Chương 21: Như sương như mai
Chương 21: Như sương như mai
Thuyết định mệnh tin rằng "mọi thứ sẽ trở nên cái nó được định trước". Số mệnh của con người đều do sự an bài của một thế lực thần bí nào chăng? Thế gian vô vàn, có rất nhiều chuyện vốn không thể lý giải bằng khoa học. Cũng như người con gái trong xiêm y màu hồng phấn đang đứng trước mặt Mộc Miên.
"Tô tiểu thư?"
"Ta... ta không phải tiểu thư gì cả." Mộc Miên bàng hoàng đáp, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt lấy khung cửa.
"Nàng theo Khúc công tử đến Đinh phủ, đúng chứ?"
"Vâng..." Cô khẽ gật đầu, tâm trí vẫn còn chưa thôi chấn động.
"Vậy thì đúng rồi, ta không tìm nhầm người."
Thiếu nữ ấy mỉm cười thanh khiết: "Ta nghe phong thanh nàng không được khỏe nên mạn phép đến thăm hỏi. Nàng cứ gọi ta là Ninh Sương nhé."
Mộc Miên lặng thinh không đáp, cô khẽ nâng mi mắt, cố nhìn cho thật rõ từng đường nét trên gương mặt Kiều Ninh Sương. Từ đôi mắt, cánh mũi, khuôn miệng cho đến từng sợi tóc, hàng mi... tất thảy đều y hệt người mẹ quá cố ở đời trước của cô.
"Thật sự... quá giống." Mộc Miên thì thầm trong hơi thở, lòng đau nhói.
"Ta có tự tay nấu chút cháo trắng, nàng mang vào dùng cho ấm bụng để mau lại sức." Thấy Mộc Miên cứ nhìn mình trân trân không chớp mắt, Kiều Ninh Sương có chút ngại ngùng, khẽ cúi đầu tránh đi ánh nhìn trực diện.
À... đa tạ nàng." Mộc Miên khẽ khàng đưa tay nhận lấy mâm gỗ từ tay đối phương.
"Thôi ta về đây, nàng nghỉ ngơi nhiều vào nhé."
"Được." Mộc Miên đứng lặng bên cánh cửa, đôi mắt dõi theo từng bước chân của Kiều Ninh Sương. Dáng đi ấy duyên dáng, yểu điệu, lúc ẩn lúc hiện sau rặng trúc tựa như sương, như mai. Hình bóng ấy bảng lảng khiến tâm trí cô bất giác dội về câu nói năm xưa của cha...
"Mẹ của con tuy không phải người phụ nữ sắc nước hương trời, chim sa cá lặn gì. Nhưng hình bóng thướt tha trong tà áo dài và gương mặt trong trẻo thuần khiết ấy đã chiếm trọn trái tim cha ngay từ lần đầu tiên."
Chuyện tình của hai người vừa thơ lại vừa buồn, nó bắt đầu vào ngày xuân tàn, giữa anh chàng bán sách cũ và cô tiểu thư Hà thành. Khi anh tròn hai mươi và em mới vừa mười sáu. Cảm xúc cứ thế nảy mầm, họ thích nhau bằng trang sách, lời thơ.
Bằng cái chân chất giản dị nhưng không kém phần lãng mạn của một thuở tình yêu không được đong đếm bởi những thứ vật chất hào nhoáng. Bất chấp sự phản đối từ phía nhà ngoại, bà vẫn quyết tâm gả cho cha cô.
Tình yêu của họ nở hoa rồi sinh ra trái ngọt. Dẫu vậy, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Tới cuối cùng tất cả lại biến thành tấn bi kịch mà có lẽ người ta sẽ nhắc về gia đình họ bằng sự thương cảm. Vài người ác miệng hơn, thậm chí còn chỉ trỏ mắng cô bằng mấy lời khó nghe như kẻ xui xẻo, đồ sao chổi chỉ biết gieo tai họa.
Mộc Miên múc thìa cháo thịt bằm, không biết vị của nó như thế nào mà chỉ thấy mũi cay cay. Vết thương lòng tưởng chừng đã ngủ yên sau nhường ấy năm, nay lần nữa bị xé toạc, rỉ máu. Ký ức xưa cũ tựa chiếc đèn kéo quân, lần lượt đổ về. Rõ ràng đang giữa mùa hạ lại thấy rất lạnh, uất ức trong lòng không biết bày tỏ cùng ai.
"Đừng ngồi trước đầu gió."
"Công tử!" Mộc Miên giật mình ngẩng đầu, chợt nhận ra quanh thân mình ấm áp. Khúc Thừa Dụ lấy áo gấm, khẽ phủ lên đôi vai run rẩy của cô.
"Người tan lớp rồi sao?" Cô hỏi.
"Ừm." Khúc Thừa Dụ đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt còn chút xanh xao của cô. "Tỉnh từ lúc nào? Trong người còn thấy mệt hay đau nhức chỗ nào không?"
"Ta vừa tỉnh thôi. Có điều... hơi đói ạ." Mộc Miên chỉ tay về phía bát cháo còn nghi ngút khói trên bàn.
"Xem ta mang gì về cho nàng này." Khúc Thừa Dụ bật cười, lục lọi tay áo tìm kiếm thứ gì đó.
"Bánh rán sao?!" Nhìn mấy chiếc bánh tròn xoe, lớp vỏ vàng ươm hấp dẫn được gói ghém cẩn thận trong lá chuối tiêu, đôi mắt Mộc Miên lập tức tỏa sáng lấp lánh.
"Vẫn còn ấm đấy."
"Hì hì." Cô nheo mắt cười rạng rỡ, đôi chân đung đưa vẻ đắc ý. Mộc Miên ăn liền một mạch ba cái, đến nỗi khóe miệng dính đầy dầu bóng nhẫy mà chẳng hề hay biết.
"Ăn từ từ thôi, không ai tranh của nàng đâu." Khúc Thừa Dụ dịu giọng, đưa tay định giúp cô gạt đi vụn bánh bên viền môi.
"Hửm... Mà khoan đã! Vừa nãy... công tử mới gọi ta bằng nàng sao?" Mộc Miên bỗng khựng lại, chiếc bánh trên tay cũng suýt rơi khi nhận ra có điều gì đó sai sai.
"Nàng lớn rồi, sắp thành thiếu nữ đến nơi. Ta không thể cứ ngươi ngươi ta ta mãi như trước được." Khúc Thừa Dụ điềm nhiên đáp.
"Công tử! Ta... Ta tự nhiên ta buồn ngủ quá! Ta đi ngủ đây!" Mộc Miên giật bắn người, mặt mũi nóng bừng như lửa đốt. Chẳng đợi y kịp nói thêm câu nào, cô đã vội vã chạy trốn vào trong phòng.
Bàn tay Khúc Thừa Dụ lơ lửng giữa không trung, y khựng lại hồi lâu rồi mới chậm rãi thu tay về. Đêm nay dường như dài hơn mọi khi, ánh trăng lấp ló sau rặng tre già, bầu trời rải rác những chùm sao diệu vợi, tĩnh lặng và sâu thẳm.
"Diên Lan huynh?" Khúc Thừa Dụ sang gian phòng đối diện, cất tiếng gọi.
"Thừa Dụ? Tìm ta có việc gì à?" Dương Diên Lan mở cửa, ngạc nhiên hỏi.
"Có nhã hứng thưởng trà cùng ta không?" Y vừa nói vừa khẽ lắc hộp trà trên tay, nghe tiếng lá khô va vào nhau rào rạo.
"Được quá đi chứ! Đợi chút, để ta đi nhóm bếp đun nước ngay đây." Dương Diên Lan niềm nở đáp lời.
Than cháy đỏ, nước bắt đầu sủi lăn lăn tạo ra làn khói trắng nhàn nhạt, vừa bay lên liền tan. Khúc Thừa Dụ mang theo cả chiếc rương nhỏ đựng trà cụ. Đêm hè chỉ mát hơn ban ngày vài phần, y mặc áo lụa cổ tròn tay chẽn, cúc cài chéo gần vai.
Bộ ấm chén pha trà cũng được chia theo mùa, trời nóng sẽ ưu tiên dùng loại miệng loe thanh mảnh. Lấy một nắm trà nhỏ cho vào ấm rồi chế nước sôi già vào, nhanh tay xoay nhẹ vài lần rồi lận lượt rót ngập chén cho đến khi toàn bộ lượng nước ban đầu đều được đổ đi hết. Lúc này lại đổ thêm nước vào ấm lần nữa.
"Thơm thật đấy!" Dương Diên Lan hít hà hương trà, không tiếc lời tấm tắc.
"Trà sen này là tự tay ta ướp lấy, mong huynh không chê."
"Chà, thật chẳng ngờ Dụ huynh lại đa tài đến nhường này."
"Lan huynh lại khéo trêu ta rồi." Khúc Thừa Dụ mỉm cười khiêm tốn.
"Nhưng ta đoán, huynh ghé sang đây chắc chẳng đơn thuần là để mời ta uống chén trà nhạt thôi đâu nhỉ?" Dương Diên Lan đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào đối phương đầy dò xét.
"Chúng ta dù gì cũng sắp là đồng môn, ấy vậy mà vẫn chưa có dịp hàn huyên để hiểu rõ về nhau." Khúc Thừa Dụ không hề né tránh, điềm nhiên đáp lại cái nhìn sắc sảo kia.
"Dụ huynh nói thật đúng ý ta." Dương Diên Lan nheo mắt, nụ cười trên môi mang theo chút ý vị sâu xa.
"Vậy thì may quá. Đêm nay trăng thanh gió mát, còn gì thú bằng cùng bằng hữu ngồi tán gẫu thưởng nguyệt thế này." Khúc Thừa Dụ vừa nói vừa thong thả châm thêm trà vào chén.
"Huynh lớn lên tại Phong Châu sao?" Y bắt đầu gợi chuyện.
"Đúng vậy."
"Những năm qua huynh sống ở nhà người thân ?" Khúc Thừa Dụ ướm lời.
"Không, ta không cha không mẹ, tứ cố vô thân. Tiên sinh đem ta về nuôi. Nhờ ơn tiên sinh cưu mang dưỡng dục, ta mới có ngày hôm nay." Dương Diên Lan nghiêng chén trà trong tay, ánh mắt vô định.
"Thảo nào huynh lại thuộc lòng từng đường đi nước bước trong phủ. Xem ra, huynh là người hiểu rõ Tiên sinh hơn cả." Khúc Thừa Dụ khéo léo dẫn dắt câu chuyện.
"Cũng không hẳn vậy đâu." Diên Lan lắc đầu.
"Tiên sinh sống rất kín đáo, thích ẩn mình. Cứ cách năm năm người mới mở cửa nhận học trò một lần. Ta chỉ là kẻ may mắn được người thu nhận, cho theo lớp học cùng các huynh mà thôi."
"Huynh đừng nói thế, tiên sinh hẳn hẳn đã nhìn ra căn cơ và tài năng của huynh nên mới phá lệ như vậy." Khúc Thừa Dụ ôn tồn nói.
"Ý huynh là tiềm năng kiểu như vị Lê công tử kia sao?" Dương Diên Lan thoắt cái đã lấy lại vẻ lém lỉnh thường ngày, buông lời chọc ghẹo đầy ẩn ý.
"Tên Lê Nhung đó bản tính kiêu ngạo, lại sẵn thói cậy thế phụ thân làm quan nên chẳng coi ai ra gì." Diên Lan gác khuỷu tay lên đầu gối, dáng vẻ phóng khoáng bất cần.
"Ta cũng chẳng chấp nhặt làm gì, chỉ là cách hành xử của y đôi lúc quá đỗi lỗ mãng." Khúc Thừa Dụ điềm đạm đáp lời.
"Phải rồi, lúc dùng bữa trưa nay y có nhắc đến môn phái Vô Pháp gì đó. Huynh ở đây cũng đã từng nghe qua danh tính bọn chúng rồi sao?" Y khẽ nhấp trà, hỏi thêm.
"Ừm. Tuy Tân Xương cách Đại La vạn dặm xa xôi, nhưng miệng đời vốn mà. Một đồn mười, mười đồn trăm. Tin tức chẳng mấy chốc mà lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm."
"Dân làng rỉ tai nhau rằng lũ Vô Pháp này chuyên nghề cướp bóc, giết người không gớm tay. Thậm chí, người ta còn đồn bọn chúng biết tà thuật, chuyên dùng yêu ngôn hoặc bùa chú để mê hoặc lòng người, lôi kéo dân lành đi theo con đường lầm lạc."
Canh ba, ánh nến vẫn hắt ra từ phòng Khúc Thừa Dụ, y ngồi bên bàn viết gì đó rất chăm chú.
"Kỳ, sáng mai ngươi hãy đem ngọc bội này cùng mật thư đến điền trang của Khúc gia tại Thừa Hóa. Dặn họ sai người thân tín tức tốc chuyển về Khúc phủ."
"Vâng." Kỳ cẩn trọng nhận lấy phong thư, vuốt phẳng rồi cất kỹ vào lớp áo trong ngực.
"Thật chẳng ngờ chuyện về lũ Vô Pháp đã lan rộng và nghiêm trọng đến nhường này." Khúc Thừa Dụ day day thái dương, giọng nói trĩu nặng ưu phiền.
"Từ sau vụ việc của Ngữ Yên, lão gia đã tuyệt đối không cho công tử nhúng tay vào bất kỳ sự vụ nào ở Sở nữa. Người không hay biết tường tận cũng là lẽ thường tình thôi." Kỳ nhìn y, lên tiếng an ủi.
"Ừm." Khúc Thừa Dụ mím môi. Thông tin từ Dương Diên Lan khác xa với thực tế, tin đồn vốn là thứ thật giả lẫn lộn. Nhưng Khúc Nhan đã muốn trừ khử hoàn toàn Vô Pháp.
"Con có thể bẻ gãy một que đũa nhưng không thể bẻ gãy cả bó đũa. Chỉ cần thế lực của bọn chúng đủ lớn, ắt sẽ dấy lên binh biến. Nguy cơ đang ở trước mắt, cần phải diệt trừ chúng ngay từ đầu!"
Khúc Thừa Dụ day day ấn đường, thôi không nhớ lại chuyện cũ nữa. Ngày chưa tỏ, một đêm không ngủ. Dù có cố dỏng tai lên cũng không nghe được tiếng động nào từ phòng bên.
Khúc Thừa Dụ cố xua đi những mảnh ký ức cũ kỹ đang bám lấy tâm trí. Trời chưa kịp tỏ rạng, y đã trải qua một đêm không ngủ. Dẫu có dỏng tai lắng nghe, y cũng chẳng thể bắt gặp một tiếng động nhỏ nào từ gian phòng bên cạnh.
Thuở trước, mẫu thân từng dạy y rằng chuyện tình cầm sắt vốn dĩ phải thuận lòng từ hai phía. Đôi bên cùng có ý, tâm đầu ý hợp thì ắt thành duyên lành; bằng ngược lại, càng cưỡng cầu sẽ càng chỉ nhận lấy đắng cay. Nền móng của một mối lương duyên phải được xây đắp bằng chân thành, thấu hiểu và sự tôn trọng vẹn toàn, tuyệt đối không phải là sự áp đặt hay cưỡng ép.
Y hiểu thấu đạo lý ấy, y trầm ngâm nhìn vào bức vách ngăn cách đôi người. Rõ ràng chỉ cách nhau một gang tay, mà sao lòng y lại thấy xa xôi vạn dặm. Sự né tránh của Mộc Miên đêm qua khiến trái tim y không khỏi hụt hẫng, dâng lên một nỗi lo sợ mơ hồ.
"Nếu nàng chẳng hề có ý với ta, liệu... ta có đánh mất nàng mãi mãi?" Y thầm nhủ.
Bản thân y đã làm rõ thứ cảm xúc trong lòng từ lâu, y thích Mộc Miên. Thích nụ cười xinh đẹp rạng rỡ của nàng, phải lòng sự lương thiện tốt bụng, tính cách hào hiệp ngay thẳng của nàng.
Nhưng nếu như bức màn mỏng manh giữa bọn họ bị xé rách, có hay không, y sẽ đánh mất những điều ở hiện tại.
Sương sớm đọng thành giọt rơi xuống vũng nước tù, cảnh vật cũng vì thế mà lay động. Đinh Thi Cảnh luôn miễn phần vấn an buổi sáng, chuyện học hành hầu hết do Khắc truyền lời. Người chỉ thảng hoặc ghé qua ngồi lại đôi chút rồi rời đi, riêng sáng nay, ngay cả bóng cũng không thấy.
"Các vị công tử đã chờ lâu." Khắc khom mình hành lễ, sau đó khẽ phất tay ra hiệu cho đám người hầu.
Trong khi Khúc Thừa Dụ và những người khác còn đang ngồi ngay ngắn trên chiếu cói, đám gia đinh đã tiến tới, đặt cạnh mỗi người một chiếc tay nải gọn gàng và một ống tre bịt kín hai đầu bằng da thú.
"Thưa, tiên sinh cảm thấy trong người không được khỏe, đã lâm bệnh liệt giường từ đêm qua." Khắc trầm giọng thông báo.
"Tình trạng nghiêm trọng đến thế sao?" Ngô Thiệu Huy vốn sẵn lòng từ tâm, không khỏi sốt ruột hỏi dồn.
"Căn bệnh của người vốn đã đeo đẳng từ nhiều năm nay, dẫu chạy chữa khắp phương xa nhưng vẫn chẳng mấy thuyên giảm. May mắn thay, người vừa cầu được một phương thuốc quý, hiềm nỗi hiện tại lại đang thiếu mất một vị dẫn quan trọng." Khắc chậm rãi đáp lời.
"Lê gia ta vốn chẳng thiếu thuốc quý. Khắc huynh cứ nói tên vị thuốc ấy ra xem, biết đâu ta lại giúp sức được chút đỉnh." Lê Nhung vỗ ngực đôm đốp, vẻ mặt đầy tự tin.
"Chuyện này... e là chưa chắc đâu." Khắc khẽ nở một nụ cười khó đoán.
"Kính nhờ các vị công tử hãy lặn lội một chuyến đến khu rừng rậm phía Tây. Sâu trong rừng có một ngọn thác nhỏ đổ xuống tạo thành hồ nước lạnh, ven bờ có mọc loại thảo dược hiếm thấy tên gọi Hồ vương sứ giả. Đó chính là vị thuốc dẫn mà ta vừa nhắc tới."
"Hồ vương sứ giả sao?" Dương Diên Lan khẽ lẩm bẩm, đôi mày nhíu lại như đang cố lục tìm trong trí nhớ.
"Không biết ý của các công tử thế nào?" Khắc nghiêng người, dò hỏi.
"Bọn ta sẽ cố gắng hết sức." Khúc Thừa Dụ lên tiếng.
"Vậy thì phải khởi hành ngay thôi! Từ Đinh phủ đến được bìa rừng phía Tây cũng mất ngót nghét nửa canh giờ chân chạy đấy." Dương Diên Lan vỗ mạnh vào vai Khúc Thừa Dụ, giục giã.
"Phải đó, chúng ta không nên chậm trễ thêm nữa." Ngô Thiệu Huy cũng gật đầu đầy kiên định.
"Ta cũng cần lưu tâm các vị điều này, Hồ vương sứ giả sẽ héo rũ ngay khi bị nhổ lên. Vì thế, các công tử khi hái phải giữ nguyên bầu đất, đào tận gốc rễ y như lúc cây đang mọc. Sau đó, hãy cẩn thận đặt vào ống tre, tuyệt đối tránh va đập mạnh mới giữ được nguyên vẹn dược tính của nó."
Tranh thủ lúc nắng sớm còn chưa gay gắt, Khúc Thừa Dụ cùng Dương Diên Lan và Ngô Thiệu Huy nhanh chóng rời khỏi Đinh phủ. Thế nhưng, vừa ra tới cổng lớn, họ đã bắt gặp dáng vẻ thong dong, nhàn nhã của Lê Nhung đang lững thững đi phía trước, chẳng chút ra dáng người đang đi tìm thuốc cứu thầy.
"Lê huynh, đường bên này mà!" Dương Diên Lan cao giọng gọi với theo
"À... mọi người cứ đi trước, ta sẽ đuổi theo sau." Lê Nhung thản nhiên gãi tai, rồi nhanh chân leo tót lên chiếc xe ngựa đang chờ sẵn.
"Hừm... Thừa Dụ, Thiệu Huy. Chúng ta mặc kệ hắn, đi thôi." Dương Diên Lan khinh khỉnh nói.
"Công tử! Công tử!"
Khúc Thừa Dụ vừa định cất bước thì nghe tiếng gọi quen thuộc. Y xoay người lại, thấy Mộc Miên đang hớt hải chạy đến, hơi thở còn chưa kịp ổn định.
"Sao thế?" Khúc Thừa Dụ dịu giọng.
"Người chưa từng lội suối băng rừng, rất dễ bị lạc. Hay là... để ta cùng đi với người được không?" Mộc Miên lo lắng đề nghị.
"Không sao đâu, ta tự lo liệu được." Khúc Thừa Dụ trấn an, ánh mắt y mềm mại đi trông thấy.
"Nhưng..."
"Ta sẽ về nhanh thôi."
"Vậy... người cẩn thận nhé." Mộc Miên không tiện nói thêm.
"Ừm." Khúc Thừa Dụ định đưa tay lên theo thói quen, nhưng rồi y chợt khựng lại. Đôi mắt y khẽ rũ xuống, y lặng lẽ nắm chặt bàn tay, giấu nhẹm ra sau lưng.
Mộc Miên đứng đó, mãi nhìn theo đến lúc y khuất dạng. Từng dấu chân y in trên mặt đất, màu nắng trải dài theo bóng dáng người thiếu niên, giống như đang đi về nơi có ánh hào quang, nơi y trở thành vầng thái dương chói lọi, nơi ấy không có chỗ cho Mộc Miên.
Đêm qua cô cứ lăn lộn mãi, cô biết y hụt hẫng đấy, nhưng cô chẳng thể làm gì khác ngoài né tránh. Một người vượt thời không và một người cổ đại. Một người không ai nhớ mặt đặt tên và một nhân vật lẫy lừng. Sẽ chẳng có cơ hội nào cho bọn họ, không phải hiện tại, không phải tương lai, không bao giờ.
"Tỉnh táo lại nào!" Mộc Miên tự nhủ, cô không thể để sự xuất hiện của mình làm xáo trộn dòng chảy lịch sử, càng không thể tổn thương Khúc Thừa Dụ.
"Tô tiểu thư."
"Kiều tiểu thư." Tiếng gọi khẽ của Kiều Ninh Sương bất chợt vang lên, khiến dòng suy nghĩ miên man của Mộc Miên đứt đoạn.
"Ta... ta chẳng phải tiểu thư đài các gì đâu." Kiều Ninh Sương thỏ thẻ đáp.
"Ta cũng vậy thôi." Mộc Miên cười xòa, xua tay đáp lời.
"Vậy... cứ gọi nhau bằng tên nhé?"
"Được." Mộc Miên vui vẻ gật đầu, nhìn qua Kiều Ninh Sương cũng chỉ tầm mười sáu mười bảy.
"Nàng thấy thế nào rồi? Có muốn đi dạo với ta không?"
Mộc Miên vốn đang cuồng chân, liền gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
Đinh phủ xét về độ rộng lớn và bề thế thì không thể sánh bằng Khúc phủ, kiến trúc nơi đây thiên về sự giản đơn, mộc mạc. Thế nhưng, điểm đặc sắc nhất lại nằm ở những khoảng vườn rợp bóng xanh mướt, hoa lá cỏ cây đua nhau khoe sắc khiến Mộc Miên không khỏi trầm trồ, xuýt xoa mãi không thôi.
"Đinh phủ yên tĩnh quá."
"Tiên sinh không thích ồn ào, nàng mới đến chắc sẽ thấy không quen." Kiều Ninh Sương đáp.
"Ninh Sương vào phủ lâu chưa?" Mộc Miên tò mò hỏi.
"Ta nhập phủ năm mười tuổi đến giờ đã được gần sáu năm rồi."
Hai người tản bộ quay lại khoảng sân nơi Mộc Miên từng chạm mặt Đinh Thi Cảnh. Gốc cổ thụ giữa sân vẫn trổ hoa đỏ rực, lộng lẫy cả một góc trời. Mộc Miên vô thức dừng bước, đứng lặng ngắm nhìn hồi lâu.
"Cây hoa gạo này đã trải qua mấy trận bão to, thế mà không hề bị hư hại chút nào." Kiều Ninh Sương khẽ cảm thán.
Mộc Miên không đáp, lồng ngực bồi hồi, cô khẽ trút một hơi thở dài kín đáo.
"Sau này nếu nàng thấy buồn chán thì cứ đến chỗ này." Kiều Ninh Sương đưa Mộc Miên đến gian phòng lớn.
"Tiên sinh có lời, phàm là người trong phủ đều có thể tự do ra, chỉ giữ trật tự và thu dọn ngăn nắp trước khi rời đi là được."
Kiều Ninh Sương khẽ đẩy cửa, kéo Mộc Miên vào bên trong. Hiện ra trước mắt cô là những dãy kệ gỗ san sát, nối đuôi nhau tầng tầng lớp lớp, hệt như những thư viện khổng lồ mà kiếp trước Mộc Miên chỉ thấy qua màn ảnh nhỏ.
"Trời đất ơi... sao mà nhiều sách đến thế này! Còn đồ sộ hơn cả thư phòng của công tử nhà ta nữa." Mộc Miên thốt lên đầy kinh ngạc.
Nhớ lại dạo trước, cô toàn phải lén lút đọc trộm đống sách của Khúc Thừa Dụ, ấy thế mà chưa kịp đọc hết thì đã phải tất tả khăn gói đến Phong Châu. Nay bỗng dưng bắt gặp "kho báu" này, trong lòng cô trào dâng một nỗi phấn khích khó tả.
"Giờ ta phải xuống bếp chuẩn bị cơm trưa cho tiên sinh rồi. Lát nữa ta sẽ quay lại tìm nàng, nàng cứ thong thả mà tham quan nơi này nhé."
"Ừm, đa tạ nàng nhiều nhé."
Mộc Miên nhìn theo bóng dáng Ninh Sương rời đi, thâm tâm vẫn chưa thôi bàng hoàng. Trên đời này, sao lại có thể có hai người giống nhau đến từng chân tơ kẽ tóc như thế cơ chứ?
Tạm thời gác lại mớ suy nghĩ rối nùi trong đầu, Mộc Miên bắt đầu hành trình khám phá của mình. Cô lách mình trong khoảng trống chật hẹp, cuối cùng cũng chọn được quyển vừa ý. Có một tật xấu từ đời trước đến đời này cô vẫn không sửa được, Mộc Miên luôn ngửi sách trước khi đọc. Cô hít vào thật sâu rồi hài lòng thở ra, trang sách mở ra những chuyến hành trình vô tận dưới góc nhìn vô cùng cởi mở và mới lạ.
Giống như cô đang ở đó, chứng kiến đàn chim di trú xuyên qua những đám mây phồng rộp, nhìn ngắm đại dương bao la và từng cơn sóng xô vào bờ trắng xóa, nghe được bài hát cùng tiếng sáo văng vẳng nơi rừng núi.
"Cuốn đó tên Du An Ký, nội dung khá thú vị." Đinh Thi Cảnh thình lình xuất hiện.
"Tiên sinh!" Mộc Miên cảm giác tim mình sắp sửa thòng xuống mắt cá chân rồi.
Hết Chương 21
Chú thích:
1. Thuyết định mệnh có đặc điểm chung là quan niệm triết học cho rằng quá trình thế giới, kể cả đời sống con người đều được quy định từ trước bởi một ý chí tối cao, bởi số kiếp, số phận. Con người dù muốn hay không cũng không thể tránh được.
2. Canh 3: từ 23 giờ đến 1 giờ sáng.