Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mộng Hoan

Chương 30: Ông Tơ Bà Nguyệt (1)

Chương 30: Ông Tơ Bà Nguyệt (1)

Con người thường dùng nước mắt để biểu đạt nỗi buồn, nhưng có những nỗi buồn lại chẳng thể nào hóa thành nước mắt, để được lăn dài âu yếm đường cong nơi gò má, mà chỉ có thể lẳng lặng nuốt ngược vào trong... âm ỉ đớn đau.

"Tôi đồng ý." Không biết cô Loan trở ra từ lúc nào, đôi mắt cô sưng húp, vừa nói vừa quỳ rạp xuống đất.

"Ôi mẹ ơi!" Dương Diên Lan bị dọa giật nảy, cũng may có Mộc Miên đưa tay ra đỡ, nếu không cậu ta đã ngã nhào ra sau. 

Diên Lan gãi đầu, lí nhí: "Đa tạ." 

Mộc Miên vô cảm gật đầu, không đáp.

"Vừa nãy cô nói đồng ý cái gì cơ?" Cậu tằng hắng một tiếng, lấy lại phong độ rồi tiến đến dò hỏi.

Loan nấc lên nghẹn ngào, ngoái đầu nhìn vào trong phòng, sau bức bình phong ấy... người cô yêu đã bước một chân cửa tử, "Việc... giả mang thai, tôi... tôi đồng ý!"

Khúc Thừa Dụ quay sang Mộc Miên, ôn tồn lên tiếng: "Nàng đỡ cô ấy đứng dậy trước đi." 

Từng áng mây mỏng manh quấn lấy nhau tạo thành bức màn khổng lồ, giăng kín bầu trời u ám. Mộc Miên cẩn thận dìu Loan về phía lương đình, nước mắt người thiếu nữ lấp lánh như hạt châu, từng hạt từng hạt rơi xuống, trông càng thêm vẻ tiều tụy. 

"Chuyện này... e rằng... bọn ta khó lòng giúp đỡ. Xin Loan nương hiểu cho." Dù không đành lòng nhưng Khúc Thừa Dụ vẫn nhất quyết khước từ. 

"Xời... Chuyện này đâu khó!" Dương Diên Lan vội chen vào.

"Công tử giúp được ta sao?" Loan mừng rỡ, giống như bắt được tia hy vọng cuối cùng. 

Cậu ta cười lém lỉnh, nhanh trí đáp: "Ta nghe nói dân gian lưu truyền một phương thuốc đặc biệt, khiến người ta có triệu chứng mai thai. Đến thầy thuốc lão làng cũng khó phát hiện ra." 

"Diên Lan." Khúc Thừa Dụ trầm giọng nhắc nhở, "Không có căn cứ thì đừng nói bậy."

"Thật đó! Thiệu Huy thường đọc sách về dược liệu, huynh không tin thì hỏi y đi." Diên Lan lớn tiếng phân bua.

Thấy mọi ánh mắt đều đang hướng về mình, Ngô Thiệu Huy do dự hồi lâu mới cất giọng: "Ta... ờm... ta thực sự từng đọc qua. Nhưng dù sao đó cũng chỉ là ghi chép cổ xưa mà thôi, muốn biết có chính xác hay không thì còn phải điều chế thử." 

Dáng người mềm mại thướt tha từ phía xa chậm rãi đi đến, Kiều Ninh Sương lễ độ vái chào: "Các công tử đều ở đây ạ."

Nói đoạn, sắc mặt Ninh Sương hiện lên vẻ khó xử, "Thưa, xe ngựa của Lê gia đã dừng trước cửa lớn." 

"Đến nhanh quá vậy?!" Dương Diên Lan thốt lên đầy kinh ngạc.

"Tôi... tôi thật sự hết cách rồi. Xin công tử đây rủ lòng thương xót..." Loan nức nở, mỗi bước chân đều ngoái đầu nhìn lại đầy khẩn thiết. 

Kiều Ninh Sương cũng lùi về sau, khẽ gọi: "Mộc Miên này." 

"Hửm? Sao vậy Ninh Sương?" Cô vẫn còn đang đăm chiêu suy nghĩ, ngẩng đầu ngơ ngác hỏi.

"Sáng nay tiên sinh đột nhiên muốn viếng cảnh chùa. Ta nghĩ nàng quanh quẫn trong phủ lâu ngày chắc rất buồn chán, nên muốn mời nàng cùng đi xem như giải khuây." 

Trước đây ở Giao châu, đều là Khúc Thừa Dụ dẫn cô chạy khắp nơi nên thỉnh thoảng mới có thể vượt ngoài khuôn phép. Còn ở chốn Đinh phủ xa lạ này, Mộc Miên nào có gan hùm mà làm càn.

"Ta..." Cô ấp úng, ngón tay bồn chồn mân mê vạt áo.

"Nàng cứ đi đi." 

"Ta vẫn nên ở phủ hầu công tử thì tốt hơn." Mộc Miên nhỏ giọng, dù sao mấy ngày qua cũng đã xảy ra quá nhiều chuyện. 

Gió thốt nhiên thổi lộng qua rừng trúc xanh ngắt, Khúc Thừa Dụ như đã nhìn thấu tâm tư cô, bắt đầu thong thả thả mồi nhử: "Ta nghe nói đỉnh núi Vân Nhu cách đây không xa. Nếu đứng từ trên tháp cao của ngôi chùa cổ nhìn xuống, ngắm cảnh sắc núi non mây ngàn, ắt hẳn là rất tráng lệ."

Quả nhiên, vừa nghe xong, đôi mắt to tròn trong veo kia liền sáng bừng lên như sao đêm, ngập tràn vẻ phấn khích, "Vậy... Ta chỉ xin phép đi chơi đúng hai canh giờ thôi nhé ạ?" 

"Được." Khúc Thừa Dụ bật cười khẽ, thanh âm trầm thấp dịu dàng hệt như gió xuân. Y gật đầu đồng ý, đưa tay vén lọn tóc mai bị gió thổi xỏa ngang trán cô. Chăm chú trông theo mãi cho đến khi tà áo đỏ hoàn toàn khuất dạng sau lối rẽ mới chịu chầm chậm dời mắt.

Dương Diên Lan đứng đó mà lòng hoảng hốt, suýt chút nữa đã cắn phải lưỡi. Hình ảnh Mộc Miên lạnh lùng tra hỏi, thậm chí sẵn sàng kề dao uy hiếp cậu đêm hôm ấy rốt cuộc đã biến đâu mất rồi? Trước mặt Khúc Thừa Dụ, cô cứ như một chú mèo con ngoan ngoãn thế kia... Thật không thể tưởng tượng nổi!

Mỗi cái chau mày đều tính toán nằm trọn trong tầm nhìn của y. Làm bộ làm tịch đến thế, còn không phải cố ý hay sao?!

"Nữ nhi là tai họa... nữ nhi là tai họa mà." Diên Lan tặc lưỡi lẩm bẩm. 

Cậu ta huých mạnh cù chỏ vào mạn sườn Khúc Thừa Dụ, gặng hỏi dồn dập: "Dụ huynh, huynh thật sự không nhận ra điều gì bất thường à?"

"Hử? Điều gì?"

Diên Lan thở dài thườn thượt, giọng điệu đầy vẻ bất lực: "Người bên cạnh huynh có vấn đề."

"Huynh nói ai cơ?" Khúc Thừa Dụ điềm nhiêm hỏi ngược. 

"Mộc Miên đấy." Diên Lan ghé sát lại gần, hạ thấp giọng thì thầm như thể sắp chỉ ra một âm mưu động trời nào đó: "Rất biết giả vờ, làm bộ ngoan ngoãn."

Khúc Thừa Dụ bung quạt, nhẹ nhàng phe phẩy, điềm đạm đáp gọn: "Ta biết." 

"Cái gì?! Huynh biết?!" Dương Diên Lan thảng thốt, thiếu chút nữa đã hét toáng lên.

"Ừm, biết cũng lâu rồi." Khúc Thừa Dụ thản nhiên thừa nhận.

"Vậy mà huynh còn dung túng cô ấy như thế??" Diên Lan nghẹn họng.

"Bởi vì..." Gương mặt khôi lại càng thêm nét phong tình tuấn lãng, chẳng giấu nổi sự cưng chiều trong lời nói, "Mỗi lúc như vậy... dáng vẻ của nàng thực sự rất đáng yêu." 

Mèo con của y không chịu được yên ắng đâu, thích ồn ào náo nhiệt cơ. Thích ngắm đường xá nhộn nhịp, quan sát tàu thuyền trên sông, thỉnh thoảng nghe lỏm mấy câu chuyện phiếm của bà lão bán nước chè, còn lén lút che miệng cười trộm. Nhưng nàng chẳng bao giờ dám thể hiện quá rõ, chỉ dám lén lút gửi cho y vài "tín hiệu" nhỏ mà thôi. 

Khóe môi Khúc Thừa Dụ vương ý cười nồng đượm, cảnh xuân dạt dào khó mà tan hết.

"Cái đồ mê gái!!" Dương Diên Lan trợn trắng mắt.

"Hai người đang nói gì vậy?" Ngô Thiệu Huy như nai tơ đi lạc, ngờ ngạc lên tiếng.

"Không có gì." Dương Diên Lan bất lực xua tay, nói chuyện với kẻ si tình chỉ tổ mất thời gian. 

"Đi! Ta với huynh đến thư trai xem thử có sách gì viết về phương thuốc kia không." Nói rồi cậu kéo Ngô Thiệu Huy lôi đi xồng xộc.

Ra khỏi rừng trúc, băng qua con đường nhỏ rợp sắc xanh. Sương sớm tụ lại biến thành những giọt nước rơi xuống mặt đất ẩm ướt. Bắt đầu vào đầu giờ Thìn, mặt trời dần ló dạng, nắng thu xuyên qua tán lá, phủ lên vạn vật một màu vàng nhạt thơ mộng, khiến không gian bớt vẻ âm u.

"Tiên sinh, chậm thôi ạ." 

Đinh Thi Cảnh luôn từ tốn, thành thật mà nói thì có hơi... chậm chạp. Tóc dài chấm eo, suôn mượt đen nhánh, làn da trắng sứ lại vận y phục màu xám khói, trông càng nhợt nhạt yếu ớt. Mộc Miên thầm đánh giá Cảnh mấy phen, con ngươi đảo qua đảo lại không ngừng.

Cổng chùa đặt ngay dưới chân núi, viền mái cong vút hướng thẳng lên trên, được nâng đỡ vững chãi bằng hai thân cây cổ thụ sừng sững. Dọc theo thân cột, những đường chạm khắc hoa văn hiện lên vô cùng tinh tế. Hình ảnh rồng thiêng ẩn sau mây ngàn, núi xanh vươn mình chạm tới trời mây hiện lên sinh động, uy nghi. Dù đã bám đầy rêu phong vẫn không thể che mất vẻ đẹp cổ kính của chốn thiền môn.

Từng bậc thang lát đá xanh nối đuôi nhau chạy dài hun hút, chỉ thấy đỉnh tháp cao chót vót phía xa, ám chừng đường lên lễ Phật cũng phải hơn ba dặm. Khắc không yên tâm, hết lời khuyên ngăn: "Tiên sinh, sương còn chưa tan hết, mấy phiến đá này vừa hẹp lại trơn. Hay chờ thêm chút nữa rồi hẳn..." 

"Được rồi, ngươi lắm chuyện quá đấy." Cảnh lười biếng phất tay.

Khắc không hề lo lắng dư thừa, vì cứ được tầm mười bậc thang thì Đinh Thi Cảnh lại ôm ngực thở hổn hển. Khiến Kiều Ninh Sương lo lắng không thôi, luôn miệng hỏi han: "Tiên sinh, chúng ta nghỉ chút đi ạ." 

"Ừm." Cảnh khó nhọc ngồi xuống tảng đá lớn gần đó, trán bịn rịn mồ hôi.

Chẳng cần mở miệng, gương mặt Mộc Miên cũng hiện rõ vẻ chê bai, cuối cùng chịu hết nổi mà tham gia: "Bẩm, con xin được cõng người lên núi ạ."

"Cõng ta?" Cảnh nâng mắt, hàng mi dày khẽ lay động.

"Trông bộ dạng như con cò ma của người, còn đi bộ thì chắc sáng mai mới tới nơi." Mộc Miên nghĩ bụng nhưng vẫn đưa lưng về phía Đinh Thi Cảnh, gật đầu chắc nịch, "Vâng ạ." 

Nét xuân sơn (1) khẽ chau lại, vị trích tiên ho khan mấy tiếng, "Thôi đi, sao có thể để..."

"Con vốn quen làm việc nặng, tiên sinh không cần lo lắng đâu ạ!" Mộc Miên nhanh miệng khẳng định, cắt ngang lời từ chối của Cảnh. Quay sang thúc giục: "Ninh Sương, giúp ta  dìu tiên sinh."

Kiều Ninh Sương có vẻ do dự, nhưng vừa nhìn sang sắc mặt trắng dã, không còn chút huyết sắc nào của Đinh Thi Cảnh, nàng liền lập tức vứt bỏ mọi sự chần chừ. 

"Được, hai người cẩn thận." Ninh Sương dứt khoát gật đầu: "Ta đi trước dẫn đường!"

Đúng như những gì Mộc Miên dự đoán, Đinh Thi Cảnh rất nhẹ, nhẹ đến mức có chút không chân thực. Điều khiến duy nhất làm cô nhận thức cơ thể của người trên lưng mình là mấy chiếc xương sườn nhô cao của người cấn vào, thốn muốn chết. 

"Ta có nặng không?" Suốt cả buổi im lặng không lên tiếng, Đinh Thi Cảnh thình lình nghiêng nhẹ đầu sang bên bả vai cô, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Bẩm, không nặng chút nào đâu ạ." Mộc Miên đáp, đôi chân vẫn thoăn thoắt sải bước thật nhanh.

"Trước đây, ta cũng từng cõng một người."

"Là ai thế ạ?" Mộc Miên thuận miệng hỏi. 

Đinh Thi Cảnh bỗng chốc khựng lại, mãi đến khi khi hơi thở đã bớt dồn dập, người mới thều thào trả lời: "Là... người ta khiến ta phải chờ đợi rất lâu."

"Bao lâu ạ?" Cô tò mò nheo mắt hỏi thêm.

"Lâu đến mức... ta sắp không còn nhớ nổi nữa." Người này luôn thốt ra mấy câu không đầu không đuôi như vậy.

Đôi môi hoa đào mím chặt, lồng ngực Mộc Miên lại đau nhói, hệt như lần đầu gặp gỡ. Cảm giác như có mũi kim đâm vào ngay đầu tim, làm cho hơi thở đứt đoạn. 

Khung cảnh núi non hùng vĩ dần hiện ra, khí lạnh tràn vào phổi, đứng ở bờ bên này còn thấy được thác nước khổng lồ đang đổ ầm ầm xuống vực sâu. Dòng nước xuyên qua những gợn mây trắng bồng bềnh, hệt như dải lụa màu bạch ngọc quý giá tung bay trong gió thu, vừa thanh khiết lại vừa kiêu sa.  

Đứng giữa đất trời, Mộc Miên cảm nhận rõ mồn một sự tươi tốt của đại ngàn, thiên nhiên căng tràn nhựa sống, chỉ cần vươn hai tay ra liền có thể ôm trọn lấy cảnh vật.

"Vào trong chính điện thắp hương." Sau khi giúp Đinh Thi Cảnh chỉnh lại y phục nhăn nhúm, Kiều Ninh Sương vội vàng kéo cô rời đi.

"Ơ..." Mộc Miên còn chưa ngắm cảnh xong, tiếc nuối không nỡ dời gót.

Men theo lối cũ, gắng gượng leo hết chín tầng tháp cao của ngôi cổ tự, Cảnh dừng chân trước một gian phòng đóng kín. Vị cao tăng vận chiếc áo cà sa màu nâu sẫm đang xếp bằng thiền định. Chòm râu và đôi lông mày của ông đều đã bạc trắng như tuyết, khóe mắt hằn sâu những vết nhăn nheo của tuế nguyệt, thế nhưng thần sắc lại sáng ngời như đuốc.

"Tiên sinh." Sư Vô Minh thong thả ngồi xuống đối diện với Đinh Thi Cảnh, lò than trên bàn đất nung đang đỏ lửa hừng hực, nước trong ấm gốm vừa vặn đạt đến độ sôi sùng sục, "Bấy lâu nay, tiên sinh vẫn khỏe mạnh chứ?"

"Người đâu phải là không biết rõ." Đinh Thi Cảnh bật cười tự giễu, hương trà sen thơm ngát quẩn quanh bên mình. "Nếu như không dựa vào đống thuốc thang đắng chát kia, thân thể mục nát này của ta e là đã kiệt quệ từ lâu rồi."

Sư Vô Minh nghe xong thì cũng không nói thêm mà châm hai chung trà, cẩn thận đưa đến: "Có việc gì mà tiên sinh lại đích thân đến gặp bần tăng thế này?"

Đinh Thi Cảnh nhận lấy chung trà, khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Không đáp lời ngay, chỉ có đôi con ngươi màu hổ phách sâu thẳm là khẽ chuyển động, lóe lên những tia sáng lấp lánh đầy tâm tư.

"Chẳng lẽ... tiên sinh gặp được người đó rồi sao?" Lúc này, Sư Vô Minh khẽ giật mình thảng thốt.

"Phải."

"Vận mệnh luân hồi, vận mệnh luân hồi..." Sư Vô Minh se khẽ chuỗi tràng hạt trong tay, ngập ngừng hỏi: "Vậy... người đó nhận ra tiên sinh chưa?"

"Nếu nàng nhận ra ta... chắc sẽ rất khiếp sợ." Đinh Thi Cảnh suy tư hồi lâu, lồng ngực phập phồng kìm nén, không cách nào giữ nổi sự ung dung vốn có. Người khẽ siết chặt chung trà trong tay, nói tiếp: "Nhưng nếu như nàng không nhận ra... chứng tỏ nàng thực sự đã quên mất ta rồi."

"Không biết đây là nhân duyên hay nghiệp duyên."

"Nhân duyên cũng được, nghiệp duyên cũng chẳng sao. Bất kể cái giá phải trả là gì, ta đều chấp nhận gánh vác tất cả, tuyệt đối không hối hận."

Giữa hai bên chân mày của vị cao tăng lộ rõ vẻ âu lo sâu sắc, ông bất lực dồn ép câu hỏi cuối cùng: "Liệu có đáng không, thưa tiên sinh?

"Đáng." Giọng Cảnh đanh lại, trong con ngươi toàn là tơ máu. Dáng vẻ ốm yếu, bệnh tật thường ngày đã bị thay thế bằng gương mặt lạnh lẽo, thịnh nộ bộc phát. 

Trận cuồng phong từ đâu ập đến bật tung cửa sổ, sấm chớp rền vang như muốn xé toạc bầu trời, một cơn lốc dữ tợn bỗng chốc chầm chậm hình thành, dồn ép vạn vật.

 "Sao lại không đáng!"

"Tiên sinh. Đừng quên bổn phận của mình." Nhà sư vẫn ngồi bất động, bình tĩnh lớn tiếng gọi, tràng hạt gỗ phát ra những tiếng lạch cạch liên hồi.

Hàng mi run rẩy, cả người căng cứng chầm chậm buông lỏng. Gió bão ngưng bặt, đến một chiếc lá ngoài hiên cũng không còn chuyển động, chỉ còn lại vài vệt sáng lững thững nơi góc trời.

"Thế gian rộng lớn, không có gì vĩnh hằng."  Sư Vô Minh lại lần nữa ngồi xuống, uống cạn chung trà dỡ dang rồi lại tự rót cho mình chén khác.

"Ngay cả dòng nước chảy qua khe suối, mỗi khắc mỗi giờ đều không ngừng biến hóa thay đổi. Cùng một ấm trà nhưng hương vị của chén sau không thể hoàn toàn giống chén trước. Người đừng giữ mãi những chuyện đã qua." 

Cảnh ngẩng đầu nhìn xa xăm, ánh mắt phức tạp: "Vạn vật đều có trật tự của riêng mình. Chúng tuân theo vận mệnh, lại cùng lúc kháng cự vận mệnh, cứ như vậy mà không ngừng lặp đi lặp lại."

"Vậy cớ gì ta không thể cố chấp một lần? Tại sao các người thì được, còn ta thì không?" 

Đáp lại người chỉ có tiếng thở dài như tan vào hư không của vị sư tôn kính: "Lòng người cũng thế, tình cảm cũng vậy. Xuất hiện trên cuộc đời là duyên cũng là nghiệp, đều nên học cách chấp nhận, học cách thích nghi. Buổi đầu gặp gỡ dù có tốt đẹp đến mấy, cũng sẽ bị thời gian mài mòn. Đón nhận nồng nhiệt thế nào, thì cũng nên buông bỏ nhẹ nhàng thế ấy." 

"Không thay đổi được kết quả, nhưng chí ít ta vẫn được gặp lại nàng một lần, cùng nàng đi thêm một đoạn đường." Đinh Thi Cảnh kiên định nói. 

"Tiên sinh, đến ngày hôm nay không phải dễ. Người vẫn nên... biết quý mạng mình."

Sư Vô Minh thấy người im lặng, liền biết ý mà chuyển hướng: "Mây xanh nước biếc, cảnh vật tràn đầy sức sống như thế... lại chẳng thể ngờ sinh cơ đang dần cạn kiệt."

"Trận đồ của Cao Biền đã yểm xuống, đất Nam khó mà tránh khỏi trận tai kiếp." Cảnh cảm nhận khoang miệng chan chát, vị tanh từ cổ họng dần tràn lên, miễn cưỡng tiếp lời: "Nhưng Long mạch vốn không phải thứ muốn chặn là chặn. Nước Nam ta không thiếu người hiền hào kiệt. Thức thời ắt lập nên đại nghiệp, chỉ chờ vị họ Khúc kia nắm bắt cơ hội mà thôi."

"Châm giới tương đầu. Mong được như lời tiên sinh." 

Tiếng chuông chùa vang vọng giữa không gian linh thiêng, vừa bước chân ra ngoài, Kiều Ninh Sương đã hào hứng hỏi: "Nàng vừa cầu gì thế? Ta thấy nàng trông thành tâm lắm." 

"Nói ra thì không linh nghiệm đâu." Mộc Miên khoanh tay sau lưng, nhạy bén đáp. 

"Chẳng lẽ... nàng cầu một lang quân như ý à?" Ninh Sương cười lém lỉnh.

"Cái đấy là mong ước của nàng thì đúng hơn!" Cô càng chẳng chịu thua kém.

Kiều Ninh Sương cả giận: "Ta không có!"

"Nàng đỏ mặt rồi kìa, rõ ràng bị ta nói trúng tim đen!" Mộc Miên không buông tha mà liên tục tấn công, "Nàng muốn gả rồi đúng không?" 

Vừa lúc này, một ông thầy bói khua khua chiếc gậy trong tay đi đến: "Cô gái, có muốn xem số mệnh không?"

"Không, đa tạ." Mộc Miên giữ lễ, đáp.

"Khoan đã, cứ thử đi." Kiều Ninh Sương thì ngược lại, thích thú kéo tay Mộc Miên lại chiếc sạp rách rưới của lão ta.

Thầy bói cầm bàn tay phải của Mộc Miên lên, tâm đắc giảng: "Chà... nốt ruồi son ngay giữa bàn tay, rực rỡ như mặt trời. Cuộc đời gặp nhiều may mắn, có quý nhân phù trợ."

"Còn gì nữa không ạ?" Ninh Sương tròn mắt.

"Nhìn đi, đoạn này chỉ tay đan xen. Nội tâm của cô quá mức cẩn mật, ngược lại sẽ bị chính nó hại. Chậc... chậc." Lão thầy bói tặc lưỡi, lắc đầu phán: "Đường sinh đạo tuy dài nhưng lại đứt làm hai, chứng tỏ phải trải qua một kiếp nạn vô cùng lớn, cận kệ cái chết. Nếu vượt qua được mới có thể xem như phượng hoàng hồi sinh từ đống tro tàn. Nếu không... Chỉ e mệnh bạc phước mỏng, thọ không hơn tứ tuần."

"Có cách nào tránh khỏi không?" Kiều Ninh Sương cuống cuồng.

"Ờm... chỗ ta thường lập đàn cúng bái. Xin thần linh thương xót. Chỉ cần cô đưa cho ta mười văn tiền để ta mua ít đồ dâng lễ thôi." Lão nhíu mày, như có như không nói.

"Vâng, vâng."

Thấy Kiều Ninh Sương định rút tiền ra thật, Mộc Miên đập bàn đứng phắt dậy. Không quên lườm lão thầy bói một cái, khiến lão sợ khiếp vía. 

"Mấy lời lừa gạt như vậy mà nàng cũng tin à?" 

"Thì cẩn thận chút cũng không thừa mà." Ninh Sương phân bua đầy tiếc rẻ, nhưng quay đầu lại bắt đầu châm chọc, "Chao ôi, xem công tử nhà nàng sốt ruột chưa kìa."

Lửa giận còn chưa hạ, vừa nghe Ninh Sương nói xong, Mộc Miên liền nghệch ra: "Hả?"

"Chỉ mới qua nửa ngày đã chịu không nổi." Ninh Sương nhân dịp này, trêu ghẹo Mộc Miên để trả thù.

"Nàng cứ thích suy diễn linh tinh!" Mộc Miên gằn giọng, vành tai đỏ lên.

Dưới gốc đào nở rộ, thiếu niên vận y phục màu lam đậm, tuy mộc mạc dung dị nhưng khí khái hơn người. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Khúc Thừa Dụ liền mỉm cười. 

"Sao người lại đến đây?" Mộc Miên ngẩng đầu, thấy vai áo Khúc Thừa Dụ ươn ướt, không biết y đã đứng đó từ bao giờ.

"Đến đón nàng về." 

Y vốn không tin Thần cũng chẳng tin Phật. Bình thường, tuyệt đối không tham gia cúng bái, chưa từng chủ động đi chùa lễ Phật. Những dịp bắt buộc cũng chỉ đứng một bên hững hờ quan sát. Ngoại lệ duy nhất trong đời y... có lẽ chính là người mẹ quá cố của mình.

Vậy mà hôm nay, người đó lại đặt chân đến chốn thiền môn này, yên lặng không hối thúc, kiên nhẫn chờ đợi cô gái nhỏ của mình. 

Mộc Miên say sưa ngắm Khúc Thừa Dụ, nụ cười đó tựa hoàng hôn đỏ tía phủ kín mặt hồ, dịu dàng mà tha thiết. Cô thấy rõ hình bóng của chính mình đang phản chiếu trọn vẹn trong đôi con ngươi sâu thẳm ấy, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Trái tim Mộc Miên hẫng đi vài nhịp, lạnh thấu xương. Nếu ngày nào đó toàn bộ sự thật bị phơi bày... và rồi ánh mắt Khúc Thừa Dụ dành cho cô sẽ chỉ còn lại sự chán ghét... Cô giật mình nhận ra... hạt giống tham lam mà mình vô thức gieo xuống đã nảy mầm tự khi nào. 

Hết Chương 30

Chú thích:

(1) Nét xuân sơn (nét núi mùa xuân): Ẩn dụ miêu tả đôi lông mày thanh tú, cong mềm mại. 

Truyện Kiểu (Nguyễn Du)

1. Sinh cơ: Sức sống

Nhất điểm sinh cơ dĩ phát dương [Chỉ một chút chất sống nảy mầm]
Vạn bàn xuân ý thượng tiềm tàng [Là còn tiềm tàng hàng vạn ý xuân trong đó]

Vị khai liên hoa khẩu hào tứ tuyệt kỳ 2 - Nguyễn Văn Giao

2. Giờ Thìn: từ 7 giờ đến 9 giờ sáng.

3. 1 dặm = 1,609344 km.

4. Châm giới tương đầu: Hột cải ném ra ghim trúng đầu mũi kim, là một chuyện rất khó xảy ra. Nhà thiền mượn cụm từ này để chỉ thầy trò nhân duyên khế hợp thật đặc biệt, hiếm thấy.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px