Chương 26: Cầu cứu
Chương 26: Cầu cứu
Đời người đều có số mệnh, kiếp nhân sinh chất chồng những tiếng thở than. Ngoảnh mặt nhìn lại, thanh xuân đã hóa hư không.... Than ôi, quang âm tựa nước chảy qua kẽ tay, vĩnh viễn chẳng thể vãn hồi.
Họ Khúc là một họ lớn ở Hồng Châu, Thừa Dụ tính khoan hòa hay thương người được dân chúng suy tôn. Gặp thời buổi loạn lạc nhân danh là Hào trưởng một xứ, Thừa Dụ tự xưng là Tiết độ sứ và xin mệnh lệnh với nhà Đường, nhân thế nhà Đường cho làm chức ấy. (1)
Khúc tiên chúa (Khúc Thừa Dụ) đời đời Hào tộc, mạnh sáng trí lược, nhân khi nhà Đường mất, lòng người yêu mến, suy tôn làm chúa, đô ở La Thành, dân yên nước trị, công đức chưa kịp để lại, hưởng tuổi không được bao lâu. (2)
"Hưởng tuổi không được bao lâu?"
Khúc Thừa Dụ nhân cơ hội nhà Đường đổ nát, năm Bính Dần (906) đòi nhà Đường phải giao lại chức Tiết độ sứ cho ông. Ngày 7 tháng 2 năm 906, ông xưng là Đổng Bình Vương. Ngày 23 tháng 7 năm 907, ông ốm chết. Con là Khúc Thừa Hạo lên thay. (3)
"Ốm... ốm chết...?"
"Y... sẽ chết sao?" Trái tim Mộc Miên chùng xuống thật sâu, bàng hoàng lẩm bẩm trong miệng, Dẫu biết sinh lão bệnh tử vốn thuận theo tự nhiên, vạn vật đều phải chấp nhận sinh mạng của bản thân là hữu hạn. Nhưng người kia vừa mới nói cười với cô đêm qua, sẽ chết ư?
Suy nghĩ ấy khiến mọi giác quan của Mộc Miên đều trở nên đình trệ, cơ thể dần rơi vào trạng thái đóng băng, khóe môi mấp máy không thành tiếng, tay vịn vào kệ sách, siết chặt đến trắng bệch, "Không đâu, sao có thể..."
Cô không biết nên làm gì, chỉ có thể buông lời phủ nhận, ý niệm đó khiến trái tim cô như muốn vỡ tan.
"Mộc Miên, nàng tìm thấy chưa?"
Giọng nói của Kiều Ninh Sương kéo cô về với thực tại, Mộc Miên vội đặt lại quyển sách về chỗ cũ, kéo tay áo quệt vội qua viền mắt, gượng cười đáp: "À... ta vẫn chưa tìm thấy."
"Vậy để ta giúp nàng một tay, xem nào..." Ninh Sương tiến lại gần, rướn người tới.
"Thôi, để hôm khác vậy. Ta hơi đói bụng rồi." Mộc Miên vội vã nắm lấy tay Ninh Sương kéo đi, không để đối phương kịp nhìn rõ gương mặt mình.
"Ơ kìa..."
Sét giáng giữa trời quang, những đám mây xám xịt nặng nề kéo tới xóa tan màu nắng vàng mà chỉ vừa khắc trước vẫn còn phủ trên lưng đồi. Gió cuốn lá khô, khiến ngọn lúa oằn mình chạm xuống mặt đất, cánh đồng rộng lớn gợn lên từng đợt sóng dữ, dồn dập đánh vào bờ.
"Chúng ta trú tạm ở đây đi." Khúc Thừa Dụ chỉ về phía cái lán nhỏ gần đó.
"Được đấy." Dương Diên Lan gật đầu đồng ý, tất tả chạy vào trong, vừa lướt mắt ra ngoài vừa tặc lưới nói: "Anh Thanh kia, xem tướng mạo cũng khôi ngô. Chỉ tiếc gia cảnh hơi bình thường, thế mà lại bị người ta từ hôn."
"Chậc... Ta cứ tưởng huynh luôn tự nhận mình là tuấn tú nhất thiên hạ cơ đấy." Ngô Thiệu Huy nghe xong thì cười khẩy trêu chọc.
Dương Diên Lan nhướng mày, vẻ mặt đầy tự đắc: "Xùy... Sao bì được với ta."
"Ọe..." Thiệu Huy ôm bụng, che miệng, làm bộ dạng buồn nôn.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, vai áo Khúc Thừa Dụ lấm tấm vài giọt mưa, "Không biết tiên sinh ở lại bàn bạc việc ấy đến đâu rồi."
"Mấy người đó dù sao cũng phải nhìn mặt mà nể mũi." Ngô Thiệu Huy trầm ngâm giây lát, "Có tiên sinh ở đấy chắc sẽ ổn thỏa cả thôi."
"Này, nếu các huynh cũng rơi vào tình cảnh tương tự thì sao?" Diên Lan bỗng dưng đổi giọng tò mò.
Ngô Thiệu Huy lắc đầu dửng dưng: "Ta không biết, ta đã có người trong lòng đâu."
"Ta thì... chưa từng nghĩ đến việc ấy, nhưng nếu chuyện đó thật sự xảy ra, chắc ta sẽ... từ bỏ." Khúc Thừa Dụ mím môi, suy tư hồi lâu mới hồi đáp.
"Huynh định cam chịu buông tay dễ dàng thế sao?" Diên Lan lộ rõ vẻ bất bình, giọng đầy gắt gỏng, "Ít nhất cũng phải đứng lên mà phản kháng, mà giành lấy chứ?"
"Ta không đành lòng làm khó nàng" Khúc Thừa Dụ đăm chiêu đáp, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định, "Chi bằng buông tay, để nàng giữ trọn đạo hiếu."
Mỗi sinh mạng trên đời đều mang theo định mệnh của riêng mình, chẳng liên quan gì đến gió xuân hay trăng thu. Nhưng chúng ta vốn đều là những kẻ đa tình, gặp gỡ rồi sẽ không muốn chia xa. Thấy hoa nở trên cành sẽ vui mừng, thấy hòa tàn rụng rơi sẽ thương tiếc, thấy trăng tròn thì hân hoan, thấy trăng khuyết thì buồn bã. Nhưng những nỗi bi ai ở đời đâu chỉ nói đến cảnh vật, vậy nên tới cuối cùng... kết cục vẫn sẽ là biệt ly.
"Gả cho người mình không yêu, nàng ấy vẫn sẽ sống trong sầu muộn cả đời thôi!" Diên Lan khoanh tay trước ngực, quay ngoắt sang chỗ khác.
"Biết đâu được..." Khúc Thừa Dụ giống như nhớ lại gì đó, giọng y nhẹ bẫng mà lời thốt ra lại nặng nề, "Biết đâu người ấy lại tài đức vẹn toàn, trân quý và nặng lòng với nàng còn hơn cả ta thì sao?"
"Yêu nhau vạn sự chẳng nề, một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng! Huynh chẳng chịu dốc sức giành lấy người mình thương mà đã vội hèn nhát rụt vòi, thật chẳng đáng mặt đấng nam nhi!" Diên Lan bất ngờ trở nên gay gắt, lời lẽ sắc như dao.
"Đôi khi, chính sự cố chấp mù quáng lại là khởi nguồn cho hàng loạt bi kịch thảm khốc về sau." Khúc Thừa Dụ nâng mi, ánh mắt trở nên sắc lạnh, "Còn về bản thân ta, ta tự biết rèn giũa."
"Dù không được sống cùng nàng với danh phận phu thê thì sau này nàng vẫn có thể nhắc về ta như một chiến tích." Giọng y đanh lại, gương mặt góc cạnh nay lại càng thêm nét nghiêm nghị, "Rằng đã từng có một kẻ như ta mang trầu cau, sính lễ long trọng sang hỏi cưới. Để những hạng hèn kém ngoài kia chẳng bao giờ dám tơ tưởng, xúc phạm đến nàng."
"Huynh nói nghe sao mà xuôi tai quá, thật khiến người ta nể phục." Diên Lan đáp lại, giọng điệu không giấu nổi vẻ giễu cợt.
"Ta sẽ cho nàng cái vinh quang ấy. Bằng mọi giá, ta chắc chắn sẽ trao cho nàng sự tôn nghiêm tột cùng đó."
Ngô Thiệu Huy thấy bầu không khí bỗng chốc trở nên nghẹt thở, vội vàng bước tới can ngăn: "Thôi nào, hai huynh có cần phải căng thẳng đến mức này không?"
Nước sông cuồn cuộn đổ về xuôi, màn mưa giăng trắng xóa, tiếng mưa nện xuống mái ngói kêu lộp độp, Mộc Miên đứng ngồi không yên, lẩm nhẩm tính toán: "Hiện tại là năm tám trăm bốn mươi sáu..."
Năm 866, Đường Ý Tông thăng An Nam đô hộ phủ lên thành Tĩnh Hải quân. Năm Bính Dần (906), Chiêu Tuyên đế, năm Thiên Hựu thứ 3. Tháng Giêng, mùa Xuân. Nhà Đường gia phong chức Đồng bình chương sự cho quan Tĩnh Hải quân - tiết độ sứ Khúc Thừa Dụ. (4)
"Vậy từ bây giờ đến khi nước ta bị gọi là Tĩnh Hải quân còn hai mươi năm, và phải tới sáu mươi năm nữa Khúc Thừa Dụ mới thực sự dấy binh khởi nghĩa."
"Cuốn sách kia từ đâu ra? Ai là người đã ghi lại những sự kiện và mốc thời gian trong đó? Chẳng lẽ... còn có người khác xuyên không giống mình sao?" Cô vô thức cắn móng tay, tâm trí rối bời trước những nghi vấn bủa vây.
"Tệ hơn nữa, liệu Khúc Thừa Dụ có đang gặp nguy hiểm hay không."
Gió bật tung cửa sổ, phong bì trên bàn rơi xuống sàn nhà, làm đứt đoạn suy nghĩ của Mộc Miên. Phong Châu xa xôi cách trở, mỗi lần Chích bay đi bay về cũng mất hơn một tháng. Lá thư này cũng giúp cô an lòng hơn phần nào. Nghe cha nói mọi việc ở nhà vẫn ổn. Vị công tử họ Khúc nọ chẳng những chu toàn mà còn thường xuyên sai gia nhân đến thăm hỏi, khi thì gửi gắm lương thực, lúc lại tiếp tế những đồ dùng thiết yếu cho ông.
Người kia quan tâm cô một cách lặng lẽ, ví như việc cô thích ăn đồ ngọt, nên y luôn chuẩn bị chút quà vặt cho cô, khi là gói bánh đậu, lúc là hộp kẹo đường. Ví như cô sợ những mùi hương quá nồng đậm, trước kia xiêm y của Khúc Thừa Dụ luôn được hong trầm, chẳng rõ từ bao giờ, trên người y lại toàn phảng phất hương sen thanh dịu.
"Khúc Thừa Dụ, người nhất định phải sống lâu trăm tuổi đấy. Không chỉ vì trăm họ..."
Chiếc ô nhỏ bé không đủ để chống lại giông tố, mũi giày và vai áo của Mộc Miên đều ướt đẫm. Chính cô cũng chẳng rõ tại sao lòng mình lại bồn chồn, gấp gáp đến nhường ấy, chỉ biết rằng lúc này đây, cô khao khát được nhìn thấy Khúc Thừa Dụ hơn bất cứ điều gì trên đời.
Thế rồi, giữa ngày mưa gió tầm tã, cô gái ấy đã chạy đến bên vầng thái dương của mình.
"Mưa đầu mùa to thật..." Dương Diên Lan thở than.
"Công tử về rồi ạ." Kỳ vội bước lên che ô cho Khúc Thừa Dụ rồi lại nhìn quanh mà nghĩ bụng, "Quái lạ, chạy nhanh hơn cả mình, giờ lại chẳng thấy bóng dáng đâu."
"Ta vào trong thôi, kẻo nhiễm lạnh." Ngô Thiệu Huy lên tiếng nhắc nhở.
Mộc Miên nấp sau cánh cửa gỗ, chỉ dám lặng lẽ dõi theo Khúc Thừa Dụ, từ lúc y bước xuống khỏi xe ngựa cho đến khi bóng dáng ấy dần tan biến sau màn mưa trắng xóa, chưa từng dời mắt.
"Người đừng lo. Tương lai dù cho xảy ra phong ba gì, có ta thay người cáng đáng."
"Mộc Miên? Nàng đứng thẫn thờ ở đây làm gì vậy?!" Kiều Ninh Sương giật mình thốt lên, "Còn để ướt hết thế này?!"
"Ta... Ta..." Mộc Miên ngập ngừng.
"Không khéo lại đổ bệnh mất thôi." Ninh Sương sốt ruột cằn nhằn.
Gian phòng nhỏ nhắn nằm nép mình phía mạn Nam, phía trước hiên nhà là giàn mướp đang độ đơm. Kiều Ninh Sương vội vã kéo Mộc Miên vào trong, nhanh tay lục tìm trong tủ gỗ một bộ y phục khô ráo cho cô thay.
"Để ta xuống bếp hãm tạm ấm trà gừng nóng, nàng mau thay đồ đi kẻo khí lạnh ngấm vào người đấy."
Mộc Miên vẫn thẫn thờ không đáp. Mãi đến khi Ninh Sương trở lại với làn khói trà nghi ngút, thấy nàng vẫn giữ nguyên bộ dạng thẫn thờ tựa cửa, Ninh Sương nhìn mà khẽ thở dài.
"Sao nàng thất thần vậy?"
"Ta... ta không sao." Mộc Miên ấp úng, ánh mắt né tránh.
"Nếu nàng đã không muốn mở lời, ta cũng chẳng nỡ ép uổng." Ninh Sương dịu dàng vỗ về, "Mưa to thế này, chắc hẳn khuya nay nấm dại sẽ mọc rộ ngoài bìa rừng. Hay là lát nữa nàng đi hái nấm cùng ta cho khuây khỏa nhé?"
"Được." Mộc Miên cười nhẹ, gật đầu đồng ý.
Cuối giờ Thân, Mộc Miên lững thững men theo dãy hành lang vắng lặng để trở về phòng, sắc trời đã bắt đầu tối mịt. Bước chân Đinh Thi Cảnh nhẹ bẫng, dáng vẻ ung dung tự tại, tóc mây dài chấm eo, đôi mắt màu hổ phách dưới màn đêm tĩnh mịch lại càng thêm phần diễm lệ, rực rỡ tựa viên ngọc quý.
"Tiên sinh." Mộc Miên nghiêng mình hành lễ.
"Nàng ăn hồng không?" Đinh Thi Cảnh thong thả đưa cho nàng hai trái hồng to bằng nắm tay, lớp vỏ đỏ mọng thơm ngát, "Hồng chín cây đấy."
"À... dạ vâng. Tạ ơn tiên sinh." Mộc Miên lễ phép đón lấy, trong bụng đầy thắc mắc.
"Thử xem có ngon không?"
"Ăn ở đây luôn hả hai?" Mộc Miên thầm rủa, cô đảo mắt nhìn y, lựa lời ướm hỏi: "Đang độ đầu hạ mà đã có hồng chín sớm thế này sao? Tiên sinh không dùng sao ạ?"
"Không, ta không ưa thức này." Đinh Thi Cảnh khẽ khom lưng, lắc đầu cười nhẹ, "Nhưng mà... một người quen cũ của ta lại cực kỳ yêu thích món này."
"Lại bắt đầu nói mấy lời khó hiểu... hừ hừ." Mộc Miên âm thầm đánh giá, chẳng chút nể nang.
Dãy hành lang dài dằng dặc giờ đây chỉ còn lại bóng dáng cô độc. Cảnh ngẩng đầu nhìn vào hư không, mặc cho màn sương đêm lạnh buốt đang len lỏi qua từng tấc da thịt. Hóa ra, đôi khi chỉ cần dựa vào một đoạn hồi ức ngắn ngủi, mong manh cũng đủ khiến người ta phải khắc cốt ghi tâm.
"Tiên sinh, chớ nên đứng ngoài gió quá lâu." Khắc bước tới, khẽ khàng lên tiếng khuyên nhủ.
"Ta biết rồi."
"Để con đi lấy ít rượu xoa bóp. Đang yên đang lành người lại nhọc công trèo cây làm chi cho khổ thân thế này? Nếu người thích thì cứ để sáng mai con ra chợ sớm tìm mua về cho người là được mà."
"Hồng chín cây vẫn ngon nhất." Đinh Thi Cảnh thều thào đáp lời, thanh âm nhỏ đến mức dường như không phải đang trả lời Khắc, mà là đang tự nhủ với chính mình.
Khoảng đất trống sau vườn được cơn mưa đầu mùa tưới tắm trở nên tơi xốp, tiếng ếch nhái kêu văng vẳng giữa đêm thâu. Mộc Miên vừa cặm cụi bới lá tìm nấm, vừa thấp giọng hỏi nhỏ: "Ninh Sương này, đống sách chất cao như núi trong thư trai ấy, tiên sinh đã đọc hết cả rồi sao?"
"Ta không chắc, tiên sinh hiếm khi đặt chân đến đó, người thường chỉ quanh quẩn trong viện riêng của mình thôi." Ninh Sương ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp, tay vẫn thoăn thoắt hái thêm mấy tai nấm mối mập mạp bỏ vào rổ tre, "Từ lúc ngài Đinh Quý còn ở phủ thì nó đã nhiều và đồ sộ như thế rồi. Tiên sinh thì ngược lại, người chẳng mấy mặn mà với việc sưu tầm sách."
"Có lẽ người lo ngại phòng kín lâu ngày sẽ làm giấy mực bị ẩm mục, lại chẳng đành lòng để tâm huyết của ngài Đinh Quý đổ sông đổ bể, nên mới cho phép gia nhân, học trò được tự ý ra vào nơi ấy cho có hơi người." Ninh Sương giải thích thêm.
"Ra vậy..." Mộc Miên khẽ mím môi, tâm trí vẫn đang xoay quanh cuốn sách kỳ lạ kia, "Ta chưa từng gặp qua người nào giống tiên sinh cả."
Ninh Sương khẽ bật cười: "Nàng đang chê hay đang khen vậy?"
"Ta... bọn họ đều nói tiên sinh kỳ quái, ta... ta cũng thấy vậy. Cảm giác người rất khó đoán, có chút bí ẩn." Mộc Miên gãi đầu, vẻ mặt đầy vẻ phân vân.
"Bí ẩn sao? Ừm... tiên sinh... người giống như chẳng mấy thiết tha gì với việc gõ đầu trẻ dạy học đâu. Chẳng qua bận ấy buồn chán quá nên mới tùy tiện mở lớp nhận lấy vài ba người học trò cho vui cửa vui nhà. Ai mà ngờ được, những vị ấy sau này lại trở nên vô cùng xuất chúng. Danh tiếng của tiên sinh cũng vì thế mà nổi như cồn." Ninh Sương thong thả kể lại.
"Bảo sao lão gia phải ba lần bốn lượt cất công gửi thư từ, nhờ quan hệ cố giao mới xin được cho công tử vào học."
"Còn phải xem nhân duyên nữa." Ninh Sương bỗng dừng tay, nhích lại gần sát bên Mộc Miên, " Đặc biệt là Khúc công tử nhà nàng ấy."
Tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp: "Ý nàng là sao?"
"Khúc gia vốn dĩ quyền cao chức trọng, uy thế lừng lẫy khắp vùng Hồng Châu và Giao Châu, lại còn có mối giao hảo mật thiết với quan lại người Hán. Nói dễ nghe thì là dĩ hòa vi quý để giữ yên bờ cõi, còn nói thẳng ra... chính là nịnh nọt bợ đỡ bọn ngoại bang. Tiên sinh không thích dính líu tới chốn quan trường phức tạp đâu, chủ trương tránh càng xa càng tốt."
"Mà... hừm... sao chuyện gì của tiên sinh nàng cũng rõ như lòng bàn tay thế?" Mộc Miên bỗng khựng lại, nheo mắt nhìn cô bạn với vẻ đầy hoài nghi.
"Ta... ờ thì..." Ninh Sương thình lình bị bắt bài, ấp úng thẹn thùng cúi đầu.
Đột nhiên, từ phía bụi rậm vang lên tiếng sột soạt, Mộc Miên lập tức khởi động chế độ cảnh giác, nhanh như cắt kéo Kiều Ninh Sương đứng phắt dậy, lùi gấp về phía sau ba bước thủ thế. Bàn tay cô đã bí mật luồn vào ngực áo, nắm chặt lấy chuôi dao găm lạnh ngắt.
"Kẻ nào?!" Mộc Miên hét lớn rồi lao lên, bóng người lén lút kia đã bị cô tóm gọn.
"Ôi! A!"
Kiều Ninh Sương hoảng hốt, "Trộm! Có trộm!"
"Ngươi là ai?! Nửa đêm nửa hôm thậm thụt ở đây làm gì?!" Mộc Miên gằn giọng tra hỏi.
Bóng đen bỗng sụp xuống, bật khóc nức nở: "Hức... hức... làm ơn đừng đánh tôi..."
"Loan nương!?" Ninh Sương cúi người, nhìn rõ gương mặt dưới ánh trăng, không kìm được mà thốt lên kinh ngạc.
"Tôi... hức... tôi vừa trốn ra..."
Đám gia đinh cầm đuốc sáng rực tức tốc kéo tới bao vây, mấy vị công tử nghe tiếng động cũng hớt hải chạy ra xem sự tình. Kỳ chạy tới chỗ Mộc Miên, chau mày hỏi: "Có sao không?"
"Chẳng sao cả, hắn... à không, cô ấy đã kịp làm gì đâu." Mộc Miên vẫn giữ vẻ trơ trơ, bình thản thu đao lại như chưa hề có cuộc xô xát nào xảy ra.
Vừa thấy bóng dáng Đinh Thi Cảnh xuất hiện dưới ánh đuốc, Loan vội vàng quỳ xuống, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa đêm vắng: "Tiên sinh! Trăm lạy tiên sinh, xin người rủ lòng thương cứu lấy chúng con với!"
"Đứng lên đã rồi nói." Cảnh từ tốn đáp.
"Cha mẹ con nghe lời đường mật của cậu Nhung, nhất quyết muốn gả con cho một tên quan lại người Hán. Nên mới... mới muốn hủy hôn đó ạ." Loan nấc lên từng hồi, đôi vai gầy rung bần bật vì tuyệt vọng, "Chúng con thật lòng thương nhau, con quyết không trao thân cho kẻ khác! Cầu xin tiên sinh ra tay cứu giúp... hức... hức."
Đinh Thi Cảnh cho đám gia đinh lui bớt, yên lặng lắng nghe, "Về phía ông bà Đại, ta sẽ cố gắng dùng lời lẽ để thuyết phục họ xem sao." Người chậm rãi khuyên nhủ, "Đêm hôm khuya khoắt, phận nữ nhi không nên lưu lại ngoài đường, lần sau tuyệt đối chớ có hành động liều lĩnh như vậy nữa."
"Khắc, sai người chuẩn bị xe ngựa đưa Loan nương về. Nếu ông bà ấy có gặng hỏi, cứ bảo là trên đường đi dạo tình cờ gặp ta nên ta có lời mời cô ở lại dùng bữa cơm."
"Vâng ạ." Khắc cung kính đáp lời.
"Tất cả về phòng nghỉ ngơi đi." Đinh Thi Cảnh phất tay ra hiệu, kết thúc một đêm đầy biến động.
Lúc này Khúc Thừa Dụ mới trầm giọng hỏi: "Trễ như vậy nàng còn ra đó làm gì?"
"Ta đi hái nấm với Ninh Sương, định bụng sáng mai nấu cháo cho công tử dùng." Mộc Miên xoay người, nở nụ cười tươi tắn đáp lời.
"Tay chân lấm lem hết cả, nàng thật..." Tuy mang ý trách móc, nhưng ngữ điệu lại dịu dàng như nước.
Mộc Miên len lén liếc nhìn Khúc Thừa Dụ, gương mặt kia vẫn mang vẻ điềm tĩnh lễ độ. Mai này khi những ngày tháng bình yên này qua đi, khi trường kiếm phải nhuốm máu quân thù, trên con đường giành lại giang sơn gấm vóc, cô nguyện làm kẻ mở đường để mỗi bước chân y đi đều thật vững vàng.
"Bọn sài lang hổ báo cứ việc đến, đến một tên ta sẽ diệt một tên. Để không kẻ nào có thể làm hại người!" Mộc Miên âm thầm hạ quyết tâm, ánh mắt lóe lên tia nhìn kiên định, "Và cả cuốn sách tai ương kia nữa, nhất định phải thủ tiêu nó càng sớm càng tốt!"
"Mình nhớ đã để nó ở ngay góc này cơ mà... Chậc... đâu rồi nhỉ..."
"Hự!" Dương Diên Lan bỗng cảm thấy một cơn đau tê dại truyền đến sau gáy, đất trời trước mắt tối sầm.
Hết Chương 26
Chú thích:
(1) Tài liệu: Khâm định Việt sử thông giám cương mục của Quốc sử quán triều Nguyễn.
(2) Tài liệu: Việt giám thông khảo tổng luận của Nhà sử học Lê Tung.
Tham khảo từ bài luận: Bàn thêm về danh xưng "Thổ hào" - "Hào trưởng" Khúc tam chúa của PGS - TS. Vũ Duy Mền.
(3) Tài liệu: Thần phả thờ Đỗ tướng công.
(4) Tài liệu: Tư trị thông giám của Tư Mã Quang (thời Tống, thể kỉ XI).
Tham khảo từ bài luận: KHỞI NGHĨA KHÚC THỪA DỤ VÀ DANH XƯNG NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU CHÍNH QUYỀN HỌ KHÚC, HỌ DƯƠNG - MỘT SỐ VẤN ĐỀ CẦN XÁC MINH của GS. NGUYỄN THANH TUYỀN.
5. Giờ Thân: từ 15:00 đến 17:00.
6. Canh 3: từ 23 giờ đến 1 giờ sáng.
7. Mỗi canh tương ứng với khoảng thời gian khoảng 2 giờ.