Chương 11: Ông Trời con!
Chương 11: Ông Trời con!
Gió đêm rít qua mái ngói kêu ù ù, ánh nhìn kia lúc thì lơ đãng lúc lại chăm chú, tưởng chừng chẳng mấy bận tâm nhưng thực chất mọi cử chỉ nhỏ nhặt nhất của Mộc Miên đều đã thu trọn vào tầm mắt. Khúc Thừa Dụ tựa như con mãnh hổ đang thu mình, lặng lẽ quan sát con mồi dưới lớp vỏ bọc bình thản.
"Còn không mau khai ra!" Kỳ nói bằng chất giọng khàn khàn của người con trai đang độ trổ mã.
Mộc Miên khẽ chau mày, cảm nhận lưỡi đao sắc lạnh ngay trên cổ mình. Khúc Thừa Dụ ngồi cách đó tầm năm thước, mải mê chơi đùa với chiếc phỗng đất ông rùa. Ánh đèn hắt lên sườn mặt y, lông mi rậm dài, đôi môi khép hờ, người này quá đẹp. Nhưng hiện tại nào phải lúc ngắm "Đào chánh" mà là lúc phải nhập vai "Kép phụ".
"Bẩm... bẩm công tử. Con chưa hiểu ý người..." Cô ngập ngừng, nước mắt lưng tròng.
"Bớt giả vờ giả vịt đi!" Kỳ ghì chặt thanh đao, ánh mắt đầy hung hãn.
"A!!" Mộc Miên hoảng hốt hét lên, cả người run bần bật.
Kỳ liền quát lớn: "Im miệng! Còn dám khóc nữa ta sẽ giết chết ngươi!"
Dòng lệ như chuỗi ngọc đứt dây, Mộc Miên quỳ rạp, nức nở không thành tiếng: “Bẩm... bẩm công tử... nếu người muốn giết con... con không dám phản kháng, cũng không thể phản kháng. Chỉ xin người chỉ điểm cho, để khi con tới Âm Phủ còn biết mà trình."
Khúc Thừa Dụ cười khẽ, y đặt con phỗng đất lên mặt bàn, chậm rãi đứng dậy, lững thững bước về phía Mộc Miên, ngữ điệu đầy giễu cợt: "Ngày hôm đó khí thế ngút trời, đường hoàng là thế. Cớ sao hôm nay lại khúm núm, hèn mọn thế này?"
Mộc Miên mím môi, thầm nghĩ: "Nhận ra nhanh vậy à..."
"Công tử... đứng trước cái cái chết, có ai không sợ hãi chứ..." Dẫu vậy cô vẫn cắn răng đáp.
"Ta thấy ngươi không ngốc, nếu chịu thành thật, ta sẽ không làm khó ngươi." Khúc Thừa Dụ hơi cúi người, dùng chuôi quạt nâng cằm Mộc Miên.
"Có phải ngay từ đầu, sự xuất hiện của ngươi là một kế hoạch không?" Giọng y thật ôn tồn, nhẹ nhàng tựa như một loại bùa chú có khả năng thôi miên, khiến người ta dễ dàng buông bỏ phòng bị mà cứ thế cuốn theo.
Cô không đáp, chỉ ngẩng đầu đối diện với Khúc Thừa Dụ. Rõ ràng y không có sát ý, nhớ lại những lúc y đau đáu nhớ về người mẹ đã mất, lại còn là người mang trong mình khao khát tự chủ, mong muốn giải phóng dân tộc khỏi ách nô lệ, nỗi niềm lớn lao lương thiện như thế... y không thể là một tên máu lạnh, giết người không gớm tay được.
Tuy tiếp xúc chưa lâu, nhưng Mộc Miên lựa chọn tin vào linh tính và trí nhớ của bản thân, cô đưa tay lau nước mắt.
"Muốn làm gì?!" Kỳ lập tức cảnh giác.
Mộc Miên nhìn thẳng vào mắt Khúc Thừa Dụ, "Con đã ở trong tình thế này. Người còn sợ gì nữa?"
Khúc Thừa Dụ cũng không hề nao núng, y chợt mỉm cười, phẩy quạt ra hiệu. Kỳ hiểu ý liền thu tay, đao tra vào vỏ tạo ra tiếng rít cao vút, báo hiệu vở kịch đã vào hồi gay cấn.
"Công tử soi xét, con có thể thề với trời đất, nếu có nửa lời gian dối sẽ chết không được yên. Đêm trung thu ở bên hồ sen, lần gặp gỡ tại lương đình, thảy đều là ý trời run rủi, tuyệt đối không phải mưu kế của bất kỳ ai."
Khúc Thừa Dụ ra lệnh: "Nói tiếp đi."
"Công tử mưu trí hơn người, xin thử nghĩ xem tối hôm ấy làm sao con biết được người đang nấp sau bụi rậm?” Mộc Miên chăm chú quan sát từng biến động trên gương mặt y, thấy y không lên tiếng đành bạo gan nói tiếp: "Vả lại, từ nhà bếp đến gian nhà phía Đông chỉ có một con đường duy nhất. Chẳng lẽ, việc đi đúng con đường mình phải đi cũng trở thành một âm mưu sao ạ?"
Khúc Thừa Dụ nheo mắt, trầm ngâm hồi lâu rồi bất chợt lên tiếng: "Thế còn vụ náo loạn trên phố năm ấy, lần ngươi ra tay cứu mạng ta thì sao? Chẳng lẽ đó cũng là tình cờ sao?"
Mộc Miên khựng lại, cô cảm nhận rõ Khúc Thừa Dụ đặc biệt nhấn mạnh từng chữ, như thể đang cố lôi ra chút sơ hở cuối cùng.
"Ngày xảy ra chạy loạn con vốn dĩ không muốn theo hầu nên đã tìm cớ thoái thác, chuyện này người hỏi Kỳ sẽ rõ ạ." Mộc Miên điềm tĩnh đáp.
Khúc Thừa Dụ nghe vậy thì quay sang Kỳ, "Có đúng vậy không?"
"Thưa... đúng như vậy. Nhưng còn việc hôm nay nó đến gặp lão gia thì sao ạ?" Kỳ quyết tâm truy hỏi đến cùng, "Chuyện này ngươi giải thích thế nào đây!?"
Mộc Miên đoán Khúc Thừa Dụ và Kỳ đã làm đến mức thế này, chắc hẳn việc tương tự đã xảy ra không dưới một lần, đành lấy lệ trả lời: "Bẩm, người gọi con tới chỉ để hỏi việc ăn ngủ của công tử mà thôi."
"Ngoài ra..." Cô lấp lửng.
Khúc Thừa Dụ nghe thấy câu nói dở dang kia liền thúc giục: “Ngoài ra làm sao?”
"Con không dám giấu người điều gì. Lão gia còn hỏi con về... về mối quan hệ của công tử và Kỳ."
"Vậy ngươi đã trả lời thế nào?" Y hỏi.
Cô đáp: "Tâm phúc tương tri."
Hàng mày nghiêm nghị giãn ra, Khúc Thừa Dụ lại cười, lần này y cười thành tiếng, giống hệt Khúc Nhan, "Lời ngươi nói ta tạm tin. Lanh lợi lắm, chẳng trách cha ta lại chọn ngươi."
Y xoay người, ngồi lại lên ghế gỗ, "Ngươi cứu ta một mạng, ta cũng cứu ngươi một mạng. Chúng ta như không ai nợ ai, ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, chớ có ôm mộng hão huyền. Ta không muốn chuyện hôm nọ lại xảy ra thêm lần nữa.”
"Con xin khắc ghi lời dạy của công tử." Mộc Miên dập đầu, lòng thoáng kinh ngạc, “Y đã sớm biết chuyện Ý có âm mưu với mình nên muốn mượn mình để loại bỏ chị ta sao...”
"À phải rồi, về phía cha ta, ngươi cũng nên lựa lời mà nói. Biết chưa?"
Mí mắt Mộc Miên giật giật, nhất thời rơi vào im lặng.
"Khúc Thừa Dụ muốn mình làm gián điệp hai mang!? Tuồng này càng ngày càng kịch tính, thành phim dài tập luôn rồi! Vai phụ ba phân đoạn sắp bị lãnh cơm hộp được lên làm nữ tám nhằm Chia uyên rẽ thúy, song song với làm Điệp viên không không bảy sao? Rồi có tăng lương không thế!?" Cô thầm nghĩ.
Mộc Miên chắp tay: "Bẩm, con sẽ không phụ sự phó thác của người." Trước mắt chỉ có thể tạm ứng phó như thế thôi.
"Được rồi, lui đi." Khúc Thừa Dụ gật đầu. Mãi đến khi Mộc Miên khuất bóng y mới dời mắt.
Cuối cùng Kỳ nhịn vẫn không được mà hỏi: "Công tử bỏ qua cho nó dễ dàng như vậy sao?"
Khúc Thừa Dụ đi đến giá sách, khom lưng tìm kiếm gì đó, “Ta tự có chủ ý."
Sương xuống, không gian về đêm càng trở nên tĩnh lặng, tại chiếc kệ trong cùng Khúc Thừa Dụ vươn tay lấy ra một cuộn tranh. Ánh nến càng tôn lên sắc hoa rực rỡ, đỏ thẫm như máu.
Y ngồi đó, ngắm nhìn thật lâu. Trải qua nhiều biến cố, người ta sẽ trở nên đa nghi, sự ngây ngơ thuần khiết ban đầu cũng dần biến mất.
Vài ngày qua trời không trăng cũng không sao, màn đêm thật buồn tẻ. Trăng rằm đẹp đẽ đêm ấy... nếu chỉ như bóng trên mặt hồ, ảo ảnh chạm vào liền tan thì thật đáng tiếc. Khúc Thừa Dụ chấm mực, cổ tay lả lướt trên mặt giấy, đóa hoa chưa kịp tàn đã rụng rơi bên thềm.
Khúc phủ đón ngày mới bằng cơn mưa thu mang theo chút giá rét, Mộc Miên như thường lệ mà đi đến phòng Khúc Thừa Dụ, vừa mới vào đã thấy y bước xuống giường, lạ ở chỗ Kỳ không có ở đây.
"Ta sai Kỳ xuất phủ làm ít việc rồi." Thấy Mộc Miên hết ngẩng rồi lại cúi đầu, Khúc Thừa Dụ liền nói.
"Vâng." Mộc Miên mất tự nhiên đáp, chỉ đành dựa theo trí nhớ mà lặp lại những hành động của Kỳ mà tiến lên hầu hạ Khúc Thừa Dụ.
Lúc nhận lấy khăn mặt, y chau mày vì chạm phải đầu ngón tay lạnh buốt: "Sao lại mắc mưa?"
"Bẩm con tới nhà bếp mang bữa sáng về, lúc về gặp mưa rào không kịp tránh ạ." Mộc Miên vừa nói vừa với lấy quần sáo sạch trên giá.
Thao tác của cô vẫn tính là khá nhanh nhẹn, thành thạo, có điều cách mặc loại y phục này có chút phúc tạp. Nút thắt dưới cánh tay tại vạt phải đòi hỏi sự khéo léo để phần dây thừa không bị lộ ra ngoài và không bị cộm lên khi khoác thêm áo. Mộc Miên loay hoay cả buổi vẫn chưa làm được, cứ buộc vào rồi lại tháo ra.
"Không phải thắt như vậy." Khúc Thừa Dụ nhịn hết nổi, lên tiếng.
"Công tử tha tội..." Mộc Miên lén ngước mắt, nhìn biểu cảm của y.
Khúc Thừa Dụ đột ngột khom lưng xuống, "Ta nói, ngươi thực hành.", tuy thua Kỳ hai tuổi nhưng về chiều cao thì hai người không có khác biệt gì, chop mũi y đã gần chạm tới đỉnh đầu Mộc Miên
Nhận thấy khoảng cách giữa bọn họ quá gần, Mộc Miên cúi đầu càng sâu, "Vâng."
"Giống thế này, vòng qua..."
"Như này đúng không ạ?"
"Ừ, cuộn phần thừa vào đây, phải rồi..."
Trải qua gần nửa canh giờ căng thẳng dưới sự chỉ dẫn khắt khe của Khúc Thừa Dụ, cuối cùng Mộc Miên cũng hoàn tất công việc. Khi buông tay, cô mới nhận ra lòng bàn tay mình đã đẫm mồ hôi.
"Làm tốt lắm." Khúc Thừa Dụ cười nhẹ, vỗ vỗ lên vai Mộc Miên.
Mộc Miên khẽ mím môi đáp: "Nhờ công tử chỉ dạy tốt đấy ạ.", vết bầm trên bả vai bị Khúc Thừa Dụ đụng trúng, có hơi đau.
"Sao vậy?"
"Bẩm không sao, mời người ra dùng thiện ạ." Mộc Miên đặt hai tay trước bụng, cung kính nói.
"Ngươi đi thay quần áo trước đi." Khúc Thừa Dụ nói rồi rảo bước rời khỏi phòng.
Mưa vẫn dai dẳng, rả rích chảy xuống thềm gạch đỏ au. Khúc Thừa Dụ vẫn giữ thói quen cũ, lặng lẽ đứng dưới mái hiên rộng lớn, mắt nhìn xa xăm. Mộc Miên yên lặng ở phía sau y, không nói lời nào.
Những chuyện tưởng chừng đã ngủ yên nay lại sống dậy lần nữa, lúc còn bé cô thường gối đầu lên đùi ông, đọc truyện tranh và nghe tiếng mưa bên khung cửa, trong mơ cảm nhận được hơi ấm và mùi hương thân thuộc nhưng lại không thể thấy rõ gương mặt cha.
Chẳng hiểu vì sao ký ức về đời trước cứ ngày càng mờ nhạt dần, dù cho Mộc Miên có cố gắng níu giữ cách mấy, tất cả đều tựa như màn sương, lúc chân thật lúc lại mờ ảo. Mưa ngày một nặng hạt, lạnh đến rùng mình, trái gió trở trời thế này chắc bệnh ho khan của Mộc Hạ lại tái phát. Dòng suy nghĩ miên man đưa cô từ chuyện này sang chuyện khác, đến nỗi vành mắt đã ửng hồng từ lúc nào không hay.
"Sao lại khóc?" Mũi giày và tà áo của Khúc Thừa Dụ đều đã ướt đẫm, y xoay người lại bắt gặp Mộc Miên đang đứng dựa vào tường, nước mắt chực tuôn rơi.
Mộc Miên giật mình, vội quệt mặt, "Bẩm... con buồn ngủ ạ."
"Mở miệng ra là nói dối, vậy mà còn dám lấy mạng mình ra thề cơ đấy." Khúc Thừa Dụ phản bác.
"Con nói thật mà, do công tử quá đa nghi thôi." Mộc Miên liến thoắng giải thích.
Tấm lưng Khúc Thừa Dụ lần nữa đối diện với cô, "Tuỳ ngươi.", nhưng dường như y lại nghĩ tới điều gì đó, "Có thích mưa không?"
Cô hơi ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ của y, "Dạ... lúc trước thì thích."
Tiếng mưa hòa vào tiếng y: "Thế giờ thì sao?"
"Không... không còn thích như trước nữa ạ."
Xương hàm góc cạnh, sắc nét nhưng vẫn mềm mại, Khúc Thừa Dụ khẽ nghiêng người, "Vì cớ gì?"
"Hỏi nhiều quá vậy ba!" Mộc Miên nghĩ bụng nhưng vẫn nhỏ nhẹ đáp: "Thưa, vì mưa thì dân đen như chúng con khổ lắm, nhà dột không biết núp chỗ nào, đến cái áo tơi cũng chẳng có mà mặc tránh gió."
Y vẫn đang đứng quay lưng lại với cô, "Nhà ngươi ở thôn Đà đúng không?”
"Vâng ạ, nhà con sát bên bờ suối ạ."
Mưa không ngừng rơi, dần chuyển thành cơn giông, gió thốc vào khung cửa, bức màn sa mỏng manh chẳng thể ngăn nổi cơn gió lạnh.
"Thế còn lý do gì nữa không?"
"Dạ bẩm... còn vì... mưa gợi lại một số chuyện đã cũ." Cô không có vẻ gì muốn giấu giếm, "Vậy còn người thì sao ạ? Người có vẻ thích mưa lắm."
Khúc Thừa Dụ chợt sững lại, đến cả hơi thở cũng nặng nề đi, thật lâu sau mới trả lời: "Mưa khiến ta nhớ về một người. Người đó rất thích mưa. Nó trong lành, mát mẻ và thanh khiết. Chỉ tiếc mưa thu vội đến vội đi, người cũng... chẳng còn nữa rồi."
Lông mi run lên nhè nhẹ, Mộc Miên nâng mắt, một đứa trẻ sao có thể nói ra những lời ai oán thế này. Chú chim non mất mẹ trở nên bơ vơ, lạc lõng, trong lòng ẩn giấu nỗi đau không ai có thể thấu hiểu. Thời khắc ấy giống như đang soi gương, cô đã thấy chính mình.
Bóng lưng kia quá đỗi cô độc.
"Công tử không nên sống mãi trong quá khứ, nếu người đó biết được thì sẽ đau lòng lắm." Cô nhẹ nhàng an ủi.
Khúc Thừa Dụ đột nhiên trở nên gay gắt: "Người chết rồi làm gì biết đau lòng. Chỉ có người sống phải khổ sở nhớ nhung thôi!"
"Có chứ ạ, họ cũng nhớ chúng ta nhiều như chúng ta nhớ về họ. Giấc mơ đã chứng minh rằng họ vẫn..."
"Đủ rồi! Dẹp hết mấy trò vớ vẩn của ngươi đi!” Khúc Thừa Dụ quát, cắt ngang lời Mộc Miên, Nếu bà ấy nhớ ta, sao chưa một lần nào trở về gặp ta chứ!"
Cô vẫn muốn phân bua: "Không phải vậy đâu..."
"Ta nói đủ rồi!" Khúc Thừa Dụ quay phắt người lại, bước đến dồn Mộc Miên sát vào tường, nắm chặt tay hành hình nắm đấm.
Mộc Miên bị y dọa giật mình, mới giây trước còn mang theo nét hòa nhã, điềm đạm, giây sau đã tức giận đến đỏ mặt tía tai. Thay đổi xoèn xoẹt, không biết đường nào mà chiều.
"Con lỡ lời... xin công tử tha tội." Cô hớt hãi quỳ xuống.
Khúc Thừa Dụ phủi mạnh tay áo rồi dời gót, Mộc Miên thức thời không theo sau, còn lầm bầm mắng: "Ông Trời con!"
Cả trưa và tối hôm đó Khúc Thừa Dụ đều không ăn thêm bất kỳ thứ gì, dù là bữa chính, bữa xế, bánh trái đều không đụng tới. Hết đọc sách thì lại luyện chữ, thỉnh thoảng nhấp vài ngụm trà, đến đêm thì về phòng ngủ.
Mộc Miên không dám nhiều lời, dù sao người đói bụng cũng chẳng phải cô, cứ hầu hạ theo đúng bổn phận thôi. Mưa dầm dề đến tận khuya, tiếng gió xô cửa sổ kêu cọt kẹt khiến Mộc Miên lăn lộn mãi không thể vào giấc. Cô men theo tiếng ồn lần tới phòng của Khúc Thừa Dụ, nhìn cánh cửa khép hờ liền nhăn mặt.
"Đến cả lúc ngủ cũng làm phiền người ta được." Mộc Miên cằn nhằn.
Bên trong phát ra âm thanh rên rỉ rất nhỏ, áp tai lại gần thì lại nghe được hơi thở nặng nề, cô không để tâm lắm mà định về đánh một giấc, dù sao con trai đến độ tuổi này... những chuyện riêng tư như vậy cô có thể hiểu được. Nhưng vừa xoay người thì Khúc Thừa Dụ lại la lên.
"Không... không...!" Giọng y khàn đặc, ngắt quãng.
"Đừng...!" Khúc Thừa Dụ tiếp tục nói.
"Nằm mơ à?" Mộc Miên đã đứng tại chỗ âm thầm quan sát động tĩnh trong phòng, Khúc Thừa Dụ vẫn có dấu hiệu lặp đi lặp lại mấy từ này, tình trạng có vẻ ngày càng nghiêm trọng hơn.
Cảm giác sợ hãi, bí bách, khốn cùng do ác mộng hành hạ, sao cô có thể không biết. Cái cảm giác bị bao vây, bóp nghẹt tới không thở nổi ấy. Hằng ngàn đêm trường trôi qua trong bóng tối là sự tra tấn khủng khiếp nhất, khiến người ta đau đớn tuyệt vọng nhất. Mà lại không có cách nào để giải thoát bản thân.
Tử bất văn hà thượng ca hồ? Đồng bệnh tương liên, đồng ưu tương cứu.
Dù cho cô chẳng ưa gì y nhưng gặp người cùng cảnh ngộ, không thể ngoảnh mặt làm ngơ.
"Công tử." Nghĩ rồi Mộc Miên tiến lên, nhẹ nhàng gọi, nhưng người trong phòng không hề hồi đáp
"Công tử?" Cô lại gọi, lần này vẫn không nhận được hồi âm nào. Mộc Miên sốt ruột nhíu mày, đánh liều đẩy cửa bước vào.
Căn phòng chìm vào màn đêm sâu thẳm, Mộc Miên lọ mọ thắp đèn, dưới ánh sáng le lói, cô thấy Khúc Thừa Dụ cuộn tròn trên giường, hai mắt nhắm chặt, gương mặt tái nhợt.
"Công tử?" Cô lại gần, khẽ vén màn the.
Có lẽ bị chói mắt nên Khúc Thừa Dụ càng giấu mình trong chăn, cổ họng phát ra tiếng ư ử như chó con. Mộc Miên đã tới sát bên giường nhưng y vẫn không hề hay biết. Cả ngày chẳng ăn gì, lại còn đứng trước đầu gió cả buổi, không đổ bệnh mới lạ.
"Sốt rồi." Mộc Miên đưa tay sờ lên trán Khúc Thừa Dụ, phát hiện người y nóng ran. Cô chạy ra ngoài và trở lại với chậu nước ấm, thay mấy lần khăn mà nhiệt độ không hề giảm chút nào.
Cứ kéo dài như thế này e sẽ càng nguy hiểm, nếu sốt đến co giật thì có thể dẫn đến bại liệt. Đời trước Mộc Miên chính vì sốt mà mất đi đôi chân khỏe mạnh của mình, phải ngồi trên xe lăn hơn hai mươi năm. Cô đứng phắt dậy muốn tìm người tới giúp nhưng đúng lúc này y đột ngột bắt lấy cổ tay cô, siết chặt đến nổi như muốn bẻ gãy từng khớp xương cô.
Hết Chương 11
Chú thích:
1. Tâm phúc tương tri: Biết nhau từ trong thâm tâm, hiểu rõ bụng dạ của nhau (Điển cố đã được sử dụng trong Truyện Kiều).
2. Rẽ thúy chia uyên: chia rẽ lứa đôi, làm cho phải lìa nhau. "Chước đâu rẽ thúy, chia uyên, Đã ra đường nấy, ai nhìn được ai!" (Truyện Kiều).
3. Tử bất văn hà thượng ca hồ? Đồng bệnh tương liên, đồng ưu tương cứu (Người không nghe lời ca trên sông hay sao? Cùng bệnh cùng thương nhau, cùng một mối lo cùng cứu giúp nhau).