Chương 35: Một tấc rồi một tấc
Chương 35: Một tấc rồi một tấc
Tiết Trung thu vừa tới, Đinh phủ đã tất bật ngay từ lúc hừng đông. Những gói cơm chay bọc trong lá dong xanh mướt được chất cao ngất ngưỡng trên hơn mấy trăm chiếc thúng lớn. Theo lệ hằng nằm, Đinh phủ sẽ đem cơm và tiền đi phân phát chẩn cho các làng chạ lân cận. Đoàn người nối đuôi nhau, tiếng hò reo náo nhiệt cứ thế xa dần, tan vào màn sương sớm.
"Công tử, dậy ăn sáng thôi ạ." Mộc Miên nói vọng vào.
"Ta ra ngay." Khúc Thừa Dụ dịu giọng đáp.
Bầu trời trong vắt, nắng vàng, gió nhè nhẹ. Vài món ăn thanh đạm cùng ba bát cháo trắng nóng hổi được bày trên bàn đá trong khoảng sân nhỏ. Mộc Miên nhanh chân chạy sang gõ cửa phòng Dương Diên Lan và Ngô Thiệu Huy.
"Ôi chao..." Dương Diên Lan vặn vẹo thân mình, miệng kêu oai oái.
"Chậc." Ngô Thiệu Huy chau mày, nhìn bộ dạng cẩu thả của cậu ta liền tặc lưỡi ngán ngẩm.
"Hai huynh cảm thấy trong người thế nào rồi?" Khúc Thừa Dụ chỉ bật cười, hỏi.
"Đau muốn chết luôn!" Dương Diên Lan nhăn nhó.
"Huynh cứ lăn qua lộn lại kiểu đấy không đau mới lạ." Ngô Thiệu Huy thêm lời.
"Sao huynh biết ta lăn lộn? Chẳng lẽ huynh nghe lén ta?" Dương Diên Lan cười tà.
"Ván giường huynh kêu kẽo kẹt cả đêm, người điếc còn nghe thấy." Ngô Thiệu Huy khoanh tay.
"Khà... khà... vậy mà ta còn tưởng." Dương Diên Lan khoái chí.
"Ăn đi, nói nhiều như vậy không sợ gió độc thổi vào bụng à." Ngô Thiệu Huy liếc mắt trách móc.
"Nàng cũng ngồi xuống đi." Khúc Thừa Dụ không để ý đến màn đấu khẩu của bọn họ, y ngẩng đầu ôn tồn nói với Mộc Miên.
"Ta ăn rồi ạ." Mộc Miên đáp.
"Ừm.... ưm..." Y khẽ rũ mắt quay đi, vừa định vươn tay cầm đũa thì liền ôm ngực rên khẽ, đôi mày kiếm chau lại vì đau đớn.
"Người đừng gắng sức." Mộc Miên vội nói, cô hơi cúi người, từ tốn gắp ít thức ăn kèm vào một chiếc đĩa sạch rồi đặt ngay phía tay phải của y.
"Được." Sắc mặt Khúc Thừa Dụ vẫn còn xanh xao, làn môi nhợt nhạt không chút huyết sắc, chậm rãi nuốt từng thìa cháo trắng.
"Rau cải hôm nay rất tươi." Mộc Miên nói.
"Phải, ngọt lắm." Y gật gù. Ăn một bữa mất gần cả canh giờ, mấy món trên bàn đều được cô xoay vòng, bát cháo trên tay Khúc Thừa Dụ cũng theo đó mà vơi dần.
"Ngô huynh ơi, thử món nấm này xem, vừa thơm ngon lại mọng nước." Giữa lúc ấy, Dương Diên Lan cất giọng cợt nhả, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc hướng về phía đôi trẻ.
"..." Mặt mày đen như đít nồi, Ngô Thiệu Huy thở hắt.
"Ta đi đun nước pha trà." Nghe ra ngữ điệu châm chọc, Mộc Miên hơi khựng lại, nàng khẽ mím môi rồi vội vã cáo lui.
"Ta không nhận ra huynh đã trở nên yếu đuối đến thế." Chờ cho bóng dáng cô khuất hẳn sau hành lang, Dương Diên Lan nhìn Khúc Thừa Dụ mà cười khẩy.
Y không đáp lời, chỉ có ý cười trên môi càng thêm sâu.
"Thôi nói chuyện chính đi. Thừa Dụ này, huynh đã làm cách nào thế?" Ngô Thiệu Huy gác đũa, nghiêm giọng hỏi.
"Hử?"
"Ta cảm thấy chuyện con trâu nhất đẳng kia bỗng dưng phát điên chắc chắn có liên quan đến huynh." Ngô Thiệu Huy nói.
Khúc Thừa Dụ từ tốn rút khăn lau miệng rồi mới thâm trầm đáp: "Dịch thể của trâu cái."
"Cái gì cơ?!" Dương Diên Lan trố mắt.
"Trước khi vào trận ta đã quan sát con trâu ấy rất lâu, những biểu hiện của nó đều cho thấy rằng nó đang trong kỳ động dục." Khúc Thừa Dụ từ tốn giải thích.
"Phải rồi, trâu đực động dục thường vô cùng hung hãn, dễ nổi nóng, sẵn sàng tử chiến với bất kỳ con trâu đực nào." Dương Diên Lan xoa cằm suy ngẫm.
"Rất có thể ông Đại đã cố tình sắp xếp để nắm chắc phần thắng về tay mình." Ngô Thiệu Huy gõ gõ ngón trỏ lên bàn đá, trầm ngâm đúc kết.
"Cho nên ta đã sai Kỳ lấy dịch thể của trâu cái bôi lên gốc cây cách đó không xa." Khúc Thừa Dụ điềm nhiêm chốt hạ.
"Ha ha ha! Ôi... ha ha! Quả là diệu kế! Thật khiến người ta bái phục!" Dương Diên Lan ôm bụng cười ngặt nghẽo, vẻ mặt đầy phấn khích.
"À mà... cái tên Kỳ kia đâu mất rồi?" Cậu ta quệt nước mắt, vừa quệt nước mắt vì cười quá đà, vừa thuận miệng ướm hỏi.
"Ta bảo y đi làm chút việc, chắc phải vài ngày nữa mới về."
"Ồ..."
Cuối giờ Thìn, âm thanh xào xạc từ rừng trúc hòa cùng tiếng róc rách của dòng suối tựa như bản nhạc mộc mạc, đưa người ta về với sự bình yên. Thư trai không lớn nhưng đầy đủ ánh sáng, Mộc Miên ngồi xếp bằng tại góc quen thuộc của mình, tay lật sách, ánh mắt chuyên chú. Cuốn Hoài An Ký có rất nhiều trang để trống, nét chữ ở những dòng cuối cùng vô cùng xiêu vẹo, đủ thấy sự run rẩy của người cầm bút khi ấy. Nghe tiếng bước chân chậm rãi tiến đến gần, Mộc Miên thu tay, vờ lấy một cuốn sách khác trên kệ, mặt chẳng biến sắc.
"Này." Có người đến.
Mộc Miên tỏ ra không quan tâm, chẳng buồn để ý.
"Này." Thấy Mộc Miên không nói không rằng, kẻ đó hắng giọng thúc giục.
"Ta đang nghe đây... ạ." Nửa gương mặt giấu sau trang sách, cô khẽ chép miệng đáp lời.
"Ờm thì... khi nào cô mới trả Hoài An Ký cho ta đây?" Dương Diên Lan nuốt nước bọt, tỏ vẻ do dự.
"Công tử cứ yên tâm đi. Ta cất nó rất kỹ, không mất được đâu mà sợ."
"Nhưng..." Dương Diên Lan còn định nói tiếp.
"Ngô công tử!" Cô bất ngờ đứng phắt dậy, cắt ngang lời đối phương.
"Cô gọi ta sao?" Ngô Thiệu Huy vừa bước vào cửa, thoáng chút ngạc nhiên hỏi lại.
"Vâng." Mộc Miên bỏ lại lời dang dở của Dương Diên Lan, thẳng tiến về phía Ngô Thiệu Huy.
"Hừ!!" Đương Diên Lan hậm hực, phất tay áo đầy bực dọc rồi quay người bỏ đi.
"Nghe nói Ngô công tử biết bắt mạch chẩn bệnh?" Cô nhẹ nhàng thưa chuyện với Ngô Thiệu Huy.
À thì... cũng chỉ là chút sở học nông cạn, biết sơ sơ đôi phần thôi." Ngô Thiệu Huy gãi đầu, gượng cười khiêm tốn.
"Vậy phiền công tử giúp ta xem qua được không ạ?" Mộc Miên hỏi.
"Cô không khỏe ở đâu?"
"Thỉnh thoảng ta sẽ đau thắt ngực, không rõ lý do, vô cùng khó chịu."
"Cô không nề hà chuyện... thì..."
"Có nề hà chi đâu ạ!" Cô cười hì hì.
"Triệu trứng bắt đầu từ khi nào?" Hai người ngồi đối diện bên chiếc bàn dài, Ngô Thiệu Huy cẩn thận đặt một dải khăn lụa mỏng lên cổ tay Mộc Miên rồi mới tiến hành bắt mạch.
"Tầm một năm trước ạ."
"Ngoài đau thắt ngực thì còn có biểu hiện gì khác không?"
"Khó thở, hoa mắt. Nhưng chỉ một lúc thì hết chứ không kéo dài ạ."
"Ta nhớ lúc trước cũng có một lần cô bị ngất, được Kỳ bồng về." Ngô Thiệu Huy suy tư nói.
"Vâng." Cô khẽ gật đầu xác nhận.
"Hừm..."
"Sao rồi ạ?" Mộc Miên khẽ cắn môi, lo lắng hỏi.
"Mạch tượng bình ổn, chưa thấy dấu hiệu gì bất thường cả." Ngô Thiệu Huy thu lại dải khăn lụa, giấu vào trong ống áo rộng, chậm rãi đáp.
"Vậy..."
"Ta cũng chưa thể khẳng định. Chi bằng thế này, định kỳ mỗi tuần trăng, ta sẽ chẩn mạch lại một lần để xem có biến chuyển gì chăng." Nhận ra vẻ bất an của cô, Ngô Thiệu Huy nhẹ giọng trấn an.
"Thế thì còn gì bằng ạ." Mộc Miên cong mắt.
"Cô cũng tự theo dõi tính trạng nhé, nếu cảm thấy không ổn thì cứ đến tìm ta." Ngô Thiệu Huy dặn dò.
"Miên." Không biết Khúc Thừa Dụ đã đứng đó từ lúc nào, ánh mắt thâm trầm, dán chặt vào hai người.
"Công tử?!" Mộc Miên có cảm giác bị bắt quả tang, bồn chồn không yên, nhưng rõ cô mình chẳng làm gì sai cả.
"Biết ngay nàng ở đây mà." Y thấy nàng giật mình liền dịu giọng.
"Vâng, công tử tìm ta có việc ạ?"
"À... Mấy ngày rồi ta không gội đầu... khó chịu quá." Khúc Thừa Dụ hiếm khi tỏ vẻ ngập ngừng, lúng túng như lúc này.
"Để ta đi đun nước, người cứ về phòng trước đi."
"Được." Khúc Thừa Dụ khẽ đáp, ánh mắt dịu dàng dõi theo bóng hình nàng, nhưng sâu thẳm trong lòng lại là một trận cuồng phong sóng dữ. Y biết rõ hơn bất cứ ai, chỉ cần y mở lời, nàng sẽ không từ chối.
Thế nên, cứ một tấc rồi một tấc, hết lần này đến lần khác lợi dụng ranh giới mơ hồ kia, lợi dụng thứ mà nàng hờ hững gọi là "phận sự". Y muốn nắm lấy sợi dây vô hình ấy để trói nàng bên cạnh mình, khiến nàng chỉ có thể chú ý đến một mình y! Thương hại cũng là thương!
"Có nóng quá không ạ?" Mộc Miên hỏi.
"Không, vừa đủ, dễ chịu lắm." Y nằm ngửa trên chiếc trường kỷ, đầu vươn ra ngoài thành gỗ, sau gáy được kê khăn mềm. Nước lá bưởi the mát len lỏi qua từng kẽ tóc, khiến da đầu y cảm thấy nóng râm ran.
"Vâng." Nàng nhẹ nhàng xoa hai lòng bàn tay, đem lớp bọt trắng muốt thoa đều từ hai bên thái dương dần vào chính giữa đỉnh đầu y.
"Thơm quá." Khúc Thừa Dụ hít vào, hai mắt khép hờ, mơ màng nói.
"Hương này có tác dụng an thần." Nàng vừa đáp vừa khéo léo xoa nhẹ phần đuôi tóc dài đen nhánh của y.
"Nàng tự làm sao?"
"Phải ạ."
Nắng vàng trong trẻo trải dài bên bậc thềm, xuyên qua bức màn sa, đậu trên vai Khúc Thừa Dụ một vệt sáng mờ ảo. Chàng ngồi trầm lặng bên song cửa, Mộc Miên cầm lược nhẹ nhàng chải tóc cho chàng. Tóc chàng rất đẹp, từng sợi suôn mượt đen nhánh, bóng mềm như tơ. Nàng thử thắt cho y hai lọn bím nhỏ vòng qua nửa đầu, nhưng chợt nhận thấy kiểu dáng này có phần nữ tính quá mức, đành tháo ra mà buộc lại theo lối cũ.
Lồng đèn đỏ treo cao, dải tua rua khẽ đung đưa theo gió chiều, tiếng pháo nổ giòn giã rộn rã xóm làng. Đinh Thi Cảnh đã đến từ sớm, sau khi hoàn tất việc phát chẩn liền lật đật sang ngay để chủ trì hôn lễ cho đôi trẻ. Đợi khi trăng vừa vừa ló dạng nơi đầu núi, tiệc mừng mới chính thức khai màn, khách mời cũng không quá nhiều, chỉ đâu đó hơn hai mươi người.
Tân nương mặc áo cưới màu hồng phấn, bới tóc đuôi sam, đeo đôi khuyên tai bằng bạc chạm trổ tinh xảo, đôi gò má hây hây đỏ, e thẹn nép bên phu quân. Mộc Miên đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn ngắm cảnh tượng viên mãn ấy.
"Hai vò rượu hoa cau, hai hộp trà tim sen, hai xấp gấm tơ tằm, một cặp bình sứ men xanh. Chút quà mọn của ba người chúng tôi. Chúc đôi uyên ương bên áo gấm là tri kỷ, sáng thưởng trà thanh, tối nhấm rượu quý. Có đôi có cặp, đầu bạc răng long." Khúc Thừa Dụ nâng chung rượu, lễ độ nói. Đêm nay y vận trang phục lam đậm, viền cổ áo thêu hoa văn uốn lượn như những dãy núi trùng điệp phối cùng thắt lưng khảm trai, trông đẹp mắt lại không quá nổi bật, rất vừa phải.
"Chúc giai ngẫu trăm năm hạnh phúc." Ngô Thiệu Huy tiếp lời.
"Phải đó! Sớm sinh quý tử, cửa nhà thêm vui!" Dương Diên Lan hớn hở cười vang, khuấy động bầu không khí.
Phía góc sân, ai đó đang chơi đàn Nguyệt, thanh âm tươi sáng, rộn ràng, thực phù hợp với bầu không khí lúc này. Nhưng trái lại, Mộc Miên chợt nhớ về đêm hè nọ. Tiếng đàn từ nơi lầu cao thong thả buông lơi, hòa vào từng nhịp đập nơi lồng ngực. Đinh Thi Cảnh ngồi bên tràng kỷ, ngón tay lả lướt trên dây tơ. Giai điệu vừa thân thuộc vừa xa lạ đó rót vào tim cô như một lưỡi dao được tẩmmật, khiến nó đau đớn một cách khẽ khàng. Ở gần Cảnh, cô luôn có những cảm xúc rất kỳ lạ, những nỗi niềm không cách nào lý giải.
"Ta thấy nàng cứ nhìn y đăm đăm mãi. Chẳng lẽ nàng đã lỡ mang lòng cảm mến người ta rồi sao?" Kiều Ninh Sương ý tứ đưa mắt trêu chọc.
"Nào có!" Mộc Miên chợt giật mình, thoát khỏi cõi mộng mị, vội vàng phủ nhận.
"Điêu." Kiều Ninh Sương cười khúc khích, chẳng buông tha.
"Không có thật mà!"
"Ta không tin."
"Ta... ta chỉ... ngưỡng mộ những người biết chơi nhạc cụ thôi." Mộc Miên tằng hắng một tiếng, tìm đại một lý do để chiếu lệ qua chuyện.
Đêm đã về khuya, Đinh Thi Cảnh đứng dưới gốc ban tím, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà lạnh, nheo mắt nhìn mặt trăng cao vời vợi. Gió đêm lồng lộng khiến thân hình Cảnh khẽ run rẩy, đôi vai gầy mảnh khảnh lúc này lại càng trông như sắp đổ.
"Tiên sinh."
"Nàng đến rồi à." Nụ cười của Cảnh bảng lảng, bị bóng cây che khuất nửa phần.
Mộc Miên chậm rãi bước từng bước, cố gắng kiềm chế cơn đau đang từ từ kéo đến. Cho đến khi hai người lần nữa đối diện nhau.
"Rốt cuộc người là ai?" Mộc Miên im lặng hồi lâu, cuối cùng mới lên tiếng.
"Nàng vẫn rất thẳng thắn." Cảnh đáp lời, cảm thấy vị đắng ngắt lan tỏa nơi đầu lưỡi.
"Trước đây ta chưa từng gặp người, nhưng ta luôn có cảm giác chúng ta quen biết nhau." Mộc Miên nhỏ giọng, trái tim nàng thắt lại dữ dội.
"Trên thế gian này, mỗi ngày đều có đầy rẫy những khuôn mặt lần đầu gặp gỡ, những sinh mệnh lướt qua nhau như gió thoảng mây bay." Cảnh u uẩn nói.
"Người có ý gì? Chúng ta thật sự biết nhau?"
Cảnh khẽ khom người, gượng cười, chẳng đáp lời. Đôi đồng tử màu hổ phách rực sáng lên một cách kỳ lạ giữa đêm tối.
"Sao người lại im lặng?" Mộc Miên nghi ngờ, gặng hỏi.
"Miên!!" Kiều Ninh Sương từ xa gọi lớn.
"Ở đây làm gì thế, bên kia có bánh nếp than ngon lắm!" Vừa dứt lời, Mộc Miên đã bị lôi kéo rời đi trong sự ngỡ ngàng.
Cảnh xoay người, vội vã che miệng, phun ra một ngụm máu.
Xe ngựa lọc cọc lăn bánh trở về Đinh phủ, sự yên tĩnh nơi đây hoàn toàn đối lập với vẻ náo nhiệt của tiệc mừng tân hôn ban nãy. Cuối giờ Hợi, chỉ còn ánh trăng le lói sau ngọn trúc cùng ánh đèn yếu ớt hắt ra từ phòng Khúc Thừa Dụ. Mộc Miên thở dài, cô biết y không ngủ được, đắn đo cả buổi mới bấm bụng cất giọng.
"Công tử, ta vào được không?"
"Được." Khúc Thừa Dụ không đợi cô nói hết mà đã trả lời.
"Sao nàng còn chưa ngủ?"
"Ta... chuẩn bị chút nhang đèn và tiền giấy. Để ở góc vườn phía Nam. Người yên tâm, giờ này không ai qua lại chỗ ấy đâu." Mộc Miên vò vò vạt áo, mọi năm việc này đều sẽ do Kỳ làm, y vốn dĩ chẳng bao giờ để cô can dự vào.
"Nàng... đi với ta nhé?" Khúc Thừa Dụ dường như đang suy nghĩ gì đó, y hỏi.
"Dạ?... Vâng." Cô không ngờ tới, dáng vẻ mong đợi của y làm cho lời khước từ nghẹn lại nơi cổ họng.
Mặt ao phẳng lặng soi bóng trăng, không gian như được thu hẹp lại, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả xa xăm. Khúc Thừa Dụ lặng thinh, lấy từng xấp tiền giấy thả vào chậu lửa. Mộc Miên bó gối bên cạnh, thi thoảng lại lén đưa mắt về phía y.
"Sinh lão bệnh tử đều thuộc số mệnh. Người..." Cô định nói vài câu ai ủi.
"Thật ra..." Nhưng Khúc Thừa Dụ đã lên tiếng ngắt lời.
"Mẹ ta không phải chết vì bệnh. Mà là treo cổ tự vẫn."
"Treo cổ?!" Mộc Miên kinh hãi thốt lên.
"Năm đó... vào sinh nhật tròn mười tuổi của ta. Cha đã mở tiệc lớn, khách mời nườm nượp kéo đến phủ, tiếng đàn ca sáo nhị vang vọng thâu đêm suốt sáng. Trong số quà tặng có một chiếc lồng đốt trầm tinh xảo, ta thích vô cùng. Ta ôm nó trong lòng rồi chạy đi tìm mẹ, ta muốn khoe nó với bà."
"Nhưng vừa đến trước cửa phòng thì đã thấy bà hoảng hốt nhào ra ngoài, lộ vẻ kinh hoàng đến tột độ. Ta rất bối rối, chỉ biết đuổi theo gọi mẹ ơi, mẹ ơi..." Khúc Thừa Dụ không nhìn nàng, giọng chàng vô cùng bình thản, từng lời chậm rãi thuật lại sự việc.
"Ta khóc lớn, khiến bữa tiệc vốn đang rất náo nhiệt trở nên im bặt. Cha ta liền nghiêm giọng quát mắng, sau đó ta bị kẻ dưới thô bạo lôi đi, rồi bị nhốt trong căn phòng tối tăm ẩm ướt đó suốt cả một đêm."
"Đến lúc bà Nhàn lén mở cửa cho ta thì ta đã ngất đi rồi."
"Vậy ra người thường gặp ác mộng cũng vì..." Mộc Miên thấy tim gan mình bị người ta hung hăng giày xéo, đau đớn khôn nguôi.
"Ừm." Khúc Thừa Dụ hờ hững đáp, phất tay áo, đuổi muỗi cho nàng.
"Suốt mấy ngày sau đó, bà luôn ngồi thẫn thờ như người mất hồn. Rồi đến cái đêm mặt trăng lên cao nhất, to nhất và sáng nhất, ta vẫn nhớ rõ như in sợi dây thừng quấn quanh cổ bà, đôi mắt trợn trắng và làn da đã tím tái lịm đi. Bà đã chết như thế đấy."
"Người có biết lý do không?" Nàng ngẩng đầu, nhìn sườn mặt nghiêng nghiêng của chàng.
"Biết." Chàng nặng nề gật đầu.
Mộc Miên không hỏi thêm gì nữa, ngón trỏ chạm vào hốc mắt đỏ hoe, khẽ khàng lau đi nổi đau đang bủa vây con ngươi chàng, mà lúc này trong mắt nàng cũng đã ngập nước. Ánh lửa lập lòe, bóng hai người lồng vào nhau, hòa làm một tự bao giờ.
Trời tiếp tục trút nước, cơn mưa rào nhuộm một mau xanh tươi mát cho vạn vật, dòng nước mềm mại chảy qua những tảng đá lớn gồ ghề. Người đó trở về trong sương gió, từ phía rừng trúc u tịch rồi dừng bước trên chiếc cầu đá cũ kĩ. Áo choàng màu nâu đã hơi sờn, tóc mái che đi nét u ám, dáng vẻ lạnh lùng tách biệt với thế gian, đơn độc và bất cần đời.
"Gì đây?" Dương Diên Lan nhìn cành cây khô gầy đang lơ lửng trước mặt mình, nhướng mày hỏi.
"Không phải người nói muốn ngắm à." Kỳ đáp ngắn gọn.
"Bạch mai?"
"Ừ."
"Ngươi... đem về cho ta sao." Dương Diên Lan ngẩng đầu đầy kinh ngạc. Đã bao lâu rồi chẳng có ai vì một lời nói bâng quơ của mình mà bận tâm đến nhường ấy.
"Tiện tay." Kỳ quẹt mũi, quay đi.
"Đa tạ." Đường Diên Lan cụp mắt nhận lấy, cụp mắt nhận lấy cành mai, ngón tay vô tình lướt qua làn da rám nắng của đối phương, để lại một cảm giác tê dại nóng bừng.
Kỳ chẳng đáp lời cũng không ngoái đầu mà ngay lập tức đến tìm Khúc Thừa Dụ. Lúc đó y đang luyện chữ, thấy Kỳ vào cũng không có ý định dừng lại.
"Xử lý xong cả chưa?" Khúc Thừa Dụ thong thả gác bút lên giá đồng.
"Xong rồi ạ."
"Ừm."
"À, phải rồi. Ở đó ta bắt gặp một kẻ trông vô cùng quen mặt nên đã họa lại chân dung hắn." Kỳ lấy từ trong ống trúc ra một tờ giấy bản rồi trải rộng lên bàn.
"Công tử, người xem thử."
Khi ấy, Kỳ vừa mới hoàn thành mật lệnh mà Khúc Thừa Dụ giao phó. Vừa phóng mình lên lưng ngựa, định thúc dây cương khởi hành thì bất chợt nghe thấy tiếng quát lớn từ phía xa: "Này thằng Tứ! Nhìn cái gì mà ngẩn người ra thế? Mau tay làm việc đi!"
Hết Chương 35