Năm mười hai tuổi, Minh Khang về quê. Một buổi chiều, sau trận đá bóng cậu trượt ngã, đầu gối rớm máu. Khi đang cúi xuống phủi bụi, một cô gái đi ngang qua. Cô gái ấy đặt vào tay cậu một băng dán cá nhân, một viên kẹo và nở một nụ cười thật tươi: "Cậu dán vào đi, sẽ không đau nữa."
Giây giút ấy, dường như cậu biết thiên thần trông ra sao rồi.
Những lần về quê sau đó, cậu luôn tìm cách đi qua nhà cô, chỉ để thấy bóng lưng quen thuộc. Nhưng năm mười lăm, mười sáu rồi đến mười bảy tuổi vì ba mẹ bận việc ở thành phố, Khang không về nữa. Cậu tưởng kí ức ấy sẽ phai mờ.
Thế rồi, năm mười tám tuổi thiếu nữ năm nào, lại một lần nữa xuất hiện. Lần này nhất định cậu sẽ không bỏ lỡ. Có lẽ... cậu vẫn là chàng trai năm mười hai tuổi, chỉ khác là bây giờ, cậu không còn muốn đứng từ xa nữa.
LƯU Ý: Có một vài nơi, địa chỉ, tình tiết trong truyện là không có thật, nằm trong trí tưởng tượng của tác giả, mọi sự trùng hợp đều là ngẫu nhiên.
-
Xuất phát: 21/07/2025
Về đích: __/__/___
Bình luận
Lâm Nguyệt Ân
Cua
Loppy
Cua