Chương 5: Chuyện xưa
Chương 5: Chuyện xưa
Sáng hôm sau Mộc Miên vẫn như thường lệ mà thức dậy vào lúc canh năm, hôm nay cần chà sân và lau dọn cửa sổ. Về chuyện tối qua trong lòng cô vẫn thấy bất an. Bây giờ không biết có nên tránh mặt Khúc Thừa Dụ hay không, mà nếu có tránh thì sẽ tránh được tới lúc nào, hiện cô đã đến đây rồi, trước sau gì cũng phải đụng mặt.
"Hay đến dập đầu xin lỗi y một tiếng, cầu xin y đừng đuổi mình đi." Chắc quả trán kia bây giờ đã bầm đen bầm đỏ rồi, lỡ như y nói cho người khác biết đó là do cô chọi đá mà thành thì có khi sẽ bị trả về nơi sản xuất mất... chỉ không đành lòng để Mộc Hạ thất vọng, bao nhiêu công sức mà ông chỉ dạy cho cô đổ sông đổ bể hết thì biết phải làm sao.
Thứ gì không chắc chắn thì luôn khiến người ta bồn chồn không yên. Mà Mộc Miên lại chẳng phải người muốn sống trong cảnh hồi hộp lo sợ như vậy, biết chắc được kết quả thì mới có thể suy tính được bước tiếp theo.
"Chị Ý, nay có món gì vậy ạ?" Quần quật cả buổi sáng mà không thấy Khúc Thừa Dụ đâu, Mộc Miên uể oải đi tới nhà bếp.
"Canh bí với cá kho nghệ." Ý đáp.
Mộc Miên hơi nhăn mặt, cô rất ghét mùi nghệ, ngửi thấy thôi đã thấy chóng mặt rồi. Đang lúc chán chường thì một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Cô chạy lại chỗ mấy bà bếp, hỏi xin ít nghệ tươi.
Nước nghệ có thể giúp làm tan vết bầm tím. Mộc Miên học võ từ bé, trên người lúc nào cũng có vết bầm, Mộc Hạ thường dùng cách này để chữa trị cho cô.
"Hay lắm, vẫn còn đường sống!" Cô cầm chén nghệ giã, đến cơm cũng không ăn mà một mạch chạy mất. Mộc Miên chạy rất nhanh, loáng cái đã tới. Đi qua đi lại mấy vòng cũng không thấy bóng dáng Khúc Thừa Dụ đâu. Mộc Miên thở dài, tầm này thì đi về cầu Bồ Tát phù hộ thôi.
"Ngươi đang tìm cái gì vậy?"
Mộc Miên hớn hở xoay người, nhưng nụ cười trên môi lập tức đông cứng, mặt mũi sa sầm xuống trong chớp mắt.
"Lại đụng trúng thằng oan gia này rồi." Dù trong lòng đang kêu gào, ngoài mặt cô vẫn phải nặn ra nụ cười vui vẻ, "Em tìm công tử. Anh Kỳ có biết người đang ở đâu không?"
"Ai là anh của ngươi?" Kỳ nhíu mày, ánh mắt hiện rõ vẻ ghét bỏ.
"Thì anh lớn hơn em, em mới gọi là anh." Mộc Miên chớp chớp mắt đầy vẻ vô tội, nhưng trong lòng tự nhiên thấy hơi... lợm giọng.
Kỳ vô cảm nói: "Ta không có em gái, đừng tùy tiện gọi anh này anh nọ."
"Không chịu thì thôi làm gì ghê vậy." Mộc Miên nhăn mũi, lí nhí lầm bầm trong họng.
"Tìm công tử có chuyện gì?" Kỳ khoanh tay, dằn giọng hỏi gặng.
"Ta có chút đồ muốn tự tay đưa cho công tử." Mộc Miên đáp.
"Đồ gì? Đưa đây ta xem trước."
Mộc Miên chưa vội trả lời mà chỉ đứng đó nhìn nhìn Kỳ, tên nhóc này quả thật khó chịu, cái mặt lúc nào cũng lạnh đanh. Nếu dùng cách thông thường để tiếp cận chắc sẽ không thành công, ngược lại áp dụng phương thức "từ dịch thành bạn" lại có tiềm năng hơn.
"Ta đưa cho ngươi nếu ngươi lấy mất thì ta biết bắt đền ai?" Mộc Miên tỏ vẻ ngần ngại.
"Con nhõi này! Không tin ta à!" Kỳ khoanh tay, cao giọng.
Biết kế khích tướng của mình đã thành công, Mộc Miên mới chậm rãi đưa tay ra.
"Cái thứ gì đây? Ngươi tính đầu độc công tử sao?" Kỳ nhếch mép, nhìn hỗn hợp nước màu vàng sẫm bằng ánh mắt đầy khinh thường.
Mộc Miên quả quyết, ưỡn ngực thanh minh: "Nước nghệ giã đấy! Có thể làm tan vết bầm cực kỳ hiệu nghiệm!"
"Công tử không cần mấy cái này đâu, đi đi." Kỳ xua tay đuổi khách.
"Nhưng mà công tử chắc chắn sẽ cần!"
"Sao ngươi biết người cần!"
"Vậy sao ngươi biết người không cần!"
Hai người một lớn một bé, kẻ khoanh tay, người chống nạnh. Không ai chịu nhường ai, khí thế bừng bừng chạm nhau chát chúa như hai mãnh hổ tranh hùng.
"Kỳ."
Một giọng nói trầm tĩnh đột ngột vang lên sau lưng.
"Công tử!" Kỳ giật mình đánh thót, vội vàng thu tay, đứng nghiêm chỉnh lại.
"Công tử." Mộc Miên cũng giật mình không kém, vội cúi đầu vái lạy.
Khúc Thừa Dụ chậm rãi đi đến trước mặt Mộc Miên, "Ban nãy ngươi nói muốn đưa ta cái gì?"
"Bẩm, con không phải thầy thuốc nhưng lúc trước ở nhà cha con thường hay bôi nước nghệ lên vết bầm để giúp giảm đau và làm tan, nên con muốn mang đến để công tử dùng." Mộc Miên thành thật đáp.
"Quan hệ của ngươi và cha cũng tốt lắm."
Mộc Miên vẫn luôn cúi đầu nên không nhìn thấy được nét mặt khi Khúc Thừa Dụ nói ra lời này, chỉ cảm thấy ý vị của nó không được bình thường, nghe không giống như lời khen mà giống như đang than thở.
"Dạ bẩm, cha rất thương yêu con."
"Thế tại sao ông ấy lại bán ngươi đến đây?" Khúc Thừa Dụ xoáy sâu vào đôi mắt cô, giọng vương chút hoài nghi.
"Bẩm công tử, nhà nghèo phải bán con không phải chuyện gì lạ. Đó là nỗi khổ do hoàn cảnh ép buộc chứ chẳng phải do lòng người bạc bẽo. Ông ấy bán con, chính là để con có cơ hội được sống tiếp thay vì chết đói cùng nhau."
Khúc Thừa Dụ nhếch môi, liếc nhìn sang chén nước nghệ trên tay Mộc Miên, "Ra vậy."
"Đã đem tới đây thì giúp ta bôi đi."
Gian phòng nằm ngay hướng mặt trời mọc là nơi y tọa học hằng ngày, bốn bức tường bao quanh bởi những giá gỗ lớn xếp kín các cuộn kinh thư và sách vở. Giữa phòng đặt một bộ án thư láng bóng, phía trên nghiên mực, bút lông đều được sắp xếp ngăn nắp, chỉnh tề.
"Nhiều sách quá." Mộc Miên không nhịn được mà thốt lên.
"Ngươi biết chữ à?"
Cô vội cúi đầu, cung kính đáp: "Bẩm không ạ, con chỉ nói vậy thôi ạ."
"Vừa có văn thư vừa có sổ sách, lúc tới quét dọn hãy cẩn thận đừng làm hỏng." Y dặn dò.
"Vâng."
Khúc Thừa Dụ ngồi xuống ghế dài, hai tay khoan thai để lên đùi. Mộc Miên theo đứng bên phải y, còn Kỳ đứng bên trái. Cả ba người không ai nói lời nào, trong lòng Mộc Miên hơi bối rối, liền liếc mắt nhìn Kỳ.
"Ngươi nhìn ta cái gì, còn không nhanh hầu hạ công tử đi." Kỳ phán một công tử xanh rờn, Mộc Miên cắn môi, từng chút nhích lại gần Khúc Thừa Dụ.
"Công tử... người có khăn tay không? Hay cái gì để thấm nước cũng được, tay con thô ráp, sợ làm đau người."
"Ta đâu phải làm bằng giấy mà dễ nát thế." Miệng thì nói vậy, nhưng Khúc Thừa Dụ vẫn đưa tay vào ngực áo, lấy ra một chiếc khăn lụa màu xanh nhạt trao cho cô.
Mộc Miên khúm núm nhận lấy, dùng khăn bọc vào đầu ngón tay, thấm lấy ít nước nghệ. Đúng như những gì cô đã hình dung, vết bầm to tướng, tím đen.
"Biết vậy thì đã không dùng lực mạnh như thế." Mộc Miên mắng thầm bản thân, ngón trỏ khẽ vén phần tóc mái của y sang một bên, tóc y rất mềm, có lẽ do đang ở nhà nên chỉ bới nửa đầu nhẹ nhàng.
Ở khoảng cách thật gần, Mộc Miên mới thấy được mắt phượng mày ngài, sống mũi cao thẳng, nhân trung sâu rộng của y. Người này vô cùng... khôi ngô tuấn tú.
"Thật sự quá đẹp trai! Con cái nhà ai mà đẹp dữ thần vậy trời!?" Mộc Miên giấu tất cả sự kích động sau gương mặt bình tĩnh của mình, thầm nhủ: "Không được hành động lỗ mãng, bớt mê trai lại!"
"Công tử chịu khó chút, sắp xong rồi." Cô rất chăm chú, cẩn thận từng chút.
Khúc Thừa Dụ không lên tiếng, kỳ thực thì chỉ hơi nhói chút, ngoài ra không có đau gì mấy. Y đưa mắt nhìn lên, rồi khẽ nhíu mày, nơi lòng bàn tay Mộc Miên có một nốt ruồi son. Đúng là vị trí này, không sai đi đâu được.
"Là ngươi." Khúc Thừa Dụ đột nhiên lên tiếng.
Mộc Miên không hiểu gì, hai mắt mở to: "Dạ?"
"Chính là ngươi." Khúc Thừa Dụ lặp lại.
Kỳ cúi người, hỏi: "Công tử sao vậy ạ?"
Giọng Khúc Thừa Dụ đều đều: "Chính là cô bé năm đó đánh ngươi chảy máu đầu."
"Sao cơ ạ?!" Kỳ và Mộc Miên đồng thanh.
Ký ức ngược dòng về bốn năm trước, vào những ngày giáp Tết rộn ràng. Phố xá bấy giờ tấp nập người qua kẻ lại, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng mặc cả xôn xao tạo nên một khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Giữa không khí xuân đang tràn về ấy, Khúc Thừa Dụ thong dong xuống phố vãn cảnh, hòa mình vào dòng người đông đúc.
"Công tử, người còn mua nữa thì phải đem xe đến chở đồ về mất." Kỳ trong trạng thái tay xách nách mang, rầu rĩ nói.
"Ta còn định mua thêm, ngươi đừng có kêu ca nữa." Khúc Thừa Dụ dừng lại trước sạp đồ bạc, nhìn thấy cái hộp thủ công rất tinh xảo liền tỏ ra thích thú, cầm nó lên mà ngắm lấy ngắm để.
Y ra lệnh: "Kỳ, trả tiền đi."
Kỳ thở dài đánh thượt, đặt tạm mớ đồ đạc xuống đất rồi đưa tay lên hông định lấy túi tiền. Nào ngờ, thắt lưng bỗng nhẹ tênh, túi tiền chẳng biết đã không cánh mà bay từ lúc nào.
"Cái thằng nhãi đó!" Kỳ khựng lại một nhịp, sực nhớ ra điều gì, nghiến răng thốt lên đầy giận dữ.
"Sao đấy?" Khúc Thừa Dụ ngơ ngác.
"Lúc nãy thằng nhóc đó va vào chúng ta!" Kỳ vội xoay người đuổi theo, Khúc Thừa Dụ cũng đuổi theo sau. Rất nhanh đã nhìn thấy đứa nhỏ mặc bộ đồ rách rưới kia, Kỳ không la lớn mà âm thầm đi theo nó, tới đoạn thưa người liền phi nước đại, tóm gọn nó trong tay.
"Ban ngày ban mặt mà dám ăn cắp tiền! Mày chán sống rồi!" Kỳ ghì cổ đứa nhỏ.
"A!! Đau... đau quá, công tử tha mạng! Hu hu." Thằng nhỏ mếu máo.
Kỳ thẳng tay ném nó xuống đất, "Khóc cũng vô dụng, kẻ như mày dù có đánh chết cũng không có ai quan tâm đâu!"
"A!!" Nó kêu lên đau đớn, nằm dưới đất chật vật, lúc Khúc Thừa Dụ đuổi đến nơi thì đã nhìn thấy cảnh tượng ấy.
"Này! Đừng lại đi!" Bỗng từ đâu xuất hiện một cô bé, thân mình gầy gò ốm yếu mà giọng nói lại rất vang dội.
"Ngươi làm cái gì vậy! Sao lại đánh người?!" Cô bé chạy đến, đỡ thằng bé đang nằm trên mặt đất dậy, chỉ thấy nửa khuôn mặt nó đã trầy xước hết cả. Khúc Thừa Dụ nhíu mày, thầm trách Kỳ đã quá mạnh tay.
Kỳ hung dữ nói: "Nó ăn cắp tiền của chúng ta, bị như vậy vẫn còn quá nhẹ nhàng đấy!"
Cô bé ấy không hề quan tâm đến những lời Kỳ nói mà chỉ chăm chăm nhìn đứa nhỏ kia, "Này em, em có lấy tiền của người ta không?"
"Nếu có thì hãy trả lại cho họ đi, đói cách mấy cũng không nên trộm đồ của người khác."
Thằng bé ấp úng, "Em... em..."
"Mau đưa ra đây!" Kỳ quát lớn.
Thằng bé rón rén lấy trong ngực áo ra cái túi gấm thêu hình hoa sen tinh xảo, Kỳ nhanh tay giật lấy, đưa chân lên muốn đạp vào người nó. Cô bé kia rất nhanh nhẹn đứng chắn trước mặt thằng bé, hai tay chụp lấy cổ chân Kỳ, nghiêng người tận dụng sức mạnh của Kỳ để hất Kỳ ra sau.
"Sức lực không đủ nên mượn sức địch chuyển hóa thành thế tấn công, cũng thông minh lắm." Khúc Thừa Dụ thầm cảm thán.
"Công tử, nó đã trả túi tiền cho người rồi. Người cớ gì phải làm vậy!?" Cô bé thẳng thắn nói.
"Ngươi bênh vực nó như thế, chẳng lẽ là đồng bọn hay sao!?" Kỳ không chịu lép vế mà nhào tới lần nữa.
"Công tử hung ác như vậy, vì không phải con dân An Nam à!?" Tuy miệng không chịu thua câu nào nhưng chỉ luôn phòng vệ, không hề có ý đánh trả.
Việc này càng làm lửa giận trong lòng Kỳ bộc phát, nắm đấm giáng xuống liên tục, sau một hồi cả hai đều đã dần kiệt sức mà thở hổn hển. Nhắm không thể tiếp tục nhường, cô bé cắn răng lùi về sau một bước lấy đà, cả người nhảy vọt lên, xoay vòng, dồn sức vào chân phải, đá thẳng vào một bên sườn mặt Kỳ. Kỳ ngã rạp trên mặt đất, đuôi mắt rách ra một đường, máu chảy đỏ thẫm.
"Công tử, nó ăn cắp đồ là sai nhưng người ra tay đánh người cũng không phải đúng." Cô bé nhìn xuống Kỳ.
Kỳ quệt máu trên mặt, "Vừa ăn cắp vừa la làng! Giẻ rách cũng bày đặt nói đạo lý!"
"Ai cũng sẽ biết đau. Ta không biện minh cho việc làm của nó nhưng hiểu được lý do tại sao nó lại làm vậy. Bần cùng sinh đạo tặc, phú quý sinh lễ nghĩa. Công tử ăn mặc đẹp như thế chắc hẳn cũng hiểu được ý nghĩa của câu này. Xin người tha cho bọn ta một mạng đi."
"Ngươi...!" Kỳ vừa định đáp trả thì đã bị Khúc Thừa Dụ ngắt lời: "Kỳ! Đủ rồi."
Kỳ vội đứng lên, khẽ cúi đầu: "Công tử."
Khúc Thừa Dụ bước đến, lễ độ chào hỏi, "Do ta không biết dạy bảo, số tiền này coi như bồi thường cho hai ngươi."
Mắt đứa nhỏ sáng rỡ. Nó liếc nhìn cô bé kia đầy do dự. Cô bé khẽ thở dài một tiếng, lúc này mới chịu đưa tay ra nhận lấy túi tiền từ tay Khúc Thừa Dụ.
"Xin lỗi đi." Cô bé trầm giọng.
Đứa nhỏ vẫn còn hoảng sợ mà lý nhí: "Dạ, con... con xin lỗi."
"Được rồi, cầm lấy tiền rồi đi đi. Sau này tuyệt đối không được làm chuyện trộm cắp nữa! Có nhớ chưa?"
"Dạ!" Thằng bé ôm lấy túi tiền vào lòng, gương mặt tí tởn mừng rỡ rồi nhanh chân chạy biến vào đám đông.
Không gian bỗng chốc lắng xuống, chỉ còn lại Kỳ và Khúc Thừa Dụ đứng lặng yên nhìn theo bóng dáng mảnh mai ấy.
"Bình thường ta dạy ngươi xem thường người khác như vậy sao?" Khúc Thừa Dụ nghiêm giọng quở trách.
"Bẩm..." Kỳ muốn biện minh nhưng lời nghẹn lại, không biết phải nói gì.
"Năm đó ngươi đi trộm gà bị người ta đánh mắng, ta đã cứu ngươi về."
Kỳ không đáp, cúi đầu càng sâu, hai tay nắm chặt thành quyền.
"Mặc dù ta biết trong lòng ngươi muốn dọa nó để nó không tái phạm nữa, nhưng cách làm của ngươi quá cứng nhắc rồi."
Trở về hiện tại, Mộc Miên nghe xong toàn bộ câu chuyện từ miệng Khúc Thừa Dụ thì đứng như trời trồng, cô chỉ ước sao có cái lỗ nào để cô chui xuống đó cho xong. Trước thì đánh tớ dập mặt, sau thì chọi đá bể đầu chủ.
"Mộc Miên ơi Mộc Miên, mày đã làm ra chuyện gì thế này!" Cô rủa thầm bản thân, lén nhìn sang Kỳ, chỉ thấy anh ta đang xoa xoa mặt mình.
"Bẩm công tử... xong rồi ạ, nếu người không còn gì sai bảo thì con xin lui." Mộc Miên nói xong thì quay lưng chạy trối chết.
Nửa đêm hôm ấy trời nổi gió lớn, mùi đất bốc lên báo hiệu cơn giông đang đến gần, trong vườn xuất hiện một bóng đen thoăn thoắt, nó hòa vào bóng tối lúc ẩn lúc hiện.
"Đói thế nhỉ." Mộc Miên xoa xoa cái bụng bẹp dí của mình, ban sớm vội đi tìm Khúc Thừa Dụ nên quên cả ăn cơm, lúc quay trở lại bếp thì đã không còn lại gì. Phải chi lúc này có tô mì gói húp xì xụp thì đã phải biết.
Làm việc vườn một thời gian nên mọi ngóc ngách ở nơi này cô đều đã nắm rõ. Nhớ tới sâu trong góc vườn có cây táo xanh trĩu quả, Mộc Miên không nghĩ nhiều mà một đường đi đến đó. Nói gì thì nói, phải no bụng đã thì mới ngủ được.
Cô nhảy tót lên cành cây, nằm vắt vẻo, miệng nhai rộp rộp. Gió đã thổi mây đi hết, để lại bầu trời đầy sao. Mộc Miên cứ ngắm mãi ngắm mãi mà không biết chán, đời trước sinh ra ở phố thị, hít mùi khói bụi thành quen. Bây giờ thì lại khác, những khung cảnh này đều trở thành ký ức chưa bao giờ có với Mộc Miên.
Sáng nay lo thoát thân mà quên mất mục đích đến tìm Khúc Thừa Dụ. Chuyện năm ấy cô chẳng nhớ được gì nhưng y lại nhớ rõ mồn một còn kể lại hết sức chi tiết như thế. Bây giờ thì xong rồi, kế hoạch tiếp cận Kỳ đã chính thức sụp đổ, còn bị Khúc Thừa Dụ ghim trong lòng.
Ngày tháng sắp tới nên né chủ tớ hai người họ ra thì hơn. Mộc Miên đưa tay toan hái thêm mấy quả táo thì lại nghe được tiếng xì xào, đêm khuya thanh vắng nên mọi tiếng động đều trở nên vô cùng rõ ràng.
"Bẩm công tử, đã chuẩn bị xong rồi." Kỳ nói nhỏ.
"Ừm." Khúc Thừa Dụ lên tiếng.
Mộc Miên không dám thở mạnh, cố nhìn xem hai người này đang làm gì. Chỉ thấy Khúc Thừa Dụ châm lửa lên, chậm rãi thả từng tờ từng tờ xuống. Ánh lửa lập lòe phản chiếu lên sườn mặt y, hiện rõ nỗi bi thương.
"Đang đốt giấy tiền vàng bạc sao? Nhưng đốt cho ai mới được?" Cô nhíu mày, qua tầm nửa canh giờ thì Kỳ trở lại, giúp Khúc Thừa Dụ thu dọn, rồi cùng nhau rời đi.
Nhìn hành động của hai người có vẻ không muốn chuyện này bị lộ ra, nếu là giỗ của người thân thì đáng ra nên được tổ chức đường hoàng mới đúng. Tại sao lại làm lén lút như thế này? Chỉ có thể đốt cho người không tiện nói tên mà thôi.
Hết Chương 5
Chú thích:
1. Canh 5: Tính từ 3 giờ sáng đến 5 giờ sáng, tức giờ Dần.
Bình luận
Nhàn Nhạ