40
Chương
4k
Lượt xem
45
Theo dõi
340
Quà tặng
Mộng Hoan
Hóa ra từ ngàn năm trước dân ta đã nuôi dưỡng ngọn lửa độc lập tự chủ. Năm tháng dài dằng dặc ngọn lửa đó chẳng những không lụi tàn mà vẫn luôn cháy âm ỉ. Cái đói khổ dưới ách đô hộ tàn bạo của giặc ngoại xâm đã khiến cho những trái tim ấy càng kiên cường càng dũng cảm hơn.
Một ngôi nhà có thể sụp đổ chỉ bởi một tổ mối. Không phải vì loài mối rất mạnh mà là vì chúng rất đông. Hợp sức và đồng lòng chính là yếu tố sống còn để giải thoát nước nhà khỏi cảnh nô lệ.
"Hôm nay Mộc Miên ta được chính tay giết giặc, dù cho thịt nát xương tan, chết ngay lúc này, ta cũng không hổ thẹn với non sông đất Việt!"
Giữa lúc thế sự nhiễu nhương, bánh xe số phận liên tục chuyển động. Đời trước đời này, sợi tơ hồng dây dưa khó đứt.
Nàng ngồi dưới gốc hoa Mộc Miên, yên tĩnh đọc sách, giống như không điều gì có thể ảnh hưởng đến nàng. Gió thu vờn qua tóc xanh, vài cánh hoa rơi lác đác trong không trung. Thế giới xung quanh nàng thật giản dị, thật bình yên, thật dễ chịu. Và rồi dường như nhận ra điều gì đó, nàng ngẩng đầu nhìn về phía y. Nàng không nói gì cả, chỉ nhìn y rồi mỉm cười. Đôi mắt long lanh tựa bóng trăng trên mặt nước, khóe môi cong lên để lộ lúm đồng tiền, hình bóng nàng hòa vào nắng chiều nhàn nhạt, đẹp xiết bao. Khúc Thừa Dụ cảm nhận tâm trí của mình tê liệt dần, hoàn toàn đắm chìm vào khoảnh khắc ấy. Dáng vẻ dịu dàng rơi vào đáy lòng y, xóa tan tất thảy mây đen u ám.
"Nếu thật sự có số kiếp. Ta nguyện rơi vào kiếp luân hồi. Không bao giờ siêu sinh. Mãi mãi gặp được nàng, mãi mãi yêu nàng, cũng mãi mãi ở bên nàng."
Gặp nhau là duyên, bỏ lỡ nhau lại là phận. Là ai đổi thay, là ai dối lừa. Nguyện một mai tỉnh dậy, khúc mắc được tháo gỡ. Đem nỗi lòng xưa, cùng người tỏ bày.
Duy chỉ có một điều tiếc nuối, chính là... chính là chưa thể nói với người đó rằng... nàng yêu y biết mấy. Yêu dáng vẻ anh dũng khí phách của chàng, yêu từng cử chỉ ánh mắt dịu dàng của chàng, yêu cả những hờn dỗi trẻ con của chàng. Người đó vừa như cơn mưa thu mát lành, vừa như vầng thái dương chói lọi. Lồng ngực ấy ấm áp vô cùng. Nếu có thể... nàng thật muốn nhìn thấy bóng dáng rẽ nắng mà đến một lần nữa. Hốc mắt nàng bị cát bụi thổi vào đau rát, mí mắt sụp xuống, nước mắt rơi lã chã. Cuối cùng vẫn là không kịp.
"Thừa Dụ, lần này ta phải đi thật rồi."
Năm tháng trẻ mộng mơ nhiều
Mộng chí trai, mộng thành tài
Mộng ban sơ, mộng tình ái
Một đời tựa giấc xuân xanh
Đóa kim sa chóng nở nhanh tàn
Tỉnh giấc mộng hoan
Lòng nát tan.
Tác giả: Quán Điềm
Đôi lời của tác giả: Xin chào mọi người, mình là Quán Điềm. Mộng Hoan là bộ truyện lấy cảm hứng từ sử Việt đầu tay của mình. Mình muốn chia sẻ chút thông tin đến các bạn trước khi quyết định đọc truyện:
1. Ngoài nhân vật Khúc Thừa Dụ ra thì mọi nhân vật khác và các tình tiết trong truyện đều là hư cấu, nếu có xuất hiện nhân vật/tình tiết có thật khác sẽ được chú thích trong truyện sau.
2. Các mốc thời gian trong truyện sẽ được đẩy nhanh hơn so với chính sử một chút để phù hợp với mạch truyện nhưng vẫn sẽ đảm bảo các sự kiện lịch sử không bị thay đổi.
3. Toàn bộ thông tin được đề cập trong truyện đều đã được tìm hiểu qua tuy nhiên vào thời kỳ Bắc Thuộc tư liệu vô cùng khan hiếm, không đi sâu vào chi tiết và có rất nhiều ý kiến khác nhau, không thống nhất nên tác giả mạn phép viết theo góc nhìn mà bản thân thấy hợp lý nhất.
Quan trọng: Truyện chỉ là lấy cảm hứng lịch sử, không có giá trị tham khảo, nghiên cứu. Vui lòng không so sánh truyện với chính sử.
Liên hệ: totrannguyenthao@gmail.com
Mục lục
Chương 1 + 2
3762 từ · 15 phút đọc
Chương 3: Họ Khúc
2652 từ · 10 phút đọc
Chương 4: Gặp gỡ
3289 từ · 13 phút đọc
Chương 5: Chuyện xưa
3067 từ · 12 phút đọc
Chương 6: Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa
3341 từ · 13 phút đọc
Chương 7: Chạy loạn
3620 từ · 14 phút đọc
Chương 8: Chiếc khăn tay
3277 từ · 13 phút đọc
Chương 9: Khúc Tiên Chủ!!
4313 từ · 17 phút đọc
Chương 10: "Thăng chức"
3459 từ · 13 phút đọc
Chương 11: Ông Trời con!
3188 từ · 12 phút đọc
Chương 12: Trong đêm tối, là ai nắm tay ai
3163 từ · 12 phút đọc
Chương 13: Mẹ góa con côi
3416 từ · 13 phút đọc
Chương 14: Ma che mắt!
3395 từ · 13 phút đọc
Chương 14: Hổ đội lốt mèo
3512 từ · 14 phút đọc
Chương 16: Thấp thoáng bóng ai
3287 từ · 13 phút đọc
Chương 17: Sơn thủy hữu tình
3458 từ · 13 phút đọc
Chương 18: Phá kén
3840 từ · 15 phút đọc
Chương 19: Tầm sư
3826 từ · 15 phút đọc
Chương 20: Học đạo
4535 từ · 18 phút đọc
Chương 21: Như sương như mai
3976 từ · 15 phút đọc
Chương 22: Rừng thiêng nước độc
4133 từ · 16 phút đọc
Chương 23: Ngày xửa ngày xưa
4005 từ · 16 phút đọc
Chương 24: Mộng trong mộng
3993 từ · 15 phút đọc
Chương 25: Hoài An Ký
4340 từ · 17 phút đọc
Chương 26: Cầu cứu
3817 từ · 15 phút đọc
Chương 27: Sự thật?
4379 từ · 17 phút đọc
Chương 28: Tai bay vạ gió
4412 từ · 17 phút đọc
Chương 29: Ai say giấc nồng, ai thao thức từng cơn
3555 từ · 14 phút đọc
Chương 30: Ông Tơ Bà Nguyệt (1)
3266 từ · 13 phút đọc
Chương 31: Ông Tơ Bà Nguyệt (2)
3486 từ · 13 phút đọc
Chương 32: Ông Tơ Bà Nguyệt (3)
3486 từ · 13 phút đọc
Chương 33: Ông Tơ Bà Nguyệt (4)
4243 từ · 16 phút đọc
Chương 34: Phương Nguyệt
3464 từ · 13 phút đọc
Chương 35: Một tấc rồi một tấc
3458 từ · 13 phút đọc
Chương 36: Vụ Chiêm Xuân
3114 từ · 12 phút đọc
Chương 37: Lựa chọn
3416 từ · 13 phút đọc
Một thông báo nhỏ!
0 từ · 0 phút đọc
Chương 38: Chỉ một chút nữa thôi
3684 từ · 14 phút đọc
Chương 39: Chính là y!
3261 từ · 13 phút đọc
Chương 40: Địa ngục thật sự
3118 từ · 12 phút đọc
Bình luận
5.0
1 đánh giá
- 5
- 1
- 4
- 0
- 3
- 0
- 2
- 0
- 1
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
_
Quán Điềm
Nhàn Nhạ
Quán Điềm