Chương 13: Mẹ góa con côi
Chương 13: Mẹ góa con côi
À ơi, hoa bay lên trời. Cây chi ở lại?
À ơi, hoa cải lên trời. Rau răm ở lại... rau răm ở lại... chịu đời đắng cay.
Thường nói người có nét chữ đoan chính thì tính tình cũng ngay thẳng chính trực. Khúc Thừa Dụ bắt đầu học chữ từ năm lên ba, mỗi ngày đều đặn luyện viết hai canh giờ, cổ tay căng cứng mới chịu nghỉ ngơi. Y gác bút, con ngươi đen láy như mặt hồ trong đêm tối, tĩnh lặng đến mức khiến người ta không dám lại gần. Dòng suy nghĩ miên man cứ quấn quanh tâm trí y suốt mấy ngày qua, giọng hát đêm ấy quá đỗi dịu dàng.
"Công tử, trà pha xong rồi ạ." Mộc Miên khẽ gọi.
Khúc Thừa Dụ thờ ơ phất tay, "Để đó đi."
"Vâng." Cô cúi đầu đặt khay trà lên bàn rồi lui ra ngoài.
Y đột ngột gọi giật lại, "Chờ đã."
"Công tử có gì cần sai bảo ạ?"
Khúc Thừa Dụ đưa mắt nhìn Mộc Miên, cánh môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng đến cuối cùng lại chẳng buông một lời nào, chỉ khẽ thở dài. Cái nhìn ấy và hơi thở ấy, khiến căn phòng bỗng chốc bao trùm bởi một nỗi u hoài tĩnh lặng.
"Mấy ngày qua Kỳ làm việc vất vả. Tới nhà bếp dặn dò nấu ít đồ ngon tẩm bổ cho y."
Cô cúi đầu, suốt buổi không ngẩng lên lần nào, "Vâng ạ."
Đợi Mộc Miên rời đi được lúc lâu, Khúc Thừa Dụ mới chậm rãi ngồi xuống, tách trà vẫn còn âm ấm, vừa đủ nhiệt độ để uống.
"Trà tim sen à." Tuy cô đến hầu hạ chưa lâu nhưng đã ghi nhớ hết thảy thói quen sở thích của y, làm việc lại nhanh nhẹn tháo vát.
Sau lưng Khúc Thừa Dụ đặt một cái kệ sách lớn, dựng sát tường, bày trí rất nhiều vật dụng. Bên góc có chiếc rương gỗ tinh xảo, then cài bằng đồng mạ vàng. Y cuốn trang giấy thành cuộn tròn rồi đặt vào trong, ngón tay sượt qua vật nhỏ. Đầu ngón tay chạm lên phần mai rùa, "Sắc mặt kém quá, không được khỏe sao..."
"Xem ra mấy lời cuồng tín mà ngươi nói cũng có phần đúng." Y cười khẽ.
Giọng Kỳ từ bên ngoài vọng vào, "Công tử, ngựa đã chuẩn bị xong, có thể khởi hành bất cứ lúc nào."
"Được." Y gật đầu, "À mà..."
"Sao thế ạ?"
"Đi gọi thêm vài người đến phụ giúp, việc trong viện cũng nhiều. Một mình Miên chắc làm không xuể."
"Vâng." Trước giờ Khúc Thừa Dụ luôn không thích có quá nhiều người hầu xung quanh, càng ghét việc đồ đạc của mình bị động vào, tuy thấy lạ nhưng Kỳ không hỏi gì thêm.
Thời tiết se lạnh, mặt trời ló dạng xua tan màn sương dày đặc, Khúc Thừa Dụ cùng Kỳ rời phủ vào giữa giờ Thìn, theo đường lớn đi về phía Nam. Thả mắt ngắm những cánh đồng lúa chín trùng điệp, ngả từ sắc xanh sang sắc vàng óng ả.
Tầm nửa tuần hương thì tới làng Hồ, Khúc Thừa Dụ xuống ngựa, nhìn con hẻm nhỏ trước mặt. Sau khi buộc dây cương vào gốc cây gần đó thì họ nhanh chân rảo bước, chỉ chốc lát đã đến căn nhà tranh lụp xụp.
"Công tử, đến nơi rồi." Kỳ lên tiếng, anh ta đi một vòng xem xét rồi quay lại bẩm báo: "Than củi vẫn còn cháy đỏ, chi bằng ta ở đây đợi một chút."
Y không đáp, chỉ ngẩng đầu nhìn mái tranh cũ nát, tường đất tỏa ra mùi ngai ngái khó ngửi. Đúng như lời Kỳ, chẳng qua bao lâu thì trước cửa xuất hiện bóng dáng thiếu nữ độ tầm mười tám, mười chín. Vừa nhìn thấy hai người liền kinh hãi mà bỏ chạy, cái rổ tre giắt bên hông rơi xuống đất, mớ rau dại và mấy trái cà bên trong văng tứ tung.
"Đứng lại!" Kỳ ngay lập tức đuổi theo.
Người thiếu nữ khóc nức nở, quỳ rạp trên mặt đất, "Không!!"
Khúc Thừa Dụ bước đến, nghiêm giọng: "Kỳ, buông tay ra."
"Nhưng cô ta sẽ chạy mất!" Kỳ vội đáp.
"Buông cô ấy ra."
Cô gái run rẩy, "Không, đừng mà..."
"Ta không có ý xấu, chỉ muốn hỏi cô một số việc, không cần sợ." Khúc Thừa Dụ cúi thấp người, gần như ngồi xổm xuống, chậm rãi nói.
"Ta không biết gì hết! Ta không biết gì hết!" Cô gái lắc đầu quầy quậy.
Y không hề hối thúc mà ngược lại còn rất ôn tồn, "Ta còn chưa hỏi, sao cô lại nói không biết.”
"Ta cam đoan sẽ không làm hại cô, thậm chí sẽ cứu cô thoát khỏi hiểm cảnh. Đổi lại chỉ cần cô trả lời vài chuyện mà thôi." Giọng y chậm rãi, đôi mắt sắc sảo, giống như giảng giải, giống như khẳng định.
Trong căn nhà nhỏ, Khúc Thừa Dụ vén tà áo ngồi xuống, thiếu nữ run run rót cho y chén nước, rồi quỳ xuống trước mặt y.
"Cô ngồi đi." Khúc Thừa Dụ không để đầu gối cô gái chạm đất đã lên tiếng, chiếc chõng tre trông có vẻ đã mục, thấy cô ái ngại, y liền đứng dậy nhường chỗ.
"Cô tên Ngữ Yên đúng chứ?"
"Thưa... phải."
"Ta đến đây tìm cô cốt là vì chuyện của Trần Thuận và môn phái Vô Pháp."
Cô gái vừa nghe đến cái tên ấy thì giật thót, hớt hãi biện bạch: "Bẩm, con không biết gì cả! Con xin thề! Xin công tử tha mạng!"
"Quan hệ của hai người... ta đã biết tường tận rồi.” Y thẳng thắng vạch trần, nhìn lướt qua chiếc bụng đã hơi nhô cao của Ngữ Yên, “Cô là phận nữ nhi, lại đang bụng mang dạ chửa, cô có từng nghĩ tới việc làm sao sinh con, làm sao nuôi con không? Cảnh mẹ góa con côi, lời dị nghị của thiên hạ cùng với lệ làng hà khắc, một mình cô có thể đối phó được không?"
Khúc Thừa Dụ vừa dứt lời, gương mặt Ngữ Yên từ đỏ chuyển sang trắng, không giấu nổi tiếng nức nở vụn vặt.
"Ở đây ta có chuẩn bị ít tiền, tuy không nhiều nhưng cũng đủ cho cô đi đến một nơi thật xa mua đất dựng nhà. Trồng trọt hoặc mở hàng buôn bán nhỏ, an ổn mà nuôi con khôn lớn." Y đánh mắt về phía Kỳ, anh ta hiểu ý liền lấy ra một túi tiền lớn.
Khúc Thừa Dụ kiên nhẫn đặt lại vấn đề, "Cô nghĩ thật kỹ xem, cô có từng nghe Trần Thuận nhắc về Vô Pháp lần nào chưa?"
Chỉ thấy Ngữ Yên rũ mắt, hồi lâu mới lên tiếng: "Huynh ấy... đích thực có nhắc qua vài lần."
"Huynh ấy nói... nói rằng Vô Pháp là môn phái đã có từ lâu, còn nói... mỗi người đều được đối xử ngang nhau dù lớn hay nhỏ thì đều được tôn trọng, ở đó huynh ấy mới có cảm giác được sống, được làm người."
"Vậy chuyện hắn ta cùng đồng bọn chặn đường đánh cướp thì sao?"
"Chuyện này con thực sự không biết! Đến lúc... xác huynh ấy được đem về, con mới vỡ lẽ. Con... con chỉ biết được bấy nhiêu thôi..." Nước mắt trượt dài trên gò má thiếu nữ.
Khúc Thừa Dụ chay mày trầm ngâm, y đứng lên, "Cô chuẩn bị tay nải đi, tối nay đúng giờ Tý sẽ có người đến đưa cô rời khỏi nơi này."
"Đội ơn công tử! Đội ơn công tử!"
Mặt trời đã lên cao, Mộc Miên quệt mồ hôi, thở hổn hển, ngày hôm nay cô không có chút sức lực nào, cả người cứ lúc nóng lúc lạnh.
"Chắc lây bệnh của ông nhõi kia rồi..." Cô tựa đầu vào khung cửa, hướng mắt về bầu trời trong xanh, chợt thấy có chút vô định, không rõ là do đầu óc đang mơ hồ hay do trong lòng đang trống trải.
Đếm ngày tính tháng thì đã sắp sửa bước vào năm thứ mười kể từ khi cô vượt thời không đến nơi này.
Cũng xem như được sống lại cuộc đời mới, lần lượt trải qua những điều đã bỏ lỡ ở đời trước, còn có thêm cơ hội thử sức với nhiều thứ mới mẻ. Nhưng cuối cùng trái tim vẫn tồn tại khoảng không, chẳng biết dùng cách gì để lấp đầy.
Lại nghĩ về tình thế hiện tại, đứng giữa Vô Pháp và nhà họ Khúc, giữa sự kỳ vọng của Mộc Hạ và nghiệp lớn tương lai của Khúc Thừa Dụ, sự tự do tự chủ của hàng trăm ngàn người, vận mệnh đất nước và dòng chảy lịch sử dân tộc... Mộc Miên không thể phản bội Vô Pháp, càng không thể phản bội người thân.
Nếu như mọi thứ cứ duy trì như thế này, cố gắng kéo dài thêm vài năm nữa, khi đến tuổi thành hôn sẽ được rời phủ, tránh xa Khúc Thừa Dụ có lẽ là biện pháp tốt nhất để bảo vệ y. Mí mắt Mộc Miên nặng trĩu, nghe tiếng gió vờn bên tai, cô đã ngủ gật từ lúc nào không hay.
"Ngủ ngon quá nhỉ?"
Mộc Miên giật mình, đau đầu ù tai nên cô không hề hay biết có người đến gần, cô vội vàng gượng dậy, cung kính cúi gập người hành lễ.
Lão quản gia ném cho cô một cái lườm nguýt sắc lẹm rồi gắt gỏng hỏi: "Công tử đâu rồi?"
"Thưa, công tử và Kỳ đã ra ngoài từ tờ mờ sớm rồi ạ." Mộc Miên cúi đầu thưa gửi.
"À... công tử không có nhà nên ngươi liền dở thói lười biếng trốn việc, lăn ra ngủ ngày đúng không?!"
"Bẩm, con không dám." Mộc Miên lí nhí bao biện.
"Ta chả thấy tận mắt mà cái mồm cứ chối đây đẩy. Bước ra giữa sân quỳ ngay xuống đó cho ta, quỳ chừng nào cho chừa cái thói làm biếng thì thôi!"
“Vâng..."
"Giơ cái tay cao lên!" Lão đứng dưới bóng mát hiên nhà, chắp tay sau lưng quát lớn dằn mặt. "Khi nào công tử chưa hồi phủ thì ngươi tuyệt đối không được phép đứng lên, nghe rõ chưa hả?!"
"Nhớ bẩm báo lại với công tử, lão gia cho người truyền gọi công tử sang nhà chính có việc hệ trọng." Ông ta phủi phủi tay áo dài, kênh kiệu hất mặt bỏ đi.
Giữa cái nắng bỏng rát rợn người, Mộc Miên cắn răng quỳ trên sân gạch, trong lòng thầm hỏi thăm tám đời tổ tông nhà lão quản gia hách dịch kia cho bõ tức.
Cùng lúc ấy, Khúc Thừa Dụ cũng vừa rời khỏi làng Hồ, Kỳ thấy vệ đường có quán nước lá đơn sơ, bèn ghé đầu đề xuất với y vào đó ngồi nghỉ chân đôi chút. Bà chủ quán xởi lởi cười hiền, nhanh nhẹn mang ra một ấm chè xanh lớn cùng hai chiếc bát sành mộc mạc, trên chiếc bàn gỗ còn bày sẵn mấy đĩa bánh nếp bọc lá chuối.
"Công tử, người có tin những gì cô ta nói không?" Kỳ uống liền mấy hơi chè cho đỡ khát rồi mới hạ bát, trầm giọng mở lời.
"Ta tin."
Kỳ nhíu chặt đôi mày đầy vẻ nghi hoặc, "Nhỡ cô ta nói dối để bao che cho bọn chúng thì sao?"
"Chỉ cần làm mẹ, thì sẽ luôn làm mọi cách để bảo vệ con của mình.” Khúc Thừa Dụ cười nhẹ, ánh mắt thâm trầm dịu dàng nhìn ra lối ngõ hoang vắng, ôn tồn đáp: “Một lời nói dối có thể đoạt đi tính mạng của hai mẹ con họ ngay lập tức, cô ấy không dại gì đánh cược đâu."
"Công tử dễ tin người quá rồi." Kỳ thở dài, lắc đầu tặc lưỡi.
"Chúng ta chưa hiểu gì về họ, lại chưa từng tiếp xúc dài lâu thì sao có thể tùy tiện đánh giá về nhân phẩm của con người họ cho được.” Khúc Thừa Dụ điềm đạm giảng giải. “Ngươi cũng không thể chắc chắn cô ấy nói thật hay nói dối. Bất cứ chuyện gì trên đời này cũng đều có hai mặt của nó, chúng ta không thể chỉ nghe từ một phía."
Thấy Kỳ vẫn mặt nặng mày nhẹ, y bèn vỗ vai anh ta, nói thêm: "Được rồi, ngươi đừng buồn bực nữa. Sau này vẫn còn nhiều cơ hội mà."
Đi thêm đoạn nữa, bầu trời bỗng chốc đổ gió ầm ầm. Mây đen từ bốn phương tám hướng kéo đến che lấp cả ánh mặt trời, không gian thoáng chốc đã bị nhuộm một màu âm u xám xịt. Kỳ thấy trời chuyển giông liền dứt khoát thúc ngựa chạy vọt lên trước, vội vào một sạp hàng ven đê, rút tiền mua nhanh hai chiếc áo tơi làm bằng lá cọ.
"Công tử, ta nhanh về thôi. Kẻo y phục ngấm nước, bệnh lại càng trầm trọng hơn."
Trận mưa rào đổ xuống mù mịt trắng xóa cả đất trời, hơi đất bị nung nóng bốc lên hầm hập, ngột ngạt. Trái ngược với sự vội vã của người lớn, đám trẻ con trong thôn lại thích thú reo hò, chạy nhảy nhảy nhót nghịch nước mưa rộn rã. Những hạt mưa nặng hạt đọng trên từng bông lúa kéo cả thân cây cong rạp xuống, từ trên đê nhìn xuống, tấm lưng trần lem luốc của những người nông dân đang gồng mình cấy hái trên đồng ruộng đã ướt sũng nước mưa.
Khúc Thừa Dụ bất chợt kéo cương cho ngựa đi chậm lại, lên tiếng hỏi: "Nơi này... cách thôn Đà không xa đúng chứ?"
"Thưa công tử, đúng vậy ạ. Đi qua rặng tre kia là tới." Kỳ đưa tay vuốt vội những hạt nước mưa đang xối xả tạt vào mặt, đáp lời.
Khúc Thừa Dụ dứt khoát đưa tay cởi túi bạc bên hông, "Ngươi quay lại mua hết tất cả số áo tơi lúc nãy, rồi đem chia phát ngay cho những người nông dân đang làm đồng ngoài kia. Số áo tơi còn dư thì mang thẳng sang thôn Đà, chia đều cho các hộ dân nghèo ở đó."
Giữa khoảng sân rộng lớn, bóng lưng gầy guộc bị gió mưa bủa vây, sống lưng lạnh buốt từng cơn, hai vai Mộc Miên khẽ run. Chút hơi sức để mắng người cũng chẳng còn. Không biết đã trôi qua bao lâu, đã trôi qua một canh giờ hay hai canh giờ...
Trong màn mưa dày đặc bỗng xuất hiện hình ảnh thiếu niên dong dỏng cao, vai rộng hiên ngang, bước chân vững chãi, song... tốc độ có hơi nhanh. Chỉ cần nhìn vào bóng dáng từ xa thôi cũng đủ khiến lòng người kinh động.
"Sao lại quỳ ở đây?"
Đôi hài mũi nhọn dừng lại trước mặt Mộc Miên, cô nhìn thấy vạt áo thêu họa tiết mây bằng chỉ vàng tinh xảo,"Công tử về rồi đấy ạ..." Cô ngẩng đầu, nước mưa chảy vào mắt khiến cảnh vật đều nhòe đi, đáng lẽ phải hỏi là: ĐI ĐÂU GIỜ MỚI VỀ!!
"Sao lại quỳ ở đây?" Khúc Thừa Dụ lạnh giọng.
Mộc Miên run rẩy, giọng lý nhí: "Bẩm, con... con bị phạt."
"Ai phạt ngươi?"
Cảm nhận được áp lực tỏa ra từ y, Mộc Miên hơi co rụt cổ lại, vội lấp liếm: "Không có gì đâu ạ... quản gia bảo con truyền lời, nói lão gia có việc cần gặp công tử."
"Đứng lên." Y cắt ngang lời cô.
"Vâng..." Nền gạch trơn trượt, Mộc Miên vừa gắng gượng chống tay đứng dậy thì cả thân hình đã lảo đảo, chực ngã nhào ra đất.
Khúc Thừa Dụ đỡ lấy khuỷu tay cô, "Không sao chứ?"
"Bẩm, con không sao." Mộc Miên giật mình khép nép, cố dịch người ra xa một chút.
"Về phòng thay quần áo trước đi." Thanh âm trầm đục, khác hẳn thường ngày, nhìn Mộc Miên trong bộ dạng thảm hại này, lòng y dâng lên một cảm giác ngứa ngáy, bực bội khôn tả. Người lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ, bây giờ ngay cả nói cũng không ra hơi.
Tiếng sấm rền vang từng hồi, gió cuốn lá vàng rơi lả tả phủ kín mặt đất, chính viện luôn luôn tấp nập người hầu kẻ hạ. Khúc Thừa Dụ dừng chân trước thềm, đưa tay chỉnh lại y phục rồi mới sải bước vào trong.
Trong phòng khách, Khúc Nhan đang chắp tay sau lưng, say sưa ngắm chậu lan Tử Cán quý hiếm. Hương Bạch Kỳ thoang thoảng thanh khiết lan tỏa khắp không gian, như xoa dịu đi cái mùi ẩm ướt, khó chịu của thời tiết.
"Thưa cha." Khúc Thừa Dụ đan tay, cúi đầu vái lạy.
"Ừm." Khúc Nhan khẽ đáp một tiếng qua kẽ răng, mắt vẫn không dời khỏi nhành hoa.
Bầu không khí im ắng kéo dài khiến gian phòng trở nên ngột ngạt. Khúc Thừa Dụ khom người đợi một lát, thấy cha không có ý định lên tiếng trước bèn chủ động mở lời: "Cha cho gọi con là có việc gì sao ạ?"
"Chuyện đó... đã điều tra đến đâu rồi?" Khúc Nhan hỏi.
Khúc Thừa Dụ hơi mím môi, cúi đầu thấp hơn: "Thưa cha, tạm thời chưa có tin tức gì mới."
"Chậc!" Khúc Nhan tặc lưỡi, giơ hai ngón tay, từ trên cành lá thanh mảnh gắp ra một con sâu béo múp, to tướng. Ông xoay người lại, nhìn chằm chằm vào con sâu đang ngọ nguậy trong tay, thản nhiên nói: "Những loài phá hoại này cần phải diệt tận gốc. Chậm trễ chút thôi, thì cho dù là loài hoa quý giá đắt tiền đến mấy, cũng sẽ bị đục khoét đến mức trở thành cỏ dại chẳng đáng một xu."
“Xin cha cho con thêm ít thời gian." Khúc Thừa Dụ vén tà áo quỳ sụp xuống nền gạch.
Khúc Nhan buông tay, thả mặc cho con sâu rơi xuống đất rồi giẫm nát dưới đế giày, "Sự việc này không nên kéo dài quá lâu, con liệu mà làm."
"Vâng, con xin ghi nhớ lời cha." Khúc Thừa Dụ đáp.
"Đứng lên đi." Khúc Nhan quay lưng lại, rút khăn lụa lau sạch ngón tay, "Tối nay là thọ yến của Cao đại nhân đấy."
Khúc Thừa Dụ đứng dậy, khẽ chau mày vẻ khước từ: "Thưa cha, đối với những chuyện tiệc tùng xã giao này con thực sự không có hứng thú. Thà để thì giờ đó đi truy bắt..."
"Xằng bậy!” Khúc Nhan đột ngột quay phắt lại, quát lớn.
"Cao đại nhân đã chính miệng nhắc tới tên con, con không thể không đến! Nhanh về phòng chuẩn bị đi, nửa canh giờ sau xuất phát."
Khúc Thừa Dụ không nói thêm lời nào, lặng lẽ lui ra ngoài. Y đã quá quen với những mệnh lệnh không thể chối từ của cha. Chỉ cần là điều Khúc Nhan yêu cầu, y nhất định phải thuận theo, chẳng có ngoại lệ.
Bao năm bươn chải giữa thương trường lừa lọc và quan trường khắc nghiệt, một tay Khúc Nhan đã gồng gánh cả Khúc gia qua bao giông bão. Dù trong vai một thương nhân tài ba, một vị quan cần kiệm, hay một gia chủ đức độ, ông đều có thể sắm vai một cách hoàn hảo.
Thưở nhỏ, Khúc Thừa Dụ luôn cho rằng cha thật tài giỏi, tựa như ngọn núi sừng sững che chở cho cả gia đình. Nhưng càng lớn, y càng hiểu ra, muốn trở thành người giống ông thì cần có một trái tim sắt đá. Trên bàn cờ của cha, mọi tình cảm trên đời này đều chỉ là thứ yếu. Ông cẩn trọng, chừng mực mà bước từng bước, lạnh lùng và lý trí đến đáng sợ. Dẫu trong lòng Khúc Thừa Dụ đôi lúc không tránh khỏi oán hận, trách cứ, nhưng suy cho cùng, y vẫn có thể hiểu được cho ông.
Sống trên đời, ai ai cũng có nỗi khổ của riêng mình. Không có linh hồn nào trọn vẹn hoàn mỹ.
Trời nhá nhem tối, Mộc Miên rời khỏi căn phòng ọp ẹp của mình, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ làm cô run lên, răng môi va vào nhau cầm cập.
"Đâu hết rồi nhỉ? Sắp tới giờ cơm mà." Cô dáo dác nhìn quanh, vừa định cất bước thì giọng của Khúc Thừa Dụ đã vang lên từ phía sau: "Không cần tới nhà bếp đâu. Ta chuẩn bị ra ngoài, sẽ không ăn tối ở phủ."
"Vâng ạ!" Mộc Miên như mở cờ trong bụng. Cô hớn hở xoay người lại, khóe môi không tự chủ được mà cong lên nhẹ nhõm.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc chạm mắt ấy, Mộc Miên cảm giác bản thân sắp ngừng thở.
Ánh nến từ đèn lồng treo cao đổ lên một thân bạch y, tấm gấm tơ tằm trắng tinh phản chiếu ánh bạc lấp lánh, những đường viền áo dệt chìm nổi đan xen, nhìn qua chẳng khác nào một bức tranh thủy mặc sống động. Ống tay thụng buông lơi, thắt lưng cẩn lam ngọc tinh xảo, mái tóc được búi cao cài quan gọn gàng.
Cổ nhân có câu “Người đẹp vì lụa”, tuy nhiên với Khúc Thừa Dụ thì phải ngược lại mới đúng. Trang phục thanh nhã, không hề kiểu cách rườm rà, ấy vậy mà vẫn tỏa ra khí chất bất phàm. Phong tư tuấn tú, uẩn tạ khôi ngô, dung nhan ấy thực sự làm người ta choáng ngợp.
"Công tử, người nói cái này đúng không?”
Khúc Thừa Dụ dời tầm mắt vào chiếc hộp bóng loáng trên tay Kỳ, khẽ gật đầu: "Ừm."
"Xe ngựa đã đợi sẵn ngoài phủ rồi, chúng ta đi thôi ạ." Kỳ nói thêm.
Y chưa vội đi mà hướng mắt về phía Mộc Miên, nhàn nhạt lên tiếng: "Ngươi quanh quẩn trong phủ mãi chắc cũng ngột ngạt, có muốn ra ngoài một lát hay không?"
"Dạ?" Mộc Miên ngơ ngác, không tin vào tai mình. Cô lắp bắp chỉ tay vào ngực: "Con... con ấy ạ?"
Nhận ra mình đang há hốc mồm một cách ngốc nghếch, cô vội vàng khép miệng lại, thầm cầu nguyện y chưa kịp nhìn thấy dáng vẻ thất thố này của mình.
"Không phải ngươi thì ai?" Kỳ đứng bên cạnh mất kiên nhẫn cắt ngang.
"Ta đến La Thành dự thọ yến. Đường đến đó cũng không quá xa, nếu ngươi thích thì có thể..."
"Dạ có! Con muốn đi ạ!" Chẳng đợi Khúc Thừa Dụ nói hết câu, Mộc Miên đã gật đầu lia lịa. Cơ hội ngàn năm có một thế này, sao cô có thể bỏ lỡ chứ!
Thấy bộ dạng mững rỡ của cô, Khúc Thừa Dụ khẽ gật đầu, nơi khóe môi ẩn hiện một nụ cười kín đáo khó nhận ra.
Sau nửa canh giờ di chuyển, cỗ xe ngựa sang trọng của Khúc gia rốt cuộc cũng dừng bánh trước cổng Tây uy nghiêm của tòa thành. Khúc Nhan đi trước dẫn đường, Khúc Thừa Dụ cùng Mộc Miên lần lượt theo sau. Dọc lối vào đại sảnh, những hàng đuốc lớn được thắp sáng rực, nối dài hun hút tạo nên một dải ánh sáng bập bùng.
Mộc Miên không nén nổi tò mò, rụt rè tiến sát lại gần Kỳ, nhỏ tiếng hỏi: "Chúng ta tới nơi rồi sao?”
"Im lặng đi." Kỳ nghiêm mặt, nghiêng đầu thì thầm cảnh cáo.
Hết Chương 13
Chú thích:
1. Giờ Thìn: từ 7h-9h 2. 1 tấc = 10cm.
2. 1 tấc = 10cm.
3. Tuần hương là thời gian cháy hết của nén hương (thường sẽ cháy hết trong khoảng từ 45 – 60 phút tùy vào loại hương).
4. Áo tơi (Hán Tự: Soa y 蓑衣) hoặc áo lá là cách gọi một loại áo khoác hờ để tránh mưa nắng của người Á Đông từ xưa, nay vẫn còn được dùng tuy ít hơn.
5. Bạch kỳ nam: Loại trầm quý hiếm và đắt nhất với hàm lượng tinh dầu cao cùng thời gian tụ trầm khoảng 3000 năm. Bạch kỳ nam không mềm mà đã hóa thạch với màu trắng đục.
6. Phong tư tuấn tú: Dung mạo tốt đẹp, tú mỹ.
7. Uẩn tạ khôi ngô: Nội tâm chứa chất ý hay lời đẹp, ngoại hình tuấn tú khôi ngô (Trích: Giản phụng Bùi các đại nhân thăng Lại bộ tham tri - Lê Khắc Cẩn)