là Một Đoạn Duyên Trần Có Bóng Người Thương nhỉ, huhu tên cũ nghe thơ vỡi
Dạ Minh
Xuân Ngân
Dạ Minh
Xuân Ngân
Dạ Minh
Xuân Ngân
Giọng văn của tác giả hay quá nè.
Dạ Minh