Mộng Hoan

Chương 22: Rừng thiêng nước độc

Chương 22: Rừng thiêng nước độc

Một đoạn tình không biết bắt đầu từ bao giờ, cũng không biết ngày kết thúc. Đến cuối cùng, thứ tình cảm kia lại biến thành nỗi hối tiếc vô hạn, bởi chúng ta đã bỏ lỡ nhau quá nhiều lần.

"Nàng có vẻ thích quyển này, ta thấy nàng đọc rất say mê." Đinh Thi Cảnh điềm đạm nói.

"Bẩm... vâng ạ." Mộc Miên khẽ cúi đầu, cung kính đáp lời.

"Bên này cũng có vài cuốn tương tự, để ta lấy... khụ... cho nàng... khụ... khụ." Đinh Thi Cảnh bỗng dưng ho khan dồn dập, từng cơn ho như xé toạc lồng ngực.

"Tiên sinh?" Mộc Miên nâng mắt.

"Khụ... khụ..." Đinh Thi Cảnh khó nhọc xua tay.

"Tiên sinh ngồi xuống trước đi ạ." Cô vội vàng tiến tới, đỡ lấy cánh tay gầy guộc của người ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh đó, rồi nhanh nhẹn rót một chén nước ấm dâng lên.

Đinh Thi Cảnh nhận lấy, chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ. Thế nhưng, chút nước ấm ấy dường như chẳng mấy hiệu nghiệm, cứ thế còng lưng như con tôm luộc, ho sù sụ đến mức sắc mặt trắng dã, không còn chút huyết sắc. Nước trong chén sóng sánh đổ ra ngoài, làm ướt đẫm một mảng vạt áo lụa.

"Để con đi tìm người giúp!" Mộc Miên có chút hoảng hốt.

"Đừng đi." Đinh Thi Cảnh gượng gạo ôm chặt lấy lồng ngực, đôi mày nhíu lại đầy đau đớn, thều thào ngăn cản.

Mộc Miên lúng túng, chỉ đành giúp Cảnh vuốt lưng, mong cơn ho dịu đi. Hôm đó không để ý, hôm nay nhìn kỹ lại mới thấy người nọ rất gầy, mấy đốt xương sống gồ lên sau lưng rõ mồn một. Đôi môi nhợt nhạt, hơi thở yếu, mỏng manh tựa sợi chỉ. Giống như cả người mang đầy bệnh tật, nhưng lại mang dáng vẻ của trích tiên, một vị tiên vì mắc tội mà bị đày xuống trần gian.

"Người thấy sao rồi ạ?" Cô cẩn thận hỏi.

"Ừm... không sao."

"Làm tôi hết cả hồn." Mộc Miên nghĩ bụng.

"Tay nàng lạnh quá."

"Dạ?" Cô sững sờ, đôi mắt tròn xoe nhìn y, cứ ngỡ tai mình vừa nghe nhầm.

"Tay nàng... lúc nào cũng lạnh như vậy à?" Đinh Thi Cảnh ôn tồn nhắc lại, mang theo một sự quan tâm kỳ lạ.

"Cái gì thế trời... Mà mấy người này làm sao thế nhỉ. Ai cũng nàng này nàng nọ, nghe mà nổi hết da gà." Mộc Miên cúi gằm mặt xuống, môi lẩm bẩm rủa thầm, rồi chợt giật mình nhận ra bàn tay mình vẫn còn đang đặt chình ình trên tấm lưng gầy của Đinh Thi Cảnh.

"Thôi chết!" Cô buột miệng, vội vàng rút tay về.

Gần nửa canh giờ ròng rã, bộ ba Khúc Thừa Dụ, Dương Diên Lan và Ngô Thiệu Huy mới đặt chân đến bìa rừng phía Tây, ai nấy trán cũng lấm tấm mồ hôi, hơi thở có phần dồn dập.

"Lê Nhung vẫn chưa tới." Dương Diên Lan nhìn quanh rồi tặc lưỡi.

"Chẳng biết phải đợi gã đến bao giờ nữa. Tiên sinh đang bệnh nguy kịch, thuốc thang không thể chậm trễ." Ngô Thiệu Huy sốt sắng mở lời.

"Ta nghĩ chúng ta cứ chủ động tìm đường trước thì hơn." Khúc Thừa Dụ mím môi, đôi mắt cương nghị nhìn vào màn xanh thẳm của đại ngàn.

"Có ai biết đường đến cái hồ mà Khắc huynh nói không?" Ngô Thiệu Huy lo lắng nhìn quanh những lối mòn chằng chịt.

"Ta chịu. Tuy ta ở đây từ nhỏ, nhưng cũng chưa từng vào rừng bao giờ." Dương Diên Lan gượng cười khó xử.

"Mở tay nải ra xem thử có gì bên trong." Khúc Thừa Dụ lấy cái túi vải trên vai, chậm rãi tháo nút thắt.

"Đá cuội, bình nước, xẻng... Ơ kìa, có cả bản đồ này!" Dương Diên Lan cũng vội vàng ngồi xổm xuống quan sát, rồi reo lên đầy kinh ngạc khi thấy xấp giấy da cũ kỹ nằm dưới đáy túi.

"Đường đi đây rồi." Khúc Thừa Dụ chỉ tay vào những đường kẻ mực tàu trên tấm bản đồ.

"Thiệu Huy, huynh hiểu dược lý. Có biết Hồ vương sứ giả trông như thế nào không?" Y ngẩng đầu hỏi thêm.

"Ta... quả thực không rõ. Đây là lần đầu tiên trong đời ta nghe thấy cái tên ấy." Ngô Thiệu Huy khẽ lắc đầu, vẻ mặt thoáng chút buồn bã và bất lực.

"Thế thì gay thật! Đến hình dáng mặt mũi nó ra sao còn chẳng biết, thì giữa rừng sâu núi thẳm này biết tìm bằng cách nào đây?" Dương Diên Lan buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Chúng ta cứ đến điểm được chỉ định. Khắc nói loại cây đó mọc ở ven hồ, chắc sẽ có dấu hiệu nhận biết thôi." Khúc Thừa Dụ suy ngẫm hồi lâu mới lên tiếng.

Mặt trời đứng bóng, Mộc Miên ngồi mà cứ thấp thỏm không yên, đối lập với vẻ ung dung thư thái của Đinh Thi Cảnh. Cô ngồi đọc sách nhưng chẳng có nổi chữ nào vào đầu, luôn cảm thấy rất bồn chồn.

"Sao thế? Có chỗ nào không hiểu à?" Đinh Thi Cảnh thong thả lật trang giấy, chẳng buồn ngẩng mặt lên hỏi.

"Đọc được mới là chuyện lạ đấy, đọc được mới là lạ!" Mộc Miên lầm bầm độc thoại nội tâm, tay vô thức vò nát một góc vạt áo.

"Bẩm... dạ không ạ." Cô lí nhí, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Tiên sinh, cơm nước đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi ạ." Đang lúc cuống cuồng tìm cớ để chuồn thì tiếng của Khắc từ bên ngoài vọng vào như cứu cánh.

"Tiên sinh dùng bữa ngon miệng. Con... con xin phép lui trước ạ!" Mộc Miên nhân cơ hội này đứng phắt dậy, vội vàng vơ lấy mấy cuốn sách mà Đinh Thi Cảnh vừa soạn cho rồi tất tả chạy biến mất dạng.

Mới chỉ hầm hập ngoài nắng một chốc mà đôi gò má Mộc Miên đã bị nắng gió Phong Châu nhuộm đỏ lựng. Trở về phòng, không gian vẫn vắng lặng không một bóng người, Khúc Thừa Dụ vẫn chưa thấy tăm hơi. Đã quá nửa ngày trôi qua, cô khẽ thở hắt một tiếng, hai vai trùng xuống.

"Thật chẳng yên tâm chút nào..." Mộc Miên ngồi bệt xuống dưới mái hiên, ngẩn ngơ ngước nhìn bầu trời mênh mang xanh ngắt, chẳng gợn lấy một nhành mây, thì thầm với chính mình.

"Ta nghe rõ tiếng nước đổ từ phía này, nhất định phải rẽ trái!" Ngô Thiệu Huy cắm cúi bước đi, vẻ mặt đầy quả quyết.

"Sai rồi! Huynh nhìn xem, ban nãy chúng ta đã rẽ trái rồi. Bây giờ phải đi theo bên phải mới đúng." Dương Diên Lan giơ tấm bản đồ đã nát nhàu ra trước mặt, cãi lý.

"Phải luôn đi theo tiếng nước chảy chứ!" Ngô Thiệu Huy tức tối đáp.

"Nhưng bản đồ không có chỉ như vậy!" Dương Diên Lan cũng ngang ngạnh trả lời.

"Nghe theo huynh từ sáng đến giờ còn chưa đến nơi đấy!"

"Huynh!"

"Đủ rồi. Cãi nhau không giúp ích được gì đâu." Khúc Thừa Dụ trầm giọng.

"Chúng ta đã đi qua gốc cổ thụ này tới ba lần rồi." Khúc Thừa Dụ giơ chiếc xẻng sắt lên, chỉ vào vết khắc đánh dấu sâu hoắm trên thân cây. Cánh rừng già này rậm rạp, dây leo chằng chịt đan xen kéo ghì những tán lá sát vào nhau, khiến ánh mặt trời chẳng thể nào xuyên qua. Không gian bên dưới luôn ẩm thấp, âm u và nồng mùi đất mục.

"Bọn mình... thực sự bị lạc rồi sao?" Dương Diên Lan thốt lên, trong giọng nói đã thoáng vẻ hoảng hốt.

"Phải." Khúc Thừa Dụ gật đầu.

"Chúng ta sẽ không mắc kẹt ở đây chứ?" Ngô Thiệu Huy run run nói.

"Hiện giờ ai nấy đều đã thấm mệt, mặt trời cũng sắp khuất bóng sau rặng núi rồi. Chi bằng cứ tạm nghỉ chân tại đây, đợi sáng mai tỉnh táo rồi tính tiếp." Khúc Thừa Dụ tìm thấy khoảng đất trống nhỏ, ở đó còn có dấu than tàn. Y nhặt vài cây củi khô rồi lấy cặp đá cuội trong tay nải, hì hục lúc lâu thì lửa mới bắt đầu nhen nhóm cháy.

"Bộp!" Ngô Thiệu Huy đập con muỗi to tướng đang bâu trên mặt mình.

"Ọc... ọc..." Dương Diên Lan nghe được tiếng bụng sôi sùng sục.

"Uống chút nước cầm hơi đi." Khúc Thừa Dụ dốc ngược bình nước còn lại của mình, quăng về phía Dương Diên Lan.

"Đa tạ!" Dương Diên Lan vươn tay chụp lấy, ánh mắt đầy vẻ cảm kích.

"Thấy chưa, ta đã bảo huynh phải để dành nước rồi mà. Huynh cứ than khát rồi uống hết sạch, làm Thừa Dụ phải chia phần của mình cho huynh." Ngô Thiệu Huy buông lời trách móc.

"Làm sao ta biết được sẽ xảy ra chuyện này. Ta có phải thầy bói đâu!" Dương Diên Lan hất hàm, chẳng chịu thua kém.

"Hai người lớn tiếng như vậy không sợ dụ thú dữ đến à." Khúc Thừa Dụ vừa thong thả chụm thêm củi khô vào đống lửa vừa nhàn nhạt lên tiếng. Ánh lửa lập lòe, bập bùng chỉ đủ soi rõ những gương mặt mệt mỏi. Lúc này, bầy dơi rừng bắt đầu thức giấc, tiếng vỗ cánh tìm mồi phạch phạch vang vọng, nghe rợn người hơn bao giờ hết.

"Thật may vì khi sáng đã không để nàng cùng đi..." Y thầm thở phào, trong lòng dâng lên một nỗi nhẹ nhõm khi nghĩ về Mộc Miên đang bình an ở Đinh phủ.

Quá giờ Thìn, Mộc Miên cứ đứng lên ngồi xuống chẳng biết bao nhiêu lần. Mãi từ lúc nắng vàng còn vương trên đỉnh đầu cho đến khi bóng tà dương dần ôm trọn chân trời, mỗi khắc trôi qua lại càng khiến lòng cô thêm phần bất an.

"Sao còn chưa về nữa..." Cô bồn chồn cắn móng tay, đôi mắt không rời khỏi lối nhỏ dẫn vào rừng sâu, nơi bóng tối đang bắt đầu bủa vây.

Tiếng đàn nguyệt trầm bổng, tiết tấu lúc thì nhanh dồn dập cuồn cuộn, lúc lại chậm rãi êm đềm. Hoà vào đêm thâu, thê lương, suy tư, đau đáu và mê hoặc. Ngón tay thon dài xinh đẹp lướt trên dây đàn, thoăn thoắt mềm mại. Như đưa người ta đến chốn bồng lai bằng âm điệu. Như rót cả hồn mình vào từng nốt nhạc. Đinh Thi Cảnh ngồi bên lan can nơi lầu cao, tà áo dài nhẹ nhàng phủ qua gối, cái cảm giác không thuộc về chốn này luôn quanh quẩn bên người.

Mộc Miên như bị thôi miên, ngước nhìn đến ngẩn ngơ.

"Mộc Miên?" Tiếng gọi khẽ của Kiều Ninh Sương vang lên từ phía sau.

"Ninh Sương!" Mộc Miên khẽ giật mình.

"Sao nàng lại đến đây? Có chuyện gì à?"

"Ta có việc cần nàng giúp!" Mộc Miên chợt nhớ ra lý do mình đến đây.

Sợ làm phiền đến Cảnh, Kiều Ninh Sương nhanh chóng kéo cô vào góc khuất, giọng hạ thấp xuống: "Chuyện gì mà khiến nàng hốt hoảng thế?" Nếu trong khả năng của ta, ta đương nhiên sẽ giúp nàng."

"Nàng có biết lối nào dẫn sâu vào khu rừng phía Tây kia không?" Mộc Miên không chút do dự, vào thẳng vấn đề.

"Ta biết." Kiều Ninh Sương gật đầu, nét mặt bỗng trở nên nghiêm trọng.

"May quá! Vậy nàng chỉ đường cho ta với!" Mộc Miên khẩn khoản.

"Nhưng đêm hôm khuya khoắt, nàng định đến đó làm gì?" Kiều Ninh Sương hơi do dự.

"Ta muốn đi tìm công tử." Ngữ điệu chắc nịch, Mộc Miên nói.

"Bây giờ cũng qua nửa đêm rồi, nàng lại là nữ nhi. Hay nàng để sáng mai ta báo với người trong phủ một tiếng, nói họ cử gia đinh đi cho." Kiều Ninh Sương ra sức khuyên ngăn.

"Không được, ta lo lắm. Vả lại khi còn nhỏ ta thường vào rừng hái măng, không sao đâu."

"Xin nàng đấy! Nếu công tử có mệnh hệ nào thì ta cũng không còn mạng để trở về Giao Châu nữa." Mộc Miên nắm lấy hai vai Kiều Ninh Sương, khẩn thiết.

"Thôi được rồi... Nàng ra khỏi phủ về hướng Tây, băng qua bốn thửa ruộng, sau đó đi dọc theo con đường mòn nhỏ sẽ tới được bìa rừng. Còn về vị trí của thác nước thì ta thật tình không rõ." Kiều Ninh Sương đắn đo hồi lâu rồi mới chậm rãi chỉ dẫn.

"Thế loài cây Hồ vương sứ giả kia, nàng có thấy nó bao giờ chưa?" Mộc Miên được đà, thuận thế hỏi thêm.

"Hình như ta còn cất giữ một bức họa của nó, nàng theo ta." Kiều Ninh Sương nhanh chóng dẫn lối.

"Thân cây mọc thẳng có hình trụ màu xanh lục, lá hình mũi mác, xung quanh phủ lông tơ mịn màu trắng. Hoa nhỏ mọc thành cụm và có màu trắng, chuyển tím dần ở đầu. Cũng không khó nhận biết." Ninh Sương vừa trải cuộn giấy lên mặt bàn gỗ, vừa cẩn thận mô tả.

"Được, ta hiểu rồi." Mộc Miên chăm chú quan sát từng nét vẽ rồi gật đầu quả quyết.

"Nàng tính đi ngay bây giờ sao?" Ninh Sương lo lắng hỏi lại.

"Phải."

"Để ta đưa nàng ra cửa sau. Chỗ đó không có ai qua lại. Nàng rời phủ sẽ không bị người ta phát hiện." Kiều Ninh Sương nói.

Quá giờ Dần, Mộc Miên cuối cùng cũng chạm chân đến lối mòn heo hút kia, cô biết làm thế này quá mạo hiểm. Nhưng cô không thể ngồi yên được nữa. Chỉ cần nghĩ tới Khúc Thừa Dụ có thể gặp phải bất trắc gì đó, lòng cô đã nóng ran.

"Còn rất mới." Mộc Miên nhanh chóng nhận ra những vết gạch chéo ngang dọc thân cây, nhựa vẫn còn chảy, chứng tỏ người chưa đi xa. Có điều cô không thể khẳng định đó có phải là Khúc Thừa Dụ cùng hai vị công tử kia để lại hay không.

"Cha mẹ linh thiêng, xin hãy để điều con lựa chọn là đúng đắn!" Cô lưỡng lự nhìn vào màn đêm sâu thẳm, khẽ chắp tay khấn nguyện. Hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, Mộc Miên lần theo những dấu vết bí ẩn ấy mà dấn bước vào rừng sâu.

"Công tử!"

"Công tử!"

"Mộc Miên?" Khúc Thừa Dụ choàng tỉnh, thanh âm trong trẻo ấy dội vào màng nhĩ khiến y ngỡ mình đang nằm mơ.

"Công tử!"

"Mộc Miên!" Tiếng gọi mỗi lúc một gần, đập tan mọi nghi hoặc. Khúc Thừa Dụ bật người đứng dậy, dáo dác xoay người, xác nhận xem tiếng gọi của cô phát ta từ hướng nào.

"Công tử!" Trong khoảnh khắc bóng dáng cao gầy của y hiện ra sau lùm cây, trái tim cô khẽ khàng run lên.

Khúc Thừa Dụ đây rồi!

"Mộc Miên!" Y nhào về phía cô.

"Nàng... sao nàng... nàng đang làm gì ở đây?!"

"Ta chờ mãi không thấy người trở về, ta sợ người gặp chuyện nên mới..." Mộc Miên lý nhí, hơi thở vẫn còn dồn dập sau quãng dài.

"Mới một mình chạy đến chốn rừng thiêng nước độc này sao?!" Khúc Thừa Dụ nhíu mày rất sâu.

"Nếu bọn ta đi quá lâu, ắt sẽ có gia đinh đi tìm. Ai mượn nàng lo chuyện bao đồng! Ta đã dặn bao nhiêu lần, trước khi làm việc gì nàng cũng phải hỏi ý ta cơ mà?!" 

"Thì lúc đó người đâu có mặt để ta hỏi..." Mộc Miên bướng bỉnh lý sự.

"Nàng!!... Nàng có biết sợ là gì không? Có biết ngoài kia nguy hiểm thế nào không? Rốt cuộc... ta phải làm gì với nàng mới được đây?" Khúc Thừa Dụ quát.

"Ta..." Hai mắt Mộc Miên mở to, cô chưa từng thấy Khúc Thừa Dụ tức giận như vậy, nhất thời lúng túng, không biết phải đáp lời làm sao.

"Á!" Dương Diên Lan đột ngột hét toáng lên, âm thanh vang động cả một góc rừng.

"Diên Lan!" Ngô Thiệu Huy phát hiện cổ chân Dương Diên Lan đang chảy máu.

"Có rắn... ta vừa thấy cái đuôi nó lấp ló sau bụi rậm kia kìa!" Dương Diên Lan mặt cắt không còn giọt máu, chỉ tay về phía lùm cây.

"Huynh càng gào thét thì máu càng chạy nhanh, độc ngấm vào tim là hết cứu đấy!" Ngô Thiệu Huy bực dọc mắng mỏ.

"Thế bây giờ phải làm sao? Ai cứu ta với! Mau hút độc cho ta đi! Ta còn trẻ, ta chưa muốn làm ma ở cái xó rừng này đâu!" Dương Diên Lan hoảng loạn đến mức mất sạch phong thái của một công tử.

Khúc Thừa Dụ vén ống quần Dương Diên Lan lên, quả nhiên thấy hai dấu răng nanh còn rướm máu. Y nhanh tay xé vạt áo thành một dải dài, thắt chặt ngang bắp chân để ngăn máu chảy ngược.

"Không được! Việc hút độc không đảm bảo, lại còn có nguy cơ khiến cả hai người cùng trúng độc." Mộc Miên gạt phắt đi. Đây không phải là thước phim ngôn tình diễm lệ nào cả, đây là hiện thực tàn khốc giữa lằn ranh sinh tử.


"Cô ấy nói đúng đó. Không biết con rắn cắn huynh có độc hay không." Ngô Thiệu Huy đồng tình.

"Đợi một chút!" – Mộc Miên rút phắt thanh đoản đao mà Kiều Ninh Sương đã trao, vung tay chém liên tục vào lùm cây um tùm phía trước.

"Đây, công tử thử con này là giống rắn gì?" Cô cúi người, ra tay nhanh như chớp chộp lấy đầu con rắn, xoay mạnh vài vòng khiến nó tê liệt rồi đưa thẳng đến trước mặt Ngô Thiệu Huy.

"Là... ờm... là rắn hổ trâu. Loại này... vốn không có độc tính." Ngô Thiệu Huy há hốc mồm, lắp bắp trả lời trong sự kinh ngạc tột độ."Vậy thì tốt rồi." Mộc Miên gật đầu.

"Ôi mẹ ơi, tay không bắt rắn. Cô là con gì chứ không phải con gái." Dương Diên Lan trợn tròn mắt, tặc lưỡi cảm thán.

"Ngậm mồm lại đi. Để ta giúp huynh băng vết thương." Ngô Thiệu Huy nói.

"Xong... uỵch!" Thiệu Huy vừa phủi tay định đứng dậy thì bỗng nhiên đổ rầm xuống đất như cây chuối đổ.

"Thiệu Huy! Thiệu Huy! Huynh sao thế?" Lần này Khúc Thừa Dụ cũng giật mình.

"Ta... hức... gà quay... gà quay thơm quá...!" Ngô Thiệu Huy mắt lờ đờ, miệng lẩm bẩm đầy vẻ thèm thuồng.

"Á!! Buông ra! Huynh dám cắn ta sao? Nhả ra mau! Đau chết ta rồi!" – Dương Diên Lan hét toáng lên, ôm chặt lấy cánh tay đang bị Thiệu Huy gặm lấy gặm để như miếng mồi ngon.

"Thừa Dụ! Huynh còn đứng trơ ra đó hả! Mau đá cái tên này ra cho ta!" Thấy Khúc Thừa Dụ vẫn còn đang bàng hoàng chưa hiểu chuyện gì, Diên Lan càng lớn tiếng la lối.

"Trời ơi ta đã làm gì nên tội. Hết bị rắn cắn, giờ lại bị người cắn!" Dương Diên Lan khóc không ra nước mắt.

"Thiệu Huy! Tỉnh lại!" Khúc Thừa Dụ lấy chút nước ít ỏi còn sót lại, hất vào mặt Ngô Thiệu Huy.

"Các công tử nhịn đói từ hôm qua đến giờ?" Mộc Miên nghiêng đầu hỏi.

"Ăn được mà, ngon lắm!" Tận dụng đống than vẫn còn hồng rực, cô chẳng nói chẳng rằng, bắt tay ngay vào làm món rắn nướng mọi. Chỉ một chốc sau, Hương thơm lan toả khiến ba người còn lại đều chảy mồ hôi miệng.

"Các công tử không ăn thì ta ăn hết đấy nhé." Mộc Miên thản nhiên gặm một miếng thịt rắn dai ngọt, vẻ mặt đầy tận hưởng.

"Để ta... nếm thử xem sao." Dương Diên Lan chậm chạp nhai, vẻ mặt đầy ngờ vực.

"Ngon! Ngon lắm, giống như thịt gà!" Cậu ta mừng rỡ như vớ được vàng, đôi mắt sáng rực lên.

Ngô Thiệu Huy nghe vậy cũng chẳng màng lễ nghi, nhanh tay vồ lấy một miếng rồi ăn nhồm nhoàm, rũ bỏ sạch sành sanh cái mác thiếu gia nhà giàu bấy lâu.

"Công tử, người ăn đi." Mộc Miên dè dặt lên tiếng. Sợ Khúc Thừa Dụ không quen kiểu ăn hoang dã này, cô tỉ mỉ xé sẵn phần thịt trắng nhất, lọc bỏ hết da xương rồi đặt ngay ngắn trên chiếc lá bàng xanh mướt trước khi đưa sang cho y.

"Ta..." Nhìn miếng thịt thơm phức trên tay cô, lòng Khúc Thừa Dụ bỗng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. y luôn muốn bảo vệ Mộc Miên nhưng kết quả thì luôn ngược lại. Nhìn những vết xước rỉ máu trên gương mặt lấm lem của cô do cành rừng quẹt trúng, y siết chặt nắm đấm.

"Người ăn một miếng thôi cũng được." Cô thỏ thẻ.

"Được." Khúc Thừa Dụ đáp.

Sau hơn một canh giờ ròng rã, cuối cùng họ cũng chạm chân đến đích. Tiếng thác nước đổ xuống êm đềm, rót vào lòng hồ nhỏ xanh ngắt, trong veo đến tận đáy. Khác hẳn với vẻ âm u, sương mờ của cánh rừng già hôm qua, nơi đây tràn ngập ánh nắng, mặt nước lấp lánh như dát bạc. Không gian tĩnh lặng, tựa hồ như một cõi tiên cảnh biệt lập với thế trần.

"Thân ta nguyện đem hòa vào gió
Hỏi người nơi xa có một lòng
Cành khô lá úa gieo hy vọng
Đổi người một kiếp,..."

Trên tảng đá rêu phong bạc màu thời gian, những câu thơ tình được khắc sâu thủ công, nhưng vài chữ cuối đã bị mưa nắng bào mòn, mờ mịt không thể luận ra. Y tần ngần nhìn những chữ cuối đã bị phong hóa, bàn tay vô thức dọn sạch bụi gai vây quanh phiến đá cổ.

"Chỉ vì một người mà đánh đổi cả một kiếp người... Thật là một tấm chân tình hiếm gặp." Khúc Thừa Dụ trầm tư.

"Hẳn là một mối tình sầu muộn. Người làm thơ này chắc hẳn đã mang theo nỗi đau ấy đi đến cuối đời." – Dương Diên Lan chắp tay sau lưng, thở dài đầy cảm thấu.

"Tìm thấy rồi!!" Lúc mấy vị công tử còn đang thưởng thức thi từ, Mộc Miên đang đỏ mắt kiếm tìm.

"Cây Hồ vương sứ giả!" Cô reo lên đầy hào hứng.

"Không đúng. Đây là... Bạch đầu thảo." Ngô Thiệu Huy lững thững đi tới, nhìn thoáng qua rồi lắc đầu.

"Bạch đầu thảo sao?" Mộc Miên ngẩn người, đầy vẻ nghi hoặc.

"Phải, ta từng học qua dược lý, tuyệt đối không thể nhầm được. Hơn nữa, giống cỏ này mọc dại đầy rẫy ngoài kia, chỉ cần ra sau vườn phủ cũng có thể hái được cả nắm lớn."

"Ngô công tử, người xem thử bức tranh này đi." Mộc Miên vội vàng rút từ trong ngực áo ra tấm giấy vẽ mà Ninh Sương đã trao

"Ừm... trong tranh này đúng là hình dáng của Bạch Đầu Thảo." Thiệu Huy gật gù xác nhận.

"Ta đã hỏi Ninh Sương. Cô ấy không có lý do gì để lừa ta cả."

"Một loại thảo dược có thể được gọi bằng nhiều tên. Không loại trừ việc Bạch đầu thảo và Hồ vương sứ giả là một." Khúc Thừa Dụ chợt lên tiếng.

"Huynh nói cũng có phần đúng." Ngô Thiệu Huy xoa cằm tán thành.

"Như lời Thiệu Huy thì loại dược liệu này không hề quý hiếm. Sao lại bắt chúng ta vào sâu trong rừng để tìm về?" Dương Diên Lan cất lời.

"Cứ mang tất cả về đi. Tuy ta chưa rõ dụng ý thực sự của người là gì, nhưng ta tin Cảnh tiên sinh ắt có dự tính riêng." Khúc Thừa Dụ điềm tĩnh đáp.

"Xưa nay cách giáo huấn của người vốn khác biệt lề thói thông thường. Biết đâu, người muốn mượn nhành cỏ này để chúng ta tự ngộ ra một đạo lý nào đó." Y bổ sung.

"Ừm." Dương Diên Lan khoanh tay trầm ngâm.

"Còn nàng, đi sát sau lưng ta. Tuyệt đối không được cách xa quá ba bước!" Khúc Thừa Dụ bỗng xoay người, nghiêm giọng dặn dò Mộc Miên.

"Vâng."

Đinh phủ vẫn tịch mịch như tờ. Sự trở về của họ chẳng khác nào một chiếc lá rơi vào mặt hồ yên ả, không một tiếng động.

"Các công tử về muộn quá đấy. Sáng sớm nay Lê công tử đã sai người mang thuốc đến rồi." Khắc thong dong buông một câu xanh rờn khiến ai nấy đều khựng lại.

Hết Chương 22

Chú thích:

1. Trích tiên: vị tiên có tội phải đày xuống trần gian, có nghĩa là người trời. Tham khảo câu thơ: "Thái Thạch tằng văn Lý trích tiên" (Trích Thái Thạch hoài cổ - Nguyễn Trãi)

2. Cây bạch đầu ông còn có tên gọi khác là bạch đầu thảo, nụ hoa áo tím, hồ vương sứ giả, phấn nhũ thảo, phấn thảo.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px