Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mộng Hoan

Chương 36: Vụ Chiêm Xuân

Chương 36: Vụ Chiêm Xuân

Xe ngựa lọc cọc lăn bánh đưa họ trở về Đinh phủ, sự yên ắng bao trùm nơi đây hoàn toàn đối lập với vẻ náo nhiệt của tiệc mừng tân hôn ban nãy. Cuối giờ Hợi, vạn vật đều đã chìm vào giấc nồng, chỉ còn ánh trăng le lói, cùng ánh đèn dầu hắt ra từ gian phòng của Khúc Thừa Dụ. Mộc Miên đứng bên ngoài hành lang, khẽ buông một tiếng thở dài, đắn đo hồi lâu mới dám cất giọng hỏi: 

"Công tử, ta vào được không?"

"Được. Nàng vào đi." Khúc Thừa Dụ để cô chờ đợi quá lâu mà liền đáp, trong thanh âm mang theo vài phần mong đợi vội vã. Y tựa lưng vào thành giường, nhìn cô bước vào rồi nhẹ giọng hỏi:

"Muộn thế này rồi, sao nàng còn chưa ngủ?" 

Hai tay Mộc Miên vô thức vò vò vạt áo, "Ta... ta có chuẩn bị chút nhang đèn và tiền giấy... để ở góc vườn phía Nam. Công tử cứ việc yên tâm, giờ này sương xuống dày, trong phủ tuyệt đối không có ai qua lại chỗ ấy đâu ạ." 

Dường như Khúc Thừa Dụ đang nghĩ ngợi gì đó, thâm trầm ướm hỏi: "Nàng...  cùng đi với ta nhé?" 

Mộc Miên bất ngờ ngẩng phắt đầu lên, lời khước từ đã đến miệng nhưng khi thấy dáng vẻ mong chờ của y, mọi từ ngữ đều nghẹn lại nơi cổ họng. "Dạ?... Vâng, ta đi cùng người." 

Mặt ao phẳng lặng như tờ, phản chiếu bóng trăng cô quạnh. Không gian xung quanh như bị bóng tối thu hẹp, chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả, nỉ non xa xăm. Khúc Thừa Dụ lặng thinh, lấy từng xấp tiền giấy thả vào chậu lửa. Mộc Miên khẽ khàng ngồi bó gối bên cạnh y, thi thoảng lại lén đưa mắt sang bên cạnh. 

"Sinh lão bệnh tử trên đời vốn dĩ đều thuộc về số mệnh. Người..." Mộc Miên nhỏ giọng, định bụng nói vài câu an ủi.

"Thật ra..." Nhưng Khúc Thừa Dụ đột ngột lên tiếng cắt ngang lời cô, ánh lửa hắt lên sườn mặt nghiêng nghiêng, phảng phất vẻ u uất của người thiếu niên, "của ta... năm ấy không phải chết vì lâm bệnh nặng như lời thiên hạ kháo nhau đâu. Mà bà... đã treo cổ tự vẫn." 

"Treo cổ?!" Mộc Miên kinh hãi thốt lên.

Khúc Thừa Dụ không nhìn nàng, đôi mắt dán chặt vào ngọn lửa đang bùng lên dữ dội. Giọng chàng bình thản, nhạt nhẽo như đang thuật lại câu chuyện bất hạnh của một người xa lạ:

"Năm đó... vào sinh nhật tròn mười tuổi của ta. Cha đã mở tiệc lớn, khách mời nườm nượp kéo đến phủ, tiếng đàn ca sáo nhị vang vọng thâu đêm suốt sáng. Trong số vô vàn lễ vật quý giá, có một chiếc lồng đốt trầm bằng đồng thau trạm trổ rất tinh xảo. Ta thích vô cùng. Ta ôm nó trong lòng rồi chạy đi tìm mẹ, ta muốn là người đầu tiên khoe món bảo vật này với bà."

Hơi thở y khẽ run lên trước khi tiếp tục lật giở ký ức xưa cũ: "Thế nhưng, khi ta vừa chạy đến trước cửa phòng, còn chưa kịp đẩy cửa vào thì đã thấy bà hoảng hốt nhào ra ngoài. Gương mặt bà lúc ấy lộ rõ vẻ kinh hoàng, hoảng loạn đến tột độ. Ta rất bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết vừa ôm chiếc lồng trầm đuổi theo sau chân bà, vừa khóc lớn gọi mẹ ơi, mẹ ơi..."

"Tiếng khóc của ta đã khiến bữa tiệc vốn đang rất náo nhiệt trở nên im bặt. Cha ta liền nổi trận lôi đình, nghiêm giọng quát mắng. Sau đó, ta bị đám gia đinh thô bạo lôi đi, rồi bị nhốt trong căn phòng tối tăm ẩm ướt đó suốt cả một đêm dài." Khúc Thừa Dụ khẽ nhếch môi cười tự giễu:

"Đến sáng hôm sau, lúc bà Nhàn lén mở khóa cửa cho ta... thì ta đã ngất đi rồi."

"Vậy ra... bấy lâu nay, người thường gặp ác mộng cũng vì..." Mộc Miên nghe đến đây thì lặng người, cảm giác như tim gan mình bị người ta hung hăng giày xéo, đau đớn khôn nguôi.

"Ừm." Khúc Thừa Dụ hờ hững đáp lời, thái độ dửng dưng như để giấu đi vết thương chưa bao giờ khép miệng. Y khẽ phất tay áo, đuổi muỗi cho nàng, rồi lại nhìn những làn trắng xám bốc lên từ tàn tro, chậm rãi kể nốt:

"Suốt mấy ngày sau đó, bà luôn ngồi thẫn thờ như người mất hồn, không ăn không uống, chẳng màng đến xung quanh. Rồi đến cái đêm mặt trăng lên cao nhất, to nhất và sáng nhất, ta vẫn nhớ rõ như in sợi dây thừng quấn quanh cổ bà, hai mắt bà trợn trắng, làn da đã tím tái lạnh ngắt. Bà đã chết như thế đấy."

Bầu không khí xung quanh góc vườn trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, Mộc Miên nghẹn ngào gặng hỏi: "Người có biết lý do không?"

"Ta biết." Chàng nặng nề gật đầu.

Mộc Miên không hỏi thêm gì nữa, ngón trỏ chạm vào hốc mắt đỏ hoe, khẽ khàng lau đi nổi đau đang bủa vây con ngươi chàng, mà lúc này đây, trong mắt nàng cũng đã ngập nước. Ánh lửa lập lòe, bóng của hai con người cô đơn lặng lẽ lồng vào nhau, hòa làm một tự bao giờ

Trời tiếp tục trút nước, cơn mưa rào dai dẳng gột rửa khắp đại ngàn, nhuộm một màu xanh tươi mát, tràn đầy sức sống cho vạn vật cỏ cây, dòng nước mềm mại chảy qua những tảng đá lớn gồ ghề, phủ đầy rêu phong. 

Giữa màn sương ẩm, người trở về từ trong sương gió, bước ra từ phía rừng trúc u tịch rồi dừng bước ngay trên chiếc cầu đá cũ kỹ. Chiếc áo choàng dạ màu nâu cát trên vai anh đã sờn rách, vài lọn tóc rũ xuống che bớt nét u ám, dáng vẻ lạnh lùng tách biệt với thế gian, đơn độc và bất cần đời.

"Gì đây?" Dương Diên Lan nhướng mày, ngơ ngác nhìn cành cây khô khẳng khiu đang lơ lửng trước mặt mình. 

"Không phải người nói muốn ngắm à." Kỳ đáp ngắn gọn, thanh âm khàn đặc. 

Dương Diên Lan sững sờ, nhìn những nụ hoa nhỏ xíu còn ngậm chặt sương mai trên nhánh củi thô: "Bạch mai?"

"Ừ."

"Ngươi... đem về cho ta sao?" Đôi mắt hạnh mở lớn đầy kinh ngạc. Đã bao lâu rồi... chẳng có ai vì một lời nói bâng quơ của mình mà bận tâm đến nhường ấy.

"Tiện tay." Kỳ lấy ngón tay quệt ngang mũi, quay ngoắt mặt đi chỗ khác. 

"Đa tạ..." Đường Diên Lan cụp mắt, cẩn thận nhận lấy, ngón tay vô tình lướt qua làn da rám nắng của đối phương. Chỉ một cái chạm khẽ khàng ngoài ý muốn, nhưng lại mang đến cảm giác tê dại, nóng bừng, khiến bầu không khí giữa màn mưa bỗng chốc trở nên mập mờ đến lạ kỳ.

Kỳ chẳng đáp lời, dứt khoát rảo bước nhanh qua sân, chẳng hề ngoái đầu nhìn lại, tiến thẳng về phía gian phòng chính. Lúc ấy, Khúc Thừa Dụ đang ngồi luyện chữ, thấy anh đẩy cửa bước vào, y cũng không có ý định dừng bút, mà thong thả đưa nốt một nét cuối cùng rồi mới nhẹ nhàng gác bút:

"Xử lý xong cả chưa?"

"Bẩm, xong cả rồi ạ." Kỳ nghiêm nghị chắp tay, cung kính cúi đầu báo cáo, "Tất thảy đều đã ổn thỏa theo đúng kế hoạch. Số sắt thu mua được đã được niêm phong kín kẽ, chuẩn bị chuyển vận về Tống Bình."

"Ừm. Tốt lắm." Khúc Thừa Dụ gật đầu hài lòng.

"À, phải rồi..." Kỳ vội vàng cởi bỏ ống trúc bên hông, lấy ra tờ giấy bản rồi trải rộng lên bàn, "Trong thời gian ở Thừa Hóa, ta bắt gặp một kẻ trông vô cùng quen mặt nên đã họa lại chân dung hắn. Công tử, người xem qua đi."

Khi ấy, Kỳ vừa mới hoàn thành mật lệnh mà Khúc Thừa Dụ giao phó. Vừa phóng mình lên lưng ngựa, định thúc dây cương khởi hành thì bất chợt nghe thấy tiếng quát lớn từ phía xa: "Này thằng Tứ! Nhìn cái gì mà ngẩn người ra như phỗng thế hả? Mau tay làm việc đi!"

Nửa đêm, người trên giường ôm ngực vặn mình, từng ngụm máu bầm thẫm đen cứ thế trào ra khỏi vành môi, nhuộm đỏ vạt áo trắng tinh. Tóc đen dài rối tung rũ rượi, mồ hôi lạnh tuôn như mưa, Đinh Thi Cảnh đang cơn đau hành hạ đến mức không còn giữ nổi phong thái thoát tục thường ngày, gương mặt vặn vẹo đến chẳng còn ra hình người. Cảm giác bị thiêu đốt từ bên trong, từng tấc da thịt đun trên than nóng, móng tay cào lên tường để lại từng vệt đỏ loang lổ.

"Mày không được chết... chưa đến lúc... nàng cần mày. Mày tuyệt đối không thể chết!" Bàn tay run rẩy với lấy chiếc khăn tay đặt bên gối, thô bạo nhét vào miệng, nhưng dường như nó chẳng làm giảm bớt được phần nào sự tàn khốc của hình phạt từ thiên mệnh. Cảnh nghiến chặt răng, khép chặt mi mắt, trong cơn mê sảng lẩm bẩm tự thôi miên. 

"Ta chỉ muốn một lần được làm theo ý nguyện của mình thì có gì sai!? Ta chỉ muốn cứu người ta yêu thì có gì sai!?" 

Bên ngoài cửa sổ, sấm chớp rền vang, từng đợt chớp lóe lên sáng rực cả góc trời hoang vu. Những cành trúc gầy guộc bị gió lớn uốn cong rạp, rũ rượi quật mạnh xuống như thể sắp chạm vào mặt đất khô khốc, tiếng hít thở nặng nề chìm dần vào bóng đêm. 

Hàng ngàn đêm trường, chẳng ai hay, chẳng ai nhìn thấy, tất thảy chỉ để gặp lại nàng một lần nữa. Ngay cả khi nàng không nhận ra mình và dù cho những ngôi sao cuối cùng trên bầu trời ngàn năm đều rơi vào cõi quên lãng, thì sự tái sinh vĩnh hằng đầy này... vẫn vô cùng đáng giá.

Đoàng!

Theo sau thứ ánh sáng trắng lóa xé toạc bầu trời là tiếng nổ lớn rền rĩ, sàn nhà khẽ rung chuyển, Mộc Miên tỉnh giấc từ cơn mộng mị, nheo đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. 

Tim nàng lại đau rồi.

Định kỳ mỗi tuần trăng, đoàn người ngựa từ Khúc phủ lại rầm rộ vận chuyển các nhu yếu phẩm và vật dụng sinh hoạt từ thành Tống Bình đến đây. Từ việc phục sức, ăn mặc, thuốc men bồi bổ cho đến chốn nghỉ ngơi của Khúc Thừa Dụ đều được chuẩn bị vô cùng chu đáo và kỹ lưỡng, đủ đầy mọi bề. Mộc Miên ngồi xổm trước cổng chính của Đinh phủ, hai tay khoanh lại đặt trên đầu gối, chăm chú lắng nghe tiếng vó ngựa đều đặn đang càng lúc càng gần.

"Đưa tận tay công tử." Khi chiếc xe ngựa dừng hẳn trước thềm đá, gã gia nhân dẫn đầu vội vàng bước xuống, trao gói bọc vải cho cô.

"Vâng." Mộc Miên gật đầu đưa tay nhận lấy, trong khi vài người đi theo đoàn khẩn trương giúp nhau khiêng hai chiếc rương gỗ lớn vào trong.

Lúc mang đồ trở về, Khúc Thừa Dụ đang yên lặng đọc sách, thấy cái đầu nhỏ của cô thập thò ngoài cánh cửa, y cười nhẹ rồi lên tiếng: "Nàng vào đi."

"Đêm qua trời nổi sấm." Cô cô vừa đặt chiếc tay nải lên mặt bàn gỗ vừa khẽ nói. 

"Ta không sao." Khúc Thừa Dụ dịu dàng trấn an.

Mộc Miên chợt chột dạ, cảm thấy bản thân bấy lâu nay cố giữ khoảng cách mà lúc này lại lo lắng thái quá như vậy. Hai má cô nóng lên, vội vàng kiếm cái cớ để rời đi: "Ta ra ngoài sắp xếp mấy thứ còn lại đây ạ." 

"Từ từ đã." Khúc Thừa Dụ thong thả tháo nút thắt lụa, đưa chiếc tráp gỗ nhỏ tinh xảo đến ngay trước mặt nàng, ân cần bảo: "Của nàng đây."

"Gì thế ạ?" Mộc Miên tò mò nhận lấy, vừa mới mở nắp, hương thơm cay nồng, ấm áp đặc trưng đã lập tức tràn ra. Bên trong tráp, từng miếng mứt gừng vàng nhạt, được bao bọc khéo léo bởi lớp đường trắng ngà mịn màng, tất thảy được xếp gọn gàng, ngay ngắn theo chiều dọc. Chỉ nhìn vào cách bày biện tỉ mỉ ấy thôi thì đã thấu rõ tâm ý của người làm ra nó. 

Cô phấn khởi nhìn y: "Công tử, người cũng ăn thử đi!"

"Được." Khúc Thưa Dụ từ tốn cắn một miếng nhỏ, nghiêm túc khen ngợi, "Ngon lắm." 

"Mời các công tử đến sân chính một lúc ạ." 

Giọng nói của gia nhân gác cửa từ bên ngoài vọng vào rèm lụa. Nghe tiếng gọi giục, Khúc Thừa Dụ, Dương Diên Lan và Ngô Thiệu Huy liền buông bỏ việc riêng, sóng vai cùng nhau rảo bước. 

Họ ngồi đợi chừng nửa canh giờ, uống cạn mấy tuần trà thì Lê Nhung mới xuất hiện. Gã lụa là ấy vênh váo bước tới, khuôn mặt hất ngược lên đầy vẻ ngạo mạn, thậm chí còn chẳng thèm kiêng nể mà ném một cái liếc xéo đầy khinh bỉ về phía ba người. Dương Diên Lan thấy thế liền bật dậy, hầm hực xắn cao tay áo. Thế nhưng, chưa kịp làm gì đã bị ánh mắt sắc lẹm của Kỳ ngăn lại.

"Hừ!" Diên Lan hậm hực gầm gừ, ấm ức ngồi phịch xuống. 

Khúc Thừa Dụ chủ động mở lời phá vỡ khoảng lặng: "Nghe nói gần đây Lê huynh đổ bệnh, mà ta lại không tới thăm hỏi được, thật ngại quá."

"Kẻ nào dám thốt ra lời sằng bậy đó?! Đừng có mà trù ẻo ta!" Lê Nhung Trợn ngược đôi mắt ti hí, dậm chân quát tháo.

"Ồ, vậy ra tin đồn huynh bị cấm túc... hóa ra lại là thật sao?" Khúc Thừa Dụ từ tốn xoay nhẹ chung trà trong tay, khóe môi khẽ cong, ngữ điệu vô cùng bình thản.

"Phụt!" Dương Diên Lan ngồi bên cạnh nghe vậy thì sướng rên trong dạ. Cậu vội vàng vươn tay che chặt lấy miệng, bả vai run lên bần bật, thiếu chút nữa đã không nhịn nổi mà cười thành tiếng. 

"Ngươi! Ngươi!" Lê Nhung tức đến đỏ mặt, lắp bắp không thể phản bác.

"Ừ... hừm..." Tiếng tằng hắng thình lình vang lên, Khắc Khắc khoanh tay vái chào các vị công tử theo đúng nghi thức, rồi dõng dạc nói: "Thưa các vị công tử, tiên sinh bảo tôi đến đây truyền lời. Người bảo sắp vào vụ Chiêm Xuân, bốn vị công tử sẽ cùng nhau đến làng Thần Tước học trồng lúa."

"Sao cơ?!" Dương Diên Lan há hốc mồm kinh ngạc. 

"Hả!? Cái gì cơ??" Lê Nhung nghe được tin dữ, cũng nhổm phắt dậy.

Ngô Thiệu Huy đăm chiêu suy nghĩ rồi khẽ lẩm bẩm: "Học trồng lúa ư?" 

"Vâng ạ." Khắc gật đầu chắc nịch, còn không quên bổ sung: "Đầu tháng sau các vị sẽ lên đường. Đúng ngày mười hai tháng Chín tại làng Thần Tước sẽ diễn ra lễ tế Thần Nông. Tiên sinh lệnh cho các công tử nhất định phải có mặt tham dự đầy đủ, tuyệt đối không được chậm trễ.

"Nhưng làng Thần Tước cách đây hơn trăm dặm mà?" Diên Lan bàng hoàng thốt lên.

"Đây là quần áo và một vài vật dụng tùy thân." Khắc không màng đến sự thảng thốt của Diên Lan mà phất tay ra hiệu, đám gia đinh liền hiểu ý mà nối đuôi nhau bưng khay gỗ chạy ra.

"Nếu cảm thấy có món đồ nào thực sự cần thiết cho bản thân, các vị công tử có thể tự mình sửa soạn thêm. Nhưng, tiên sinh đặc biệt dặn dò, không mang hành lý cồng kềnh và đặc biệt là không được mang theo tiền." Nói xong, Khắc không để cho bất kỳ ai kịp mở miệng hỏi han thêm câu mà đã nhanh chân xoay người.

Chẳng mấy chốc, khoảng sân rộng lớn chỉ còn lại mấy vị công tử đứng trơ ra như những pho tượng gỗ. Lê Nhung ngó nghiêng khay đồ, bĩu môi khinh khỉnh mắng mỏ: "Cái thứ rách rưới gớm ghiếc gì thế này?" 

Đôi bướm trắng dập dìu bay lượn trên tảng đá rêu phong, gió thu hiu hắt thổi qua từng kẽ lá, làm những chiếc lá trúc khô rụng rào rào trên mái ngói sờn màu. Bầu trời ngày thu xanh ngăn ngắt không một gợn mây.

"Khoan đã." Bước chân đang đi bỗng nhiên chậm lại, Khúc Thừa Dụ bất ngờ lên tiếng, thanh âm trầm thấp làm hai người đồng hành bên cạnh phải dừng theo.

"Hả? Sao vậy?" Dương Diên Lan ngơ ngác ngó nghiêng xung quanh.

"..." Ngô Thiệu Huy cũng tròn mắt, đầy vẻ hiếu kỳ. 

"Đợi chút đã." Y nhàn nhạt đáp, ánh mắt bỗng chốc dịu lại. 

Nơi góc vườn đầy nắng, bóng dáng nhỏ bé đang cần mẫn làm việc, từng đóa hoa do chính tay nàng tưới tắm đều lặng lẽ nở rộ, và dường như... cũng phủ kín cả trái tim y. Khúc Thừa Dụ đứng lặng yên dưới hiên, kiên nhẫn chờ cho Mộc Miên quét dọn xong xuôi sân viện mới bắt đầu tiến bước vào trong.

"Trời ạ, cứ làm như ở đây chỉ có mỗi hai người vậy!" Dương Diên Lan chép miệng, phe phẩy chiếc quạt nan trên tay, quay ngoắt về phòng.

"Ta... đột nhiên nhớ ra có vài cuốn sách cổ cần tra cứu, ta tới thư trai trước đây." Ngô Thiệu Huy chợt ngộ ra gì đó, nhanh chân bỏ chạy. 

Mộc Miên ngoảnh đầu lại, nhìn thấy mũi giày thêu quen thuộc, rạng rỡ nói: "Công tử về rồi ạ." 

Chất vải thô ráp, nhuộm màu sơ sài, trông thua xa mấy bộ y phục thường ngày của Khúc Thừa Dụ. Cô khẽ cúi người, đôi tay vô thức vân vê mép áo, ngập ngừng đề nghị: "Hay là... công tử mặc thử xem có vừa người ạ?"

"Được." Khúc Thừa Dụ đáp. 

Lát sau, y bước ra từ sau tấm bình phong, vạt chéo của chiếc áo vải dài đến gần đầu gối, phần ống tay được ôm vừa phải, gọn gàng chứ không phải dạng tay thụng, chiếc quần thô cũng vừa vặn chạm đến mắt cá chân. Thợ may của Đinh phủ quả thực rất khéo, cắt may cắt khá vừa vặn với thân hình cao lớn của y. Nếu không nói chuyện mà chỉ đứng yên một chỗ, Khúc Thừa Dụ sẽ toát ra chút cảm giác xa cách, còn lúc này khi khoác lên mình bộ đồ nông gia, y lại trông giản dị và gần gũi hơn nhiều.

"Trông thế nào?" Y dang rộng hai tay, cúi đầu nhìn cô, khẽ hỏi. 

"Đẹp ạ." Mộc Miên đáp, nhón chân chỉnh lại cổ áo hơi lệch của y. Trong lòng thầm nghĩ, khung xương hoàn mỹ cùng gương mặt tuấn tú như tạc, dù Khúc Thừa Dụ có mặc bao bố thì vẫn xuất chúng hơn người. 

Hơi ấm cùng mùi hương hoa nhài thanh khiết từ cơ thể cô đột ngột áp sát ở cự ly gần khiến Khúc Thừa Dụ cứng đờ người. Không ngờ cô lại trả lời thẳng thắn đến vậy, tim đập liên hồi như trống bỏi, y vội vã dời mắt, đưa tay lên gãi gãi nhẹ sau cổ: "Ta lại thấy hơi ngứa."

"Công tử chịu khó một chút vậy, giặt vài lần vải sẽ mềm lại thôi." Cô bật cười, giọng điệu trêu ghẹo, sau đó liền úp mở nói: "À mà... ta có cái này muốn cho người xem."

Căn phòng vốn quanh năm bị bỏ trống, nằm khuất nẻo nơi góc cuối hành lang không biết đã được ai thu vén, dọn dẹp sạch sẽ tự bao giờ. Khúc Thừa Dụ nhìn thấy một ban thờ đơn sơ nhưng lại vô cùng trang trọng. Lư hương được bỏ đầy tro nếp đãi mịn, vài loại trái cây theo mùa sắp gọn gàng trên đĩa gốm, từng cánh cúc bung xòe tròn trịa trong bình sứ trắng. 

Điều khiến trái tim y chấn động mãnh liệt nhất chính là bức chân dung treo chính giữa trang trọng phía sau. Nơi góc tranh lụa ố vàng đề dòng chữ “Thân mẫu Đặng Phù Dung.”

"Nàng... từ khi nào... tại sao lại..." Cổ họng Khúc Thừa Dụ nghẹn lại, hốc mắt  bỏng rát, mấp máy đôi môi nhợt nhạt, nhìn bức họa rồi lại nhìn sang cô gái nhỏ bên cạnh, thanh âm run rẩy lạc đi không thành câu.

"Hơi gấp nên không được tươm tất lắm... Người đừng chê nhé." Mấy ngón tay vô thức đan chặt vào nhau, Mộc Miên ngập ngừng giải thích. 

Lồng ngực phập phồng dữ dội, giọng y đã khàn đặc: "Đa tạ nàng." 

Đó là lời cảm ơn từ sâu trong những ngóc ngách tối tăm, nhỏ hẹp nhất của trái tim y.

Mộc Miên khẽ gật đầu, rút ba nén nhang đưa qua ngọn lửa hương, làn khói nhàn nhạt nhanh chóng bay lên: "Người mau lại đây thắp hương cho phu nhân đi ạ."

Khúc Thừa Dụ chầm chậm bước tới quỳ xuống chiếc bồ đoàn bằng cói đặt trước ban thờ, đột ngột ngẩng đầu lên: "Nàng… cũng lại đây chào mẹ ta một tiếng đi chứ."

"Dạ?? Ta… ta làm sao có thể…" Mộc Miên giật mình sửng sốt.

"Lần đầu gặp mặt mà không chào hỏi người lớn thì đâu phải phép, đúng không?" Khúc Thừa Dụ dịu giọng, lời lẽ rất đỗi tự nhiên, lý lẽ đưa ra sắc bén, không có chút sơ hở.

"Vâ... Vâng ạ." Mộc Miên đành bất đắc dĩ bước tới, khép nép quỳ xuống chiếc bồ đoàn còn lại bên cạnh Khúc Thừa Dụ. Nàng chắp tay trước ngực đầy thành kính, thì thầm điều gì đó rất khẽ.

Dưới làn khói hương, nàng hé mắt, lén nhìn Khúc Thừa Dụ hồi lâu. Mắt mày nghiêm nghị, dáng vẻ thiếu niên năm nào đang dần biến mất. Biết bao lần nàng thầm hạ quyết tâm phải giữ khoảng cách, phải tránh thật xa người này, thậm chí cố tình buông ra những lời lẽ lạnh lùng vô tình nhất để làm tổn thương chàng, ép chàng buông tay. Nhưng đến cuối cùng, con tim nàng lại chẳng hề nghe theo. Có lẽ thứ tình cảm kia đã không còn là những rung động thuở ban sơ nữa rồi.

Nàng tham lam, nàng huyễn hoặc chính mình. Hết ngày này sang tháng khác, hết năm này sang năm khác trôi qua, bất chấp ranh giới ngàn năm thời không, nàng chỉ muốn thấy chàng được bình an và vui vẻ... Dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nàng nguyện tích góp từng chút từng chút một.

Không dám mong cùng chàng đồng cam, chỉ dám xin cùng chàng cộng khổ.

Không mong được cùng chàng bạc đầu giai lão.

Chỉ xin được bên chàng vượt qua kiếp nạn khổ đau.

"Thưa mẹ. Nàng tên là Mộc Miên, nàng rất xinh đẹp đúng không ạ? Con nghĩ... mình đã tìm thấy rồi, tìm thấy một người cứu con khỏi những năm tháng dài đằng đẵng. Một người khiến con không còn phải khiếp sợ bóng đêm nữa." Khúc Thừa Dụ nói thầm. 

Chàng nâng mắt, chăm chăm nhìn nàng.

Khi nàng chậm rãi dập đầu, chàng cũng chậm rãi dập đầu.

Giây phút hai mái đầu cùng chạm xuống nền gạch, Khúc Thừa Dụ biết rõ hơn ai hết, những việc chàng làm đều trái với những lời chàng từng nói. Với nàng... mọi quy chuẩn, mọi nguyên tắc, mọi lý thuyết đều trở nên vô nghĩa. 

Chiếc áo choàng hoa mai vẫn nằm gọn trong rương, tựa như một lời nhắc nhở rằng hơi ấm của nàng đã từng dành cho một người khác. 

Và trong khoảnh khắc hờn ghen nhen nhóm, lửa giận cháy bùng, chàng biết... mình không thể nhường Mộc Miên cho bất kỳ ai. Và lúc này đây, chàng nhận ra... mình không muốn và cũng không thể buông tay được nữa rồi.

Hết chương 36

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px