Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mộng Hoan

Chương 10: "Thăng chức"

Chương 10: "Thăng chức"

Mặt trời đã lên cao, Mộc Miên cảm giác ánh nắng hôm nay vô cùng chói chang, tâm trí trôi dạt về rất nhiều năm trước đây. Cũng vào một ngày nắng rực rỡ, cô cầm trên tay quyển sách dày cộm, mỗi trang giấy đều đã ngả vàng, còn mang theo mùi ẩm mốc. Nó nằm trên cái kệ cuối cùng tít trong góc tại cửa hàng sách cũ của cha cô, bám đầy bụi mịn, không có ai động tới.

Khúc Thừa Dụ là Tiết độ sứ người bản địa đầu tiên của Tĩnh Hải Quân, đồng thời là người đặt nền móng cho thời kỳ tự chủ của nước Việt sau hơn một ngàn năm bị đô hộ bởi chính quyền phương Bắc. Sau khi mất được người đời suy tôn thành Khúc Tiên Chủ.

"Thưa cha." Khúc Thừa Dụ cung kính hành lễ.

Khúc Nhan gật đầu rồi lại ung dung ngồi xuống, "Sao con lại tới đây?"

"Con nghe báo trong phủ bị mất cắp nên muốn đến xem thử. Nào ngờ lại tới đúng lúc thế này." Khúc Thừa Dụ xoay gót, đưa mắt về phía Mộc Miên, hai tên người hầu thấy vậy liền buông tay.

"Chuyện này cũng liên quan đến người trong viện của con đấy." Khúc Nhan nâng chén trà, nhàn nhạt nói.

Sắc mặt Khúc Thừa Dụ vẫn không thay đổi, y bình tĩnh đan tay đáp lời: "Vâng, con biết."

"Con thấy việc này nên xử lý thế nào?" Khúc Nhan khẽ nhướng mày, đưa mắt dò xét phản ứng của con trai.

Y thong thả chỉnh lại vạt áo, gãy gọn nói: "Thưa cha, kẻ có tay chân không sạch sẽ, dám làm loạn trong phủ quả thực tội khó tha. Thế nhưng, chúng ta cũng không thể vì nóng vội mà để người vô tội phải gánh chịu hàm oan. Con đã có cách tìm ra chân tướng."

Khúc Nhan xoa cằm, đáy mắt hiện lên một tia hứng thú: "Hử? Là cách gì?"

"Kỳ." Khúc Thừa Dụ không trả lời thẳng. Y vén tà áo, điềm nhiên ngồ rồi cất giọng gọi lớn.

Kỳ lập tức từ phía sau bước ra, hai tay bưng một chiếc khay gỗ phủ tấm lụa đỏ, sải bước đi thẳng đến trước mặt Mộc Miên và Ý. Lúc này, toàn bộ gia đinh và tì nữ trong phủ đều nín thở dõi theo từng bước chân Kỳ, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ tò mò xen lẫn chút bất an sợ hãi.

"Ta từng đọc qua, trên đời có một loại rượu tên là Chu Tát. Vừa hay lần trước dạo chợ gặp được lái buôn, liền mua vài vò mang về. Nghe nói rượu này có thể phân biệt được lời thật giả."

Khúc Thừa Dụ phe phẩy quạt, ngữ điệu từ tốn nhưng mỗi lời nói ra đều khiến người ta sửng sốt, "Nếu nói thật thì uống vào đương nhiên sẽ bình an vô sự. Còn nếu nói dối thì ruột gan đứt đoạt, chết ngay lập tức."

"Rượu Chu Tát? Trên đời có thứ như vậy sao?" Mộc Miên đang quỳ gối, vừa nghe xong lời này của y liền khẽ chau mày, nghĩ bụng.

Rượu có màu nâu cánh gián, thơm nhẹ, trong vắt. Kỳ rót đầy chung, lạnh lùng lên tiếng, "Uống đi."

Mộc Miên cắn răng, nếu thứ rượu "thần" kia có thật thì người mất mạng trước chắc chắn sẽ là cô. Nhưng chuyện đã tới bước đường này, muốn quay đầu cũng không còn kịp nữa. Cô hít sâu, cho tâm mình lắng lại, bàn tay gầy guộc chậm rãi nâng chén sứ. Phóng lao thì phải theo lao, hiện tại chỉ có thể cược một ván sinh tử mà thôi.

"Đội ơn công tử ban thưởng." Thế rồi Mộc Miên ngửa cổ uống một hơi cạn sạch, vô cùng dứt khoát.

Khóe môi Khúc Thừa Dụ khẽ cong lên, y cầm chiếc bút lông lên xoay nó trong lòng bàn tay, bình thản hỏi: "Ta hỏi ngươi, có phải ngươi lấy hay không?"

Đầu lưỡi Mộc Miên tê rần, nóng rực, vị đắng chát dần dần thấm vào cuống họng, đọng lại chút thanh dịu, ngòn ngọt.

"Đây... đây là rượu mơ mà!" Mộc Miên không nói ra, chỉ đột nhiên ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt sâu hun hút của Khúc Thừa Dụ. Y thu quạt, hình bóng thiếu niên trầm tư, u uất chẳng còn đâu. Đôi con ngươi đó lắng đọng mà linh hoạt, trầm tĩnh mà phóng khoáng, đúng là vẻ đẹp trời sinh.

"Bẩm công tử, con không có." Đầu hơi choáng, Mộc Miên lờ mờ nhìn thấy trên môi y hiện lên ý cười. Cô bực nhọc, thầm mắng: "Cười con khỉ!"

Kỳ quay sang, đưa chung rượu tới trước mặt Ý, "Tới ngươi đấy."

"Bẩm... bẩm công tử. Con... hức... con" Ý mếu máo, nước mắt dàn giụa, trông vô cùng yếu đuối và mỏnh manh.

"Uống!" Kỳ đanh giọng, quát lớn.

Ý thất kinh, ngay cả chút hơi sức để nói năng thưa gửi cũng chẳng còn, gương mặt vốn hồng hào giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu, hai mắt láo liên.

"Không dám à? Vậy để ta giúp ngươi nhé." Kỳ cười lạnh, một tay bóp miệng, tay còn lại cầm chum rượu lên, tàn nhẫn dí thẳng vào vành môi đang run rẩy của Ý.

"Không! Đừng mà!!" Ý thét lên thảm thiết, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Kỳ ra rồi hoảng loạn quay đầu bỏ chạy, thế nhưng chưa kịp bước đi được hai bước thì đã bị đám gia đinh đứng bên cạnh thô bạo tóm chặt lại.

"Nói! Mày trộm có đúng không?" Lão quản gia xắn tay áo lên, tát liên tục vào mặt Ý.

"Con... con biết tội rồi... Con không dám nữa đâu... Lão gia, công tử tha tội cho con với!"

Mặc cho tiếng van nài khóc lóc thảm thiết vang vọng khắp đại sảnh, Khúc Thừa Dụ chậm rãi đứng dậy. Y chắp hai tay cung kính hướng về phía cha, điềm tĩnh báo cáo: "Bẩm cha, sự việc đến đây đã phân định rõ trắng đen rồi ạ."

Khúc Nhan khẽ "ừ" một tiếng sâu xa. Ông ta nheo mắt nhìn về phía cô gái nhỏ, khẽ ngoắc tay: "Này, ngươi lại đây."

"Dạ." Mộc Miên dè dặt tiến lên vài bước, đầu cúi thật thấp, hai tay siết chặt vạt áo.

Khúc lão gia trầm giọng: "Ngươi có biết vì sao nó lại hại ngươi không?"

"Bẩm, con không biết ạ."

"Thế ngươi có muốn biết không?"

Mộc Miên khom người, gập sâu lưng sát đất vái lạy theo đúng lễ nghi, "Dạ bẩm, con không muốn. Chuyện cỏn con thế này, sao dám làm phiền người ạ."

"Ha ha ha, con bé này... thông minh và khôn khéo thật! Khá, khá lắm!" Khúc Nhan vỗ đùi cười lớn, tiếng cười đầy sảng khoái nhưng không kém phần oai nghiêm. Tuy nhiên, đôi mắt ông vẫn nheo lại đầy dò xét.

"Từ ngày mai, ngươi hãy sang khu phòng phía Đông hầu cận bên người công tử đi."

Dứt lời, Khúc Nhan xoay người bước thẳng vào trong. Khúc Thừa Dụ khẽ chau mày nhìn lướt qua Mộc Miên rồi cũng im lặng rời đi.

"Đem con Ý bán ra ngoài cho khuất mắt! Giải tán hết đi!" Lão quản gia đập tay bộp bộp gắt gỏng, xua đuổi đám gia nhân xì xào bàn tán đang còn đứng ngơ ngác xung quanh hiện trường.

Đợi mọi người tản bớt, Mộc Miên mới chậm chạp đứng dậy, gò má sưng phồng, quỳ lâu tê chân nên cả người có hơi chao đảo. Cô nhìn theo bóng lưng Khúc Thừa Dụ hồi lâu, thời gian qua vẫn luôn cho rằng y chỉ là một thế gia công tử, chẳng thể nào ngờ mưu trí lại thâm sâu như vậy, hôm nay cũng xem như được mở mang đầu óc.

Mà hơn hết... y còn là một nhân vật lịch sử!

Cả ngày hôm đó cô vắt óc suy nghĩ, cố gắng khơi lại mảng kiến thức mong manh trong đầu, tiếc rằng dù có vò đầu bứt tóc cỡ nào cũng không nhớ ra được thêm gì, các mốc thời gian, ngày tháng đều giống như cát mịn bị gió thổi tung mù.

Nhưng cô có thể khẳng định Khúc Thừa Dụ thật sự đã đặt nền móng, mở ra thời kỳ độc lập, tự chủ lâu dài của đất nước. Tuy chưa thịnh thế nhưng chắc chắn thái bình.

"Cũng may mà hôm bữa cứu được y, nếu y nghẻo mất thì hỏng!" Mộc Miên xoa xoa ngực, thở hắt.

Đã như vậy... mối nghi ngờ của Mộc Hạ về nhà họ Khúc... có lẽ ông ấy hiểu lầm mà thôi.

Tính tình Mộc Hạ khá cứng nhắc, chuyện tương lai lại không thể tùy tiện nói ra. Giờ cần cân bằng cả hai bên, vừa không để lộ thân phận vừa không làm hại đến Khúc Thừa Dụ. May sao, Mộc Hạ đưa thư đến báo Mộc Miên tạm thời áng binh bất động, cũng nói rõ việc đánh cướp kia chỉ do Trần Thuận nhất thời kích động gây ra, những người có liên quan đã bị cảnh cáo.

Qua cái chết của hắn cũng không còn ai dám đánh liều nữa. Nhưng không ngoài dự đoán, danh tính Vô Pháp đã bị lộ, binh lính truy đuổi rất gắt gao. Hiện tại nên ẩn thân, gác lại mọi việc, tránh bứt dây động rừng.

Lúc ấy Khúc Thừa Dụ trở về viện phụ đã được hơn một canh giờ, y ngồi bên cửa sổ yên tĩnh vẽ tranh. Nét bút mềm mại uyển chuyển, chốc chốc lại dừng lại ngắm nghía.

"Công tử không vẽ hoa sen nữa sao?" Kỳ châm cho Khúc Thừa Dụ tách trà Khúc Thừa Dụ không đáp, Kỳ thấy đuôi mắt y cong nhẹ lên.

Cành hoa thanh mảnh nhưng không có lá, từng nụ từng nụ chen chúc nhau nở rộ, cánh hoa đỏ thắm kiều diễm, rực rỡ như ánh lửa. Kỳ vừa nhìn liền tấm tắc khen: "Đẹp quá."

"Đẹp thật..." Khúc Thừa Dụ lơ đãng nói.

Kỳ tò mò, "Là hoa gì vậy công tử?"

Đầu cọ lướt trên mặt giấy, Khúc Thừa Dụ hài lòng nhìn ngắm thành quả của mình, "Hoa Mộc Miên."

"Sao cơ?! Công tử à... người không sao đấy chứ?" Kỳ trợn trắng, gương mặt khó coi vô cùng.

Khúc Thừa Dụ không đáp, chỉ đăm chiêu thưởng họa làm Kỳ không biết nên nói gì, đành ngậm ngùi lùi lại.

"Nói hoa, chứ không phải người." Hồi sau, y lại nhấc bút, cũng không biết là đang trả lời ai.

Lúc này Kỳ chợt nghĩ tới điều gì đó, liền hỏi: "Công tử, vì sao người không nói rằng tối qua người cùng nàng ta. Cớ gì phải đi một vòng lớn như vậy?"

"Làm thế chỉ giúp cô ấy thoát khỏi vòng tình nghi. Nắm được ngọn ngành, không bắt được gốc rễ." Khúc Thừa Dụ điềm tĩnh đáp, đôi tay vẫn tỉ mẩn điểm xuyết thêm vài nét vào phần nhụy hoa.

"Công tử nói phải."

"Vả lại..." Khúc Thừa Dụ khựng lại một nhịp, giọng thấp xuống đầy ẩn ý: "Trai đơn gái chiếc ở riêng với nhau lúc đêm muộn, dẫu thanh bạch đến đâu cũng không hợp lễ nghi."

"Vậy chuyện lão gia để nó đến hầu cận, người muốn xử lý thế nào?"

"Cha nói sao thì cứ làm vậy đi." Y dửng dưng đáp.

Kỳ tư lự: "Chỉ sợ lại như mấy lần trước."

"Rất nhanh sẽ biết được thôi."

Đầu tháng chín, lá cây ngả vàng, nắng không quá gay gắt, gió mát hòa với hương thơm của mấy khóm cúc tím. Từ sáng sớm Mộc Miên đã được bà Nhàn mang quần áo mới đến mặc cho, kiểu cách thì vẫn như cũ, nhưng màu sắc thì tươi sáng hơn nhiều, tay áo dài và ôm, cổ tròn, vạt dài tới hông.

"Đến chỗ công tử nhớ phải làm việc chăm chỉ, giữ mình thật tốt có biết chưa." Bà Nhàn căn dặn.

"Con không thể tiếp tục ở lại đây sao ạ?" Cô ngơ ngác hỏi.

"Bây giờ con là nô tì của công tử rồi. Phải túc trực bên cạnh người sớm khuya, để người còn sai bảo."

Mộc Miên ôm túi đồ ít ỏi của mình trong lòng, tự trấn an: "Chắc y cũng không tới nổi khó khăn đâu nhỉ."

Nhà chính và gian phía Đông được ngăn cách bởi vườn hoa, tản bộ thong dong cũng mất chừng tàn nửa tuần trà. Viện riêng của Khúc Thừa Dụ gồm ba gian phòng nối liền, ôm trọn lấy khoảng sân rộng thênh thang. Phía góc vườn, mấy hàng cau cao kều vươn mình thẳng tắp, che bóng mát rượi. Cổng vào được xây theo lối cửa vòm, chạm trổ hoa văn tinh xảo, đôi cánh cửa gỗ lim luôn khép hờ tĩnh mịch.

"Tới rồi à." Kỳ khoanh tay, mặt lạnh như tiền.

"Chờ ta à?" Mộc Miên giở giọng chọc ghẹo.

Anh ta thẹn quá hóa giận, "Đừng có mơ!"

Mộc Miên cùng Kỳ đi tới căn phòng phía bên trái, vừa nhìn qua liền biết đã lâu không có người ở, trông rất bừa bộn và thiếu sáng. Nhưng chỉ cần dọn dẹp lại chút thì đã tốt hơn căn phòng chung kia gấp trăm lần.

"Phòng của ngươi." Kỳ chỉ tay.

Mộc Miên gật đầu, âm thầm mở cờ trong bụng, "Ừm... À mà..." Cô vừa tay nải xuống, muốn quay sang hỏi vài thứ thì đã không thấy Kỳ đâu nữa.

Trời vẫn còn sớm nên Mộc Miên tranh thủ sắp xếp lại đồ đạc rồi mới đến tư phòng của Khúc Thừa Dụ. Lúc bước vào trong thì đã thấy Kỳ bưng nước, gấp khăn đâu ra đó cả rồi, chỉ chờ Khúc Thừa Dụ thức dậy nữa thôi.

Cô có hơi bồn chồn, việc nhà đều có thể làm thuần thục, còn việc hầu hạ riêng ai đó thì chưa bao giờ. Mộc Miên lén nhìn sang Kỳ rồi lại nhìn về phía giường lớn, chẳng bao lâu thì bên trong đã nghe thấy tiếng sột soạt của chăn đệm. Mộc Miên muốn đi đến vén màn thì bị Kỳ ngăn lại, cô không tiện lên tiếng nên chỉ có thể yên lặng lùi về.

Khung cảnh tiếp đó càng khiến Mộc Miên trố mắt, Khúc Thừa Dụ ngồi dậy, tự mình mang hài rồi rời giường, sau khi rửa mặt súc miệng xong thì Kỳ đã ở bên đưa khăn khô tới cho y lau mặt. Ngay cả việc thay quần áo cũng được Kỳ thực hiện trơn tru thuần thục.

Kiểu cách trang phục của Khúc Thừa Dụ khá đơn giản, áo trong sẽ là loại hai vạt chéo nhau, có màu đậm, khoác thêm áo sa cổ tròn bên ngoài. Sa là loại vải dệt thưa có tính thấu quang, y phục dạng này thể hiện sự chú trọng về độ hài hòa và tinh tế khi phối màu. Tay dài thụng, vạt dài quá gối, bên dưới mặc quần, ngày thường sẽ dùng một dải lụa để thắt quanh hông, lúc cần trang trọng sẽ đeo thêm thắt lưng khảm ngọc.

Đột nhiên Mộc Miên cảm thấy sự tồn tại của bản thân đang quá thừa thãi rồi. Nửa tháng sau đều diễn ra như vậy, Khúc Thừa Dụ sinh hoạt rất điều độ, giờ Mão thức dậy, giờ Hợi đi ngủ. Đến lớp vào buổi sáng, đến xế chiều thì tan, dùng cơm tối sau khi làm xong bài tập, ngày nghỉ sẽ ở thư phòng đọc sách, viết chữ, vẽ vời, thỉnh thoảng đi ra ngoài dạo phố.

Vấn đề ở đây là Mộc Miên không có việc gì để làm cả, lúc trước thì quét tước, lau dọn, việc làm cả ngày chẳng hết. Còn bây giờ thì rơi vào tình thế lực bất tòng tâm, rảnh rỗi đến mức xém chút ngủ gật. Chỉ cần Khúc Thừa Dụ chớp mắt thôi thì Kỳ cũng đã biết y cần gì muốn gì, không còn chỗ nào cho Mộc Miên nữa. Mà Khúc Thừa Dụ lại có vẻ khá thờ ơ, hai người cũng từng trò chuyện vui vẻ, vậy mà từ khi Mộc Miên chuyển sang đây, đến một cái liếc còn chả có.

"Miên, lão gia cho gọi." Một nữ tì đến tìm.

Nắng chiều đã tắt, mặt trời vừa khuất dạng sau rặng cau, Mộc Miên vừa bước ra khỏi thư phòng thì nhận được tin dữ.

"Thưa lão gia, con đến rồi ạ." Mộc Miên khép nép quỳ xuống.

Khúc Nhan đang đứng lặng trong từ đường, đôi tay gân guốc tỉ mỉ lau chùi từng chiếc bài vị gỗ mít sơn son thếp vàng, tuyệt nhiên không hề ngẩng đầu nhìn lại. Mộc Miên cúi gằm, chẳng dám thở mạnh. Suốt nửa canh giờ trôi qua, không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng khăn lụa miết nhẹ trên mặt gỗ, Khúc Nhan vẫn giữ sự im lặng đến nghẹt thở.

"Thừa Dụ là độc đinh của dòng họ này. Là người gánh vác đại nghiệp, nối dài vinh quang cho cơ đồ Khúc gia." Khúc Nhan bất ngờ phá tan sự tĩnh lặng bằng chất giọng khàn đặc.

"Vâng ạ." Mộc Miên khó hiểu đáp.

Khúc Nhan chậm rãi đốt ba nén hương, thành kính vái lạy rồi cắm vào bát đồng, làn khói nhang mờ ảo bao phủ lấy gương mặt già nua, "Phận làm trai phải lo bề gia thất, sớm ngày yên bề để nối dõi tông đường."

"Ta thấy ngươi cũng sáng dạ, còn... khá can đảm nữa." Khúc Nhan chắp tay sau lưng.

Mộc Miên khẽ chau mày, cúi người càng sâu, "Bẩm, lão gia quá khen, con không dám nhận."

"Chuyện ngươi cứu công tử trên phố ngày hôm đó, đáng lẽ nên được trọng thưởng."

Mộc Miên giật mình, thầm nghĩ: "Chuyện này đã truyền tới tai ông ta rồi ư."

"Bẩm, công tử thân phận cao quý, còn con chỉ làm tôi tớ trong nhà, xả thân vì chủ nhân là chuyện nên làm. Con nào dám vì điều này mà đòi hỏi công lao ạ."

"Lanh miệng lắm. Ngươi hầu công tử đã quen việc chưa? Cảm thấy thế nào?"

Mộc Miên lập tức cảnh giác, Khúc Nhan đâu có rảnh rỗi tới mức có thời gian hỏi thăm một nô tì, "Dạ... lão gia hỏi thì con xin thưa. Bên công tử đã có anh Kỳ hầu hạ, tay chân con vụng về sợ không hợp ý người."

Khúc Nhan lạnh giọng: "Nó cứ suốt ngày dính lấy cái thằng mồ côi đó, thật chẳng ra thể thống gì cả!"

Nhìn biểu cảm này của Khúc Nhan, Mộc Miên nhận ra ông ta chẳng ưa gì Kỳ. Lại nhớ đến việc ông nhấn mạnh chuyện nối dõi tông đường, "khai chi tán diệp", trong đầu cô bỗng lóe lên một tia sáng...

"Trời đất, chẳng lẽ Khúc Nhan sợ Khúc Thừa Dụ... là gay?" Mộc Miên bừng tỉnh, thầm tặc lưỡi. Cũng không trách được, quan hệ của hai người đúng thật là mờ ám, thân thiết một cách thái quá.

"Lão gia bớt giận." Cô xoa dịu không khí.

"Ta không vòng vo thêm nữa. Cho ngươi tới chỗ nó vì muốn ngươi tách chúng nó ra. Nếu làm được, đừng nói cả đời vinh hoa phú quý, dù ngươi muốn làm thiếp của nó, ta cũng có thể cho ngươi được toại nguyện."

"Con không dám trèo cao." Mộc Miên dập đầu phủ phục. Trong lòng cô không khỏi kinh ngạc: "Khúc Nhan chơi lớn quá vậy!"

Khúc Nhan đến gần, bóng ông ta đổ dài đầy áp bức, "Chắc ngươi cũng hiểu ý ta rồi chứ?"

Tên đã bắn ra thì không thể thu hồi, huống hồ những bí mật gia tộc thế này vốn dĩ kẻ hầu người hạ không nên nghe thấy. Nếu cô chối từ, e là cái mạng nhỏ này cũng khó giữ được ở Khúc phủ.

"Thưa , con hiểu rồi ạ." Mộc Miên cắn răng, miễn cưỡng gật đầu.

Trên đường trở về mà lòng thấp thỏm, hết chuyện này đến chuyện khác kéo đến khiến cô hoa mắt chóng mặt, cái bụng đói meo bắt đầu đánh trống. Mộc Miên rảo bước, đi càng nhanh, trời đã tối đen, đèn lồng trong viện cũng được thắp lên.

"Ưm!" Sau lưng nghe thấy tiếng gió nhanh đến kỳ lạ, thân hình cao lớn nhào đến, bịt miệng Mộc Miên, khóa hai tay cô ra sau lưng.

Mộc Miên trừng mắt, gập người xoay lưng trốn khỏi vòng vây hãm, động tác nhanh gọn dứt khoát. Kẻ đó cũng bị bất ngờ, liền hẫng ra trong chốc lát trước khi vồ lấy Mộc Miên lần nữa. Mộc Miên nghiêng vai tránh đi, nhân lúc không chú ý mà tung cước đá vào bụng hắn.

"A!" Hắn ôm bụng, trong màn đêm Mộc Miên nhận ra đôi mắt kia, Kỳ!

Kỳ không để Mộc Miên kịp chạy định thần mà tấn công dồn dập. Đến nỗi Mộc Miên cũng bị ép tiếp vài chiêu mới có thể thoát thân. Xem ra cô vừa từ nhà chính về mà đã có người nhịn không nổi rồi. Màn kịch này thật quá thú vị, mà muốn biết trước được kết cục chỉ có thể biến bản thân thành một con hát. Lần này Mộc Miên né nữa mà đột ngột đứng sững lại, nắm đấm của Kỳ đập thẳng vào bả vai cô. Mộc Miên ngã nhào, đau đớn kêu lên.

Tại thư phòng, Khúc Thừa Dụ đang châm thêm dầu vào đĩa đèn. Thấy Kỳ nắm cổ Mộc Miên lôi vào, còn cô thì ôm tay, y khẽ chau mày.

"Công tử." Kỳ xô cô về phía trước. Mộc Miên lại ngã xuống thêm lần nữa, nhưng lần này được cô dặm thêm ít mắm ít muối.

"Công tử, nếu người ghét con... cứ đuổi con đi. Sao lại... lại đánh con thế này chứ." Cô quỳ trên sàn nhà, hai mắt đẫm lệ, bày ra dáng vẻ nữ nhi yếu đuối đáng thương.

Khúc Thừa Dụ nhìn sang Kỳ, Kỳ chột dạ cúi đầu, y phẩy tay ngồi lên tràng kỷ. Những tưởng sẽ có được chút lòng thương hại của Khúc Thừa Dụ, nhưng điều Mộc Miên không ngờ nhất là chỉ một khắc sau đó dao đã kề lên cổ.

Kỳ cầm thanh đoản đao đặt ngay động mạch chủ của cô, lưỡi đao mảnh, nhẹ mà bén vô cùng. Ánh đèn phản chiếu lên nó, sáng như gương, chỉ cần một đường cứa rất nhẹ thôi. Mộc Miên sẽ chết.

"Nói! Có phải ngươi cố ý tiếp cận công tử không?"

Hết Chương 10

Chú thích:

1. Một tuần trà có nghĩa là thời gian để uống hết một tách trà, ước tính vào khoảng từ 10 đến 15 phút.

2. Giờ Mão tương ứng với khoảng thời gian từ 05:00 tới 07:00 trong 24 giờ mỗi ngày.

3. Giờ Hợi tương ứng với khoảng thời gian từ 21:00 tới 23:00 trong 24 giờ mỗi ngày.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px