Chương 31: Ông Tơ Bà Nguyệt (2)
Chương 31: Ông Tơ Bà Nguyệt (2)
Cuộc sống là một hành trình đi qua muôn vàn tạo tác của thời gian. Sinh ra như một đóa hoa: nảy mầm, lớn lên, rực rỡ rồi lụi tàn. Chúng ta từ những đứa trẻ ngây thơ bước vào thời niên thiếu với lồng ngực căng tràn nhiệt huyết, vừa ngông cuồng lại vừa ngang tàng.
Hoa tàn chẳng thể lại thắm, người đi qua xuân xanh khó lòng quay bước, tuế nguyệt vô tình nào có đợi chờ ai.
"Huynh tìm ra chưa vậy?" Dương Diên Lan vừa đưa tay quệt những giọt mồ hôi rịn trên trán, vừa phất chiếc quạt mo cau phành phạch để xua đi cái nóng hầm hập trong gian phòng đầy mùi giấy cũ.
Đáp lại sự nôn nóng ấy, Ngô Thiệu Huy chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào những dòng chữ cổ, ngón tay chầm chậm lật qua từng trang sách ố vàng. "Vẫn chưa."
Cứ thế, thời gian lặng lẽ trôi qua. Sự im ắng trong thư phòng càng làm Diên Lan thêm sốt ruột. Cứ dăm ba khắc, lại lặp lại câu hỏi quen thuộc, nhưng câu trả lời nhận về luôn là cái lắc đầu trầm ngâm của Thiệu Huy.
Cho đến khi nửa canh giờ, rồi lại thêm nửa canh giờ nữa qua đi, lòng kiên nhẫn của Diên Lan hoàn toàn cạn kiệt. Cậu định mở miệng cằn nhằn thêm lần nữa thì Thiệu Huy đã đứng bật dậy, mừng rỡ reo lên:
"Tìm ra rồi!!"
Chỉ chờ có thế, Diên Lan nhanh nhẹn bước tới, thô bạo giật phắt lấy cuốn sách trên tay bạn. "Đâu, đưa ta xem thử!"
"Coi chừng rách đấy!" Ngô Thiệu Huy nhăn mặt xót xa, như sợ cậu sẽ phá tan hết công sức tìm kiếm của mình.
Diên Lan chăm chú nhìn vào trang sách, xoa xoa cằm, gật gù đắc ý: "Chà... mấy vị thuốc này xem ra cũng không khó tìm."
Nói xong, Diên Lan thong thả khép sách lại, ngẩng đầu lên nheo mắt nhìn người đối diện bằng vẻ mặt vô cùng thản nhiên. "Ừm... mà huynh còn đứng đây làm gì?"
Thiệu Huy ngẩn người, cơn giận lập tức bốc lên ngùn ngụt, cao giọng đáp: "Ta? Không phải chính huynh là người đã lôi ta tới đây bằng được hay sao?"
"Xong việc rồi. Muốn làm trò ngoan thì mau về phòng mà học bài, luyện chữ gì đấy đi." Diên Lan phẩn tay, hững hờ nói.
"Huynh có ý gì hả!" Thiệu Huy siết chặt nắm tay.
"Còn không phải à?" Dương Diên Lan tiến tới, đưa tay đẩy nhẹ vào vai Ngô Thiệu Huy hai cái, giọng điệu tuyệt tình. "Dù sao cũng cảm ơn huynh đã giúp ta tìm ra phương thuốc này. Nếu huynh đã sợ phiền phức thì đừng ở lại đây nữa, tránh để bản thân bị dính líu vào chuyện của ta."
"Lúc cần thì nói chuyện dễ nghe, đến khi đạt được mục đích liền lập tức trở mặt. Dương huynh thật khiến ta phục sát đất đấy!" Ngô Thiệu Huy không nhịn được mà bật cười cay đắng, bực dọc thốt lên, từng chữ như nén chặt.
Diên Lan chỉ hất cằm, khẽ hừ một tiếng đầy khiêu khích.
"Huynh đang giả vờ không hiểu hay thực sự không hiểu hả?!" Thái độ dửng dưng như không của cậu càng khiến Thiệu Huy tức giận.
"Hiểu chuyện gì cơ?" Diên Lan xoay người, ra vẻ điềm nhiên như thể chuyện vừa rồi chẳng chút liên quan đến mình.
"Huynh biết rõ ta có nỗi khổ riêng mà!"
Thế nhưng, lời nói ấy dường như đã chạm vào giới hạn chịu đựng của Diên Lan. Cậu thẳng tay ném mạnh cuốn sách xuống, đập bàn đứng phắt dậy, lớn tiếng đáp trả: "Nhưng huynh cứ khăng khăng không chịu nghe ta đấy thôi! Ta đã tạo cơ hội cho huynh bao nhiêu lần rồi? Hết lần này đến lần khác, tất cả đều bị sự do dự của huynh phá hỏng hết! Bây giờ huynh còn tư cách gì mà trách ta?"
"Ta không có lá gan lớn như huynh, làm sao ta dám đem cả mạng sống ra tin vào mấy lời vô lý đó!" Thiệu Huy nhíu chặt đôi mày, nói tiếp: "Còn nữa, huynh tạo cơ hội bằng mấy cái trò quậy phá không giống ai này sao?!"
"Huynh nghĩ đi mà chẳng chịu nghĩ lại. Hiện tại, Thừa Dụ cùng lắm cũng chỉ xem huynh như một người bạn học chung lớp, bèo nước gặp nhau. Cái chúng ta cần ở đây là một mối quan hệ gắn kết bền chặt, là thứ tình cảm anh em vào sinh ra tử, hoạn nạn có nhau! Huynh có hiểu không!?"
"Dù vậy... cũng có rất nhiều cách, đâu cần phải dùng đến hạ sách này..." Giọng Thiệu Huy yếu ớt dần.
"Hãy nhớ đến người mẹ làm vợ lẽ và đứa em gái đang bị ghẻ lạnh của huynh đi!" Diên Lan tàn nhẫn cắt ngang, lời lẽ như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào vết thương lòng Thiệu Huy. "Ngay cả bản thân huynh, sống trong cái Ngô phủ nguy nga đó, có ngày nào được ngẩng mặt lên nhìn ai, có ngày nào sống sung sướng không?"
"Ta..." Ngô Thiệu Huy cảm giác có gì đó đấm thịch vào lòng mình, đôi môi run rẩy mấp máy nhưng không thể thốt ra được bất kỳ lời nào.
Nhận thấy đối phương đã dao động, Diên Lan lại tiếp tục tấn công: "Tuy bây giờ huynh mang danh là học trò của tiên sinh. Nhưng sau khi kết thúc kỳ học trở về, dưới sự chèn ép con trưởng, sự thờ ơ lạnh lùng của cha ruột, huynh nghĩ mình có thể làm được gì? Huynh có thể tự thoát khỏi kiếp luồn cúi, nhìn sắc mặt người khác kia mà sống không?"
Gian phòng rơi vào khoảng lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Thiệu Huy. Diên Lan tiến lại gần hơn, thấp giọng: "Trời bắt đầu vào thu rồi, bệnh ho của mẹ huynh chắc chắn lại tái phát. Đến một tấm áo bông để giữ ấm qua mùa đông mà đám người ở chính phòng kia cũng chẳng buồn ban phát cho. Thêm vài năm nữa thôi, em gái của huynh sẽ đến tuổi cập kê, huynh thực sự tin rằng bọn họ sẽ tử tế tìm cho con bé một nơi nương tựa tốt sao? Hay là sẽ biến nó thành quân cờ gả bán cho một lão già quyền thế nào đó?"
Đòn chí mạng hạ xuống, toàn bộ phòng tuyến tâm lý của Ngô Thiệu Huy hoàn toàn sụp đổ, hai hàng nước mắt uất nghẹn không kìm được mà trào ra.
Dương Diên Lan im lặng cẩn thận quan sát từng biến chuyển trên gương mặt Thiệu Huy. Cậu mím môi hồi lâu, thu lại vẻ sắc sảo vừa rồi, thâm trầm và kiên định nói: "Thiệu Huy à, Khúc Thừa Dụ thực sự không phải người tầm thường. Canh bạc này, ta tuyệt đối không lừa huynh đâu."
Đầu giờ Mùi, dải mưa phùn dai dẳng suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng chịu dứt. Mặt trời dần lên cao, rải xuống những vệt nắng vàng nhạt như mật. Đường núi lúc này thỉnh thoảng lại có vài cơn gió bất chợt lùa qua, mang theo cái se lạnh đặc trưng của chốn đại ngàn. Kiều Ninh Sương muốn ghé tiệm vải mua ít kim chỉ nên đã rời đi trước, để lại Khúc Thừa Dụ và Mộc Miên chầm chậm theo sau.
"Đi chơi có vui không?"
Nhìn thấy mấy giọt sương li ti còn đọng lại bên làn tóc mai mềm mại của Mộc Miên, Khúc Thừa Dụ khẽ khàng nghiêng chiếc ô che về phía cô.
Mộc Miên ngước khuôn mặt bừng sáng lên nhìn y, đôi mắt lấp lánh niềm vui: "Cảnh chùa trên núi đẹp lắm ạ!"
"Lần sau nếu nàng muốn đi, cứ việc đi, không cần phải xin phép ta đâu." Y ôn tồn nói, nhưng ngay sau đó lại nhấn mạnh thêm: "Nhưng nhớ phải nói trước với ta một tiếng."
"Vâng ạ!" Mộc Miên hớn hở đáp.
Nhìn điệu bộ hoạt bát của cô, Khúc Thừa Dụ bật cười thành tiếng: "Có chút quà vặt cho nàng đây."
Bọc bằng lá chuối thoảng hương thơm, Mộc Miên reo khẽ, thoăn thoắt tháo sợi lạt tre. Bên trong lớp lá xanh mướt hiện ra mấy khoanh bánh đúc núng nính, trắng ngần. Chẳng chút giữ kẽ, cô chọn ngay khoanh lớn nhất rồi cắn một miếng thật to. Cái miệng nhỏ nhai ngấu nghiến, hai bên má phồng lên chẳng khác nào chú sóc nhỏ đang cố tha hạt về tổ.
"Ngon không?" Ánh mắt y tràn ngập vẻ nuông chiều.
"Ngon lắm ạ!"
Thế nhưng, bầu không khí yên bình ấy bỗng bị gián đoạn bởi tiếng khẩn cầu thút thít bên vệ đường: "Lại ông đi qua, lạy bà đi lại... bố thí cho con..."
Nơi chân núi có vài sạp hàng đơn sơ, đứa nhỏ chừng năm sáu tuổi chỉ mặc độc chiếc quần cộc rách rưới, thân hình gầy guộc, đen đúa đến đáng thương. Nó chìa đôi tay nhỏ bé run rẩy về phía hai người, nhìn chằm chặp vào gói bánh đúc trên tay Mộc Miên.
Mộc Miên vội vã nhét nốt miếng bánh dở vào miệng, rồi chẳng chút đắn đo, liền bước tới dúi thẳng cả gói bánh còn nguyên vẹn vào lòng đứa bé. Cô khom lưng, đưa tay xoa nhẹ lên cái đầu húi cua lởm chởm tóc của nó, dịu dàng bảo: "Này, cầm lấy đem về ăn đi nhé."
Đứa nhỏ ngơ ngác ôm bọc bánh vào ngực, đứng trân trối nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt, tựa như vẫn chưa dám tin vào vận may bất ngờ này.
"Nàng vừa mới ăn được một miếng, sao lại đem cho hết như thế?" Khúc Thừa Dụ bước đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng hỏi.
Mộc Miên nhìn theo bóng dáng đứa trẻ, "Lát nữa về đến phủ, ta vẫn sẽ được ăn cơm. Còn đứa nhỏ đó... nhìn bộ dạng kia, chẳng biết đã phải nhịn đói suốt mấy ngày rồi."
Y nhìn quanh các sạp hàng rồi bảo: "Ta sẽ mua thêm cho nàng gói khác."
"Ấy! Không cần đâu ạ!" Mộc Miên giật mình, vội nắm lấy ống tay áo của y. Nhận ra hành động của mình có chút đường đột, cô khẽ rụt tay về, tinh nghịch xoa xoa cái bụng nhỏ tròn xoe của mình, cười rộ lên: "Ta no rồi thật mà!"
Dưới ánh nắng thu vàng nhạt, nụ cười của cô rạng rỡ đến mức khiến cảnh sắc núi rừng xung quanh bỗng chốc trở nên lu mờ. Đôi mắt ngập tràn ý cười, lúm đồng tiền sâu hoắm hiện rõ trên má, đáng yêu biết mấy.
Khúc Thừa Dụ nhìn đến ngẩn ngơ, quên cả đáp lời. Người con gái thiện lương, ấm áp đến nhường này... Sao lại không lấp đầy trái tim y cho được.
Giữa lối mòn thoai thoải từ trên núi dẫn xuống, bóng dáng của Đinh Thi Cảnh chậm rãi xuất hiện. Vừa đặt chân xuống bậc đá cuối cùng thì cất tiếng hỏi: "Khúc công tử cũng đến à?"
"Tiên sinh." Khúc Thừa Dụ đan tay, khom lưng hành lễ.
"Ta tuổi cao sức yếu, đi đứng chậm chạp, để trò phải đợi lâu thế này." Đinh Thi Cảnh khẽ nâng mi, nét mặt nhàn nhạt chẳng rõ buồn vui.
"Người đừng cười học trò chứ ạ." Khúc Thừa Dụ mực thước đáp lời.
"Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi."
Ánh mắt Cảnh khẽ lướt xuống vật đang cầm trong tay. Đó là một chiếc lá bồ đề khô đã được ép phẳng phiu, mỏng manh gần như trong suốt, hiển lộ rõ từng đường vân xớ tinh xảo. Nơi cuống lá còn được tỉ mỉ bện thêm dải dây tua rua đỏ thắm, trông vô cùng bắt mắt. Người miết nhẹ, rồi thu tay, cẩn thận giấu nó vào trong ống tay áo, chẳng để ai hay biết.
Đường về gập ghềnh trắc trở, thân thể Đinh Thi Cảnh vốn dĩ suy nhược nên suốt đoạn đường dài chẳng nói lời nào, chỉ trầm ngâm quan sát. Mộc Miên tinh nghịch thò đầu ra ngoài cửa sổ xe ngựa, miệng lẩm nhẩm mấy khúc đồng dao dân dã, trái ngược hoàn toàn với Khúc Thừa Dụ đang ngồi phía đối diện, ngay ngắn và nghiêm chỉnh.
Bất chợt, Khắc từ phía trước reo lên: "Ôi! Nhìn kìa! Trâu húc nhau kìa!"
Nghe thấy thế, Mộc Miên vội vã ngó nghiêng ra ngoài. Chỉ thấy trên khoảnh ruộng bậc thang dưới chân núi, hai thớt trâu đực to khỏe đang gồng mình đọ sức. Cặp sừng sắc lẹm của chúng khóa chặt vào nhau, bốn chiếc chân vững chãi ra sức lún sâu xuống bùn, mỗi nhịp đẩy tới lui lại khiến khoảnh ruộng lớn biến thành vũng bùn lầy nát vụn.
"Khúc công tử đã từng xem chọi trâu chưa?" Đinh Thi Cảnh khẽ nheo mắt, lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
"Thưa tiên sinh, lúc nhỏ học trò cũng có duyên được xem qua vài lần." Khúc Thừa Dụ từ tốn đáp lời.
"Nàng thì sao?" Cảnh quay sang hỏi Mộc Miên.
"Thưa, con cũng thế ạ." Mộc Miên nhanh nhẹn đáp, đôi mắt lúng liếng chớp chớp như sực nhớ ra điều gì, bèn tò mò hỏi thêm: "Con nghe nói hằng năm ở vùng Tân Xương đều tổ chức hội thi chọi trâu lớn lắm, có phải không ạ?"
"Nghe nói hằng năm Tân Xương đều tổ chức thi chọi trâu ạ?" Cô lại hỏi.
"Ừm, phải rồi." Khóe môi Đinh Thi Cảnh chợt hiện lên một nụ cười nhẹ, gật đầu xác nhận.
Khúc Thừa Dụ tỏ vẻ ngạc nhiên: "Nàng cũng biết ư?"
"Ninh Sương thường kể chuyện cho ta nghe mà. Nàng ấy bảo hội chọi trâu ở đây náo nhiệt lắm." Mộc Miên hồn nhiên nói.
Tiếng vó ngựa nhỏ dần rồi dừng hẳn trước ngã ba vắng vẻ, Khúc Thừa Dụ, Mộc Miên và Đinh Thi Cảnh lần lượt bước xuống xe. Lúc này, mặt trời ngả bóng chênh chếch về phía tây, sắc trời hanh hao đổ xuống, vừa vặn đã bước vào cuối giờ Thân.
"Ta còn có chút việc riêng cần phải giải quyết." Đinh Thi Cảnh đứng tựa lưng vào bóng chiều tà, thong thả lên tiếng. Hàng mi rậm rạp như mái tranh rũ xuống, đổ bóng mờ ảo nơi bọng mắt, càng làm tôn lên đôi con ngươi sâu thẳm.
Khúc Thừa Dụ lập tức hiểu ý ngay, đan hai tay trước ngực, cung kính nói: "Thưa tiên sinh, từ đây về đến phủ đường xá cũng không còn bao xa nữa. Học trò và Mộc Miên đi bộ một lát là về đến nơi rồi ạ."
Chút ánh sáng cuối ngày đỏ thẫm màu máu, Mộc Miên và Khúc Thừa Dụ bắt đầu sóng vai nhau bước đi trên con đường đất mịn. Bóng của hai người đổ dài trên mặt đất, hai cái bóng ấy cứ chầm chậm lồng vào nhau, quấn quýt như thể sắp hòa làm một.
Rừng trúc già bắt đầu lao xao trong gió, thanh âm xào xạc tựa những tiếng thở dài. Rặng trúc dày đặc vươn rộng tán lá, như muốn nuốt trọn lấy thân hình gầy gò của Đinh Thi Cảnh vào nơi góc khuất tối tăm mà ánh tà dương chẳng thể nào chạm tới.
Trong không gian mờ mịt ấy, tiếng chim Đỗ Quyên cất lên ảo não bi ai. Trên đời này, phàm là con người, có ai mà chẳng mang trong mình những bí mật, có ai mà chẳng chôn giấu những tâm tư sâu kín?
Con đường đất dẫn về phủ lúc chiều tà yên ả đến lạ kỳ, Khúc Thừa Dụ chắp tay sau lưng, vờ như vô tình mở lời: "Ta thấy nàng dạo này có vẻ rất thân thiết với cô ấy."
"Người đang nói đến Ninh Sương ạ?"
"Ừm."
"Cũng... hơi thân một chút ạ." Mộc Miên cười xòa.
Khúc Thừa Dụ quay sang nhìn thẳng vào mắt cô, dùng đốc quạt gõ khẽ lên trán cô: "Tính nàng nhẹ dạ, chuyện gì nên giữ riêng thì hãy giữ cho riêng mình."
"Không đâu..." Mộc Miên xoa xoa trán, chu mỏ cự nự: "Ninh Sương tốt với ta lắm, nàng ấy còn dạy ta may vá thêu thùa nữa."
Nói rồi, Mộc Miên hào hứng kéo chiếc túi đeo chéo bằng vải vụn mà cô đã tốn hết ba ngày mới làm xong lên, hí hửng giơ thẳng ra trước mặt Khúc Thừa Dụ, "Người xem này, ta tự tay làm đó!"
Y khom xuống, nheo mắt nhìn khóm hoa năm cánh màu đỏ rực méo mó bên góc trái chiếc túi, cố nhịn cười: "Hoa gì đây?"
"Là hoa Mộc Miên đó ạ!" Cô ngẩng cao đầu, tràn đầy tự tin đáp.
"Ồ..." Khúc Thừa Dụ xoa cằm, điệu bộ rất chăm chú: "Thế mà ta nhìn đi nhìn lại... sao cứ thấy giống hoa dâm bụt nhỉ?"
"Là hoa Mộc Miên mà!"
"Rõ ràng là hoa dâm bụt." Khúc Thừa Dụ nén cười, tiếp tục trêu ghẹo.
"Không phải hoa dâm bụt! Người xem kỹ lại đi! Ta thêu cả đêm đó! Còn bị kim đâm vào tay mấy lần, đau muốn chết!" Mộc Miên ấm ức phân trần.
Nụ cười trên môi Khúc Thừa Dụ tắt ngấm, Y lật bàn tay cô lên, quả nhiên trên đầu ngón tay vẫn còn hằn rõ mấy vết kim châm đỏ tấy, có chỗ máu đã đóng thành vảy nhỏ. Khúc Thừa Dụ chau mày, giọng trầm xuống: "Ta đã dặn nàng phải cẩn thận biết bao nhiêu lần rồi? Lời của ta, nàng đều xem như gió thoảng qua tai hết đúng không?"
"Thừa Dụ! Về rồi à! Ta trông huynh mãi!" Khúc Thừa Dụ chỉ vừa vào đến khu viện nhỏ, Dương Diên đã hối hả lao tới, cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người.
Nhìn điệu bộ vội vàng của bằng hữu, Khúc Thừa Dụ thoáng vẻ ngờ vực: "Có chuyện gì mà trông huynh hớn hở đến thế kia?"
Dương Diên Lan không đáp lời, chỉ đắc ý xòe chiếc hộp gỗ nhỏ ra: "Huynh tự xem đi!"
"Đây là thứ gì?"
"Thì chính là thứ ban sáng ta đã bàn với huynh đó!" Diên Lan tặc lưỡi.
Khúc Thừa Dụ hiểu ra, chân mày càng nhíu chặt: "Thuốc giả mang thai sao?"
"Chính nó!" Diên Lan gật đầu cái rụp.
Chí lát sau, Khúc Thừa Dụ, Dương Diên Lan cùng Ngô Thiệu Huy đều đã an tọa quanh bộ trường kỷ đặt giữa sân. Bên trong hộp gỗ lót một lớp vải lụa mỏng, đặt ba viên thuốc màu nâu sẫm, dáng tròn, kích thước to chừng hạt đậu.
"Hai người cũng nhanh nhẹn thật đấy."
"Hai người nhanh nhẹn thật." Khúc Thừa Dụ, Dương Diên Lan cùng Ngô Thiệu Huy ngồi xuống bộ trường kỷ trong khoảng sân nhỏ. Y vừa nói vừa quan sát, bên trong hộp có ba viên thuốc màu nâu, tròn tròn, to bằng hạt đậu.
"Dĩ nhiên, chuyện hệ trọng liên quan đến cả đời người, sao có thể chậm trễ." Dương Diên Lan đắc ý đáp.
Khúc Thừa Dụ đặt hộp gỗ xuống, nghiêm túc hỏi: "Thứ này có gây nguy hiểm gì cho thân thể không? Đã thử qua chưa?"
"Lấy đâu ra thời gian mà thử nghiệm chứ." Diên Lan giải thích, "Nhưng huynh cứ yên tâm, dược liệu phối trộn đều là do ta và Ngô huynh lựa chọn rất kỹ, tính vị hoàn toàn không xung khắc. Thuốc này sau khi uống vào chỉ gây ra vài triệu chứng tạm thời như váng đầu, buồn nôn, khiến cho mạch đập dồn dập gần giống với phụ nữ mang thai mà thôi. Qua vài ngày dược tính tan hết thì người lại khỏe mạnh như thường."
Nói đoạn, Diên Lan huých nhẹ vào tay Ngô Thiệu Huy ra hiệu. Thiệu Huy mím môi, chậm chạp lên tiếng, trong giọng nói vẫn mang theo vài phần e dè: "À... đúng là như vậy. Có điều... hiện tại bọn ta vẫn chưa nghĩ ra cách nào để đưa thuốc này vào tay Loan nương."
"Phải, phải đấy! Cái khó nhất chính là ở chỗ đó." Diên Lan gật đầu lia lịa, rồi lập tức dồn ánh mắt hy vọng về phía Khúc Thừa Dụ.
Thế nhưng, Khúc Thừa Dụ chỉ thản nhiên đáp: "Ta chưa hề nói sẽ tham gia việc này, các huynh tự tìm cách đi."
"Kìa! Việc này liên quan đến mạng người đấy!" Diên Lan gấp gáp phân trần: "Huynh cũng tận mắt thấy Thanh huynh lì lợm đến mức nào rồi mà? Bị người ta đánh cho thừa sống thiếu chết vậy mà tỉnh lại một cái là đòi đi gặp Loan nương cho bằng được. Hôm xảy ra chuyện huynh đã không khoanh tay làm ngơ, chẳng lẽ bây giờ lại cam lòng bỏ mặc đôi trẻ đưa nhau vào đường chết?"
"Các công tử... đang... nhắc đến em Loan của tôi sao?"
Thanh âm thều thào, đứt quãng đột ngột vang lên từ phía cửa phòng, Thanh thình lình xuất hiện, sắc mặt gã trắng dã, môi cắt không ra giọt máu, bước đi lảo đảo như chiếc lá héo trước gió.
"Thanh huynh?" Khúc Thừa Dụ bước nhanh tới, đưa tay đỡ lấy bờ vai đang run lên bần bật. "Vết thương trên lưng còn chưa khép miệng, sao lại gượng dậy làm chi?"
"Tôi... tôi muốn đến bái tạ Khúc công tử." Thanh thở dốc, khó khăn thốt lên từng lời, "Hôm đó nếu không có công tử ra tay cứu giúp, có lẽ cái mạng quèn này của tôi đã bỏ lại dưới gậy của đám gia đinh nhà họ rồi..."
Khúc Thừa Dụ bỗng khựng lại trước đôi mắt rầu rĩ kia, cảm giác quen thuộc ập vào tâm trí. Hình như... rất lâu, rất lâu về trước, y đã từng chứng kiến một ánh mắt y hệt như thế này. Là đau đớn cũng là mong đợi, là tuyệt vọng cũng là khát vọng.
Cả đời mẹ của y, chỉ mong được thoát khỏi cái lồng son tựa như ngục tù ấy. Nhưng đôi cánh đẹp đẽ kia lại bị bẻ gãy bởi chính đứa con của mình. Khúc Thừa Dụ thấy lòng mình thắt lại, thậm chí không dám đối diện Thanh quá lâu.
Dương Diên Lan sốt ruột đứng ngồi không yên, hết nhìn Khúc Thừa Dụ lại đảo mắt sang Ngô Thiệu Huy. Do dự mấy hồi, cuối cùng đành đem toàn bộ kế hoạch nói tuốt tuột ra.
"Nếu Loan đồng ý... tôi... tôi cũng xin cam lòng." Thanh nghe xong thì lặng người đi, sau đó mới khó khăn gật đầu, thanh âm khản đặc.
"Huynh vẫn nên suy nghĩ thật kĩ, chuyện này rất nguy hiểm." Khúc Thừa Dụ khuyên nhủ.
"Khúc công tử, nếu em Loan được gả cho một đấng nam nhi tử tế, có thể đem lại hạnh phúc cho nàng, thì cái thằng Thanh này dù có đau đớn đến mấy cũng xin tự nguyện buông tay, từ bỏ mối duyên này."
Bàn tay thô ráp của Thanh siết chặt lấy đầu gối, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn: "Ngặt nỗi, hắn ta lại lại là phường trăng hoa bay bướm, bản tính hung đồ, thường hay đánh đập kẻ dưới... Tôi không thể giương mắt nhìn người con gái mình thương rơi vào chốn địa ngục trần gian như thế."
Giọt lệ nóng hổi lăn ra từ khóe mắt đỏ ngầu, chậm rãi trượt dài trên gương mặt phong trần. Sự cứng cỏi của cốt cách và sự yếu mềm của chân tình, hai thái cực trái ngược, lúc này lại cùng hiện hữu trong một khoảnh khắc.
Mộc Miên khẽ nâng mi, cảm giác như có thứ gì đó nghèn nghẹn trong lồng ngực. Cây cối được trời đất nuôi lớn, đứa trẻ ngây thơ qua năm tháng rồi cũng phải trưởng thành. Giờ phút này, cô dường như đã lờ mờ hiểu được sự khác biệt giữa cái chết của thân xác và cái chết của tâm hồn. Điều bi ai nhất của đời người chính là còn sống, sống mà phải mang theo một trái tim đã khô héo.
Và cha cô... người đó không ai khác ngoài cha cô. Biết bao lần, cô bắt gặp ông ngồi thẫn thờ dưới mái hiên nhà xập xệ, bên nắng chiều vàng nhạt, nhớ về những ngày còn nhau. Căn nhà cũ kỹ, dột nát qua bao mùa mưa bão ông nhất quyết không chịu sửa sang, bởi vì trong những ngày tháng đời thường nhất, ông vẫn luôn không ngừng tìm kiếm chút hơi ấm và bóng hình còn sót lại.
"Công tử... Họ đáng thương quá. Hay chúng ta..." Mộc Miên tiến đến, nhỏ giọng.
Thừa Dụ quay đầu lại nhìn cô, "Một cô nương sao lại lớn mật như thế." Lời nói của y mang theo vài phần trách mắng, thế nhưng ngữ điệu lại chẳng nghe ra chút tức giận nào.
"Ta..." Mộc Miên mím môi, không biết phải đáp thế nào.
"Nàng mệt rồi, về phòng nghỉ ngơi trước đi."
"Vâng." Mộc Miên vốn dĩ còn muốn nói thêm vài lời cầu xin cho đôi trẻ, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Khúc Thừa Dụ, cô đành ngoan ngoan nuốt lời vào trong.
Đợi cho đến khi cửa phòng Mộc Miên hắt ra ánh nến lập lòe, Khúc Thừa Dụ mới thu lại tầm mắt, chậm rãi nhấp một ngụm trà lạnh. Lúc này màn đêm đã phủ kín không gian, tiếng côn trùng rỉ rả bên tai càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch.
"Đã lỡ thương, thì thương năm tao bảy tuyết. Chỉ mong lần này có thể giúp được hai người."
Hết chương 31
Chú thích:
1. Tuế nguyệt: Năm và tháng, thời gian nói chung: Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt (Bà huyện Thanh Quan).
2. Năm Tao Bảy Tuyết (Thành ngữ, tục ngữ): Trong tiếng Việt để diễn tả ý nhiều lần gặp lại (của một sự việc nào đó), người ta thường dùng thành ngữ năm tao bảy tiết (tuyết). Trong sử dụng, có khi thành ngữ năm tao bảy tiết phát sinh những nét nghĩa mới tùy hoàn cảnh nói năng. Có khi nó hàm nghĩa "nhiều, ở mức độ lớn".
VD: "Mẹ chỉ biết, thương chồng thì lo cho chồng năm tao bảy tiết, thương con, mẹ lo cho con chẳng kể nắng mưa" (Văn nghệ quân đội, số 11-1983)