Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Rất nhanh sau đó y quay đầu, nói bằng giọng dứt khoát: "Kể từ ngày hôm nay, ai muốn chèn ép người lương thiện thì nên nghĩ tới hậu quả phải gánh lấy." Rồi y ra lệnh cho lính trong phủ: "Đưa lệnh của quan trên truyền xuống. Tạm giam cựu tri phủ chờ xử tội. Mọi đơn kiện sẽ được xét lại đầy đủ."

Tiếng chiêng gõ ba tiếng giữa sân, như âm thanh chấm dứt một vở tuồng đen tối. Lão quan với vợ con, gia nhân trong nhà cùng hai tên hầu thân cận bị lính áp giải ra giữa sân. Tay lão bị trói giật ra sau lưng, mặt mày tái mét nhưng miệng vẫn cố cãi bằng chất giọng the thé: "Tao bị vu oan! Đây là chuyện bên trong phủ, có gì sai trái mà dám bắt trói tao giữa ban ngày thế này?"

Mặc cho lão gào khản cổ cũng chẳng có ai đáp lời lão. Dân trong vùng kéo đến đứng chật cả sân, ai nấy đều im phăng phắc. Những người từng bị hàm oan giờ đây đều đang đứng nhìn, ánh mắt phẫn nộ như ngọn lửa hừng hực cháy.

Sau hai đêm thức trắng để tra xét sổ sách kỹ lưỡng. Ngay sáng ngày thứ ba Lâm đã cho mở một phiên xét xử tên quan tham ô.

Trước sân, chiếc bàn xét xử được đặt ngang, bên trên bàn là bản chiếu chỉ từ triều đình gửi về. Lâm mặc phẩm phục quan tri phủ bước đến ngồi xuống chiếc ghế đặt ở giữa, nét mặt y bình tĩnh. Bên trái là quan chép lời, bên phải là người làm chứng. Phía sau y có Khải đang lặng yên dõi theo.

Lâm đưa mắt nhìn thẳng vào lão quan. Giọng y không cao nhưng mỗi câu đều như đâm sâu vào lòng người: "Lợi dụng chức vụ mà vơ vét, lấy của công làm của riêng, dùng gia nhân làm lính thân cận, cấu kết với gian thương chiếm dụng đất làng, ngang nhiên chặn đường kiện tụng, vu vạ dân nghèo, vô cớ bắt trói người rồi tra khảo… Những tội ấy, giấy trắng mực đen rõ ràng, nhân chứng vật chứng đã đủ."

Một viên quan bộ Hình từ Kinh thành đến đây theo lệnh vua, đứng dậy công bố bản chiếu: "Nay xét thấy quan tri phủ Lý Toàn lợi dụng chức vụ, làm trái phép công khiến lòng dân oán thán, luật nước điêu linh. Triều đình chiếu theo Hoàng Việt luật lệ, Hoàng thượng chuẩn cho xử: Tước chức, phạt treo cổ. Gia sản bị niêm phong, giao cho tân tri phủ kiểm kê sung công. Các gia nhân có liên quan, tuỳ vào tội mà luận phạt. Dân oan từng bị lạm thu sẽ được trả lại ruộng đất và tiền bạc."

Chiếu chỉ vừa dứt, cả sân xôn xao. Có bà cụ gạt nước mắt nói: "Ông trời có mắt thật rồi…"

Có chàng trai từng bị lão quan đánh đòn oan, siết chặt tay áo mẹ mà mắt đỏ hoe. Dân làng không reo vui mà lặng đi như vừa gỡ được tảng đá trong ngực.

Lão quan ngã quỵ, chết điếng từ lúc hắn bị tuyên án treo cổ. Tuy lão không được cái tích sự gì nhưng vợ lão thì vừa đẹp người vừa hiền lành. Từ ngày lấy chồng, nàng lui về lo toan việc nhà, không bon chen quyền quý, chỉ lặng lẽ chăm con, làm việc thiện, rất hay lên chùa cúng dường, lễ Phật tụng kinh.

Người ta vẫn bảo, nàng đẹp như vậy lại có tâm lành, lẽ ra phải được sống trong cảnh yên ổn. Nào ngờ số phận run rủi, lấy phải kẻ tham lam làm quan mà không biết giữ mình, đến nay đổ vạ cả lên nàng.

Chồng nàng bị xử chết, nàng còn chưa kịp lau nước mắt thì bản thân cũng bị luận tội liên đới, cùng đứa con trai mới lên ba bị đày đi nơi khác. Mấy tên gia nhân to xác nay như con chuột gặp mèo, run rẩy chờ lính dẫn đi.

Bản án ban đầu được tuyên giữa mùa hạ, nhưng vì là án lớn lại liên quan đến nhiều người nên chưa thể quyết vội. Hắn sẽ bị giam đến đầu thu năm sau rồi mới đưa ra xử tại phiên Thu thẩm.

Gió chiều thổi lồng lộng qua mái đình, kéo theo những chiếc lá khô và những tờ đơn kiện cũ kỹ bay tung lên như đàn chim vừa được thả. Cánh cờ phướn trên đầu kiệu rung phần phật, như tiễn bước một kẻ từng đội mũ triều đình nhưng quên mất đạo làm người. Khải vẫn đứng yên nhìn Lâm như chưa thể tin vào mắt mình được. Y từ một sĩ tử nghèo nay đã đường hoàng đứng giữa sân quan phủ, gánh trên vai trách nhiệm nặng nề, và cũng chính tay y lần đầu tiên đã vén tấm màn bất công cho mảnh đất mình sinh ra.

Chiều hôm ấy, sau khi lo liệu xong mọi việc ở phủ, Lâm cho gọi Khải đến tư dinh tạm của mình. Nơi này là một gian nhà gỗ ở trung tâm của làng, vốn xưa kia là nơi công đường cũ, nay được tu sửa để đón tân tri phủ. Gió từ ruộng lúa thổi vào cửa sổ, mang theo mùi thơm dịu ngọt của đồng nội sau cơn mưa bất chợt.

Lâm đang ngồi viết dở công văn thì nghe tiếng lính trình báo lên. Khải bước vào, tay còn xách theo túi vải bọc vài chiếc bánh nếp mới ra lò, mặt mũi vẫn còn chút bực dọc: "Quan cho gọi, tôi liền đến ngay. Nhưng mà lần sau ấy, muốn mời ai thì cũng đừng cho người mặc áo lính hằm hằm tới kéo người đi như thế."

Chàng nhớ lại khi nãy, vừa mới ngồi xuống định duỗi lưng một chút thì thằng cu theo hầu đã hớt hải chạy vào, miệng gọi thất thanh: "Cậu Khải ơi, quan Lâm cho gọi!"

Nó vừa dứt lời, chưa kịp lau mồ hôi thì một nhóm lính chân đất mặt mày nghiêm nghị ào ào kéo đến, giọng rắn như đinh đóng cột, bảo chàng phải theo lên công đường ngay. Chàng giật mình, tưởng có chuyện gì gấp thật, trong bụng còn thấp thỏm đoán già đoán non suốt dọc đường.

Nào ngờ khi đến nơi, vừa bước chân vô sân thì thấy Lâm đang thong dong ngồi sau bàn, tay nâng chén trà, dáng vẻ bình thản như chẳng có chuyện gì.

Khải nhíu mày nhìn qua một tên lính đứng gần đó, hắn liền nhoẻn cười đáp: "Dạ… quan vừa mới pha ấm trà sen. Nghe mùi thơm quá nên muốn rủ ông lên uống cho kịp lúc. Tụi tôi sợ để lâu trà nguội, uống mất ngon, nên mới hối vậy thôi chớ có gì đâu."

Khải nghe xong thì sắc mặt tối lại như nồi cháy đáy.

Lâm ngẩng lên, thấy chàng thì khóe môi khẽ nhếch, giọng nhẹ mà có ý chọc: "Nghe nói trong làng này có người từng nắm tay lính quật xuống sân quan, lại còn đạp chén trà của quan, thế nên tôi phải cho người cẩn thận một chút chứ."

Khải ngồi xuống ghế, đưa tay quệt đi vệt mồ hôi trên trán, hừ một tiếng: "À thì cũng do tức mình quá thôi. Gặp cảnh bất công mà không lên tiếng, tôi chịu không nổi."

Lâm rót chén trà, đẩy về phía Khải: "Ấy là tính tốt. Nhưng nếu gặp chuyện bất công mà ai cũng nổi nóng rồi lại đánh đấm, thì e rằng cả nước này chẳng mấy ai còn răng mà nhai cơm."

Khải bật cười, gãi đầu: "Thế nên phải có quan như cậu để can gián mấy người như tôi chứ chi nữa."

Lâm im lặng nhấp một ngụm trà. Khải nhìn dáng Lâm, chàng cảm thấy có cái gì đó vừa quen vừa lạ. Không phải là cậu học trò cõng gùi lên kinh đi thi nữa, nhưng ánh mắt ấy vẫn là ánh mắt của một người biết nghĩ cho người khác hơn chính mình.

"Cậu đổi đời rồi đấy." Khải nói, giọng trầm ấm: "Vậy mà vẫn dùng cái áo vải cũ rích ấy à?"

Lâm khẽ cười, mắt liếc qua vai áo nâu đã bạc màu: "Áo vải dễ thở, mặc mãi cũng quen rồi. Làm quan không khó, giữ được mình mới khó. Sợ nhất là quên mất mình từ đâu mà ra."

Khải ngẫm một lúc, rồi nói: "Tôi không ngờ, mình viết đơn tố lão Toàn… cuối cùng lại được cậu cứu một bàn thua trông thấy."

"Tôi cũng không ngờ, người đã giúp tôi gói bánh ăn đợi ngày thi, lại là người dám đấu lý giữa công đường."

Hai người cùng bật cười, là nụ cười của những kẻ từng lội qua khúc sông xiết, nay gặp lại nơi bến bờ. Chỉ cần nhìn nhau một cái là hiểu, đời này có những lần gặp gỡ không phải là chuyện ngẫu nhiên.

Chiều muộn, sau khi thu xếp xong mọi chuyện nơi công đường, Lâm mới lên ngựa trở về nhà cũ. Ánh tà dương phủ nghiêng trên con đường đất quen thuộc, lối mòn dẫn vào xóm nhỏ hôm nay đông người hơn thường lệ. Người trong làng đứng tụm năm tụm ba ngoài đầu ngõ nhà y, vừa thấy bóng dáng của y từ xa, họ đã rộn ràng gọi nhau.

"Ới bà con ơi, cậu Lâm về rồi kìa!"

"Quan lớn nhà mình về rồi đây này!"

Tiếng gọi nhau vang khắp cả xóm, khiến lũ trẻ đang chơi đùa dưới gốc đa cũng vội vàng bỏ dở chạy ùa ra đứng nép bên đường, tròn xoe mắt nhìn đoàn người theo sau y.

Lâm vừa tới đầu ngõ liền xuống ngựa, đưa dây cương cho lính hầu giữ lấy. Y không muốn cưỡi ngựa đi vào xóm như quan trên tuần phủ về làng. Dẫu khoác quan phục trên người, trong lòng y vẫn nhớ rõ mình là đứa con lớn lên từ mảnh đất này. Y chậm rãi tháo chiếc mũ cánh chuồn giao cho lính hầu cầm giúp. Gió chiều thổi qua mái tóc còn vương hơi nóng của một ngày dài xử án, khiến thần sắc y dịu đi đôi chút.

Bà cụ bán bánh bên gốc đa chống gối đứng dậy, cười móm mém với y: "Già biết ngay mà, biết ngay cậu Lâm đây sẽ làm nên nghiệp lớn mà. Hồi nhỏ trông cậu Lâm đã sáng dạ hơn người rồi."

Lâm bước đến đỡ bà ngồi xuống, đồng thời ra hiệu cho mấy tên lính lệ không được gây khó dễ với người dân. Sau đó y cất giọng ôn tồn: "Bà ngồi đi kẻo mỏi chân. Con có làm quan thì cũng vẫn là thằng Lâm ngày trước thôi ạ."

Bà cụ nghe vậy thì cười đến nheo cả mắt.

"Quan gì mà nói năng còn dễ nghe hơn khối người thường. Dân cái huyện này phen này được nhờ rồi."

Một bác nông dân gánh lúa đi ngang cũng góp lời: "Phải đó! Chớ như mấy ông quan trước, mới thấy bóng kiệu là dân đã sợ xanh mặt. Còn cậu Lâm thì khác."

"Ừ, cậu ấy vốn dĩ đã có bụng thương người mà." Một người khác tiếp lời: "Hồi trước nhà tui có chuyện kiện tụng, cậu còn thức tới khuya chép đơn giúp mà có lấy đồng nào đâu."

"Ai chứ cậu Lâm làm quan thì tụi tôi yên dạ lắm."

Người trong xóm mỗi người một câu, lời lẽ mộc mạc chân quê, nhưng ai nấy đều lộ rõ vẻ phấn khởi.

Có bà thím đứng ngoài hàng rào cười tươi rói: "Ông trời thương dân mình nên mới cho cậu Lâm làm quan đó nghen."

"Chớ còn gì nữa." Một ông lão vuốt chòm râu bạc gật gù: "Quan mà biết nghĩ cho dân thì dân nhớ ơn cả đời."

Lâm vừa nghe vừa đáp lời bà con, dáng vẻ vẫn khiêm nhường như thuở còn là cậu học trò nghèo ôm sách đi ngang đầu ngõ. Chỉ khác là hôm nay, những ánh mắt nhìn về phía y đã mang theo sự kính trọng lẫn hy vọng. Y hiểu, dân quê chất phác lắm. Chỉ cần ai đối đãi tử tế với họ một chút, họ liền đem hết lòng dạ ra mà tin tưởng. Cũng chính vì lẽ đó mà y tự nhủ bản thân mình càng không thể phụ lòng họ được.

Đi thêm một đoạn ngắn, căn nhà nhỏ lợp ngói cũ kỹ cuối cùng cũng hiện ra sau rặng tre già trước ngõ. Mẹ y đã đứng chờ tự lúc nào. Bà cứ thấp thỏm đi ra đi vào từ trưa tới giờ, nghe người ta báo con trai của bà làm quan lớn trở về mà trong lòng bà vẫn chưa dám tin hẳn.

Đến khi tận mắt thấy con trai mặc quan phục bước vào sân, bà mới run giọng gọi: "Lâm… con đó hả?"

Lâm bước nhanh tới, cúi đầu hành lễ: "Thưa u, con đã về rồi đây."

Nghe chính miệng con nói, mắt bà liền đỏ hoe. Bà nắm lấy tay y, sờ đi sờ lại như sợ mình đang nằm mộng.

"Ông nó ơi… thằng Lâm nhà mình làm quan thật rồi…"

Ông đồ từ trong nhà chống gậy bước ra. Ông nhìn y hồi lâu, môi run run mà chẳng nói nên lời, khóe mắt của ông cũng đã đỏ lên từ bao giờ. Sau cùng ông chỉ khẽ gật đầu: "Đỗ đạt là tốt… tốt rồi con…"

Giọng ông nghèn nghẹn, tưởng chừng chỉ cần nói thêm vài câu nữa thôi là nước mắt sẽ trào ra mất. Cả đời ông ngồi bên bàn sách nơi làng quê nghèo khó, ngày ngày dạy lũ trẻ ê a học chữ, nào dám mơ có một ngày đứa con trai của mình lại thật sự bước vào chốn quan trường, tiếp tục giấc mộng dang dở thuở thiếu niên của ông.

Nghĩ đến đó, trong lòng ông vừa chua xót vừa hãnh diện. Năm ấy, ông cũng từng ôm chí lớn, từng mong dùng bút mực đổi lấy con đường công danh để giúp đời giúp dân. Chỉ tiếc là số phận long đong, cuối cùng đành gác lại hoài bão giữa những tháng ngày cơ cực. Vậy mà hôm nay, đứa con trai mà ông hết mực dạy dỗ ấy đã thay ông làm được rồi.

Nó giỏi lắm… còn giỏi hơn cả người cha già này nữa.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px