Mộng Hoan

Chương 28: Tai bay vạ gió

Chương 28: Tai bay vạ gió

Duyên phận rất khó lường, yêu và được yêu, yêu và không được yêu. Mấu chốt thực chất chỉ nằm ở khoảnh khắc con tim khẽ rung lên một nhịp định mệnh. Thế gian này vốn chẳng thiếu những sinh mệnh cố chấp, dùng cả một đời chỉ yêu một hình bóng, rồi lại dùng cả đời để học cách lãng quên.

"Dừng tay, còn đánh nữa sẽ chết người thật đấy." Kỳ tiến tới giữa vòng vây, nhìn thấy cậu Thanh đang quằn quại lăn lộn, máu tươi trào ra từ khóe miệng, cả thân hình bầm dập chẳng được mấy mảnh da lành lặn.

"Lắm mồm! Khôn hồn thì cút ngay kẻo vạ lây!" Tên gia nhân cầm đầu hầm hè quát tháo, vẻ mặt hung hăng tột độ.

"Ta nói dừng tay." Kỳ thình lình vươn tay chộp gọn lấy nắm đấm của hắn, giọng nói lạnh lùng, đanh thép như sắt đá.

"Mày dám cản đường ông đây sao?!" Tên kia tức tối hất tay, trợn mắt gầm lên một tiếng rồi lao sầm tới định dùng sức mạnh để áp chế.

Đáy mắt trầm xuống, Kỳ nhanh chóng chuyển thành thế chủ động. Đặt lên sườn mặt hắn một cú tát trời giáng, huých khuỷu tay khiến hắn ta quay cuồng, loạng choạng chực bật ngửa. Vài tên khác thấy thế liền chạy tới "góp vui". Kỳ không hề nao núng, khóe môi thêu ý cười sắc bén. Hai bên giao chiến, bọn chúng chỉ biết sử dụng bản năng đương nhiên không thể so sánh với người học võ. Tuy vậy một địch mười vẫn rất khó khăn. Kỳ có chút đuối sức, một trong số đó nhân lúc này xông lên, ôm ngang hông Kỳ dồn về sau.

Đáy mắt trầm xuống, Kỳ nhanh chóng xoay người chiếm lấy thế chủ động. Chẳng đợi đối phương kịp định thần, Kỳ đã giáng một cú tát trời giáng vào sườn mặt hắn, rồi tung thêm một cú huých khuỷu tay đầy uy lực khiến gã gia nhân quay cuồng, loạng choạng chực ngã ngửa. Thấy đồng bọn thất thế, dăm bảy tên khác liền hò hét lao tới "góp vui".

Kỳ chẳng hề nao núng, nơi khóe môi thoảng hiện một nụ cười sắc lẹm. Hai bên lao vào giao chiến kịch liệt, bọn chúng chỉ biết sử dụng bản năng đương nhiên không thể so sánh với người học võ. Tuy vậy một địch mười vẫn rất khó khăn. Trong lúc Kỳ bắt đầu đuối sức, một tên trong số đó đã rình rập chộp lấy thời cơ, lao lên ôm ghì ngang hông y rồi dùng sức đẩy lùi về phía sau.

"Rầm!"

Kỳ ngã nhào vào gánh hàng nước ven đường, bát đĩa vỡ tan tành.

"Hự...!"

"Kỳ!" Mộc Miên nghe giọng Kỳ kèm với âm thanh đổ vỡ, hốt hoảng gọi. Không kịp ngoái nhìn mà chạy vụt ra ngoài. Tấm áo choàng trắng muốt tinh xảo rơi xuống đất, để lại Khúc Thừa Dụ đứng chôn chân tại chỗ. Hơi ấm từ cổ tay Mộc Miên vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay y, nhưng hiện tại nơi ấy đã trống không rồi. Và dường như có thứ gì đó âm ẩm đau.

"Làm gì mà để tới nông nỗi này!?" Mộc Miên hớt hải chạy lại, một tay đỡ lấy vai Kỳ.

"Nói nhiều quá, có định tay giúp một tay hay không đây?" Kỳ nhăn mặt quệt vết máu tươi nơi khóe cằm, gượng dậy đáp lời.

"Lại thêm một đứa thích lo chuyện bao đồng nữa sao? Xem ra lũ chúng mày hôm nay rảnh rỗi quá hóa rồ cả rồi." Tên mặt sẹo vác gậy lừng lững tiến lại gần hai người, nụ cười trên mặt hắn vừa nham hiểm vừa vẩn đục sát khí.

"Ban ngày ban mặt, trên có thần dưới có quỷ, các người dám lộng hành thế này không sợ bị quả báo sao." Mộc Miên lên tiếng.

"Nực cười! Ở cái đất Tân Xương này, thần quỷ còn phải xếp sau uy thế của Lê công tử nhà bọn tao. Cái loại tôm cá như mày thì thấm thía vào đâu, ha ha ha!" Đám gia nhân đồng loạt rú lên cười hô hố, đầy vẻ đắc ý.

"Lê công tử sao? Một dòng họ cỏn con cũng dám đem ra khoe mẻ. Không biết tự lượng sức." Kỳ được Mộc Miên đỡ dậy, cười khẩy nói.

"Kỳ. Ngậm miệng!" Khúc Thừa Dụ đột ngột bước tới từ phía sau, chau mày nhắc nhỡ.

"Mày! Cái thằng chó này!" Tên mặt sẹo gầm lên một tiếng đầy hung tợn rồi lao vút tới.

Mộc Miên nhảy cao, giáng một cú đá ngàn cân bẻ gãy hung khí trong tay hắn. Tên gia nhân thở hồng hộc như trâu mộng, xoay người tung đòn tấn công dồn dập h hòng áp chế. Dẫu thể lực hắn sung mãn, nhưng quá đỗi chậm chạp so với cô. Chỉ sau vài chiêu thăm dò, Mộc Miên đã thấu suốt mọi sơ hở của đối phương.

Cô mím chặt môi, từng đường quyền tung ra sắc lẹm như xé tan không khí, tạo nên những tiếng gió rít the thé đầy uy lực. Cô chộp lấy bắp tay hắn, dùng thế gậy ông đập lưng ông ghì chặt xuống rồi xoay người khóa cứng đôi chi, ép hắn phải chật vật chống đỡ bằng chân trong thế bí.

"Khúc huynh làm vậy là có ý gì?!" Lê Nhung đứng bên ngoài thấy Khúc Thừa Dụ thong thả tiến lại dìu cậu Thanh dậy, liền tức tối la lớn.

"Nào, đứng dậy cái đã." Khúc Thừa Dụ không thèm đoái hoài, ân cần đỡ lấy người đang gặp nạn.

"Vâ... vâng." Thanh tay ôm lấy bụng, gắng gượng từng chút một để đứng vững, hơi thở vẫn còn vô cùng khó nhọc.

Chưa đầy nửa khắc giao tranh, Mộc Miên tung đòn chí mạng nhắm thẳng vào khớp gối đối phương. Tuy vậy, cô vốn dĩ chẳng muốn tàn độc đến mức làm cho hắn tàn phế; đôi chân uyển chuyển khéo léo tiết chế, chỉ vừa đủ để một tiếng "rắc" khô khốc vang lên cùng tiếng gào thét đau đớn xé lòng của tên gia nhân, đoạn khiến hắn ngã quỵ xuống đất mà chẳng hề tổn thương đến gân cốt bên trong.

"Chúng ta về." Mộc Miên lạnh lùng thu chiêu, quay sang nói với Kỳ.

"Đứng lại đó cho tao! Đứa nào cho phép lũ chúng mày rời đi dễ dàng thế hả?!" Lê Nhung gào lên điên cuồng, gương mặt nhăm nhúm vì nhục nhã. "Lũ chúng mày què quặt hết cả rồi sao?! Còn không mau xông lên, băm vằm nó ra cho tao!"

Mộc Miên im lặng nhìn sang phía Khúc Thừa Dụ, chờ đợi cái gật đầu khe khẽ từ y. Chỉ tiếc là không nhìn thấy ý cười dịu dàng trên khóe môi y. Cô vòng tay qua vai Kỳ, lấy người làm trọng tâm, mượn sức từ lực kéo của cậu ta để nhảy cao. Như ngầm hiểu ý nhau, quyết một trận sống còn.

"Tiên sinh! Tiên sinh! Không xong rồi ạ." Dương Diên Lan hớt hải.

"Bộ dạng lôi thôi như vậy, lại gây chuyện gì rồi đúng không?" Cảnh đang nằm trên ghế bập bênh, chẳng buồn mở mắt nói.

"Không phải con! Là Thừa Dụ. Còn có tên Kỳ gì đó và cái cô Mộc Miên kia, bọn họ đang đánh nhau với mấy tên bậm trợn của Lê phủ. Sắp tan hoang cả góc chợ rồi ạ!" Dương Diên Lan hấp tấp.

"Đúng rồi đó ạ, tiên sinh mau đến xem thế nào đi ạ!" Ngô Thiệu Huy cũng vội vàng thêm lời.

Nắng thu không còn chói chang như những ngày hạ, làn da tái nhợt của Đinh Thi Cảnh ở dưới màn nắng vàng nhàn nhạt lại có thêm vài phần sức sống. Tóc dài đến eo, rũ xuống giống như cành liễu trước gió. Cặp đồng tử màu hỗ phách sau làn mi đen nhánh mang theo ý vị thâm sâu.

Đám người bị đánh tơi bời, vặn vẹo như giun đất. Chợt có tiếng vó ngựa từ xa truyền đến, cuốn bụi tung mù. Dây cung căng cứng, đôi mắt Mộc Miên mở to, phản chiếu mũi tên sắc nhọn đang bay thẳng về phía mình.

"Miên!" Khúc Thừa Dụ lao đến kéo Mộc Miên vào lồng ngực.

Thời gian chậm lại, y đang dùng thân mình tạo thành một chiếc kén hoàn hảo che chắn cho cô. Mộc Miên ngẩng đầu, lông tơ trên cơ thể đều dựng đứng, không thể thở được. Nếu người kia có mệnh hệ gì, cô phải chết mấy lần mới bù đắp nổi đây.

Mũi tên sượt qua đầu vai Khúc Thừa Dụ, găm vào thân cây trước sự ngỡ ngàng của tất cả. Cả hai theo đà ngã nhào, lăn mấy vòng rồi rơi mạnh xuống ụ rơm khô bên đường.

"Nàng có bị thương ở đâu không?!" Y giữ nguyên tư thế, không dám cử động, sốt sắng hỏi.

"Không... không sao ạ." Mộc Miên gối đầu lên cánh tay vững chãi của y, thanh âm vẫn còn run rẩy, hơi thở dồn dập vì kinh hãi.

"Thật may quá, may quá." Y khẽ thở phào nhẹ nhõm, vòng tay siết nhẹ hơn một chút, chẳng rõ là đang vỗ về cô hay đang cố trấn an trái tim đang đập loạn nhịp của chính mình.

"Sao người... sao người lại..." Cô vẫn chưa thể bình tĩnh, tự lẩm bẩm.

"Để ta xem đám ranh con nào to gan lớn mật, dám gây chuyện ngay trên mảnh đất của ta!" Một giọng đàn ông khàn đặc, ồm ồm bất chợt vang lên.

"Bẩm lão gia mới tới ạ." Đám người vội xúm xít lại, cung kính quỳ lạy.

"Hắn là..." Mộc Miên nheo mắt nhìn bóng người to béo bệ vệ trên lưng ngựa.

"Cha!" Lê Nhung hớn hở.

"Hào trưởng Phong Châu - Lê Hành." Khúc Thừa Dụ phủi sạch mấy sợi rơm mắc lại nơi vai áo cô, thì thầm.

"Ái chà. Thì ra là Khúc công tử." Lê Hành thoáng khựng lại khi nhìn thấy miếng ngọc bội vắt vẻo bên đai lưng y, nhưng rất nhanh sau đó cười lớn, đon đả lên tiếng chào hỏi.

"Lâu ngày không gặp, Lê công vẫn mạnh khỏe chứ ạ?" Khúc Thừa Dụ đan tay hành lễ, lễ độ chuẩn mực không chút sơ hở.

"Khỏe, sao lại không khỏe cho được." Lê Hành cười khà khà, rồi chợt đổi giọng đầy ẩn ý: "Chỉ là không rõ đám nô bộc hạ nhà ta đã làm điều gì phật ý, mà để phải để Khúc công tử nhọc công ra tay dạy dỗ thế này?" Ông ta vừa nói vừa chậm rãi vuốt ve bộ râu rậm rạp của mình.

"Thưa, Lê công nói vậy khiến lòng con bất an vô cùng." Y điềm đạm trả lời.

"Ấy, ta nào dám. Có điều đám gia đinh này toàn là những đứa giỏi giang được việc. Hiện tại bị thương nặng thế này, việc lớn việc nhỏ trong nhà biết trông cậy vào ai đây?"

"Đúng thật, nhưng mà... nói đi cũng phải nói lại, người bị thương đâu chỉ có bọn họ. Tâm phúc bên cạnh con cũng bị thương không nhẹ, lại còn suýt nữa mất mạng dưới mũi tên của Lê công, cộng thêm một người vô tội đang thoi thóp chờ chết bên này đây." Y thản nhiên hùa theo lời Lê Hành, nhìn thẳng vào đối phương chẳng chút nao núng.

"Khúc công tử đang muốn ám chỉ điều gì đây?" Lê Hành nheo mắt hỏi.

"Con chỉ nghĩ... thôi thì hai bên xem như hòa nhau đi ạ."

"Ngươi muốn hòa là hòa à!" Lê Nhung nhảy cẫng lên.

"Khúc công tử nói chuyện khéo thật, nếu ta không đồng ý thì sao?" Lê Hành xuýt xoa đầy giả tạo.

"Thứ cho con hỏi thẳng, Lê công muốn thế nào mới chịu bỏ qua?"

Trên trán Lê Hành xuất hiện mấy nếp nhăn rõ rệt, nhìn vừa giống đang cười lại giống đang giận, đá mắt qua phía Lê Nhung.

"Chậc, thật ngại quá... để xem nào. Ta thấy miếng ngọc bội huynh đang đeo trông cũng thuận mắt đấy. Chi bằng đưa ta giữ hộ có được không?" Lê Nhung khoanh tay trước ngực, giọng điệu đầy vẻ đắc ý, tinh tướng.

"Lê công tử đang đùa vui thôi nhỉ?" Khúc Thừa Dụ thong thả đáp lại.

"Huynh muốn giữ nó thay ta, cũng phải xem lại bản thân có đủ sức hay không." Y dứt khoát tháo dây đeo, giơ cao miếng ngọc bội trước mặt đối phương. Ngữ điệu bình thản mà ý tứ.

"Ngươi! Ngươi dám...!" Gương mặt Lê Nhung đỏ gắt, nhất thời cứng họng.

"Ta vốn không muốn gây hiềm khích với quý phủ, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc ta sẽ mãi nhún nhường đâu." Khúc Thừa Dụ ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định và dứt khoát vô ngần.

"Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Khí khái này của Khúc công tử quả thực giống Khúc công như đúc, khiến người không khỏi khiếp sợ." Lê Hành lại cười nhưng lời lẽ lại đầy rẫy sự châm biếm, mỉa mai.

"Lê công quá khen rồi." Khúc Thừa Dụ khẽ nhếch môi cười nhạt, phong thái ung dung tự tại như thể mọi lời công kích đều chỉ là gió thoảng qua tai.

"Chỉ tiếc nơi đây không phải Tống Bình." Ông ta quay đầu đầy thâm hiểm.

"Dù Tống Bình, Tân Xương hay ở bất cứ huyện, châu nào. Chỉ cần sống ngay thẳng, đường hoàng thì không việc gì phải sợ sệt, càng không cần cúi đầu trước quyền thế." Y đối diện đôi mắt sâu hoắm của Lê Nhung, thốt ra từng chữ mạch lạc.

"Nếu hôm nay người cứ muốn làm lớn việc lên, ta cũng sẵn sàng chờ xem Lê phủ sẽ gánh phần hậu quả này như thế nào." Khúc Thừa Dụ đanh giọng, lời lẽ sắc lẹm như gươm tuốt khỏi vỏ.

"Khúc công tử cũng quá tự phụ rồi." Lê Hành tím mặt, lão phất mạnh tay ra hiệu, đám người theo sau ông ta đồng loạt rút kiếm.

"Công tử." Mộc Miên vội vã lao lại che chắn, thanh dao găm giấu kín trong tay áo đã sẵn sàng chờ lệnh quyết chiến.

"Đừng sợ." Khúc Thừa Dụ trấn an cô.

"Có việc gì mà đông vui thế này." Đinh Thi Cảnh ngồi trên kiệu cao, chất giọng Cảnh vốn rất hay, nhẹ nhàng như nước chảy, êm dịu vừa phải, lại chẳng hề yểu điệu giống nữ nhi.

"Tiên sinh!" Thật không ngờ, một kẻ hống hách như Lê Hành khi đối diện với Đinh Thi Cảnh lại giữ lễ bộ cung kính đến vậy.

"Ừm." Cảnh gật đầu, ánh mắt xoay chuyển, bất chợt rơi xuống vết bầm nhỏ trên trán Mộc Miên.

"Khắc, lấy tiền đền cho những hàng bị tổn thất đi." Y thong thả ra lệnh.

Ấy, Tiên sinh! Việc cỏn con này cứ để ta, để ta lo liệu là được rồi!"  Lê Hành vội vã ngăn cản.

"Không nên đâu. Ta nào có gan ngáng đường Lê công đây." Cảnh buông lời nhàn nhạt, nhưng mỗi chữ đều mang sức nặng ngàn cân.

"Đám học trò của ta vẫn còn non nớt, chưa tường sự đời. Nếu có lỡ lời, mong Lê công rộng lòng bỏ quá cho."

"Ôi không, không ạ. Chút xích mích nhỏ giữa bọn trẻ, sao có thể coi là tội trạng gì cho cam." Ông ta vội vàng khom lưng, rụt cổ lại.

"Ồ, thật sao. Ta còn đang định về phủ sẽ phạt roi chúng nó đây. Dù gì người làm thầy như ta cũng quá tắc trách rồi." Đinh Thi Cảnh thở dài một hơi đầy vẻ hoài cảm, khiến kẻ đối diện lạnh toát cả sống lưng.

"Tiên sinh giơ cao đánh khẽ. Ta xin phép về trước, không dám phiền người thêm nữa." Lê Hành hệt như bị chọc trúng huyệt hiểm, gương mặt biến sắc, hớt hải dẫn quân rút lui như chạy loạn.

"Hả? Thế là xong rồi đó hả?" Hai mắt tròn xoe, Mộc Miên ngơ ngác nhìn theo đám bụi mù mịt sau gót chân đoàn người nhà họ Lê.

Trở lại Đinh phủ, cả đoạn đường không có bất kỳ ai dám hé môi. Cậu Thanh được đưa về theo, thầy thuốc cũng đã chờ sẵn ở trong phòng. Tiếng guốc lộp cộp dừng lại giữa khoảng sân nhỏ, Đinh Thi Cảnh đứng đó, qua một lúc sau thì đi thẳng vào trong mà không nói lời nào.

"Này, tiên sinh nổi giận rồi sao?" Ngô Thiệu Huy thì thầm.

"Ta không biết. Khi không lại gặp chuyện tai bay vạ gió." Dương Diên Lan ngó ra ngó vào, tặc lưỡi đáp.

"Thừa Dụ, nên tiếp tục chờ không?" Cậu ta hỏi.

"Mọi sự đều do ta, để một mình ta ở đây xin chịu phạt là được rồi. Hai huynh về phòng trước đi." Khúc Thừa Dụ vén tà áo bào, tỳ gối xuống nền gạch lạnh lẽo với phong thái vô cùng nghiêm cẩn.

"Thế thì không được! Huynh làm vậy còn đâu là tình nghĩa anh em? Đã cùng gây họa thì phải cùng gánh tội, có quỳ thì quỳ cả ba!" Dương Diên Lan khẳng khái đáp lời.

Ngô Thiệu Huy lặng lẽ quan sát hai người họ, vừa toan quay gót đã bị Diên Lan nhanh tay giữ chặt lấy vai.

"Dù sao Thừa Dụ cũng đã ra mặt đỡ lời cho huynh, giờ huynh nỡ lòng nào bỏ mặc y sao?"

Đêm thu, càng về khuya trời càng se lạnh, sương muối bắt đầu phủ mờ lối đi. Mộc Miên đứng không được, ngồi chẳng yên. Đã khuyên nhủ hết lời mà chẳng lọt được nửa chữ vào tai Khúc Thừa Dụ. Cuối cùng còn bị Kiều Ninh Sương kéo sang phòng, uống trà ăn bánh đậu.

"Nàng đừng quá lo, sinh vốn tính bao dung, lát nữa sẽ cho các công tử lui về nghỉ cả thôi." Ninh Sương từ tốn châm thêm trà vào chén sứ.

"Nhưng xét cho cùng, kẻ trực tiếp động thủ với đám tay sai nhà họ Lê là ta cơ mà! Hay là... ta ra quỳ thay cho họ nhé?" Mộc Miên đứng phắt dậy, vẻ mặt đầy sốt sắng.

"Nàng ngồi yên xem nào. Đừng thêm dầu vào lửa." Ninh Sương bật cười trước sự nóng nảy của cô, khẽ kéo tay cô ngồi xuống.

"Ừm... nàng nói cũng phải..." Mộc Miên rũ mắt, giọng trùng xuống đầy vẻ cam chịu.

"Mà Ninh Sương này, lão Lê Hành kia xem chừng kiêng dè Tiên sinh lắm. Người vừa mới lộ diện, buông dăm ba câu bâng quơ mà lão đã cụp đuôi chạy mất dép rồi." Cô tò mò ướm hỏi.

"Nếu tính toán gốc rễ họ hàng sâu xa thì tiên sinh vốn là bậc bề trên có vai vế bên nhà ngoại của hào trưởng họ Lê kia đấy." Ninh Sương bình thản đáp.

"Ôi trời..." Mộc Miên há hốc mồm kinh ngạc.

"Đúng là trái đất tròn thật." Cô thầm cảm thán trong bụng.

"Nhưng chút ơn nghĩa họ hàng đó vẫn chưa đủ để khiến một kẻ hống hách như lão phải nể sợ đến vậy đâu."

"Ý nàng là gì?"

"Tất cả số điền trang trải khắp Phong Châu này, có đến phân nửa là thuộc quyền sở hữu của Đinh phủ chúng ta." Ninh Sương buông một câu xanh rờn, thanh âm nhẹ tênh mà chấn động.

"Hả!? Cái gì cơ?!" Mộc Miên kinh ngạc đến mức suýt chút nữa là đánh rơi chén trà trên tay.

"Nói cách khác, Đinh phủ vô cùng, vô cùng, vô cùng giàu có." Ninh Sương nhấn mạnh từng chữ.

"Cái phủ trông... chẳng khác gì cái nhà trọ bình dân này... vậy mà lại giàu tới mức nứt vách đổ tường sao?" Cô vội lấy tay che miệng, không khỏi thầm đánh giá lại mọi ngóc ngách của căn phòng mình đang ngồi.

"Sao tiên sinh lại... sống giản dị thế." Mộc Miên ngập ngừng, vẫn chưa thể tin vào sự thật phũ phàng này.

"Ta bảo rồi, tiên sinh không ưa thói xa hoa phù phiếm. Số gia sản khổng lồ ngoài kia người cũng chẳng mấy khi bận tâm, tất thảy đều giao phó cho Khắc huynh toàn quyền quản lý. Họa hoằn lắm người mới liếc mắt ngó qua mớ sổ sách chất cao như núi kia một lần."

"Nhưng... chuyện này thì có liên quan gì tới Lê Hành?" Mộc Miên vẫn chưa tìm thấy sợi dây liên kết.

"Từ nhiều đời về trước, từ thuở nhà họ Lê còn chưa phất lên. Tương tự như họ Khúc, Họ Đinh lúc ấy đã nắm trong tay một khối tàn sản rất lớn. Danh tiếng của họ Khúc ở Tống Bình như thế nào thì danh tiếng của họ Đinh tại Tân Xương cũng y như vậy, chẳng hề kém cạnh chút nào."

"Tiền nhân họ Đinh vốn trọng nghĩa khinh tài, đời đời làm việc thiện, ra tay cứu giúp dân lành khi khốn khó. Sự kính trọng của người đời đối với dòng họ này không chỉ là lời nói đầu môi, mà đã ăn sâu vào gốc rễ vùng Phong Châu này."

"Hễ trong vùng có đại sự, tế lễ hay hội hè, gia chủ họ Đinh luôn là khách quý hàng đầu được cung kính mời tới, lâu dần đã trở thành một thứ lệ bất thành văn." Ninh Sương kiên nhẫn giảng giải từng chút một.

"Vì vai vế trong gia phả cao, cộng thêm gia sản kếch xù, và quan trọng nhất là cái danh trọng nghĩa đã in sâu vào tâm khảm dân chúng, nên một kẻ cậy quyền thế như Lê Hành mới không dám mạo phạm đến Tiên sinh?" Mộc Miên gật gù đúc kết.

"Thông minh quá." Ninh Sương mỉm cười, âu yếm xoa đầu cô.

"Cho nên Lê Hành dù có hống hách đến đâu cũng không dám phô trương cái uy quyền phù phiếm ấy trước mặt một vị đại hiền như tiên sinh." Cô lại nói thêm.

"Đúng vậy."

"Một ngôi nhà có thể sụp đổ chỉ bởi một tổ mối. Không phải vì loài mối rất mạnh mà là vì chúng rất đông. Toàn dân đồng lòng mới chính là sức mạnh to lớn nhất. Lê Nhung chắc cũng vì e sợ điều này, bởi một khi cơn thịnh nộ của dân chúng đã bị khuấy động, ắt sẽ như thác lũ vỡ bờ, không một quyền lực nào có thể trấn áp nổi." Mộc Miên nghĩ bụng.

"Xem ra, cho đến thời điểm hiện tại An Nam đã hình thành các thế lực cát cứ nhất định. Hơn nữa còn chia bè phái, đối chọi rất gay gắt. Việc Khúc Thừa Dụ khởi nghĩa giành lại nền tự chủ không thể chỉ dựa vào thực lực đơn độc của họ Khúc, mà nhất định phải hội tụ được sức mạnh tổng lực từ nhân dân cùng sự liên minh chặt chẽ với các cự tộc địa phương như họ Đinh mới mong thành đại cuộc."

Quá giờ Sửu, Mộc Miên hé cửa, chăm chú nhìn căn phòng tối đen, đoán Khúc Thừa Dụ chắc đã ngủ rồi mới nhẹ lòng mà ngồi xuống bên bàn sách. Ngọn đèn dầu lạc cháy đỏ rực suốt canh thâu, hắt bóng cô gái nhỏ lên vách liếp. Mộc Miên cặm cụi, nâng niu từng trang giấy cũ, ánh mắt miệt mài đuổi theo những dòng chữ quen thuộc.

Thời Khúc Vương cập Dương Công chủ phế cống khi bất cung triều lễ, Nguyễn Nê đại quân tiến chí Thanh Quả nhi trú yên (1)Sau này, Khúc Vương và Dương Công chủ trương bỏ việc cống nạp, khinh trời, không cung kính triều lễ, Nguyễn Nê bèn đem đại quân tiến đến Thanh Quả rồi đóng ở đó (2).

Khúc Thừa Dụ mất, con trai Khúc Thừa Hạo lên thay. Được tướng cũ họ Khúc - Dương Đình nghệ dốc lòng phò tá, cùng Khúc Hạo xây xựng và phát triển đất nước. 

Ngoài ra, họ Ngô của châu mục Ngô Mân, "đời đời quý tộc". Con của Ngô Mân là Ngô Quyền. (3)

Ngô Quyền quê ở Đường Lâm, Ba Vì, Hà Tây. Bố của ông cũng là một hào trưởng và là thuộc tướng Khúc Thừa Dụ. Ông là thuộc tướng của Dương Đình Nghệ, được Dương Đình Nghệ cho vào trấn giữ Hoan Châu. Do có tài và có công trạng giữ và xây dựng vùng biên ải phía Nam (Châu Hoan) nên được Dương Đình Nghệ rất quý mến và tin dùng. Dương Đình Nghệ đã gả con gái là Dương Thị Như Ngọc cho. (4)

Tức nghĩa, ba nhà Khúc - Dương - Ngô đã giao hảo từ trước, qua lại thân thiết gắn bó sâu đậm. Sau này cùng nhau lập nên nghiệp lớn.

"Khúc Thừa Dụ, Dương Diên Lan, Ngô Thiệu Huy!?"

Hết Chương 28

Chú thích:

(1) - Tài liệu: Đông Kết xã thần tích, Sứ quân kỉ. Bản phiên âm của Mai Hồng, in trong Nhà Đinh dẹp loạn và dựng nước, phần Phụ lục,  tr. 187.

(2) - Phần "chủ ý phế bỏ cống nạp" dịch nguyên văn theo bài luận: KHỞI NGHĨA KHÚC THỪA DỤ VÀ DANH XƯNG NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU CHÍNH QUYỀN HỌ KHÚC, HỌ DƯƠNG - MỘT SỐ VẤN ĐỀ CẦN XÁC MINH của GS. NGUYỄN THANH TUYỀN.

(3) - Tài liệu: Đại Việt sử kí toàn thư, tr. 193. 

(1)+(2)+(3) -Tham khảo từ bài luận: KHỞI NGHĨA KHÚC THỪA DỤ VÀ DANH XƯNG NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU CHÍNH QUYỀN HỌ KHÚC, HỌ DƯƠNG - MỘT SỐ VẤN ĐỀ CẦN XÁC MINH của GS. NGUYỄN THANH TUYỀN.

(4) - Trích nguyên văn từ bài luận: Nhà Khúc, Dương, Ngô – Một mối quan hệ quý hiếm trong lịch sử dân tộc.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px