Chương 29: Ai say giấc nồng, ai thao thức từng cơn
Chương 29: Ai say giấc nồng, ai thao thức từng cơn
Cánh chim rong ruổi mãi rồi cũng đến lúc mệt lả, vì người vượt qua trăm ngàn sông núi, nỗi nhớ mong chưa khắc nào nguôi ngoai. Nhưng năm tháng vốn là thứ không cách nào níu kéo, rất nhiều chuyện còn chưa kịp bắt đầu đã trôi tuột vào quá khứ, rất nhiều người chưa kịp thành đôi đã vội lãng quên giấc mộng thuở nào.
"Loan ơi... Loan..." Thanh rấm rứt than khóc, thân hình vặn vẹo trên giường gỗ, cả cơ thể nát tươm chẳng khác nào thân chuối bị người ta đem ra làm bao cát để trút giận.
"Vết thương lại rách ra rồi đây này!" Khắc cau có, thau nước bên cạnh đã nhuốm đỏ màu máu.
"Đừng bắt tôi... tôi phải đi tìm em Loan mà..." Thanh vẫn vùng vẫy trong cơn mê man.
Ánh trăng quá đỗi mỏng manh, không thể nào che nổi nỗi u hoài trong đôi mắt xinh đẹp, Đinh Thi Cảnh khẽ thở dài, chầm chậm ngồi xuống bên mép giường, "Để đó cho ta."
"Tiên sinh, người cứ để con thì hơn." Khắc hoảng hốt ngăn cản nhưng chỉ đổi lại cái xua tay hững hờ của Cảnh.
"Không sao, ngươi mau ra ngoài đun thêm ấm nước nóng mang vào đây."
"Vâng ạ..." Khắc biết khuyên không được nên chỉ đành vâng lệnh, mới được vài bước đã quay đầu hỏi thêm: "Thế còn các công tử thì sao ạ?"
Đinh Thi Cảnh chau mày, thanh âm mang theo vẻ mệt mỏi: "Bảo chúng giải tán cả đi."
Bên ngoài, mây giông thình lình kéo đến mịt mù. Mưa bụi lất phất rơi trên mái ngói rêu phong của Đinh phủ, dăm áng mây mù lửng lờ trôi qua, che khuất hẳn ánh trăng tàn tạ của đêm thâu.
Đinh Thi Cảnh đứng lặng nhìn trời hồi lâu mới chậm rãi đưa tay khép hờ cánh cửa sổ. Sau đó, từ trong hộc tủ gỗ lấy ra hai viên thuốc tròn nhỏ bằng hạt đậu. Chừng nửa nén hương sau, Thanh mới dần dà lấy lại ý thức, khẽ động đậy ngón tay.
"Tiên sinh..."
"Hãy nằm yên, chớ có gượng dậy vào lúc này." Cảnh điềm đạm nói.
"Nhưng... con phải tìm em Loan." Thanh khó nhọc thốt lên, hơi thở vẫn còn đứt quãng. Thấy Đinh Thi Cảnh không lên tiếng, Thanh nghẹn ngào nói tiếp: "Bọn họ nói chúng con chỉ nhất thời rung động. Bẵng đi một dạo là sẽ quên hết thôi. Nhưng bọn họ không hiểu... bọn họ không hiểu được."
"Tình cảm từ tấm bé cho đến thời niên thiếu, lớn lên bên nhau, làm sao con có thể buông tay chứ..."
Lớn lên bên nhau...
Chỉ có bốn chữ đơn giản mà lại như sấm nổ rền vang, trời long đất lở, khiến nội tâm ngủ yên bao lâu nay lần nữa rung chuyển.
Thanh khàn giọng khẩn khoản, gương mặt tím tái, bất cứ lúc nào cũng có thể lịm đi, "Tiên sinh... lạy người, xin người hãy rủ lòng thương mà giúp chúng con..."
Trở lại gian phòng vắng lặng, Đinh Thi Cảnh tần ngần đứng sau tấm bình phong cũ kỹ, nơi treo một bức họa đã nhuốm màu thời gian. Người trong tranh chẳng rõ mặt mày, không mũi cũng chẳng môi, duy chỉ có đôi mắt là hiện lên trong veo sáng ngời. Con ngươi to tròn tựa hạt nhãn, thần sắc linh động, ngập tràn sức sống.
"Lớn lên bên nhau... lớn lên bên nhau à..." Cảnh vô thức thầm thì, đôi tay gầy guộc run rẩy chạm lên mặt giấy sờn cũ, đầu ngón tay khẽ khàng viền theo nét vẽ nơi khóe mắt hư ảo của người trong tranh, như muốn tìm lại chút hơi ấm đã vĩnh viễn bị vùi lấp.
"Ta đã chờ nàng rất lâu. Lâu đến độ tâm trí ta đã không còn nhớ rõ gương mặt của nàng nữa. Nhưng bao năm qua... chưa có một ngày nào, chưa có một khắc nào mà ta thôi nghĩ về nàng..."
Cảnh chợt cười, càng cười càng chua xót, càng cười càng cay đắng, "Tình yêu này tựa như mảnh vỡ thủy tinh, cứ cắt vào tim ta hết lần này đến lần khác, mỗi lúc lại càng thêm sâu... Vậy mà ta lại chẳng đành lòng buông bỏ."
Ánh mắt ấy chất chứa bi thương không sao kể xiết, chúng tuyệt vọng và khổ sở, thậm chí còn mang vài phần điên điên dại dại, "Song nhãn trừng trừng không tưởng tượng. Chỉ tiếc... Khả liên đối diện... Bất tương tri..."
"Khả liên đối diện bất tương tri!" (1)
Người đời thường nói thời gian có thể chữa lành mọi thứ. Thế nhưng, thời gian lại giống như cát chảy qua kẽ tay, chẳng thể nào níu kéo. Tuy năm tháng dài đằng đẵng, thế nhưng lại chưa bao giờ khiến nỗi tương tư vơi bớt, cũng chẳng thể làm những vết thương lòng rỉ máu kia lành lại.
Có lẽ, chúng ta chỉ đang mượn "thời gian" để tập cách chung sống với khoảng trống trong tim mình mà thôi.
Đinh Thi Cảnh mím chặt môi, run rẩy ôm lấy lồng ngực, khom rạp xuống vì những cơn ho khan dữ dội. Khoang miệng người đã thoáng tanh tưởi vị máu, đôi môi nứt nẻ đã lấm tấm những chấm đỏ, như đóa mẫu đơn kiêu sa nở rộ giữa nền tuyết trắng, tuyệt sắc mà thê lương.
"Ai!?" Nghe thấy tiếng động, Cảnh lớn tiếng truy hỏi rồi từ trong bóng đêm, người kéo mạnh thân hình mảnh mai đang núp sau bình phong ra ngoài.
"Là ai!?" Đinh Thi Cảnh dường như càng trở nên điên loạn mà ghì chặt đôi vai nhỏ của người đối diện.
"Con đây ạ!" Kiều Ninh Sương giật bắn, vội đáp nhưng chẳng kịp. Cổ tay truyền đến cảm giác đau đớn như thể từng khúc xương đều bị bóp nát, "Tiên sinh..."
"Tiên sinh..." Ninh Sương ngẩng đầu, cảm nhận hơi thở trầm thấp phả lên trán, khẽ gọi thêm lần nữa.
Gió vờn bên khung cửa, màn sa nhẹ nhàng đung đưa. Đôi mắt kia giống người trong tranh đến ba phần. Dường như Đinh Thi Cảnh đã rơi vào cơn ảo ảnh, người ghì chặt Kiều Ninh Sương, thảng thốt kêu lên: "Là nàng!"
"Là nàng đúng không?!" Cảnh khàn giọng, gấp gáp xác nhận.
"Vâ.. vâng." Ninh Sương xót xa đáp.
"May quá! Nàng vẫn giữ lời..." Cảnh mừng rỡ trong run rẩy.
Canh ba đã điểm, Kiều Ninh Sương đốt hương để xua đi không khí ẩm ướt, trong chốc lát căn phòng liền ấm áp hơn. Lông mi lay động tựa cánh bướm, mùi hương quen thuộc kéo Đinh Thi Cảnh về thực tại, người liền vô thức nhắm nghiền hai mắt, nét mặt quay về sự lạnh nhạt, thờ ơ như thường nhật.
"Tóc người rối cả rồi. Để con giúp người chải lại." Ninh Sương dịu dàng nói.
Trước gương đồng, bóng lưng liêu xiêu, nhạt nhòa qua ánh nến, trải dài trên nền nhà. Mái tóc dài đen nhánh, làn da tựa bạch ngọc, trông Cảnh lúc này chẳng khác gì một con búp bê sứ mặc người tiêu khiển. Chiếc lược trên tay Kiều Ninh Sương khẽ khựng lại khi bắt gặp vài sợi tóc bạc, nhưng cố ấy rất khéo léo giúp Cảnh giấu đi.
"Không cần giấu."
"Lát nữa con sẽ đi lấy ít bồ kết, ngày mai đun nước cho người gội đầu nhé ạ." Kiều Ninh Sương vội chửa cháy.
"Rồi chúng lại bạc thôi."
"Tiên sinh chỉ vừa chớm tam tuần, đâu có già."
"Vậy sao... Vậy mà ta tưởng mình đã sống rất lâu rồi." Cảnh chợt nhớ về chiếc thuyền độc mộc trôi lững lờ giữa biển nước mênh mông.
Đời này, vậy mà đã qua hơn ba mươi năm. Hạ sang, thu lại đến, những ký ức trước kia cũng không còn lại bao nhiêu. Ấy vậy mà trong vô vàn đêm trường, nụ cười của người vẫn như dòng suối chảy qua trái tim ta, một lần rồi lại một lần.
Hành lang khúc khuỷu, mưa đã tạnh từ lâu, sương đêm quá đỗi lạnh lẽo, người thiếu nữ co ro ngồi bên thềm. Kiều Ninh Sương mím môi, cố nén tiếng nức nở, giữa màn đêm đen kịt, ẩn tàng chút ánh sáng mờ ảo của mặt trăng, nước mắt cứ thế chảy ngược vào trong.
Thế gian này, rốt cuộc có bao nhiêu nỗi niềm tương tư.
"Chậc! Ngồi yên xem nào!"
"Nhẹ tay thôi!"
Chỉ e rằng đêm nay không chỉ có hai người mất ngủ, khi Khúc Thừa Dụ trở lại, vừa lúc nhìn thấy cảnh Mộc Miên và Kỳ ngồi tại bộ bàn trà trước khoảng sân nhỏ. Cô đang cầm chén lá thuốc giã nhuyễn, chăm chú đắp lên vết thương trên cằm của Kỳ. Khoảng cách giữa hai người rất gần, không hề có bất kỳ điều gì có thể ngăn cách.
Bỗng nhiên, Khúc Thừa Dụ cảm thấy bên vai nhói lên, mũi tên kia chỉ sượt qua da, để lại vài vết xước. Vốn chẳng hề hấn gì, vậy mà lúc này lại đau như thể đầu tên sắc nhọn kia đã đâm sâu vào thịt. Nó không giống bất kỳ nỗi đau nào mà y từng trải qua, lúc bị roi đánh, bị nhốt trong phòng tối, bị đánh ngã vô số lần cũng không khó chịu bằng.
"Công tử." Kỳ nhận ra sự hiện diện của Khúc Thừa Dụ, vội đứng phắt dậy.
"Công tử..." Mộc Miên quay mặt lãng tránh, nấp sau lưng Kỳ. Nhớ lại lúc Khúc Thừa Dụ không màng nguy hiểm mà lao đến ôm lấy mình, đáy lòng cô liền thắt lại, hiện tại lại càng không dám đối diện với y.
Đôi mắt Khúc Thừa Dụ thoáng vẻ mất mát, "Nàng lại đây."
"Vâ... Vâng." Mộc Miên bối rối, chậm chạm nhích từng chút đến trước mặt y.
"Nàng chắc chắn là không bị thương ở đâu chứ?" Y khẽ cúi người, dịu giọng.
"Không có bị thương ạ..." Giọng cô lí nhí, mấy ngón tay đều cuộn lại.
Khúc Thừa Dụ quét mắt, kiểm tra từ đầu đến chân Mộc Miên, "Ừm, vậy là tốt rồi."
"Không còn sớm nữa, người mau về phòng nghỉ đi ạ."
Đĩa đèn được thắp sáng từ lâu, dầu đã cạn hơn phân nửa, nước ấm đã được chuẩn bị sẵn, nhiệt độ vừa phải... không biết đã đun đi đun lại bao nhiêu lần. Trên khăn mặt và y phục thoang thảng hương hoa nhài dịu dàng, len lỏi vào tận tâm can. Khúc Thừa Dụ cười khổ, trong tim vừa chua vừa ngọt, vừa bối rối vừa bất lực.
Trống ngực đập dồn dập, Mộc Miên nghĩ mình đã phát hiện ra một chuyện động trời, một giai thoại của lịch sử, "Ba nhà Khúc, Dương, Ngô mà cuốn Hoài An Ký này đang nói đến chính là Khúc Thừa Dụ, Dương Diên Lan và Ngô Thiệu Huy sao?!"
"Không lẽ lại trùng hợp đến thế?!" Cô ôm mặt xuýt xoa, bắt đầu xâu chuỗi và suy luận từng sự việc lại với nhau.
"Dù trong sách chỉ đề cập đến đời Khúc Trung Chủ Khúc Hạo, nhà họ Khúc cùng họ Dương, họ Ngô có quan hệ gắn bó chặt chẽ. Nhưng cũng không có nghĩa nhất thiết phải chờ thêm mấy mươi năm nữa."
"Không thể loại trừ khả năng từ đời cha của bọn họ. Tức nghĩa là hiện tại, mối liên kết giữa ba nhà đã bắt đầu hình thành... Ôi trời ơi..." Mộc Miên cảm thấy cái bộ não bé xinh không có mấy nếp nhăn của mình sắp sửa nổ tung.
Cô hít sâu, lật đi lật lại mấy trang sách vừa đọc qua để xác nhận rằng mình không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, "Đời này của mày xem như kinh qua mấy trận cuồng phong rồi đấy Miên ạ. Ai có chút tên tuổi, đều bị mày hù cho hồn bay phách lạc cả rồi."
Hơi lạnh u trầm từ trận mưa phùn đêm qua vẫn còn giăng lối, bao trùm lấy khắp ngõ ngách Đinh phủ. Cỏ cây trong vườn đều thấm đẫm hơi sương lạnh ngắt, dường như đến cả lũ chim cũng thu mình trong tổ, chẳng buồn cất cánh rời cành.
"Ngô huynh dậy sớm thế." Dương Diên Lan vừa ló đầu ra khỏi cửa đã lớn tiếng nói.
"Hừ." Ngô Thiệu Nguy tỏ vẻ không đoái hoài, phủi mạnh tay áo.
Diên Lan nhận ra ngay chỗ không đúng, vội đuổi theo truy hỏi: "Thái độ của huynh như vậy là sao?"
"Nhờ phúc của huynh mà ta cũng bị vạ lây. Bây giờ ta phải hớn hở chào hỏi huynh à?" Thiệu Huy hậm hực đáp.
Nghe thấy thế, Dương Diên Lan liền bất bình bảo: "Nhỏ nhen quá vậy! Dù gì chúng ta cũng là đồng môn mà, phải có phúc cùng hưởng có họa cùng chia chứ!"
"Chúng ta đến đây để học, chứ chẳng phải để gây gổ đánh đấm, làm loạn phố phường!"
"Gây gổ đánh đấm? Huynh nói thế nghe có lọt tai không cơ chứ?" Dương Diên Lan bỗng chốc đanh giọng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào đối phương, "Hay huynh sợ tên họ Lê kia rồi? Sợ hắn làm vấy bẩn đến cái danh giá cao sang của họ Ngô nhà huynh chăng?"
Ngô Thiệu Huy đỏ mặt tía tai: "Huynh đừng có ăn ốc nói mò! Ta không hề có ý đó!"
"Ta không ngờ huynh lại nhát gan đến vậy, chẳng có chút nghĩa khí." Dương Diên Lan buông lời mỉa mai, từng chữ như dao cứa vào lòng đối phương, "Uổng công ta và Thừa Dụ xem huynh như anh em. Ta thật quá thất vọng!"
"Huynh!" Ngô Thiệu Huy trừng mắt nhìn Diên Lan, uất nghẹn không nói nên lời.
"Sao nào? Nói trúng tim đen rồi chứ gì?" Diên Lan cười khẩy.
Bầu không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở, Khúc Thừa Dụ từ trong phòng bước ra, ôn tồn nói: "Mới sáng sớm, có chuyện gì mà rôm rả thế?"
"Không có gì đâu." Dương Diên Lan khoanh tay trước ngực, chẳng buồn liếc mắt nhìn Thiệu Huy lấy một cái, "Bọn ta chỉ đang làm rõ một số chuyện mà thôi." Dương Diên Lan khoanh tay trước ngực, hờ hững trả lời, chẳng buồn liếc mắt nhìn Thiệu Huy.
"Ồ, vậy hai huynh có muốn cùng ta đến thăm Thanh huynh không?"
"Ấy, được chứ. Nhưng mà ai kia chắc không muốn dính líu đến ta và huynh nữa đâu." Diên Lan nhanh nhảu đáp.
Ngô Thiệu Huy muốn nói gì đó, nhưng lời vừa đến đầu môi lại đành nuốt ngược vào trong, cả ba người cứ thế rơi vào một khoảng trầm mặc.
"Công tử?" Giọng Mộc Miên phá vỡ không gian tĩnh lặng, bước về nơi Khúc Thừa Dụ đang đứng, "Tối qua người ngủ muộn, sao không nghỉ ngơi thêm một chút?"
"Ta nghe tiếng nàng dọn dẹp, muốn mang áo choàng cho nàng nên mới rời giường." Y giơ tấm áo choàng trắng muốt lên, dịu dàng nói.
"Thôi ạ, ta còn phải làm việc, mặc những thứ này không được tiện cho lắm." Mộc Miên khẽ lắc đầu từ chối.
Khúc Thừa Dụ nhìn đôi tay lấm lem của Mộc Miên, không đành lòng đáp: "Nàng nói phải..."
"À, còn có... Ta đi tìm ít măng, định bụng nấu món gì đó cho người. Ai ngờ vừa về đến cửa đã bắt gặp Loan nương, trông cô ấy có vẻ rất lo lắng, nhất quyết đòi theo ta vào trong..." Cô ngập ngừng nói tiếp.
"Nàng làm đúng lắm." Y an ủi rồi lại hỏi, "Cô ấy đâu rồi?"
"Đang chờ ở sân chính ạ."
Chẳng bao lâu sau, từ gian phòng bên trong bỗng truyền ra tiếng khóc ấm ức, nức nở khôn nguôi. Thanh âm nghẹn ngào, xót xa ấy lọt vào tai những người đứng ngoài, khiến ai nấy đều không khỏi chạnh lòng, não nề.
"Haizz... Thật đáng thương." Dương Diên Lan tặc lưỡi, thở dài.
"Không biết tiên sinh đã nghĩ ra cách nào để giúp hai người họ chưa." Khúc Thừa Dụ lên tiếng.
"Hay là... cứ để gạo nấu thành cơm cho xong! Cứ bảo Loan nương về thưa với ông bà Đại rằng mình đã mang thai, thế thì dù có muốn gả cho quan Hán hay quan Tàu gì cũng chịu chết, nhất định phải cho cưới Thanh huynh thôi!" Diên Lan nhướng mày, vẻ mặt hứng khởi như vừa bắt được vàng mười.
"Không được." Khúc Thừa Dụ nghiêm giọng quát khẽ.
"Tại sao chứ? Ta thấy đó là cách tốt nhất rồi."
"Thế còn danh tiết của cô ấy, huynh định vứt đi đâu? Bụng mang dạ chửa mà về nhà chồng, chẳng những bị khinh khi mà khi rước dâu cũng chỉ được phép lén lút vào bằng cửa sau." Khúc Thừa Dụ chậm rãi phân tích, từng lời đều mang sức nặng: "Hơn nữa, miệng đời cay nghiệt, nếu chuyện này bị đồn ra ngoài, liệu cô ấy có còn đủ mặt mũi để sống đời bình an, hạnh phúc bên Thanh huynh được nữa hay không?"
Dương Diên Lan bĩu môi, không cam tâm: "Thế bây giờ cứ chờ à? Sốt ruột chết được."
"Ta cho rằng... cứ nên đợi ý của tiên sinh." Ngô Thiệu Huy nãy giờ vẫn im lặng, bấy giờ mới chậm chạp lên tiếng.
"Ai hỏi mà huynh thưa?" Diên Lan quay sang gắt gỏng, vẫn chưa nguôi cơn giận từ chuyện ban sáng.
"Thiệu Huy nói đúng đấy. Càng vội càng rối." Khúc Thừa Dụ bình tĩnh nói.
Trên đỉnh núi Vân Nhu quanh năm mây phủ, có ngôi chùa cổ là nơi trụ trì của một vị cao tăng đắc đạo, pháp danh hiệu là Vô Minh. Ngài chẳng những am tường sâu sắc giáo lý Phật pháp, mà đức độ còn vang danh khắp vùng. Thuở chưa rời bỏ bụi trần để nương nhờ cửa Phật, ngài đã dành trọn bao năm tháng khổ công hành thiện tích đức, dốc cạn tâm lực giúp đỡ dân lành, khiến ai nấy đều hết lòng kính trọng.
Sau khi ngài chính thức thụ giới, bước chân vào chốn thiền môn, thiện nam tín nữ xa gần nghe danh đều nô nức tìm đến đảnh lễ. Mỗi ngày, dòng người mộ đạo lui tới chiêm bái đông đúc không ngớt.
"Tiên sinh đã gặp được người đó rồi?" Tòa tháp cao hơn ba trượng, sừng sững uy nghi giữa Trời Đất. Vị sư mặc cà sa nâu sẫm, đôi mắt in hằn dấu vết của thời gian.
"Đúng vậy, nàng ấy đã quay trở về." Đinh Thi Cảnh đưa mắt nhìn xa xăm.
"Không biết tương lai sẽ là nhân duyên hay nghiệp duyên." Lời Sư Vô Minh nặng trĩu.
"Nhân duyên cũng được nghiệp duyên cũng chẳng sao, ta đều chấp nhận cả."
"Tiên sinh, thứ cho bần tăng khuyên người một câu." Sư Vô Minh khẽ giật mình, tay vịn lên lan can, chăm chú nhìn Đinh Thi Cảnh.
"Để đến được hôm nay không phải dễ. Người vẫn nên... Biết quý mạng mình."
Hết Chương 29
Chú thích:
(1) Song nhãn trừng trừng không tưởng tượng. Khả liên đối diện bất tương tri
Dịch nghĩa : Đôi mắt đăm đăm tưởng nhớ chuyện xưa, thương cho đối mặt mà chẳng nhận ra nhau (Long Thành Cầm giả ca - Nguyễn Du)
2. Đảnh lễ: Đảnh lễ trong Phật giáo là một hành động thể hiện lòng tôn kính, sùng mộ và khiêm nhường, thường được sử dụng trong Phật giáo cũng như một số truyền thống tín ngưỡng khác. Từ "đảnh" có nghĩa là đỉnh đầu, còn "lễ" có nghĩa là cúi lạy hoặc bày tỏ sự kính trọng.