Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mộng Hoan

Chương 32: Ông Tơ Bà Nguyệt (3)

Chương 32: Ông Tơ Bà Nguyệt (3)

Đêm đen đặc như mực đổ, chiếc lồng đèn treo dưới mái hiên đã bị gió thổi tắt từ bao giờ. Lá khô xào xạc cuốn theo cơn gió lạnh, mưa phùn bắt đầu lất phất bay, lạnh buốt khiến người ta rùng mình.

"Có ai làm chuyện xấu ăn mặc lố lăng như người không?" Kỳ khẽ đảo mắt, quay sang nhìn kẻ đồng hành bên cạnh rồi không nhịn được mà lên tiếng.

Cũng không trách được Kỳ, lúc này Dương Diên Lan đang vận một bộ đồ tối màu, mặt bịt khăn đen, lại còn đội nón rộng vành lụp xụp, trông chẳng khác nào gã thích khách vụng về trong các gánh tuồng.

Nghe vậy, Diên Lan liền nhăn nhó, khẽ gắt lên đầy bất mãn: "Việc tốt như tác hợp uyên ương mà xấu à! Xấu chỗ nào?!"

Kỳ thật sự lười phải tranh cãi tiếp với cái lý lẽ cùn ấy. Anh chỉ quay lưng đi, ném lại hai chữ gọn lỏn: "Đi thôi." 

Chừng nửa tuần hương bôn ba trong đêm lạnh, bóng dáng hai người cuối cùng cũng áp sát tường bao của phủ đệ họ Lê. Kỳ thoắt cái đã leo tót lên cây khế cổ thụ xù xì mọc sát tường, khẽ vạch lá, phóng tầm mắt quan sát. Sau khi đã xác định được hướng đi, anh liền nhẹ nhàng tung mình nhảy xuống, nương theo trí nhớ nhạy bén mà chuẩn xác đáp chân đến đúng nơi đã định.

Dương Diên Lan vụng về bám theo, ngửa cổ nhìn bức tường gạch sừng sững cao hơn mình nửa trượng, nuốt nước bọt hỏi nhỏ: "Bây giờ thế nào? Nhảy qua à?"

"Không thì sao? Ta đào cái hố cho người chui vào nhé?" Kỳ đanh giọng mỉa mai.

"Được đấy, nhưng e là đào xong thì trời cũng sáng rồi." Diên Lan không chịu lép vế, liền nhếch mép đáp trả đầy cợt nhã.

 Kỳ nhún chân lấy đà, trầm giọng ra lệnh: "Người đứng đây đợi đi. Ta tự vào một mình." 

"Ê! Ê! Đừng bỏ ta lại đây chứ!" Chưa kịp để Kỳ kịp nhảy lên, Diên Lan đã hớt hải lao tới, bám chặt lấy ống chân anh. Kỳ khựng lại, cười khẩy rồi cúi đầu nhìn xuống:

"Sợ rồi à?" 

"Không có!" Diên Lan trợn tròn mắt, gân cổ lên cãi cố cho bằng được.

"Không sợ thì buông ra."

"NÀY!"

"Suỵt!" 

Trước khi cái giọng oang oang của Dương Diên Lan vang vọng, Kỳ đã đưa tay bịt chặt miệng cậu lại, để tiếng gió rít qua kẽ lá che giấu đi những âm thanh hỗn loạn. Sau một khoảng lặng nghe ngóng, Kỳ mới buông tay ra, khụy gối xuống và đan hai lòng bàn tay lại với nhau làm bệ đỡ, hất hàm ra hiệu:

"Đạp lên đây." 

Dương Diên Lan hí hửng bước tới, nháy mắt đắc ý, nụ cười gian xảo hiện lên sau lớp khăn đen: "Khà khà, đa tạ nhé!" 

Đã sang giờ Tuất, trăng khuyết treo chênh chếch giữa tiết thu se lạnh. Bên khung cửa gỗ sờn màu, chú chim sẻ bị ướt mưa đang co ro nép mình, run rẩy tìm chỗ trú ẩn. Cảnh vật ngoài kia buồn bã như chính cõi lòng của Mộc Miên lúc này. 

Ban chiều, Kiều Ninh Sương hỏi cô đã thầm khấn nguyện điều gì trước Đức Phật. Nhưng cô chẳng đáp... bởi vì, lời cầu nguyện của một linh hồn viễn xứ như cô... dường như quá đỗi nặng nề để thốt ra thành lời.

"Miên này, nàng đang làm gì đó?" Giọng Khúc Thừa Dụ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô.

"Có việc gì sao ạ?" Mộc Miên khẽ giật mình, xoay người.

Khúc Thừa Dụ bước tới, thong thả ngồi xuống bậc thềm đá còn vương hơi lạnh của sương đêm rồi ngẩng đầu nhìn cô, "Nàng qua bên này đi. Đưa tay cho ta xem nào."

"Mấy cái này có đáng gì đâu, công tử đâu cần bận lòng thế ạ." Mộc Miên nhìn lướt qua lọ cao thuốc trên tay y, nhỏ giọng phân bua. Tuy nói vậy, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh y, xòe cả mười ngón tay ra trước mặt Khúc Thừa Dụ. 

Y nhẹ nhàng nâng lấy cổ tay mảnh dẻ, chậm rãi bôi thuốc lên từng chấm đỏ li ti, rồi như vô tình, lời cảm thán khẽ bật ra khỏi vành môi: "Hmm... nhiều vết chai quá." 

Mộc Miên nghe thế liền theo phản xạ rụt tay lại, Nhưng Khúc Thừa Dụ đã nhanh hơn một bước, giữ chặt cô. Nhận ra mình vừa lỡ lời, y khẽ cúi đầu, thổi nhẹ vào những chỗ vừa thấm thuốc.

"Yên nào." 

"Nhột quá ạ!" Mộc Miên không nhịn được mà bật cười khúc khích, Khúc Thừa Dụ cũng khẽ cong khóe môi. Trong khoảnh khắc gần gũi này, ánh mắt y vô thức dời sang, lén nhìn hai chiếc răng thỏ đáng yêu.

Tựa như muốn khắc ghi bóng hình người con gái trước mặt vào tâm trí, giọng nói của y dịu dàng hơn cả gió mùa thu: "Ban nãy ta chỉ trêu nàng thôi. Không biết thêu thùa may vá cũng không sao cả." 

"Nàng đã rất giỏi rồi."

Ánh sáng vàng vọt từ trong phòng hắt ra, phủ lên gương mặt tuấn tú của Khúc Thừa Dụ. Ở góc nhìn này, phần xương chân mày nhô cao càng làm tôn lên vẻ cương nghị, đôi mắt kia lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà, thật sâu, thật đẹp. Mộc Miên vội vã quay mặt đi chỗ khác, giả vờ hỏi chuyện khác để lảng tránh nhịp tim đang đập loạn:

"Ờm... Kỳ cùng đi với vị Dương công tử kia rồi ạ?" 

"Ừm." Y khẽ đáp.

"Sao người không để ta đi cùng Kỳ. Ta và y đều biết võ, hành động sẽ nhanh hơn. Vả lại buổi tối mắt của Kỳ kém lắm..."

Khúc Thừa Dụ tặc lưỡi, đôi mày nhíu chặt:  "Nàng không thể biết giữ kẽ một chút à?"

"Sao... sao cơ ạ?" Mộc Miên giật mình, thanh âm có chút ấp úng vì bất ngờ.

"Nàng xem người ta ra dáng biết bao, qua lại bấy lâu này mà không học được chút nào à? Nàng là nữ nhi, phải cư xử sao cho đúng mực, khuôn phép mới phải."

Hàng mi run lên nhè nhẹ, cô trân trân nhìn người thiếu niên trước mặt. Hai cánh môi xinh xắn mím chặt thành một đường. Trong đôi mắt cô... dường như có thứ gì đó vừa đột ngột tắt ngúm.

Nhìn thấy dáng vẻ tổn thương đó, Khúc Thừa Dụ hiếm khi để lộ sự bối rối: "Miên... ta không có ý đó..." 

"Đêm đã khuya, mời công tử về phòng nghỉ ngơi ạ." Mộc Miên đứng dậy, lạnh lùng lùi lại một bước để tạo khoảng cách. Cô cúi đầu, thanh âm đều đều không chút cảm xúc.

Dứt lời, cô quay ngoắt người, dứt khoát bước thẳng vào trong phòng rồi khép cửa lại, tuyệt nhiên không thèm ngoái đầu nhìn lại, bỏ mặc y đứng bơ vơ giữa màn sương thu lạnh giá.

Chiếc túi gấm thêu hoa vẫn nằm im lìm trên mặt bàn, như lời nhắc nhở trêu ngươi về những lời giáo huấn đúng mực, khuôn phép ban nãy. Mộc Miên nhìn nó, hốc mắt đều đỏ lên, bất thình lình lao tới, vung tay ném mạnh chiếc túi vào góc tủ tối tăm.

Nhưng tất cả chẳng thể làm dịu đi sự hỗn loạn trong lòng. Ngay chính cô cũng không rõ vì sao bản thân lại khó chịu đến nhường này. Là vì Khúc Thừa Dụ đã so sánh với người con gái khác? Vì y chê bai cô thiếu nữ công gia chánh, không ra dáng nữ nhi? Hay là vì... 

Mộc Miên tựa lưng vào cạnh tủ, hai tay siết chặt chéo áo. Cô không muốn nghĩ tiếp nữa. 

Chỉ biết rằng, có thứ gì đó... chua xót lắm.

Trên lối mòn nhỏ hẹp len lỏi giữa rừng trúc, cái bóng cao lớn ngáo ngơ đang lóng ngóng lẽo đẽo bước theo sau cái bóng thấp bé hơn. Giữa hai bàn tay của họ là chiếc que củi khô nối liền, tựa như sợi dây liên kết bất đắc dĩ. Dương Diên Lan nắm chặt lấy một đầu que, đầu kia vênh lên, hiên ngang đi tiên phong. 

Khổ nỗi, vì chiều cao của cả hai quá sức chênh lệch, Kỳ ở phía sau cứ phải khom lưng lụm khụm để giữ cho chiếc que không bị gãy, bộ dạng ù ù cạc cạc nương theo từng bước chân của người đi trước, trông vừa tội nghiệp lại vừa tức cười.

"Đã nói cầm lồng đèn theo mà ngươi nhất quyết không nghe." Diên Lan liếc mắt ra sau, không nhịn được mà cất giọng cằn nhằn.

"Cầm lồng đèn theo để lạy ông tôi ở bụi này à?" Kỳ khàn khàn đáp.

"Thế nếu không có ta thì ngươi định ngủ trên cây cả đêm à?" Diên Lan hất cằm, buông lời khinh khỉnh.

Bị đánh trúng tim đen, Kỳ thoáng cứng miệng, "Ta có cách riêng của ta."

Diên Lan nhếch mép, tạt thêm gáo nước lạnh: "Thôi đi, không thấy đường mà còn sĩ diện."

"Ta không phải người mù!" Kỳ gầm gừ trong cổ họng.

"Lắm lời quá! Bước cho vững vào, cầu đá trơn đấy." Chẳng thèm đôi co thêm với gã cứng đầu, Dương Diên Lan thình lình xoay người, giật phăng chiếc que củi khô ném xoạch vào bụi rậm. Không để Kỳ kịp phản ứng, cậu dứt khoát vươn tay chộp lấy bàn tay thô ráp của anh. 

Đêm hôm ấy, Dương Diên Lan đã nắm chặt tay Kỳ, cẩn thận nhích từng bước nhỏ, cũng cẩn thận chạm đến một nơi nào đó trong lòng đối phương.

Cuối canh ba, làn khói nhạt từ tốn bay lên từ chiếc lồng đốt, mang theo thứ hương thơm u uẩn thoang thoảng khắp gian phòng. Vì Mộc Miên vốn không thích mùi trầm, nên bình thường Khúc Thừa Dụ rất ít khi chạm đến. Thế nhưng đêm nay, y cần một sự tĩnh lặng tuyệt đối để trấn áp những xao động đang cuộn trào. Trong làn hương vấn vương, y chợt nghĩ đến cha mình, tính nết của hai cha con thật sự quá giống nhau, dù cho y có không muốn thừa nhận điều đó đến đâu. 

Trong chuyện thưởng hương, cả Khúc Nhan và Khúc Thừa Dụ đều ưa thứ trầm thuần, đặc biệt là loại Bạch Kỳ Nam thượng hạng. Chiếc lồng trầm(1) bằng đồng thau, dáng cốc chân cao lồng ghép khéo léo với đĩa đèn phía dưới. Phần nắp có hình chóp giống như ngọn núi, chạm trổ những hoa văn uốn lượn tựa mây trời. Khúc Nhan đã tự tay tặng nó cho y nhân dịp sinh nhật mười tuổi. Nhìn làn khói trầm vẩn vơ, ánh mắt Khúc Thừa Dụ chợt đanh lại, tỏa ra thứ hào quang sắc lạnh và bén nhọn như thanh đoản đao vừa tuốt vỏ.

"Công tử, ta về rồi."

Gương mặt Khúc Thừa Dụ chẳng hề biến sắc, chẳng mảy may giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của Kỳ, thản nhiên cất giọng hỏi: "Đã đưa thuốc cho Loan nương chưa?"

"Thưa, rồi ạ." Thanh âm của Kỳ từ bên ngoài bức vách gỗ nói vọng vào.

Khi tiếng bước chân ngoài hành lang hoàn toàn tan biến vào bóng đêm, Khúc Thừa Dụ lại đăm đắm trông về phía cánh cửa khép chặt, không khí xung quanh y đặc quánh lại trong một tiếng thở dài muộn phiền. Gió thu lùa qua khe cửa khiến tâm trạng y trở nên nặng nề và nhạy cảm hơn bao giờ hết. 

Thứ cảm xúc không tên, nhen nhóm như tàn lửa dưới lớp tro tàn, thứ cảm xúc ích kỷ mà y chưa từng dám hình dung.

Chính là hờn ghen.

Tờ mờ sáng, khi vạn vật còn ngủ say, Mộc Miên đã bị tiếng quạ kêu khan làm cho tỉnh giấc. Cô vội vã khoác thêm áo, mon men vào sâu trong rừng trúc. Đưa tay lên miệng huýt sáo hai lần, Chích liền chầm chậm sà xuống. Chích đã lớn tuổi lắm rồi, màu lông của nó nay đã bạc và xơ đi nhiều, không còn giữ được vẻ đen bóng, mượt mà như trước nữa. Vì thế, cha cô cũng hiếm khi để Chích phải bay đường xa, thư từ qua lại giữa hai cha con chủ yếu được ông giấu kín, ngụy trang khéo léo trong những lần gửi nhu yếu phẩm đến Tân Xương cho cô. 

"Này, cho mày đấy." Mộc Miên nhẹ nhàng gỡ ống thư nhỏ bằng tre thắt ở chân Chích, rồi rải nắm đậu phộng lên phiến đá phẳng gần đó.

Nửa năm qua, họ Khúc ngấm ngầm thu mua đồng, sắt từ khắp nơi. Có lẽ kế hoạch của Khúc Nhan đã đi vào giai đoạn nước rút. Con hãy tìm hiểu từ Khúc Thừa Dụ rồi hồi âm cho ta. Ta cùng các đồng môn đang gắng sức điều tra.

Mộc Miên nhíu chặt đôi mày liễu, cẩn thận cuộn mảnh giấy lại giấu vào trong ống tay áo, lẩm bẩm một mình trong vô thức: "Thu mua đồng sắt sao? Để làm gì chứ?"

"Lại chạy ra bên ngoài vào giờ này rồi." Giọng nói thản nhiên của Đinh Thi Cảnh bất ngờ vang lên. Mộc Miên giật thót mình, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng xoay người, khép nép cúi đầu thủ lễ:

"Tiên sinh!" 

Đinh Thi Cảnh bước ra từ làn sương mờ, tà áo dài thoang thoảng mùi cỏ cây. Y nhìn cô, ánh mắt mang theo vài phần quở trách nhẹ nhàng:

"Sương mai còn dày lắm, tóc nàng đã ướt cả rồi kìa."

Dứt lời, Cảnh tháo chiếc nón lá rộng vành đang đội trên đầu mình ra, bước tới ân cần đặt nó lên mái tóc còn vương hơi lạnh của cô. Hành động đột ngột ấy khiến Mộc Miên hoảng hốt không thôi, cô đưa tay giữ vành nón, luống cuống từ chối:

"Ôi! Con không dám..."

Thấy cô kiêng dè lùi lại, Cảnh khẽ bật cười, nụ cười ôn hòa như muốn xua tan sự cảnh giác của cô: "Đừng sợ, ta có làm gì nàng đâu mà phải trốn."

Mộc Miên nuốt nước bọt đứng yên, vờ hỏi: "Vâ... vâng, tiên sinh đi đâu mà sớm thế ạ?"

"Đào măng." Cảnh thản nhiên đáp.

"Đào măng ấy ạ?" Mộc Miên tròn mắt.

"Phải, ta đào được cả mớ luôn đây này." Đinh Thi Cảnh vui vẻ lắc lắc đôi vai, làm chiếc gùi tre đan sau lưng khẽ rung rinh phát ra những tiếng sột soạt. "Toàn là măng non cả, đem về nấu canh thì vừa thơm vừa ngọt."

Mộc Miên liếc mắt nhìn vào bên trong chiếc gùi tre, quả nhiên thấy năm sáu búp măng rừng mập mạp, còn nguyên lớp vỏ đầy lông tơ xám xịt nằm gọn bên trong. Cô vội vàng tiến lên một bước, chìa tay ra: "Để con đeo giúp người ạ." 

"Không cần đâu. Mau về thôi, kẻo nàng bị nhiễm lạnh rồi cảm mất." Giọng của Cảnh nhẹ như mây, vô cùng êm tai và dễ chịu.

"Vâng." Mộc Miên gật đầu, rảo bước theo sau tà áo dài của Cảnh, hai người cứ thế bước đi giữa rặng trúc xanh mướt, tiếng lá xào xạc dưới chân. Đi được một đoạn, Cảnh đột ngột xoay người lại, nhìn cô đầy ẩn ý:

"Chỗ của ta cũng rất yên tĩnh, nếu nàng buồn thì có thể đến đó ngồi chơi, đọc sách. Chớ có lẻn ra ngoài sương gió mãi thế này, coi chừng Thổ địa bắt đi đấy."

"Ai... ai bắt đi cơ ạ?!" Mộc Miên vẫn luôn giữ khoảng cách chừng ba bước chân ở phía sau, nghe Cảnh nói vậy liền ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn há hốc vì kinh ngạc xen lẫn sợ hãi.

"Thổ Địa ở đây thích con nít lắm." Cảnh nhướng mày đáp.

"Nhưng... nhưng con đâu phải trẻ con nữa!" Cô kinh hãi lắp bắp.

Cảnh đưa mắt nhìn từ đầu đến chân cô một lượt rồi cười nhạt: "Trông nàng bé tẹo thế này, bọn họ có nhìn nhầm thì cũng không trách được." 

Vừa dứt lời, bỗng nhiên gió bấc từ đâu thốc tới, rít lên qua các kẽ lá làm trúc rụng rào rào, phủ đầy mặt đất tăm tối. Tiếng động lớn cùng cái lạnh đột ngột giữa rừng hoang khiến gương mặt Mộc Miên lúc xanh lúc trắng. Cô luống cuống lao lên nắm chặt tay áo của Đinh Thi Cảnh:

"Tiên sinh chờ con với!" 

Người không nói gì thêm, chỉ khẽ điều chỉnh lại bước chân cho chậm hơn, thầm cảm thấy đoạn đường trở về phủ hôm nay dường như ngắn hơn bình thường rất nhiều.

Giờ Dậu, ánh hoàng hôn buông xuống đỏ ối ảm đạm, Khúc Thừa Dụ đã tự nhốt mình trong phòng suốt cả ngày, ngay cả mâm cơm tối bưng vào cũng chỉ vơi đi vài miếng rồi bị bỏ dở. 

"Cái gì?! Trọi trâu á?!" Dương Diên Lan như bị giẫm phải đuôi, bật người nhảy dựng lên khỏi ghế, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào người đối diện.

"Ừm." Kỳ đứng khoanh tay, dựa lưng lên cột nhà. Anh khẽ gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm.

"Sao ngươi lại biết được chuyện này?" Diên Lan vội vã gặng hỏi.

Kỳ khẽ thở hắt ra, chậm rãi giải thích: "Lúc nãy ta đem bài tập của các vị công tử đến chỗ của tiên sinh, tình cờ đi ngang qua sân sau thì nghe đám gia đinh đang kháo nhau. Họ nói rằng hội chọi trâu năm nay chính là bàn cân định đoạt. Nếu bên ông Tôn thắng, bên kia bắt buộc phải tiếp tục mối hôn sự đã định từ trước. Còn nếu nhà ông Đại thắng, mối hôn sự này sẽ lập tức bị hủy bỏ."

"Nhưng làng ông Tôn đã bao giờ thắng đâu. Mấy kỳ hội trước, trâu nhà họ đều bị húc cho chạy sấp mặt, thua liểng xiểng cả." Diên Lan xoắn xuýt, đi qua đi lại. 

Ngô Thiệu Huy nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, lúc này cũng đã bị kéo vào vòng lo hoảng, "Thế bây giờ chúng ta tính sao đây!? Loan nương chắc chắn đã uống thuốc rồi... Tình hình này, có cần vào gọi Thừa Dụ ra để cùng bàn bạc không?

Khoảng sân rơi vào khoảng lặng ngột ngạt, Diên Lan ngồi phịch xuống bậc thềm, vuốt vuốt chỏm râu không tồn tại, đăm chiêu suy tư hồi lâu. Vừa như trấn an Thiệu Huy, vừa như tự củng cố lòng tin của chính mình: 

"Chuyện này quả thật đã nằm ngoài dự tính ban đầu của chúng ta. Có điều, hội chưa mở thì vẫn chưa biết được mèo nào cắn mỉu nào, ai thắng ai thua còn phải đợi hạ hồi phân giải. Nếu... chẳng may ông Tôn thua cuộc, chúng ta vẫn còn một nước cờ cuối cùng để cứu vãn."

Về khuya, mưa xối xả như trút nước, chỉ nghe được âm thanh của từng hạt mưa vừa to vừa nặng đổ xuống dồn dập trên mái ngói, tiếng sấm rền vang xa xăm. Bên trong căn phòng nhỏ, Khúc Thừa Dụ luyện chữ đã được hơn hai canh giờ, nhưng nét bút lại chẳng hề vững vàng như mọi ngày. Phía bên kia sân, căn phòng của Mộc Miên vừa thắp lên một ánh đèn dầu leo lét, y đã lập tức gác bút, chầm chậm đẩy cửa bước ra ngoài hành lang.

Thấy bộ dạng ướt như chuột lột của cô, y chau mày, gặng hỏi: "Sao bây giờ nàng mới về?" 

Mộc Miên dựng chiếc dù tre của Đinh Thi Cảnh vào góc hiên, né tránh ánh nhìn chăm chú kia, kéo tay áo thô lên lau đi những vệt nước mưa còn vương trên mặt, nhàn nhạt đáp:

"Bẩm, tiên sinh bảo cần người giã thuốc, nên ta ở bên đó phụ giúp ạ." 

"Nàng đi lâu như vậy cũng không nói với ta lấy một tiếng, ta ở đây..." Thái độ xa cách ấy khiến Khúc Thừa Dụ không nhịn được mà nghiêm giọng quở trách. 

"Công tử nói phải, tất thảy đều là lỗi của ta... Tuyệt đối sẽ không có lần sau đâu ạ. Mong công tử bớt giận." Cô lạnh lùng ngắt lời y.

Lồng ngực Khúc Thừa Dụ khẽ phập phồng, thanh âm xen lẫn sự tức giận: "Nàng đang nói gì vậy!?"

"Công tử." Mộc Miên đột nhiên trịnh trọng gọi, cô đứng thẳng lưng, ngước đôi mắt trong vắt veo nhưng lạnh lẽo lên đối diện thẳng với y.

"Ta có thể hỏi người một chuyện không?" Giọng cô nhẹ bẫng trôi trong tiếng mưa rào.

Y hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, khẽ gật đầu: "Được. Nàng hỏi đi."

Lần đầu tiên Mộc Miên nhìn Khúc Thừa Dụ bằng ánh mắt ấy. Đó không còn là ánh mắt kiêng dè của một kẻ dưới, mà là ánh mắt rực cháy như có lửa, bình tĩnh đến cực hạn nhưng cũng quyết liệt đến vô ngần. Lời còn chưa thốt ra khỏi vành môi đã mang theo cảm giác mạnh mẽ khó tả:

"Tại sao người lại để Kỳ dạy võ cho ta, và tại sao... người lại đích thân dạy chữ cho ta?"

Khúc Thừa Dụ sững người, tiếng mưa vẫn đang gào rú: "Ta muốn nàng học võ, vì mong nàng có thể tự bảo vệ bản thân."

"Còn việc đích thân dạy nàng học chữ, đó là bởi vì..." Y từ tốn tiếp tục, nhưng khi chạm đến vế sau, giọng nói bỗng chốc trở nên ngập ngừng. Đôi mắt sâu thẳm của y khẽ dao động, dường như có một tâm tư quá đỗi nặng nề đang nghẹn lại nơi cổ họng.

"Công tử!" Mộc Miên lại khẽ gọi, mái tóc ướt rũ xuống vai, nhưng bờ vai ấy lại thẳng tắp, kiên định lạ thường, "Tuy ta không phải hạng cao thủ gì, càng không viết chữ đẹp bằng người. Nhưng ít nhất, ta vẫn biết đánh vài chiêu cơ bản, biết đọc biết viết."

"Việc người và Kỳ làm được, ta cũng có thể làm được. Việc ta làm được, người cũng có thể làm được. Chúng ta sinh ra trên đời này đều bình đẳng như nhau, đều có quyền được sống và được học. Tuyệt đối không nên chỉ vì sự khác biệt về giai cấp hay sự ràng buộc của thân phận mà tự giới hạn khả năng và chí hướng của mình."

Khúc Thừa Dụ trân trân nhìn cô, sóng lòng cuộn trào dữ dội. Ánh lửa trong mắt cô không hề tắt đi mà càng thêm rực rỡ: 

"Ta hiểu những lời răn đe của người tối qua, cũng hiểu lý lẽ khắt khe của thời đại này. Nhưng ta vẫn muốn đứng ở đây, đêm nay, nói ra hết thảy những suy nghĩ của mình."

"Bởi vì... ta tin người sẽ hiểu." 

Tiếng mưa rơi ngoài hiên dẫu có dữ dội đến đâu cũng chẳng thể át nổi thanh âm đanh thép. Giông bão ngoài kia có thể làm lạnh buốt da thịt, nhưng tuyệt nhiên chẳng thể dập tắt được ngọn lửa nhiệt huyết đang bừng cháy trong trái tim cô gái nhỏ.

Ngày quyết định đã đến, sau khi hoàn tất nghi lễ cúng bái ở đình làng, tất cả bắt đầu di chuyển đến sới chọi. Đám rước gồm các thanh niên trai tráng, người dẫn đầu giương cao cờ ngũ sắc, hai người đánh trống, người cầm chiêng. 

Theo sau là các vị chức sắc, bô lão và lần lượt ba ông trâu xếp theo đẳng nhất, nhì, ba. Khi dắt trâu thì cần cầm theo một nắm hương đang cháy, trên sừng trâu phải được quấn vải đỏ.

Sới chọi phải được dựng ở bãi đất trống bằng phẳng, xung quanh vây bởi hàng cọc gỗ đóng san sát thành một vòng tròn lớn kiên cố. Viền ngoài sới chọi được đắp đất cao và nện thật vững chãi, đủ để bố trí bàn ghế và chõng tre cho dân làng về trẩy hội.

Giữa tiếng trống hội rộn rã và tiếng hò reo vang trời của dân chúng, Đinh Thi Cảnh cùng các bậc bô lão uy tín trong vùng được kính cẩn mời ngồi ở dãy ghế đầu tiên, cũng là vị trí có tầm nhìn tốt nhất.

"Tiên sinh mới tới ạ." Lê Hành cùng con trai vừa dẫn theo toán tùy tùng áo quần bảnh bao đến góp vui. Vừa nhìn thấy Đinh Thi Cảnh, ông ta liền vội vàng tách khỏi đám đông, bước đến cúi đầu cung kính chào hỏi.

"Ừm, ngồi cả đi." Đinh Thi Cảnh gật đầu hữu lễ.

Cách đó không xa, bầu không khí lại náo nhiệt theo một kiểu khác. Dương Diên Lan phấn khởi ra mặt. Cậu vừa đi vừa ngoái lại, lôi kéo cả Khúc Thừa Dụ và Ngô Thiệu Huy cùng chen chân vào đám đông đang chen chúc đến ngạt thở:

"Kìa, bên đó vẫn còn chỗ trống!"

Sau khi tạm ổn định, Khúc Thừa Dụ nhìn sang người con gái bên cạnh, nhẹ giọng bảo: "Nàng ngồi bên đây này."

"Bẩm, thôi ạ. Ta đứng là được rồi." Mộc Miên lặng lẽ lùi lại nửa bước, ánh mắt lảng tránh nhìn sang nơi khác, nhàn nhạt đáp.

Khúc Thừa Dụ còn muốn nói thêm gì đó, nhưng còn chưa kịp hé môi đã bị cái giọng hóng hớt của Dương Diên Lan thô bạo chen ngang: "Ta nghe nói năm huynh mười tuổi đã hiến kế giúp làng mình thắng cuộc phải không?"

"Sao huynh lại biết chuyện đó?" Y đành miễn cưỡng tiếp chuyện.

"Huynh phải hỏi là ở đây có ai không biết mới đúng!" Diên Lan cười nham hiểm.

"Không ngờ chuyện cũ từ thuở nhỏ ấy lại có thể truyền đến tận Tân Xương." Khúc Thừa Dụ thoáng ngạc nhiên, khiêm tốn nói.

"Mà rốt cuộc đó là diệu kế gì vậy? Huynh mau bật mí chút đi!" Cậu vẫn không chịu buông tha, cố tình truy vấn đến cùng.

Biết tính Diên Lan đã muốn biết thì sẽ hỏi bằng được, Khúc Thừa Dụ khẽ xua tay thoái thác: "Khi đó ta chỉ nói mấy câu bâng quơ mà thôi. Không có gì đáng kể hết."

"Huynh đừng giấu nữa. Mau kể ra để bọn ta mở mang tầm mắt chứ." Ngô Thiệu Huy ở bên cạnh cũng hùa vào thúc giục.

"Được rồi..." Khúc Thừa Dụ bất đắc dĩ thở dài, bất chấp tiếng ồn ào xung quanh mà hạ thấp giọng.

"Hằng năm, mỗi làng sẽ chuẩn bị ba ông trâu chọi. Chia thành nhất đẳng, nhị đẳng và tam đẳng. Trâu ở đẳng nào thì chọi ở hạng ấy. Nếu cứ theo lẽ thường mà lấy trâu nhất đẳng của làng ta chọi với trâu nhất đẳng của làng bên thì trâu làng ta chắc chắn thua, trâu nhị đẳng và trâu tam đẳng cũng vậy."

Diên Lan nuốt nước bọt, chăm chú lắng nghe. Khúc Thừa Dụ nói tiếp:

"Cho nên, ta liền bảo mọi người thay đổi thứ tự vị trí thi đấu. Ta lấy trâu hạng nhất của làng ta chọi với trâu hạng nhì của làng bên, lấy trâu hạng nhì của làng ta chọi với trâu hạng ba của làng bên. Ta đã thắng hai trận, dĩ nhiên không cần thi thố thêm gì nữa."

"Diệu kế! Quả là diệu kế!" Diên Lan vỗ đùi đánh đét, nhanh nhảu reo lên: "Vậy thì lần này chúng ta cũng bảo ông Tôn làm giống hệt như thế đi là xong chuyện!"

Ngược lại với sự phấn khích của Diên Lan, gương mặt Khúc Thừa Dụ lại đanh xuống: "Không được."

"Tại sao lại không được?!"

Khúc Thừa Dụ đưa ngón tay chỉ về phía chuồng trâu đằng xa, trầm giọng phân tích thực tế phũ phàng:

"Huynh nhìn kỹ dàn trâu nhà ông Tôn đi. Xét về vóc dáng lẫn thể lực thì trâu nhất đẳng bên ấy cùng lắm chỉ có thể thắng được trâu tam đẳng bên phía ông Đại mà thôi. Chênh lệch quá lớn... Kết quả đã được ấn định ngay từ đầu rồi."

Hết Chương 32

Chú thích: NÊN ĐỌC!

1. Chi tiết Khúc Thừa Dụ hiến kế được tham khảo từ câu chuyện dưới đây:

Ớ Vận Tiên Sinh người Hà Tỉnh ngày nay, sống vào khoảng nửa sau thế kỉ XIX. Ông nổi tiếng hay chữ, đã để lại cho đời một số thơ văn, trong đó có quyển Bán đại văn (Nửa đời nghe) viết bằng chữ Nôm có xen lẫn một ít chữ Hán. Sách có chép hai câu chuyện truyền đời về Khúc Thừa Dụ trước khi ông nổi dậy giành chính quyền, đã được Nguyễn Khắc Thuần dịch và giới thiệu như sau:

Chuyện thứ nhất kể rằng, thời ấy, dân Hồng Châu đã có tục chọi trâu. Làng nài có trâu thắng cuộc thì vinh dự lắm nên ai cũng chăm chút cho trâu làng mình. Họ còn lùng mua trâu chọi ở những miền rất xa.

Làng của Khúc Thừa Dụ chưa năm nào giật nổi giải nhất. Dân làng gom tiền đi mua những con trâu thật to, thật khỏe nhưng kết quả cũng chẳng khá hơn. Thấy làng mình năm nào cũng thua cuộc, Khúc Thừa Dụ, lúc đó mới lên mười, bèn thưa với cha và các bậc chức sắc rằng:

"Năm nay làng mình chẳng cần tốn công của đi mua trâu tốt làm gì ạ! Mấy con trâu trọi năm ngoái đã quá đủ để thắng cuộc rồi! Năm nào mỗi làng cũng đem đến ba con trâu nhất đẳng, nhị đẳng và tam đẳng. Trâu ở đẳng nào thì chọi ở hạng ấy. Nay nếu lấy trâu nhất đẳng của làng ta chọi với trâu nhất đẳng của làng bên thì trâu làng ta thua, trâu nhị đẳng và trâu tam đẳng cũng vậy... Nhưng trâu nhất đẳng của làng ta lại thắng trâu nhị đẳng của làng bên, trâu nhị đẳng của làng ta thắng trâu tam đẳng của làng bên. Vậy ta lấy trâu tam đẳng của ta chọi với trâu nhất đẳng của làng bên, dĩ nhiên ta thua. Sau đó, ta lấy trâu nhất đẳng của làng ta chọi với trâu nhị đẳng của làng bên, lấy trâu nhị đẳng của làng ta chọi với trâu tam đẳng của làng bên. Hai trận sau ta thắng, rốt cuộc ta thắng."

Ai cũng khen đó là diệu kế. Và năm ấy, trâu của làng Khúc Thừa Dụ giật giải. Sau chuyện này, ai cũng tin rằng Khúc Thừa Dụ sẽ lập nên công danh sự nghiệp khiến trăm họ được nhờ.

Theo Nguyễn Khắc Thuần, Trông lại ngàn xưa, tập 1, mục Chuyện chị dâu trưởng của Ớ Vận Tiên Sinh (Nxb. Giáo Dục, Hà Nội, 1998, tr. 136)

(1) Lồng đốt trầm

Trước hết, xin giải thích việc dùng thuật ngữ "lồng đốt trầm" cho các hiện vật loại này. Việc dùng chữ "trầm" chỉ là một lạm dụng cho dễ hiểu, chứ quả thực tôi chưa thực hiện bất kỳ việc phân tích resine nào để khẳng định thứ hương liệu được đốt ở trong là "trầm hương". Tuy nhiên, khoảng niên đại Đông Sơn, nhất là thời kỳ Giao Chỉ (khi Đông Sơn dưới quyền kiểm soát hành chính của nhà Hán) thì thư tịch đã từng ghi chép nhiều đến khai thác và buôn bán trầm hương.

Trích từ bài viết "Tạo hương" Đông Sơn (kỳ 2): "Đốt trầm" thưởng hương ngàn năm - TS Nguyễn Việt

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px