Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
>

Chương 8: Trà chanh

Chiều hôm ấy, Vy quyết định đi bộ ra thư viện. Thật may, nơi này chỉ cách nhà chừng mười phút. Trời râm, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng. Không khí dịu mát khiến bước chân Vy thêm phần thoải mái.

Cánh cửa thư viện vừa mở ra, mùi giấy sách mới bên trong liền bao trùm lấy cô, rất nhiều người cũng đến học, ánh sáng vàng dịu trải đều, tiếng lật sách khe khẽ xen lẫn vài tiếng gõ bút nhè nhẹ. Điều này khiến khí thế học bài của Vy sục sôi. Trộm vía là cả thư viện gần như không còn bàn trống, một vài bàn còn chỗ trống nhưng trong bàn đó có ít nhất một người ngồi. Vy hơi ngại người lạ nên vẫn đang đảo mắt tìm chỗ ngồi thì thì bất ngờ một giọng nói trầm thấp vang lên ngay phía sau lưng: "Tìm chỗ à?"

Vy giật mình quay lại, là Khang. Cậu đang đứng tựa lưng vào giá sách, trên cổ vẫn còn đeo tai nghe.

"Ơ... Khang, cậu cũng ở đây à?" Vy khẽ hỏi, giọng hơi nhỏ lại vì quy định im lặng trong thư viện.

Khang không đáp ngay, chỉ khẽ hất cằm về phía chiếc bàn ở góc cửa sổ mà cậu đang ngồi: "Chỗ tôi còn trống, cậu không ngại thì ngồi chung đi."

Vy hơi ngạc nhiên, "Không cần đâu, cảm ơn" đáng nhẽ Vy định nói như vậy nhưng khi câu trả lời bật ra lại là: "Tớ ngồi đó... có phiền cậu không?"

"Không phiền."

Cậu trả lời ngắn gọn rồi xoay người đi trước. Vy chỉ còn biết lẳng lặng ôm cặp bước theo. Cô kéo ghế ngồi xuống đối diện Khang. Trước mặt cậu là cuốn vở Toán dày đặc công thức và những dòng chữ ngay ngắn. Vy cũng nhanh chóng lấy tập đề của mình ra, bắt đầu lao vào cuộc chiến. Cả hai cứ thế im lặng học bài, không ai làm phiền ai, chỉ có tiếng bút chạy sột soạt trên mặt giấy.

Vy giải gần xong cả đề thi, nhưng đến câu cuối cùng thì tịt ngòi. Cô ngồi xoay bút, vò đầu bứt tai gần 15 phút mà vẫn không tìm ra đáp án. Đang lúc đầu óc rối rắm nhất, Khang bất ngờ vươn tay gõ nhẹ lên mặt bàn để thu hút sự chú ý của cô.

"Câu đó dùng phương pháp loại trừ không ra đâu. Cần tôi giúp không?"

Vy như vớ được phao cứu sinh, lập tức đẩy tờ đề về phía cậu, ánh mắt lấp lánh sự cầu khẩn và cảm kích: "Cậu nhìn ra cách giải rồi à? Giúp mình với!"

Khang thoáng mất tự nhiên trước cái nhìn trực diện của Vy, cậu lúng túng nhìn đi chỗ khác rồi mới cầm lấy bút. Từng bước giải, từng công thức được cậu viết ra nháp vô cùng rành mạch.

Nghe Khang giảng đến đâu, Vy cảm giác như mây mù tan biến đến đó: "Thì ra là phải biến đổi chỗ này... Cảm ơn cậu!" Vy nhoẻn miệng cười.

Cậu không đáp lời cảm ơn, chỉ lặng lẽ rút một bên tai nghe ra, đưa về phía cô: "Cậu nghe nhạc không?"

Vy ngơ ngác một thoáng, rồi tò mò cầm lấy. Giai điệu dịu dàng, sâu lắng vang lên. Bên ngoài, trời đã thôi râm mát. Những đám mây dày đặc từ từ kéo đến, sắc trời dần âm u mà Vy chẳng hề hay biết.

Gần năm giờ, Vy thu dọn tập vở, khẽ vươn vai một cái cho đỡ mỏi. Cô hít một hơi, tự nhủ sẽ về nhà tắm rửa rồi làm nốt vài bài toán còn dang dở. Nhưng khi vừa đặt chân đến cửa thư viện, cảnh tượng ngoài kia khiến cô khựng lại.

Mưa xối xả, nặng hạt, như ai đó dốc cả chậu nước khổng lồ xuống mặt đất. Đường phố loang loáng ánh nước, từng chiếc xe máy phóng vội để tránh bị ướt. Vy nhíu mày nhìn ra màn mưa.

"Đằng nào về cũng tắm…" cô lẩm bẩm, rồi cắn môi, hít sâu một hơi. Quyết tâm chạy thật nhanh qua cơn mưa, cô khom người lấy đà.

Nhưng lạ thay, có một lực giữ cô lại, không mạnh mẽ nhưng kiên định. Vy giật mình quay lại  bắt gặp bàn tay Khang đang nắm lấy quai túi mình.

"Cậu lao ra mưa thế… không sợ ốm à?" giọng cậu trầm ổn, nhưng trong đáy mắt thoáng chút trách móc.

"Nhà tớ cũng gần đây mà, không sao đâu. Đằng nào về cũng phải tắm thôi." Vy đáp.

"Lên xe đi. Tôi đèo cậu về."

"Hả?" Vy thoáng ngạc nhiên.

"Đi đi, không người ta lại bảo tôi bỏ mặc để cậu ốm ra đấy." Khang nói thêm, chẳng cho cô cơ hội từ chối.

Vy im lặng vài giây, gật đầu. Cũng đúng, dù gì đây cũng chẳng phải lần đầu tiên. Cô bước lên xe, ngồi phía sau và để cậu chở về nhà.

***

Chiều hôm sau, như đã hẹn, Trang phóng xe đến tận cổng nhà Vy: "Nhanh lên công chúa ơi" Trang gọi.

Vy bước ra, tóc buộc cao gọn gàng. Cô leo lên xe, khẽ bám vào vai Trang. Chỉ vài phút sau, cả hai đã dừng trước khu nhà đa năng nơi họp câu lạc bộ bóng rổ. Từ ngoài, Vy đã nghe tiếng nói cười rộn ràng. Bên trong, mấy chục người đã ngồi quây tròn. Ai nấy đều sôi nổi, bàn tán về buổi sinh hoạt. Dũng chủ nhiệm câu lạc bộ, đứng dậy vỗ tay:

"Nào, nào, mọi người ổn định đi. Hôm nay ngoài việc làm quen thành viên mới, ta cũng sẽ liên hoan nhỏ chào mừng. Đồng ý không?"

Tiếng hò reo đáp lại ầm ầm, cả sân như sôi lên. Vy đưa mắt nhìn quanh, người nào người nấy đều hồ hởi, không khí náo nhiệt đến mức cô thấy mình có hơi… lạc quẻ.

Trang kéo Vy ngồi xuống cạnh mình, vừa vỗ vai cô vừa chỉ trỏ: "Đấy, kia là Tuấn Anh lớp trưởng 12A2."

"Còn kia là Minh, lớp 11A1. Còn cái nhỏ tóc cột cao kia là Vân cùng lớp mình, chắc mày biết rồi. Bình thường nó chả tham gia hoạt động gì đâu, mà giờ tự nhiên cũng đăng kí bóng rổ, lạ thật đấy…"

Vy nghe vậy chỉ khẽ gật đầu, từng người, từng gương mặt, từng câu giới thiệu tất cả dần in lại trong trí nhớ cô, như thể một cánh cửa khác của cuộc sống học đường đang mở ra trước mắt.

"Kia là Hưng 11A5, kia là Chi 10A3" Trang vẫn nói tay chỉ trỏ mọi nơi, còn CPU của Vy đã cháy từ bao giờ.

Sau phần giới thiệu thành viên mới đơn giản của Dũng, cả câu lạc bộ rồng rắn đổ về quán lẩu bình dân gần trường. Bàn ghế kê san sát, mùi khói bốc lên nghi ngút, ngửi đã thấy thèm. 

Bà chủ quán vừa thấy nhóm học sinh đông nghịt kéo vào thì mừng rỡ, tay thoăn thoắt dọn bàn, miệng không ngừng xuýt xoa: "Ui giời ơi, thanh niên gì mà đông thế này, thần tài đến."

Dũng phất tay gọi luôn: "Hai nồi lẩu bò loại to nhất cô nhé. Thêm 4 đĩa thịt bò, ít rau nữa ạ, mang nhanh nhanh cho bọn cháu."

Vy ngồi cạnh Trang, cả bàn cười nói rộn ràng. Huy còn mạnh tay gọi thêm vài chai bia, nhưng mọi người chỉ uống chút chút cho vui vì ai cũng biết tí nữa còn phải lái xe đưa nhau về.

Khói lẩu bốc lên nghi ngút, hương vị đậm đà lan tỏa, ai nấy vừa ăn vừa hò hét. Không khí ồn ào, náo nhiệt đến mức bà chủ đứng gần đấy cũng phải bật cười, lắc đầu cảm thán: "Trẻ con bây giờ ăn uống thôi mà như đi đánh trận, đúng là sức trẻ."

Không khí trong quán lẩu nóng hầm hập, tiếng nói cười vang vọng cả con đường. Cả đám ăn uống tới no nê, mặt mũi đỏ hồng vì khói nóng. 

"Nào, bây giờ đi tăng hai nhé. Karaoke không?"

"Đi luôn!"

Thế là Dũng xung phong ra quầy tính tiền, rồi cả bọn kéo nhau đến quán karaoke gần đó. Bảng hiệu đèn led nhấp nháy, từ xa đã nghe thấy tiếng nhạc đập thình thình vọng ra. Ngay khi cánh cửa phòng khép lại, âm nhạc bùng nổ, cuốn phăng đi mọi sự rụt rè ban đầu. Không còn khoảng cách giữa lớp trên hay lớp dưới, chỉ còn những giọng ca đầy nhiệt huyết hòa vào nhau. Có những bài hát sôi động khiến cả đám đứng hẳn lên ghế để nhảy múa, cũng có những giai điệu thanh xuân nhẹ nhàng khiến cả phòng cùng đồng thanh hòa giọng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, Vy nhìn điện thoại đã gần 8 giờ tối, cô khẽ nói vào tai Trang: "Tao về trước nhé."

Trang níu tay: "Về hả? Để tao đèo."

Vy lắc đầu: "Thôi, mày ở lại chơi tiếp đi. Tao bắt grab về cũng được."

"Nhưng..."

"Thật mà tao về được, không sao đâu." Vy cười trấn an.

Vy khẽ vẫy tay chào cả nhóm, cô mở cửa bước ra ngoài, âm thanh náo nhiệt bên trong lập tức bị chặn lại. Đến trước cửa quán, cô rút điện thoại mở app gọi Grab, nhưng tín hiệu yếu nên mãi chưa kết nối được. Đèn neon hắt xuống, khiến bóng dáng cô trông nhỏ bé hơn hẳn. 

Đúng lúc ấy, có tiếng bước chân đằng sau: "Cậu tìm xe à?"

Vy hơi bất ngờ: "Cậu... cũng về luôn à?"

"Ừ. Tôi cũng về."

Vy nhìn điện thoại, thở dài: "Mạng yếu quá."

Khang liếc sang, nhếch môi cười như không cười: "Không cần gọi. Lên xe, tôi đưa cậu về."

"Ơ… nhưng cậu không cần phải…"

"Trễ lắm rồi."

Trời tối, phố xá lấp lánh ánh đèn. Tiếng xe máy của Khang đều đều vang trong không gian. Bất chợt, Vy nghiêng người vỗ nhẹ lên vai Khang: "Cậu dừng chút được không? Tớ muốn mua nước."

Khang hơi ngạc nhiên nhưng vẫn ghé xe vào lề. Vy nhanh nhảu nhảy xuống, chạy vội vào quán trà chanh. Con phố nhỏ, đèn đường hắt ánh vàng mờ lên vỉa hè. Quán nước Vy chạy vào là một quán trà chanh biển hiệu đề tên "Lê La", những bóng đèn dây thả vàng vọt treo lủng lẳng, gió đêm thổi qua mang theo hương chanh từ những ly nước vừa pha. Tiếng cười nói rộn ràng của mấy nhóm sinh viên ngồi tám chuyện làm bầu không khí thêm ấm áp.

Khang dựng xe sát lề, đứng khoanh tay chờ. Cậu chẳng quen với kiểu chờ đợi thế này, nhưng đôi mắt lại vô thức dõi theo dáng Vy đang loay hoay chọn đồ trong quán. Mái tóc cô hơi rối vì gió, dáng vẻ vội vã.

Năm phút sau, Vy chạy ra, tay ôm hai cốc trà chanh còn đọng hơi lạnh. Trông cô thở hổn hển mà mắt lại sáng rỡ.

"Chạy gì mà hớt hải thế? Mua nước thôi mà." Khang nửa trách, nửa cười.

Vy chìa ly nước ra, đầu ngón tay ửng hồng vì hơi lạnh: "Tớ mua cho cậu đó. Cậu đưa tớ về nhiều lần rồi, coi như cảm ơn nha."

Ánh mắt cậu dừng trên bàn tay bé xíu ấy, khẽ run vì lạnh nhưng vẫn đưa ly nước về phía mình. Trong khoảnh khắc, ánh đèn biển hiệu xanh vàng hắt xuống, làm giọt nước lăn trên thành ly sáng lấp lánh, còn gương mặt Vy lại trong veo đến kỳ lạ. Khang đưa tay nhận lấy, ngón tay khẽ chạm vào đầu ngón tay cô, lạnh buốt nhưng lại khiến tim cậu như ấm lên.

"Cậu lên nhanh đi, không tan hết đá!" Khang nói, giọng như thúc giục nhưng khóe môi lại nhếch khẽ, ẩn chứa một nụ cười.

"Ừm" Vy cười đáp, vội vàng leo lên yên sau.

Con xe lăn bánh, gió thổi lùa qua mái tóc, mang theo mùi chanh thoang thoảng từ ly nước. Chỉ một đoạn đường ngắn, nhưng trong lòng cả hai lại như dài ra vô tận.

Về đến nhà Vy, cô nhảy xuống xe, quay đầu cười: "Cảm ơn cậu nha, mai gặp!"

Nói rồi, Vy chạy nhanh vào trong, bóng dáng nhỏ bé khuất dần sau cánh cửa. Khang vẫn đứng đó, tay siết nhẹ ghi đông xe, ánh mắt dõi theo mãi cho đến khi không còn thấy Vy đâu nữa.

Chỉ lúc ấy, cậu mới khởi động xe để quay về. Nhưng trên đường về, Khang không vội vàng. Trái tim cậu như được thắp lửa, từng nhịp đập rộn ràng, hệt như vừa nhận được một món quà bí mật.

Về đến nhà, Khang đặt mũ bảo hiểm lên bàn, ngồi xuống ghế và đưa ly nước lên trước mắt. Ly nhựa giờ chỉ còn ít đá tan, hơi nước vẫn mờ mờ bám ngoài thành. Khang ngẩn ra khi nhìn kỹ trên ly, có một dòng chữ nhỏ viết bằng bút dạ:

"Cảm ơn cậu."

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px