Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mộng Hoan

Chương 8: Chiếc khăn tay

Chương 8: Chiếc khăn tay

Lúc bọn họ về đến Khúc phủ thì trời đã nhá nhem tối, gió lạnh thổi tạt qua mấy tàu lá chuối, phát ra những âm thanh sột soạt, mặt trăng cũng ẩn mình sau rặng tre già. Bên trong phủ, đuốc lá tẩm dầu được đốt lên sáng rực, gia đinh đứng canh gác ở khắp các cửa lớn nhỏ. Bầu không khí đặc quánh, căng thẳng đến nghẹt thở.

"Công tử! Người về rồi!" Quản gia nhìn thấy đám người Khúc Thừa Dụ liền hớt hải chạy sầm sập đến đón.

Khúc Thừa Dụ lướt mắt qua các gian phòng, điềm tĩnh hỏi: "Cha đã về hay chưa?"

"Bẩm, lão gia vẫn chưa về. Nhưng người cho lính về truyền lời, bảo công tử đợi ạ."

"Được, ta biết rồi. Đêm nay cho người luân phiên canh phòng, không được để bất kỳ ai ra vào khi chưa có lệnh." Khúc Thừa Dụ phân phó rồi rời đi.

Khúc Nhan thường hồi phủ rất muộn, cũng ít khi đặt chân sang khu gian phòng phía Đông của con trai, mà hầu như chỉ ở lại trong nhà chính giải quyết công sự. Bản thân Khúc Thừa Dụ cũng vậy, trừ phi có việc hệ trọng được người truyền gọi, bằng không y rất hiếm khi chủ động tìm gặp cha.

Mộc Miên biết phận mình, cô không tiếp tục bước theo sau y nữa. Nhân lúc hỗn loạn, cô khéo léo lẩn tránh vào bóng tối rồi rẽ sang một lối đi khác hướng về phía nhà bếp.

"Quá giờ ăn tối, cũng không biết có còn gì để ăn không nữa." Mộc Miên xoa xoa cái bụng đang đánh trống của mình, thở dài thườn thượt.

"Miên!" Một tiếng gọi nhỏ lanh lảnh bất ngờ vang lên.

"Chị Ý!" Mộc Miên nghe thấy liền dừng bước.

Ý tiến lên trách khéo: "Hôm nay em đi đâu thế? Chị tìm em suốt cả buổi chiều mà chẳng thấy bóng dáng đâu."

"Công tử muốn dạo chợ ven sông nên sai em theo hầu ạ." Mộc Miên thành thật đáp. 

"Cái gì?! Chợ ven sông sao?!" Ý nghe xong thì sửng sốt giật mạnh tay Mộc Miên, giọng lạc hẳn đi: "Là xảy ra chạy loạn đúng không?! Thế công tử có bị làm sao không?!" 

Cô khẽ chau mày, rít lên thật khẽ: "Em... thấy công tử cũng không có sao đâu ạ. Nhưng sao Ý lại biết chuyện nhanh thế?" 

"Chuyện tày trời như thế sao mà không biết chứ!" Mặt Ý đỏ bừng vì chột dạ, cuống quyết buông tay, "Thôi, chị phải về phòng trước đây!"

Mặt nước phản chiếu bóng trăng nhạt, Mộc Miên múc một gáo dội lên cánh tay, vết thương đã khô lại, nước hòa lẫn với máu và cát bụi chảy xuống đen ngòm, đau rát. Cô mím môi, nghĩ thầm lát nữa phải đi tìm mấy cây thuốc dại đắp vào, chứ nhức thế này thì ngủ không ngon. 

Sau khi vệ sinh vết thương xong xuôi, Mộc Miên bèn tót vào bếp, nhưng mọi thứ đều trống trơn, có vẻ mọi người đều đã cơm nước xong xuôi, cô thở dài, cũng may còn mấy cái bánh giầy lót dạ. 

Phía sau hậu viện được chia thành hai dãy phòng tập thể, vốn là nơi nghỉ ngơi của kẻ ăn người ở trong phủ. Gia đinh ở một bên, nô tì ở một phía. Mộc Miên trở về buồng, toan lấy bộ đồ sạch để đi tắm rửa. Đương lúc lục lọi rương hòm, chiếc khăn lụa hôm nọ bỗng trượt khỏi nếp vải, rơi xuống đất mà cô chẳng hề hay biết.

"Cái này... chẳng phải đồ của công tử sao? Sao nó lại nằm ở chỗ em?" Ý từ đâu thình lình xuất hiện, cúi xuống nhặt chiếc khăn lụa lên, mắt mở to kinh ngạc.

"À..." Mộc Miên nhớ lại vụ án hồ sen đêm Trung Thu ấy, nhất thời không biết phải nói sao mới hợp lý, chuyện đó quá dài dòng.

"Tuy bị lấm lem màu vàng nhưng góc khăn thêu hình hoa sen, chắc chắn là của công tử rồi!" Ý la lớn.

"Suỵt! Chị khẽ thôi!" Mộc Miên vội vàng vơ lấy chiếc khăn, miệng nhanh nhảu chữa cháy: "Số là chiếc khăn này bị vấy bẩn không giặt sạch được nên công tử định vứt đi. Em thấy chất lụa còn tốt quá, bỏ thì phí của trời nên mới bạo gan mở lời xin người về làm dẻ lau tay đấy ạ!"

"Công tử tự tay cho em sao?" Ý hỏi vặn lại, gương mặt sa sầm, chẳng mấy vui vẻ.

Mộc Miên cũng không còn đủ hơi sức để tiếp tục giải thích, cười xòa nói: "Dạ, nếu Ý thích thì cứ lấy đi."

"Hừ, ai thèm mà cho với nhường!" Ý bỗng nổi đóa, ném trả chiếc khăn về phía Mộc Miên rồi dùng dằng quay gót bỏ về chỗ nằm, bỏ mặc cô đứng ngẩn ngơ.

Giờ Hợi sắp trôi qua nhưng phòng Khúc Thừa Dụ vẫn còn sáng đèn. Vầng sáng le lói từ đĩa đèn treo rơi trên gương mặt nghiêm nghị của y. Ngón tay lật sách, trạng thái an tĩnh, giống như những chuyện chiều nay chỉ là gió thoảng mây bay.

"Công tử, đã khuya lắm rồi. Hay người nghỉ ngơi trước, nếu lão gia về thì để ta đến bẩm chuyện." Kỳ đứng sau lưng Khúc Thừa Dụ, lên tiếng khuyên nhủ.

"Ta chưa mệt. Cha có việc gặp ta thì người chắc chắn sẽ trở về." Khúc Thừa Dụ nhấp thêm vài ngụm trà rồi đáp.

Kỳ bỗng quỳ xuống, chắp hai tay lại, "Để lạc mất công tử... xin người cứ trách phạt!"

"Đứng dậy đi." Khúc Thừa Dụ dịu giọng, hai mắt đăm chiêu, "Chuyện ngoài ý muốn, không phải lỗi của ngươi." 

"Nhưng nếu ta luôn theo sát bên người, có lẽ người đã không gặp nguy hiểm." Kỳ hối lỗi, cúi đầu thật sâu.

Tiếng thở dài của y rất khẽ, "Ta đã vô sự rồi, ngươi đâu cần tự trách. Về phòng đi, không cần ở đây hầu ta nữa."

"Nhưng mà..." Kỳ còn định nói tiếp, nhưng Khúc Thừa Dụ đã ngắt lời, "Lui đi." 

Trong gian phòng tĩnh mịch chỉ còn tiếng nến tí tách, Khúc Thừa Dụ chậm rãi rút từ tay áo ra con phỗng ông rùa đã mẻ một góc, thầm cười khổ, món đồ chơi này quả thực không chắc chắn như lời lão già nọ rêu rao.

Ánh lửa vàng vọt soi rõ từng đường nét sứt sẹo trên thân rùa, cũng giống như hình ảnh Mộc Miên khơi gợi trong y bao suy tưởng. Thân hình bé tẹo ấy sao lại chứa đựng khí phách hiên ngang đến vậy? 

"Bẩm công tử, lão gia đã hồi phủ rồi ạ." Tiếng gia đinh từ ngoài cửa cung kính nói vọng vào.

Khúc Thừa Dụ đặt nó xuống, đứng dậy vuốt lại nếp áo cho thật chỉnh tề rồi nhanh chóng sải bước về phía nhà chính. Bên trong đại sảnh rộng lớn, Khúc Nhan đang ngồi thâm trầm bên bàn gỗ. Ấn đường ông nhíu chặt, hằn sâu ba vệt nhăn sâu hoắm.

"Thưa cha." Khúc Thừa Dụ bước vào, đan tay vái lạy.

"Hôm nay, đoàn quan sai thu thuế đã gặp phải cướp." Khúc Nhan cất giọng, thanh âm trầm đục đầy sức nặng.

"Ngoại tộc đô hộ bóc lột tàn bạo, đánh thuế tô dịch quá mức nặng nề, khiến lòng dân oán thán bất mãn. Việc họ liều mạng đứng lên phản kháng cũng là điều dễ hiểu thôi ạ." Khúc Thừa Dụ bình tĩnh đáp lời.

Khúc Nhanh vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng trong lời nói đã ngầm mang theo ý cảnh cáo: "Có những chuyện chỉ nên giữ kín trong lòng chứ không nên nói ra thành lời."

Khúc Thừa Dụ dứt khoát quỳ sụp xuống sàn, thế nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, ánh mắt kiên định: "Thưa cha, con chỉ nói lên sự thật mà thôi. Con dân nước Nam lầm than, mồ hôi nước mắt làm ra lại chẳng phải của mình. Nông dân bị cướp đoạt sạch ruộng đất, kẻ phải tha hương cầu thực, kẻ chịu kiếp tôi tớ, khốn khổ túng quẫn trăm bề. Con tin rằng cha cũng đã thấu suốt nỗi cơ cực này của bọn họ."

"Hiện tại vẫn chưa phải thời cơ thích hợp." Khúc Nhan nâng chén nhấp một ngụm trà nguội, thản nhiên thu lại ánh mắt dồn ép, giọng điệu dịu đi đôi chút. 

Ông đặt mạnh chén trà xuống khay, "Đám người cướp thuế kia hành động cực kỳ bài bản, lớp lang, chứng tỏ mọi sự đã được lên kế hoạch từ trước. Ngày mai con hãy đích thân đi điều tra xem sao. Nếu cần thêm nhân thủ hay quyền hành, cứ việc báo với ta một tiếng."

"Vâng." Khúc Thừa Dụ cúi đầu lĩnh mệnh.

Sáng hôm sau, Khúc Thừa Dụ đã rời phủ từ tờ mờ sớm. Do chuyến "vi hành" hôm qua mà một mớ công việc của Mộc Miên bị dồn lại cả mớ. Cô tất tả chạy ngược xuôi từ sáng đến trưa vẫn chưa ngơi tay.

"Bày vẽ quá chừng!" Mộc Miên vừa hì hục cúi người lau dọn sàn gạch vừa tức tối lầm bầm mắng thầm trong họng. Cô thu dọn chậu nước, vứt chiếc khăn lau sang một bên rồi đứng phắt dậy để đi đổ nước bẩn.

"Chị Ý!" Trên đường Mộc Miên bắt gặp Ý, cô liền reo lên. 

"Sao vậy?" Ý dừng chân, quay lại hỏi.

Mộc Miên nghiêng đầu, "Không có gì ạ, chị Ý đang đi đâu thế?"

Ý lạnh nhạt: "Chị ra vườn bẻ mấy nải chuối xanh."

"Ôi may quá, em cũng đang tính ra vườn đây."

Ý chẳng buồn đáp lời, chỉ lặng lẽ xốc lại chiếc thúng tre đội trên đầu rồi dứt khoát rảo bước.

Dường như đấu tranh tâm lý dữ dội lắm, Ý mới dằn lòng cất tiếng hỏi, cố làm ra vẻ bâng quơ: "Hôm qua... em đi theo công tử ra phố chợ có vui không?"

"Cũng chẳng có gì đâu, em đi theo xách đồ cho người thôi." Mộc Miên tinh ý đáp ngay.

"Thế... công tử không nói gì thêm với em sao?" Ý nương liếc mắt, giọng điệu thăm dò.

Mộc Miên gãi đầu, "Công tử cao sang quyền quý, người thì có gì chuyện để nói với em chứ."

"Cũng đúng." Nghe đến câu trả lời bộc trực này, nét mặt Ý bỗng giãn ra hoàn toàn, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.

"Dạ phải đó." Mộc Miên ngoan ngoãn gật gù phụ họa, nhưng trong lòng thì đã cười thầm, biết tỏng là con bé này đang ghen đây mà.

"Mà khi nãy em bảo ra vườn sau làm gì thế?" Ý nương lấy lại vẻ vui tươi, tò mò hỏi.

"Dạ, bình hoa sen trong thư phòng của công tử héo úa hết rồi. Em ra đầm sen phía sau hái mấy bông mới về thay."

Ý lập tức đổi giọng đon đả: "Thế để chị đi cùng em luôn cho vui nhé!"

"Dạ, được thế thì còn gì bằng." Mộc Miên cong tít mắt cười lém lỉnh.

Trên không trung bỗng phát ra tiếng đập cánh phành phạch dồn dập. Mộc Miên ngẩng đầu ngó lên, chỉ thấy một con quạ đen đang chao lượn trên bầu trời thâm u. Tiếng kêu "quạ... quạ..." đầy ma mị của nó khiến người ta bất giác lạnh cả sống lưng.

"Sao tự nhiên lại có quạ bay đến thế này, nghe ghê quá đi mất." Ý nhíu mày nhăn mặt.

"Dạ phải, không biết từ đâu xui xẻo bay tới nữa. Chúng ta đi nhanh thôi." Mộc Miên nói rồi chủ động kéo tay Ý bước nhanh về hướng ao sen.

Bầu trời ngày hôm ấy âm u xám xịt, chẳng đón nổi một chút ánh nắng nào. Đầm sen sau vườn đã tàn dần theo mùa, nay chỉ còn lác đác vài đóa hoa mỏng manh chực nở giữa làn nước lạnh.

"Kìa, bẻ bông bên phải ấy!" Ý đứng trên bờ chỉ trỏ.

"Đúng bông này chưa ạ?" Mộc Miên ngồi bên bờ ao, nhoài hẳn nửa người về phía trước, tay cố rướn ra xa.

"Không phải cái đấy! Cái đó héo rồi! Cái bông bên cạnh cơ!"

Mộc Miên gắng gượng duỗi tay hết cỡ. Lực căng đột ngột khiến vết thương rách da chỉ vừa mới kết mài lại rách toác ra, rơm rớm máu, cô vội vàng kéo sụp tay áo dài xuống che giấu.

"Em có làm được không thế hả?!" Ý khoanh tay, có chút sốt ruột.

"Em đang cố đây mà." Mộc Miên mím môi chịu đau, nửa ngồi nửa quỳ trên nền đất ẩm ướt sát mép nước.

"Sắp tới rồi, thêm tí nữa!" Ý liên tục thúc dục.

Mộc Miên cắn chặt răng, lại rướn trọng tâm về phía trước thêm chút. Không ngờ nền đất trơn trượt khiến cả người cô mất thăng bằng, lao thẳng xuống ao nước sâu. Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, cẳng tay cô đột ngột bị một lực mạnh tóm chặt lấy, xách ngược lên hệt như con mèo nhỏ bị túm gáy.

"Đang làm cái trò gì ở đây vậy." Giọng nói lạnh băng của Kỳ bất ngờ vang lên ngay sau lưng Mộc Miên.

Ý giật mình đánh thót, vội vàng thu mình đứng khép nép.

"Đang... đang hái sen" Mộc Miên ngập ngừng.

Thái độ của Kỳ vẫn không thay đổi, "Công tử gọi ngươi, mau tới hầu đi."

"Tìm ta? Sao lại tìm ta vậy?" Đôi mắt Mộc Miên mở to đầy kinh ngạc.

"Đừng có hỏi nhiều, người đang chờ đấy." Kỳ sắp sửa mất hết kiên nhẫn. 

"À... được, ta biết rồi" Mộc Miên vội thu dọn mớ hoa sen vừa hái.

Lúc này Ý bỗng dưng tiến lên, tranh thủ lên tiếng chen vào: "Mộc Miên tính tình bộp chộp, chắc không hiểu ý công tử, em theo xem có giúp gì được không nhé ạ." 

"Lo làm việc của mình đi." Kỳ chẳng buồn ban phát một cái liếc mắt. 

Lúc Mộc Miên tới trước thư phòng của Khúc Thừa Dụ thì cũng đã gần đến giờ Ngọ. Cô ngó qua khe cửa, thấy y đang ngồi ngay ngắn bên bàn gỗ ghi chép gì đó, dáng vẻ vô cùng tập trung.

"Bẩm công tử, người gọi con ạ?" Mộc Miên rụt rè cất giọng nhỏ nhẹ.

"Vào đây." Khúc Thừa Dụ đặt bút xuống nghiên, ngước mắt nhìn lên.

"Vâng." Mộc Miên chậm rãi vén rèm bước vào bên trong gian phòng tĩnh mịch.

Khúc Thừa Dụ chỉ tay về phía chiếc ghế đẩu đặt ngay sát bên cạnh y: "Ngươi qua chỗ này ngồi xuống đi." 

"Dạ?!" Mộc Miên hướng mắt về cái ghế đẩu kế bên Khúc Thừa Dụ, ngơ ngác.

"Qua đây, ngồi xuống." Thấy cô đứng trân trân ra đó, Khúc Thừa Dụ cũng không hề tỏ ra sốt ruột, y chỉ ôn tồn lặp lại lời phân phó một lần nữa.

Mộc Miên lúng túng lùi lại phía sau mấy bước: "Bẩm con không dám, công tử có chuyện gì cần sai bảo con cứ nói, con xin nghe."

"Ta đang sai bảo ngươi đấy. Mau qua đây."

Mộc Miên hít sâu một hơi để trấn tĩnh, chậm chạp bước tới cho đến khi đứng đúng vị trí mà Khúc Thừa Dụ đã chỉ định.

"Ngồi xuống đi." Khúc Thừa Dụ ra lệnh, ngữ điệu ôn tồn nhưng không cho phép cự tuyệt, "Vén tay áo lên."

Mộc Miên đành cắn môi, đành dè dặt ngồi ghé xuống mép ghế, trong lòng rối bời như tơ vò, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể cúi đầu, ngoan ngoãn thuận theo lời y. 

"Cũng khá nghiêm trọng đấy." Khúc Thừa Dụ vừa nhìn thấy mảng da thịt đỏ bầm thì liền nhíu mày.

"Bẩm con không sao, con thật sự không sao đâu ạ, cũng chẳng đau đớn gì cho cam." Mộc Miên cười gượng gạo đáp lời.

"Thật không hiểu sao ngươi còn cười được." Khúc Thừa Dụ tặc lưỡi, đưa tay cầm lấy một lọ sứ nhỏ đặt trên góc bàn. Y cẩn thận mở nắp, khẽ dặn: "Sẽ hơi buốt đấy, cố chịu chút nhé."

Hiểu ra ý định của Khúc Thừa Dụ, Mộc Miên giật thót, lắp bắp nói: "Bẩm công tử! Để con... để tự con làm được rồi ạ!"

"Dù sao ngươi bị thương cũng là vì ta." Khúc Thừa Dụ kiên quyết giữ lấy cẳng tay cô.

"Bẩm chuyện này có xá gì đâu ạ, công tử cứ để tự con." Mộc Miên đưa tay muốn chộp lấy lọ thuốc nhưng Khúc Thừa Dụ lại nhanh hơn một bước giấu nó ra sau lưng.

Y nhìn cô, bất đắc dĩ lắc đầu: "Đúng như lời Kỳ, ngươi nói nhiều thật đấy."

"Dạ bẩm, con..."

"Nếu ngươi chịu ngồi yên thì nãy giờ đã xong rồi." Khúc Thừa Dụ dửng dưng ngắt lời.

Mộc Miên đột nhiên thấy hơi túng quẫn, chẳng biết phải đối đáp thế nào, cuối cùng đành trở về vị trí cũ. Chất lỏng nâu đậm ấy mang theo mùi thảo dược nồng nặc, vừa nhìn đã biết là thứ đồ đắt tiền.

"Tại sao ngươi lại cứu ta?" Khúc Thừa Dụ vừa giúp Mộc Miên bôi thuốc vừa hỏi.

"Bẩm... cha dạy con thấy người gặp cảnh hoạn nạn thì nên ra tay cứu giúp ạ." Mộc Miên đáp, lần này cô nói thật, không một chút vờ vịt tinh quái, cũng chẳng nửa lời dối lừa.

Khúc Thừa Dụ khẽ ngước mắt: "Thế cha ngươi không dạy phải bảo vệ bản thân à?"

"Bẩm công tử, có dạy ạ. Nhưng có lúc không kịp để tính toán nhiều như thế, cứu người trên hết."

"Xem ra ông ấy cũng là một người tốt."

Mộc Miên không đáp, không phải vì Khúc Thừa Dụ nói sai mà vì cô không chắc mình đang nói về ai. Cả người cha đời trước và đời này của cô đều là những người lương thiện, có điều người quá tốt thì lại thường không có được một kết cục có hậu. 

Ở đời vốn tồn tại nhiều thứ ngang trái như thế đấy. Cô chớp chớp mi mắt, cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân, vô tình va phải trang giấy đang viết dở, nó được viết bằng chữ Hán và tất nhiên Mộc Miên có thể đọc hiểu hoàn toàn.

Giờ Thân, ngày mười tám tháng tám, phố chợ ven sông Tô Lịch, thành Đại La xảy ra chạy loạn. Bắt đầu từ việc thuế gạo bị cướp. Binh lính truy đuổi kẻ trộm trên đường, hai bên giao chiến, binh sĩ thiệt mạng có ba người. Tuy nhiên đã bắt được một tên trong số đó. Sau khi tra khảo, hắn đã khai nhận bản thân là người của một môn phái có tên Vô Pháp nhưng do dùng hình quá nặng nên đã chết. Hiện chưa điều tra được thêm gì khác.

Trong lòng Mộc Miên hoảng hốt, hai chữ kia quá rõ ràng, khiến đầu cô có chút choáng váng. Mộc Hạ trước giờ hành sự luôn rất cẩn thận kín kẽ, người của Vô Pháp lại nhất mực trung thành, sao có thể làm ra việc lỗ mãng như vậy, lại còn vào ban ngày. Chủ ý của ai? Và còn... người đã chết kia, người đó... Nghĩ tới đây trái tim cô thắt lại, chân mày nhíu chặt, lồng ngực phập phồng.

"Đau lắm sao?" Khúc Thừa Dụ thấy vậy liền dịu giọng hỏi han.

Mộc Miên hơi giật mình, lắc đầu: "Dạ không, không có ạ."

"Xong rồi." Khúc Thừa Dụ buông tay cô ra, cẩn thận đậy nắp lọ.

"Đội ơn công tử. Con xin lui ạ." Mộc Miên như trút được gánh nặng, vội vàng đứng dậy vái chào. 

"Ừ... Được rồi, ngươi lui xuống... Nhưng mà ta còn..." Khúc Thừa Dụ ngập ngừng một lúc, thế nhưng, đến khi y vừa lấy được con phỗng đất giấu dưới ngăn bàn ra, thì bóng dáng mảnh mai của Mộc Miên đã khuất sau rèm cửa từ bao giờ.

Y nhìn món đồ chơi nhỏ bé trong lòng bàn tay, khẽ khàng nói: "Còn chưa đưa cho ngươi cái này." 

Trời đã về khuya, tiếng quạ vẫn còn kêu văng vẳng trong bóng đêm. Mộc Miên lẻn ra ngoài, theo chân tường đi về phía tây của Khúc Phủ, nơi đó được bao phủ bởi hàng bàng rậm rạp, cô trèo lên cây, đưa hai tay lên gần miệng.

"Quạ... quạ..."

Chẳng bao lâu con quạ đáp xuống cành cây nơi Mộc Miên đang ngồi, hai mắt nó phản chiếu ánh sáng từ mặt trăng, lập lòe sắc xanh lá.

"Nhìn cái gì, không mau đưa đây." Mộc Miên ngoắc ngoắc.

Con quạ nhích nhích về phía cô. Mộc Miên chờ không nổi mà tóm lấy nó, lật ngang lật dọc.

"Quạ... quạ!!" Nó giãy đành đạch phản kháng.

"Im lặng!" Mộc Miên nạt.

Dưới chân nó có cuộn giấy nhỏ bằng ngón út, Mộc Miên vội chụp lấy rồi mở ra. Nét chữ của Mộc Hạ, ông ấy không sao, ông ấy chưa chết. Cô thở phào nhẹ nhõm, ý nghĩ phải sống lại một lần nữa nhưng cảm xúc đó khiến cô thấy vô cùng sợ hãi. Mộc Miên lấy trong ngực áo ra con dao găm, nắm chặt trong tay run lên nhè nhẹ.

Họ Khúc gốc ở Hồng Châu, khởi tổ là Khúc Hoàn, từng giữ chức Tiết độ sứ. Khúc Nhan thành hôn tại đất tổ sau đó chuyển về Giao Châu nhận chức Hào trưởng, phu thê tương kính nhưng phu nhân mắc bệnh lạ, đột ngột qua đời. Ma chay xơ xài, ít người thăm viếng.

Mảnh giấy nhỏ chỉ vỏn vẹn có bấy nhiêu, Mộc Miên ngả lưng dựa vào thân cây.

"Nhức đầu thật." Cô thở dài, lấy mật thư mình viết cột lại vào chân nó.

"Quạ...!" Con quạ mổ mổ lên đùi Mộc Miên.

Mộc Miên xua tay, bặm môi quát: "Đau đấy!"

"Quạ!" Nó chẳng hề sợ hãi mà lại tiếp tục mổ.

"Được rồi, tao chỉ có bằng đây thôi." Mộc Miên hết chịu nổi, moi trong tay áo ra nắm lạc nhỏ.

"Dạo này mày béo tốt quá Chích." Cô tranh thủ xoa xoa đầu nó, Chích được cha cô nuôi từ bé, rất khôn nên ông giữ bên cạnh để làm "chim nghiệp vụ" chuyên vận chuyển tin tức nhưng cái nết nó khá khó ở, tính khí thất thường.

"Đem nấu canh chắc ngon lắm!"

Chích nghe xong liền ngẩng đầu, nó quay mông xòe cánh bay mất. Mộc Miên ở đằng sau ôm bụng cười không thành tiếng. 

Qua một lúc sau, cô gối đầu lên tay nhìn xa xăm, bà Phù Dung bệnh lạ sao, không phải là trúng gió à? Chuyện về mẹ của Khúc Thừa Dụ rất mơ hồ, tạm thời không thể kết luận được gì. Vụ sổ sách trong thư phòng y, cô cũng có lén xem lại mấy lần, việc làm ăn của Khúc gia rất minh bạch ngay thẳng, khả năng là gian thương hầu như bằng không. 

Ngược lại sự cố hôm qua lại làm dấy lên một mối nghi ngờ khác, Khúc phủ đối với chuyện này khẩn trương quá mức, rõ ràng đang đề phòng. Mà quan trọng hơn cả, Vô Pháp đã bị lộ, cha và mọi người sẽ gặp nguy hiểm.

Hết Chương 8

Chú thích:

1. Giờ Hợi từ 09 giờ tối tới 11 giờ đêm.

2. Khúc Hoàn - người từng giữ chức Tiết độ sứ tại Giao Châu, chưa rõ tiểu sử, hành trạng. Điều đáng chú ý là trong các bộ chính sử Việt Nam cũng không thấy ghi chép (Xem thêm Nguyễn Hữu Tâm, 2009: 834-839). Tuy vậy, cuốn sách Tư liệu lịch sử họ Khúc Việt Nam lại cho rằng "Năm Bính Thân sau Công nguyên, niên hiệu Chí Đức, cụ [Khúc Hoàn], được vua Đường cử sang Giao Châu làm Kinh lược sứ (sách ta chép là Khúc Lãm)" (Hội đồng gia tộc họ Khúc Việt Nam, Khúc Thừa Đại 2015: 28), đồng thời khẳng định "Như vậy, họ Khúc có mặt ở Việt Nam từ năm 756 và cụ Khúc Hoàn là Khởi tổ của họ Khúc Việt Nam. Dinh Hồng Châu, gần Luy Lâu, sau là Thượng Hồng chính là quê hương đầu tiên của Họ Khúc Việt Nam" (Hội đồng gia tộc họ Khúc Việt Nam, Khúc Thừa Đại, 2015: 28).

3. Tiết độ sứ ban đầu là chức võ quan cai quản quân sự một phiên trấn có nguồn gốc vào thời nhà Đường, Trung Quốc khoảng năm 710-711 nhằm đối phó với các mối đe dọa từ bên ngoài. Dần dần theo dòng thời gian, Tiết độ sứ kiêm quản hành chính, tài chính địa phương và cuối cùng trở thành lãnh chúa cha truyền con nối. Năm 866, theo thỉnh cầu của Cao Biền, Đường Ý Tông thăng An Nam đô hộ phủ thành Tĩnh Hải quân ("quân" là đơn vị hành chính nội thuộc được xem trọng hơn đô hộ phủ, có thể bổ nhiệm Tiết độ sứ, mỗi quân gồm vài châu cho đến hơn mười châu) và Cao Biền được bổ nhiệm làm Tiết độ sứ đầu tiên.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px