Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
>

Chương 4: Nhận lớp

Sáng hôm sau, tiếng chim hót rộn ràng trên mái nhà. Dưới phố, một bức tranh thanh bình và thơ mộng đang dần hiện ra. Ánh nắng sớm len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ lên vỉa hè những đốm sáng lấp lánh như kim tuyến, nhảy múa theo gió. Sương sớm vẫn còn vương vấn. Người đi tập thể dục buổi sáng lác đác. Tiếng rao hàng của bà bán xôi vỉa hè vang lên đều đều, lẫn vào tiếng xe máy thưa thớt, tạo nên một bản nhạc quen thuộc và bình yên. Thành phố này, vào buổi sáng, mang một vẻ đẹp khác, không ồn ào, xô bồ như ban đêm, mà bình yên và hiền hòa lạ thường.

Vy ngắm nhìn mình trong gương. Chiếc áo dài trắng, hai tà áo buông rủ mềm mại, tinh khôi như cánh hoa sen vừa chớm nở. Vy khẽ mỉm cười, cảm giác bồn chồn, hồi hộp lại ùa về. Lớp học mới, thầy cô mới, bạn bè mới. Tất cả đều là những dấu hỏi lớn. Cô đang chải lại tóc thì nghe tiếng gọi í ới ngoài cổng: "Vy ơi, xong chưa?"

Là Trang.

Vy vội chạy ra ban công, nói vọng xuống: "Xong rồi, xuống ngay đây!" 

Cô đóng cửa sổ lại, nhanh chân chạy xuống nhà. Vừa mở cổng, Trang đã đứng đó, chìa ra một hộp sữa: "Mẹ tớ dặn là đưa cho cậu đấy, uống đi không đói."

Vy đưa tay đón lấy hộp sữa, cười hì hì: "Cảm ơn." cô uống một ngụm, vị sữa ngọt thanh lan tỏa trong miệng, làm xoa dịu phần nào cảm giác lo lắng. Vy leo lên yên sau chiếc xe điện xanh ngọc của Trang. Hai tà áo dài song song nhau, bay phấp phới trên con đường rợp bóng cây.

Trang vừa đi vừa trò chuyện, cố gắng giảm bớt căng thẳng cho Vy: "Lớp mình thân thiện lắm, yên tâm đi, đừng căng thẳng."

Vy tự tin đáp lại: "Tớ mà, căng thẳng gì chứ." 

Trang cười khẩy: "Được, để rồi xem."

Trên đường đi, cả hai gặp thêm một vài bạn học sinh khác cũng mặc áo dài, đang bon bon trên xe. Từ xa, tấm biển đề tên trường "THPT Văn Lâm" lấp ló. Lòng Vy dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa háo hức vừa lo lắng vừa mong chờ.

Tới trường, Trang đi cất xe, Vy đứng dưới gốc cây xà cừ đợi bạn. Cô nhìn quanh, sân trường đông đúc, náo nhiệt. Từng tốp học sinh đang cười đùa, người ngồi ghế đá, người khoác tay nhau xuống căn tin. Mặc dù ồn ào nhưng không hề khó chịu, trái lại, nó mang đến một không khí sôi động, đầy sức sống. Dù đang đứng một mình nhưng cô cũng không hề thấy lạc lõng.

Đang mải ngẩn ngơ, Vy giật mình khi Trang vỗ vai: "Đi thôi, phòng giáo vụ ở tầng hai, tòa hiệu bộ đằng trước."

"Đi."

Trang kéo Vy đi trên hành lang, rồi lên tầng. Khi dừng trước cửa phòng, Trang tạm biệt Vy để về lớp. Vy mở cửa bước vào, trước mắt là một giáo viên trông khá trẻ, đang ngồi xem tài liệu.

Vy cúi người chào: "Em chào cô ạ."

"Em là Nguyễn Ngọc An Vy có phải không?"

"Dạ đúng rồi ạ." Vy đáp.

"Cô tên Nguyệt, là giáo viên chủ nhiệm của em, bây giờ em theo cô đến lớp nhé."

"Vâng ạ."

Vừa bước chân qua cửa lớp, Vy lập tức cảm nhận được hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình. Sự chú ý đột ngột khiến cô lúng túng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đầy ngượng ngùng. Thấy vậy, cô Nguyệt khẽ chạm vai trấn an, ánh mắt khích lệ ra hiệu cho cô tiến lên phía trước.

Nén lại sự hồi hộp, Vy hít một hơi thật sâu rồi cất tiếng: "Chào mọi người, mình tên là Nguyễn Ngọc An Vy, là học sinh mới chuyển đến. Rất mong được cả lớp giúp đỡ trong năm học tới."

Vừa dứt lời, Vy đưa mắt nhìn quanh. Giữa những gương mặt xa lạ, Huy và Dũng đang nhiệt tình vẫy tay chào. Một cậu bạn ngồi ở giữa vẫn thản nhiên cúi đầu nghịch điện thoại, dường như chẳng mảy may quan tâm đến sự xuất hiện của cô.

"Khang..." Vy thầm gọi tên. 

Sau lời giới thiệu, một vài nụ cười nở ra và lời chào đáp lại đã giúp Vy trút bỏ gánh nặng tâm lý. Cô nhanh chóng di chuyển về chỗ ngồi cạnh Trang ở bàn thứ ba dãy giữa.

Lúc này, cô Nguyệt bước lên bục giảng, phong thái tự tin: "Chào cả lớp, cô là Lê Minh Nguyệt. Dù cô chỉ mới chuyển về trường được nửa học kỳ nhưng có lẽ cái duyên đã đưa cô đến làm giáo viên chủ nhiệm của 12A1. Cô hy vọng chúng ta sẽ có một năm cuối cấp thật bùng nổ và đáng nhớ."

Cô xoay người, nét phấn trắng thanh mảnh hiện lên trên bảng đen: 0975.xxx.yyy. "Đây là số điện thoại của cô. Các em lưu lại để tiện liên lạc nhé. Lớp trưởng ghi lại rồi lập nhóm lớp thêm cô vào luôn. Tạm thời, lớp trưởng năm cũ cứ tiếp tục điều hành, khi nào có thay đổi cô sẽ thông báo sau. Đâu, lớp trưởng năm ngoái là bạn nào nhỉ, giơ tay cho cô làm quen nào?"

Từ phía bàn cuối cạnh cửa sổ, một cánh tay chầm chậm giơ lên: "Em ạ."

Hóa ra là cậu ấy. Khang người vẫn đang dán mắt vào điện thoại nãy giờ chính là đầu tàu của lớp.

Cô Nguyệt gật đầu: "Vậy em tiếp tục đảm nhiệm nhé. Chút nữa phân công các bạn dọn dẹp vệ sinh lớp giúp cô. Bây giờ cô phải đi họp gấp, tí nữa cô sẽ quay lại kiểm tra."

Nói xong, cô quay người bước ra khỏi lớp. Đám học sinh vừa ngoan ngoãn ngồi im lặng giờ đây như ong vỡ tổ, tản ra khắp lớp, mỗi người một việc.

Cô bạn bàn trên quay xuống, nói với Trang: "Cô này trẻ nhỉ, mấy thầy cô dạy lớp 12 khác toàn hơn 40 rồi, cô này chắc chỉ tầm 26 thôi, mà có vẻ cũng hiền."

Trang đáp lại: "Ừ, hiền phải để vào trong năm xem sao chứ đầu năm ai chẳng hiền. Mày không nhớ thầy Hoàng à?"

"Thôi thôi mày đừng nhắc nữa, nghe đến là sởn gai ốc rồi. À quên, chào bạn mới nhé, tớ là Ngọc."

"Tớ là Vy." Vy trả lời.

Từ đâu, Dũng đi ra, chống tay lên bàn, nhìn Trang: "Không lo dọn lớp đi, ngồi đây buôn chuyện chờ tao làm hộ à?"

Trang lườm Dũng: "Khỏi cần, tao tự làm. Vy, đi!", cô kéo Vy ra ngoài lau cửa kính cùng mình: "Đi lau kính chứ để con cô hồn kia ám mệt lắm."

"Từ từ đã." vì bị Trang kéo đi nhanh nên Vy chỉ kịp tóm tạm một chiếc khăn trên bàn đầu rồi đi theo Trang ra ngoài.

Đang chăm chú lau kính, Trang bỗng lên tiếng: "Này, hay để tớ giới thiệu thêm vài người lớp mình nữa nhé."

Trang chỉ tay vào cô bạn đang lau bảng: "Kia là Mai , nó làm trong ban phát thanh trường mình đấy, tích cực tham gia hoạt động của trường lắm nên thầy cô nào cũng nhớ mặt."

Vy gật gù, tiếp tục lắng nghe.

Trang ngó nghiêng một lúc rồi chỉ về phía cô bạn đang quét lớp thỉnh thoảng quay ra góp chuyện: "Kia là Hà. Con nhỏ này tính thẳng lắm, nghĩ gì nói nấy. Nhiều lúc nghe nó nói cũng hơi gắt gắt, nhưng mà không có ý xấu gì hết. Được cái chơi với ai thì thật lòng cực."

"Ừm." Vy nghiêng đầu, mắt vẫn dán theo Hà đang quét dọn.

"Bạn nữ đang lau bàn kia là Vân hotgirl cả khối đấy, xinh miễn bàn luôn. Trong trường nhiều người để ý lắm."

"Còn ba thằng kia chắc cậu biết rồi nhưng tớ vẫn nói lại. Thằng tóc xoăn là Dũng, thằng đang lau cửa sổ kia là Huy, còn thằng đang nghịch điện thoại kia là Khang. Nhìn khác nhau thế thôi chứ bạn thân từ cấp hai đấy, mỗi thằng một tính, không hiểu chung nó chơi thân kiểu gì nữa."

Trang vẫn thao thao bất tuyệt, còn Vy ở bên cạnh gật gù như gà mổ thóc. Bỗng từ lớp bên cạnh có một đám bạn nam đi ra, vừa đi vừa bàn luận: 

"Nghe nói lớp A1 năm nay có học sinh mới chuyển đến đấy, chẳng biết xinh không nhỉ?"

"Hình như là con bé tóc dài kia đúng không nhỉ?"

"Cũng xinh."

Vy nghe thấy lời bàn luận của họ thì đỏ mặt. Trang bên cạnh thì thầm: "Trời ơi, nổi tiếng ghê chưa."

Vy phụng phịu: "Cậu lau kính giùm tớ đi, nói nhiều quá à!"

"Trời ơi, ngại kìa, ngại kìa!"

"Cậu có thôi đi không hả?"

"Thì thôi không nói nữa."

Nhưng Trang vẫn đứng bên cạnh cười hì hì. Bỗng từ sau một tốp học sinh lớp khác đi ra, giọng nói chua chát: "Tưởng học sinh mới thế nào, hóa ra cũng là loại chảnh chó, nói còn khinh người ta."

Vy đang định phản lại thì Trang đã nhanh hơn, nói lại: "Này, nói vậy là ý gì đấy?"

"Ý trên mặt chữ đấy thôi."

"Mày đéo bằng được người ta nên ghen tỵ à? Hay não héo rồi tưởng mình hơn người nên đi chê người khác? À... mà mày làm đéo gì có não nhỉ?" Trang cười khẩy.

Bạn kia tức tối lên tiếng: "Chuyện này liên quan gì đến mày mà xen vào?"

"Thì sao?"

Không khí xung quanh nồng nặc mùi thuốc súng. Bỗng từ cửa lớp, hai bóng người đi ra. Dũng đi ra kéo Trang lùi về sau, Khang kéo Vy ra phía sau mình, lên tiếng: "Mới buổi đầu nhập học, cãi nhau như vậy hình như không hay lắm, dừng lại ở đây thôi."

Bạn nữ đứng bên cạnh thấy Khang ra thì kéo tay áo bạn ở giữa, ra hiệu rời đi. Bạn nữ kia cũng chỉ biết vùng vằng bỏ đi. Mấy người đằng sau cũng lủi thủi đi theo.

Lúc này, Khang quay lại nhìn Vy, ánh mắt dịu đi đôi chút: "Cậu vào lớp lau bàn đi, tôi lau cửa kính cho."

Vy ngượng ngùng: "Ừm." cô đi vào lớp.

"Chúng nó đông thế còn định cãi tay đôi?" Dũng trách Trang.

"Thế để chúng nó mắng cái Vy thế à?"

"Thế không biết gọi tao ra à?"

"Không."

"Thôi thôi, tao xin chúng mày." Huy bước ra lên tiếng giải vây.

Trang vùng vằng bỏ vào lớp. Dũng bất lực nhìn theo: "Chúng nó đánh cho lại bảo tại số."

Huy khoác vai Dũng: "Hôm qua còn là tri kỉ sao nay lại cãi nhau rồi."

Khang bên cạnh cười híp mắt: "Các bạn có dọn lớp không?" Dũng và Huy cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần nên không hé thêm nửa lời. Cứ vậy, trận chiến kết thúc, lớp 12A1 lại trở về yên bình.

Bóng dáng cô Nguyệt lại xuất hiện phía đầu hành lang, tiếng gót giày gõ nhịp xuống sàn gỗ khiến cả lớp nhanh tay hơn hẳn. Cô bước vào, đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi gật đầu hài lòng:

"Lớp sạch hơn lúc nãy nhiều rồi đấy. Thôi, các em dọn dẹp nốt mấy góc kia rồi nghỉ sớm đi."

Cả tập thể 12A1 đồng thanh đáp lại, giọng vang cả hành lang: "Dạ cô!"

Cô Nguyệt đứng lại bục giảng, vỗ tay ra hiệu cho cả lớp chú ý thêm chút nữa: "À, cô dặn thêm mấy việc quan trọng đây. Thứ nhất, Khang nhớ kiểm tra lại toàn bộ cửa sổ trước khi về, nhớ khóa cửa cẩn thận chứ đừng có về luôn nghe chưa. Thứ hai, sáng thứ Hai tuần tới chúng ta sẽ khai giảng, các em đi đầy đủ, đúng giờ, mặc đúng đồng phục của trường. Đừng để ngay buổi đầu tiên cô đã phải lên văn phòng bảo lãnh vì lỗi tác phong nhé."

Nói đến đây, cô mỉm cười, ánh mắt dừng lại ở chỗ Vy một chút như muốn tiếp thêm sự tự tin cho cô học trò mới: "Năm nay là năm cuối cấp, áp lực sẽ rất lớn nên cô mong các em giữ gìn sức khỏe. Có vấn đề gì về tâm lý hay học tập, cứ nhắn tin riêng cho cô, đừng ngại. Thế nhé, giải tán!"

Cả lớp ồ lên thích thú, tiếng kéo ghế, tiếng gọi nhau í ới vang lên phá tan không khí im lặng của buổi lao động.

Ở lán xe, Trang nói với Vy: "Bọn đấy ở 12A6, tính tình khó ưa, cậu đừng để ý."

"Ừ, tớ có để ý đâu." Thật là vậy, Vy còn chẳng thèm để những lời nói kia trong đầu.

"Đi ăn không, đang đói."

Vy đáp: "Đi."

Thế là có cảnh hai học sinh đi học không về thẳng nhà mà rẽ vào quán đồ Hàn. Trang gọi hai phần tokbokki, một phần kimbap và hai cốc nước. Hai người ngồi thưởng thức. Dọn lớp xong lúc 10 giờ 30, mà 11 giờ 30 mới về đến nhà. Trang bị bà Hương mắng té tát cái tội đi lông nhông không về thẳng nhà. Mắng bao lần vẫn vậy. Vy đứng ở cổng nhìn thì cười khúc khích. Trang thấy vậy thì mấp máy môi: "Mi hãy đợi đấy."

Vy cũng đáp lại: "Cậu mời tớ mà." cười hí hí rồi chạy thụt vào nhà.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}