96
Chương
8k
Lượt xem
11
Theo dõi
0
Quà tặng
Trở Lại Thành Sương Mù
Chỉ Quán
Nhạc Nam là thành chủ thứ hai mươi tám của thành Sương Mù. Mẹ mất từ năm nàng bảy tuổi, Nhạc Nam lên trị vì dưới sự dẫn dắt của hai nguyên lão Phạm Bạch và Trình Dung. Tính nàng cứng cỏi, độc lập, thích xét lý lẽ hơn tình cảm, luôn xem việc chăm nom Sương Mù là nhiệm vụ lớn lao quan trọng nhất cả đời nàng.
Vậy mà nàng lại bị người của một đất nước xa xôi lừa gạt, khiến nàng là thành chủ đầu tiên đánh mất bảo kiếm trấn thành.
Kiếm mất, Sương Mù sắp rơi vào cảnh suy tàn. Biết không thể thắng bằng cách đem quân chinh chiến, Nhạc Nam quyết định cùng với người hầu lên đường đến đất kẻ thù, muốn dùng mưu kế, đòi lại bảo vật trấn thành.
Nhưng ai có ngờ, chuyến đi này lại biến nàng thành một trong năm vị tướng lĩnh đứng đầu năm cánh quân của họ, thống lĩnh ngàn vạn binh lính mở ra một cuộc phản công mà họ đã chuẩn bị từ lâu, nhắm vào tà giáo đã bao lâu nay xâm chiếm lãnh thổ. Mà kẻ đã lừa gạt nàng, nay lại thành đồng đội mới, ngày ngày phải sát cánh cùng nhau.
Liệu nàng có về lại được cố hương!
...Ôi! Sương Mù đây, bốn phía núi non chập chùng
Chẳng muốn quay đầu cùng người tiễn biệt
Sợ thương, sợ tiếc
Sợ vó ngựa còn đi mải miết
Quên mất lối về...
Nếu các bạn yêu thích, xin cho vài bình luận ủng hộ Quán nha!
Mục lục
Chương 1: Nhạc Nam
2041 từ · 8 phút đọc
Chương 2: Cuộc tuyển chọn
2175 từ · 8 phút đọc
Chương 3: Chuông rung
2208 từ · 8 phút đọc
Chương 4: Kẻ đến muộn
2158 từ · 8 phút đọc
Chương 5: Hắn cũng không tệ!
2457 từ · 9 phút đọc
Chương 6: Kẻ được chọn
2066 từ · 8 phút đọc
Chương 7: Thăm dò tin tức
2372 từ · 9 phút đọc
Chương 8: Kẻ lạ ở Cung Thiên Thanh
2315 từ · 9 phút đọc
Chương 9: Cắt đuôi
2044 từ · 8 phút đọc
Chương 10: Lời cảnh cáo
2262 từ · 9 phút đọc
Chương 11: Có một nơi gọi là Chân Tử
2507 từ · 10 phút đọc
Chương 12: Bị phạt
2584 từ · 10 phút đọc
Chương 13: Lời hứa
2227 từ · 8 phút đọc
Chương 14: Một mình tốt nhất
1958 từ · 7 phút đọc
Chương 15: Nguồn gốc của Sương Mù
2387 từ · 9 phút đọc
Chương 16: Hải Triều
2001 từ · 8 phút đọc
Chương 17: Lá thư tồi tệ!
2091 từ · 8 phút đọc
Chương 18: Bị bệnh rồi!
2263 từ · 9 phút đọc
Chương 19: Đuổi người thật khéo!
2962 từ · 11 phút đọc
Chương 20: Lấy máu
2269 từ · 9 phút đọc
Chương 21: Máu được trao
1742 từ · 6 phút đọc
Chương 22: Tướng quân Triệu Tĩnh
2152 từ · 8 phút đọc
Chương 23: Tìm thuốc
2103 từ · 8 phút đọc
Chương 24: Trở về
2266 từ · 9 phút đọc
Chương 25: Sao người không hỏi?
2323 từ · 9 phút đọc
Chương 26: Đừng treo cà rốt trước mũi con lừa!
1825 từ · 7 phút đọc
Chương 27: Chuyến đi
2308 từ · 9 phút đọc
Chương 28: Xin giữ lấy cảm nhận này
2025 từ · 8 phút đọc
Chương 29: Kẻ cướp kéo đến
1998 từ · 7 phút đọc
Chương 30: Chạm
1921 từ · 7 phút đọc
Chương 31: Mất
1950 từ · 7 phút đọc
Chương 32: Nước Hồ
2132 từ · 8 phút đọc
Chương 33: Cuộc hẹn
2727 từ · 10 phút đọc
Chương 34: Sự Thật Khó Nghe
2823 từ · 11 phút đọc
Chương 35: Ngày Gặp Lại
1859 từ · 7 phút đọc
Chương 36: Đòi Tín Vật
2362 từ · 9 phút đọc
Chương 37: Chấp Nhận Thực Tế
2215 từ · 8 phút đọc
Chương 38: Lễ Tạ tội
2724 từ · 10 phút đọc
Chương 39: Niềm Vui Của Chân Tử
2862 từ · 11 phút đọc
Chương 40: Giả Dạng
2119 từ · 8 phút đọc
Chương 41: Thỏa Thuận
3379 từ · 13 phút đọc
Chương 42: Tướng Quân Thứ Năm
1927 từ · 7 phút đọc
Chương 43: Sao Đại Hùng
2322 từ · 9 phút đọc
Chương 44: Định Yên Say Ngủ, Có Cũng Như Không
3272 từ · 13 phút đọc
Chương 45: Lời Từ Biệt
2360 từ · 9 phút đọc
Chương 46: Phân Định Ranh Giới Được Không?
2275 từ · 9 phút đọc
Chương 47: Tiên Phong
2351 từ · 9 phút đọc
Chương 48: Mịt Mờ Khói Tỏa
2135 từ · 8 phút đọc
Chương 49: Được Ăn Cả, Ngã Về Không
2283 từ · 9 phút đọc
Chương 50: Đợi Mong Thật Lâu, Cuối Cùng Cũng Tới
2391 từ · 9 phút đọc
Chương 51: Có Công, Phạm Lỗi
2375 từ · 9 phút đọc
Chương 52: Đen Như Mực
2261 từ · 9 phút đọc
Chương 53: Tìm Cứu Viện
2229 từ · 8 phút đọc
Chương 54: Đợi Tin
2065 từ · 8 phút đọc
Kẻ Bắt Cóc
2959 từ · 11 phút đọc
Chương 56: Câu Hỏi Đố
3041 từ · 12 phút đọc
Chương 57: Lính Nước
3008 từ · 12 phút đọc
Chương 58: Hòa Lẫn
2596 từ · 10 phút đọc
Chương 59: Ngăn Cách
1932 từ · 7 phút đọc
Chương 60: Luyện Kiếm
2719 từ · 10 phút đọc
Chương 61: Thăm Dò
2677 từ · 10 phút đọc
Chương 62: Cơn Điên
2189 từ · 8 phút đọc
Chương 63: Những Lời Thành Thật
2977 từ · 11 phút đọc
Đầm Lầy Nấm Xanh
2802 từ · 11 phút đọc
Chương 65: Người Phản Đối
2076 từ · 8 phút đọc
Chương 66: Bạn Đồng Hành
1973 từ · 7 phút đọc
Chương 67: Cần Cảm Giác Yên Tâm
2219 từ · 8 phút đọc
Chương 68: Bị Bắt Gặp
2150 từ · 8 phút đọc
Chương 69: Trú Ẩn
1995 từ · 7 phút đọc
Chương 70: Vượt Qua Lửa Tà
2426 từ · 9 phút đọc
Chương 71: Người Thân Đến Thăm
2351 từ · 9 phút đọc
Chương 72: Quỷ Địa
2642 từ · 10 phút đọc
Chương 73: Vạch Ra Con Đường
2236 từ · 8 phút đọc
Chương 74: Nỗi Lo Của Phạm Bạch
2167 từ · 8 phút đọc
Chương 75: Phá Đàn
2140 từ · 8 phút đọc
Chương 76: Biến Mất
1882 từ · 7 phút đọc
Chương 77: Tiếng Gọi
1831 từ · 7 phút đọc
Chương 78: Buông
2548 từ · 10 phút đọc
Chương 79: Bình Yên
2090 từ · 8 phút đọc
Chương 80: Điều Lo Sợ
2071 từ · 8 phút đọc
Chương 81: Kẻ Hy Sinh
4156 từ · 16 phút đọc
Chương 82: Sự Phản Đối
2329 từ · 9 phút đọc
Chương 83: Lựa Chọn Của Hải Triều
2108 từ · 8 phút đọc
Chương 84: Một Lời Chấp Thuận
3572 từ · 14 phút đọc
Chương 85: Quyết Định Cuối Cùng
1901 từ · 7 phút đọc
Chương 86: Trao Kiếm
2571 từ · 10 phút đọc
Chương 87: Tiễn Chân
2079 từ · 8 phút đọc
Chương 88: Câu Hát Ngân Nga
2604 từ · 10 phút đọc
Chương 89: Ngày Đêm Ngóng Đợi
2146 từ · 8 phút đọc
Chương 90: Báo Tin
2402 từ · 9 phút đọc
Chương 91: Từ Biệt
2438 từ · 9 phút đọc
Chương 92: Thiên Lăng
2823 từ · 11 phút đọc
Chương 93: Kẻ Cứng Đầu
2537 từ · 10 phút đọc
Chương 94: Những lá Thư
2252 từ · 9 phút đọc
Chương 95: Nơi Phần Mộ
4279 từ · 17 phút đọc
Chương 96: Trở Lại Tĩnh Cư
4086 từ · 16 phút đọc
Bình luận
Đoạn trích
Thành chủ biết không, treo củ cà rốt trước mũi con lừa cũng là một kiểu hành hạ tinh thần rất tàn nhẫn! Nếu đã khăng khăng đến cuối cùng cũng không để nó chạm vào, thì ngay từ đầu đừng nên gieo rắc hy vọng. Con lừa ngu ngốc đó sẽ càng lúc càng muốn nỗ lực vì củ cà rốt, nó sẽ cố giữ lấy hy vọng cuối cùng trong một cơn tuyệt vọng kéo dài. Kết quả là nó chết vì kiệt sức trong khi chân vẫn không ngừng tiến tới. Làm như vậy, không phải là tàn ác hay sao!
Chuyện được hay không từ từ sẽ biết, ai mà đoán được một cây tre lớn rồi thành củi vụn hay là bàn trà! Củi hay bàn trà, có cái nào chẳng có ích? Nhưng mà lúc nó còn sống, chắc nó chẳng nghĩ nhiều đâu, nó dốc sức ra mà sống, vậy thôi! Ngài phải nhớ kỹ đừng chỉ khăng khăng một ý của mình, cứ làm chuyện ngài cần làm, kết cục thế nào tùy ý trời đi!
Kim
Wow có lịch cố định luôn, tích hòm hòm rồi mình đọc luôn. Tác giả cố lên ☺️
Kim
Nhạc Nam dễ thương ghê
Chỉ Quán