Chương 17: Sơn thủy hữu tình
Chương 17: Sơn thủy hữu tình
"Hây!" Cánh tay rắn chắc đấm thẳng phía trước.
"Hự!" Mộc Miên nhanh như chớp chụp lấy cổ tay nam tử xoay ngược ra sau. Hắn không chịu thua, tay còn lại tiếp tục ra đòn. Cô gập người tránh được một chiêu. Hắn tung cước, cô nghiêng người làm hắn chưng hửng. Lúc này Mộc Miên bắt đầu phản công, chân trái gập lại bất ngờ đá vào bắp đùi kẻ đối diện. Không để hắn kịp định thần mà tiếp tục đánh đến dồn dập khiến hắn không kịp phản kháng mà chỉ có thể giao chiến theo bản năng.
Kỳ vốn hiếu thắng mà Mộc Miên cũng không muốn để lộ nội công nên sau một hồi liền giả vờ đuối sức trượt chân ngã xuống. Kỳ nhân lúc này xoay người lấy đà nhảy lên cao, gương mặt Mộc Miên gần trong gang tấc. Nhưng cuối cùng đột ngột dừng lại, hai chân tiếp đất thăng bằng, cách cô tầm ba bước.
"Thể lực còn quá kém." Kỳ chau mày nói.
"Ta sẽ cố gắng tập luyện thêm." Mộc Miên được Kỳ kéo dậy, cô phủi tay đáp.
Mặt trời xuống núi, cả góc trời đỏ rực tựa sắc hoa phượng, tiếng ve kêu văng vẳng. Xế chiều còn oi ả, Mộc Miên bưng bát nước chè uống ừng ực.
"Từ từ thôi, đầy bụng bây giờ." Kỳ nhắc nhở.
"Vâng ạaa, ta đi bưng bữa tối cho công tử đây ạaa." Mộc Miên cố tình kéo dài câu chữ rồi quay ngoắt.
Trong thư phòng Khúc Thừa Dụ đang chăm chú đọc sách, mùa hè nên y phục được đổi thành loại làm từ lãnh Vạn Bảo. Vừa dệt hoa văn đẹp mắt, lại mềm mại thoáng mát. Búi tóc cài trâm ngọc đơn giản nhưng không kém phần thanh nhã.
"Hôm nay thế nào?" Thấy Kỳ đi vào, y lên tiếng.
"Xem như có tiến bộ ạ."
"Ừm, đủ để phòng thân là được. Tránh đụng việc gì cũng chỉ biết lấy mình ra làm lá chắn." Khúc Thừa Dụ gật đầu.
Thời tiết nóng bức nên cái sự ăn uống cũng theo đó mà được biến đổi thành nhiều món khác nhau. Có điều đặc sắc và bắt cơm nhất có lẽ là bát canh cua mồng tơi mướp hương, đĩa thịt luộc cùng chút cà muối, kết thúc bằng chén chè bưởi giòn giòn, thơm ngọt. Sau khi khi dùng bữa xong xuôi, Khúc Thừa Dụ chưa động đến phần tráng miệng mà chỉ nhấm nháp tách trà lài.
"Để đó đi. Lại đây, thử viết vài chữ cho ta xem."
"Lại tới rồi đó, tới nữa rồi đó." Mộc Miên đặt mâm đồng xuống, mím môi, chửi thầm.
"Dạ." Cô miễn cưỡng đáp.
Mộc Miên ngồi bên bàn gỗ mài mực viết chữ, dáng vẻ vô cùng chăm chú. Mồ hôi rịn ra trên trán, thấm đẫm vài lọn tóc mai. Thấy vậy, Khúc Thừa Dụ thong thả bung quạt, đưa nhịp tay đều đặn. Mộc Miên lén lút liếc sang, rồi như một chú mèo nhỏ, cô khẽ khàng nhích người lại gần y một chút để hưởng ké chút gió mát lành.
Khúc Thừa Dụ mỉm cười, chẳng nói chẳng rằng, chỉ lặng lẽ xoay nhẹ cán quạt về phía cô.
"Sai rồi." Y bắt lỗi.
Đã hơn nửa năm trôi qua kể từ cái ngày "tai họa đổ máu" lần trước, Khúc Thừa Dụ bị cha cấm túc, quãng thời gian này không được ra ngoài. Rảnh rỗi sinh nông nỗi, một ngày đẹp trời y bỗng nhiên muốn dạy Mộc Miên học chữ, còn bảo Kỳ dạy võ cho cô. Lúc nhận tin này cô chỉ biết cười, cười đến rớt nước mắt.
"Công tử à, chữ này khó quá." Mộc Miên nhăn mặt, lúc đầu cô cho rằng chỉ cần thể hiện thật tệ thì Khúc Thừa Dụ sẽ nguôi ngoai ý định, ai ngờ y lại ngày càng kiên nhẫn hơn.
"Không khó." Khúc Thừa Dụ hết sức tự nhiên cầm tay Mộc Miên.
"Thả lỏng cổ tay, phải viết thế này mới đúng."
"Hay thôi đi ạ. Đầu óc ta chậm chạp, học mãi vẫn dậm chân tại chỗ thôi."
"Đừng nản lòng, có ai sinh ra đã giỏi đâu." Y an ủi.
"Ngươi tự viết lại lần nữa đi."
"Dạ." Tay phải cầm bút, Mộc Miên nín thở chấm nhẹ vào nghiên mực, nắn nót từng li từng tí một.
"Xong rồi ạ!" Cô ngẩng đầu lên, gương mặt rạng rỡ đầy vẻ phấn khởi.
"Ừm... cũng được." Khúc Thừa Dụ nhìn vào trang giấy với những con chữ loằng ngoằng như mớ bùi nhùi, phải nén tiếng thở dài, bấm bụng mà khen.
Mộc Miên dè dặt ướm lời: "Vậy ta lui được chưa ạ?"
"Đấy, vừa mới học được dăm chữ đã tính chuồn rồi." Khúc Thừa Dụ khẽ gõ nhẹ chuôi quạt lên trán cô, ánh mắt vừa trách móc vừa dung túng.
"Đây, phần của ngươi." Khúc Thừa Dụ đẩy bát chè bưởi ngọt thơm đến trước mặt cô.
"Công tử thật là tốt bụng quá đi!" Đôi mắt Mộc Miên sáng rực như bắt được vàng, cơn thèm ăn lập tức lấn át cả nỗi sợ học chữ.
Đợi Mộc Miên đi khuất, y mới đứng dậy, thong thả chắp tay sau lưng mà trầm ngâm: "Võ nghệ thì tinh thông, mưu mẹo thì đầy mình, sao đụng đến con chữ lại chẳng khá khẩm lên nổi lấy một phân? Thật khó hiểu..."
Trăng rằm vành vạnh, gió thoảng hương hoa, phòng thờ Khúc gia mang dáng vẻ trang nghiêm với hàng hàng lớp lớp những bài vị gỗ cùng nhang khói nghi ngút. Ký ức về ngày hôm đó cứ như chỉ vừa mới đây, cái ngày mà trái tim y vỡ vụn, nát bấy. Y đã gào khóc, cầu xin thảm thiết. Y bất lực để mẹ ra đi trong tủi hờn. Ngày bà mất, trời đất như sụp đổ. Lúc ấy y chỉ mới mười tuổi, y yêu thương bà mới được mười năm. Dù bà đã không còn nhưng y sẽ tiếp tục yêu thương bà suốt cả quãng đời còn lại, chỉ tiếc rằng, đã không thể ôm lấy bà như ngày bé nữa rồi.
"Lạy mẹ, con sắp phải rời Tống Bình một thời gian. Từ nay không được sớm hôm nhang khói cho người, xin mẹ lượng thứ cho sự bất hiếu này." Đặt đĩa bánh ngọt thơm hương nhài lên ban thờ xong, Khúc Thừa Dụ lùi lại, nghiêm cẩn thực hiện đại lễ ba lạy. Lúc rời đi, tiếng thở dài của y dường như tan vào không gian tĩnh lặng của từ đường.
Y dừng chân bên khóm sen trắng, đứng ngắm nhìn rất lâu. Những ngày qua, thiếu chủ y ít nói hẳn đi, tâm tư dường như đã trôi dạt về một phương trời xa thẳm nào đó.
Việc thu dọn đồ đạc được bắt đầu từ tận đầu tháng, mỗi ngày đều có vô số việc phải làm và ti tỉ những thứ không tên khác. Đám gia nô trong viện luôn chân luôn tay từ sáng đến tối, bận đến không kịp thở. Kỳ với Mộc Miên phụ trách thu xếp tư trang của Khúc Thừa Dụ, đứng trước giá sách, cô chần chừ khá lâu. Cuộn tranh ấy vẫn nằm im lìm tại vị trí cũ, nhớ về dáng vẻ u uất của y, Mộc Miên đánh liều bỏ nó vào rương.
Tối muộn cô cuộn mình trên giường, chuyện phải đến Phong Châu cùng Khúc Thừa Dụ, cô đã báo cho Mộc Hạ biết từ lâu. Ông cho rằng đây là dịp tốt để cô thân cận với nhà họ Khúc hơn, trở thành thân tín hầu hạ bên cạnh Khúc công tử.
Chỉ còn vài ngày nữa trước khi cô rời khỏi Tống Bình, trước giờ chỉ cách cha một bức tường, nay lại xa xôi trăm dặm, chẳng biết ngày về. Mộc Miên vùi đầu vào gối, cố gắng đè nén cảm xúc của mình. Đêm dài đằng đẵng, miên man trong những giấc mơ xa xôi, có một người con gái mặc trên mình bộ áo dài đỏ thắm, trên tay cầm bó hoa huệ, mái tóc đen dài như mun. Cô thấy mình trở về thân xác của đời trước. Rồi người con gái đó nắm tay cô, bọn họ cùng đi trên con đường rợp bóng cây, Mộc Miên cảm thấy thật bình yên, thật dễ chịu.
Tiếng gà gáy đánh thức mặt trời. Ánh nắng xuyên qua tán cau, vụng về rơi trên tán lá. Khúc Thừa Dụ tỉnh dậy từ khi mới tờ mờ sáng. Gần đây y bắt đầu có niềm yêu thích với điêu khắc nên hầu hết thời gian là đang đục đẽo thứ gì đó.
"Làm sao thế?" Thấy bóng dáng Mộc Miên cứ chốc chốc lại lướt qua trước mặt như đèn cù, Khúc Thừa Dụ không nhịn được mà cất tiếng hỏi.
"Dạ?"
"Ngươi cứ đi qua đi lại suốt cả buổi, rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Thưa..." Mộc Miên bồn chồn nắm chặt lấy gấu áo, vẻ mặt đầy ngập ngừng.
"Ta có việc muốn xin người."
"Là việc gì?"
"Ta muốn muốn xin người cho phép về thăm nhà một lần. Sắp đi Phong Châu rồi, ta chỉ muốn về lạy cha một lạy, nói lời từ biệt để ông yên lòng."
Khúc Thừa Dụ thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt đầy ý vị: "Ừm.. thế này nhé. Ngươi viết được tên mình, ta sẽ đồng ý."
"Còn ra điều kiện nữa chứ!" Mộc Miên méo mặt nghĩ thầm.
"Dạ... để ta viết."
"Hóa ra chẳng phải ngươi bẩm sinh viết chữ xấu, mà là do thiếu chút động lực để cầu tiến thôi." Khúc Thừa Dụ hơi cúi người, nheo mắt quan sát trang giấy rồi buông lời châm chọc
"Phải nhịn! Nhất định phải nhịn! Ngươi không được vung nắm đấm vào vị Khúc Tiên Chủ đáng kính này đâu đấy!" Cô nghiến răng lẩm bẩm trong bụng.
"Được rồi, theo ta."
Thế nhưng, lối ra vào Khúc phủ tường cao hào sâu, lính canh túc trực ngày đêm. Hai người vừa lộ diện ở cổng chính, đám gia nhân đã đồng loạt cúi đầu nhưng vẫn kiên quyết dàn hàng ngang cản bước.
"Công tử, người muốn đi đâu sao ạ?"
"Ta dùng hết giấy rồi, nên sai Miên ra ngoài mua thêm." Y đanh giọng.
"Bẩm... người để chúng con đi cho ạ."
"Thứ ta cần dùng là giấy Mật Hương, khắp vùng Tống Bình này chỉ duy nhất một tiệm có bán loại hảo hạng. Miên vốn rành đường sá, để nó đi sẽ nhanh hơn."
"Bẩm... công tử làm khó chúng con quá ạ. Lão gia đã dặn..."
"Cha chỉ nói rằng cấm ta ra ngoài, chứ không cấm ta sai bảo nô tì." Khúc Thừa Dụ ngắt lời, ánh mắt sắc lạnh như dao cau xoáy thẳng vào đối phương. "Ta đang cần dùng gấp. Nếu làm ảnh hưởng việc học hành của ta, các ngươi có gánh nổi không?"
"Bẩm chúng con không dám!" Hai tên gia đinh run rẩy cúi đầu, chẳng còn cách nào khác ngoài việc lùi lại nhường lối.
Khúc Thừa Dụ khẽ hừ lạnh, rồi lập tức xoay người đối diện với Mộc Miên. Ánh mắt y bỗng chốc dịu lại, giọng nói ân cần lạ thường: "Đi đi, nhớ về trước khi trời tối."
"Vâng ạ!" Mộc Miên mừng rỡ reo lên, nụ cười rạng rỡ làm đuôi mắt cong tít lại như hình trăng khuyết. Trước khi thoăn thoắt chạy đi, cô còn không quên ngoái đầu lại, ríu rít cảm ơn.
"Chậm thôi!" Khúc Thừa Dụ đứng lặng ở cổng phủ, mãi đến khi bóng cô khuất hẳn sau rặng tre mới quay gót trở vào.
Đường về nhà quanh co khúc khủy, nhưng Mộc Miên không hề thấy mệt mà thậm chí còn chạy nhanh hơn bình thường. Tầm mắt va vào mấy ụ rơm lớn trước ngõ vào thôn, lòng cô vui mừng khôn xiết. Khi nghe được tiếng suối chảy róc rách, hơi nước vấn vương trong không khí, Mộc Miên biết mình đã về đến nhà.
"Cha! Cha ơi!" Cô cất tiếng gọi.
"Miên?" Mộc Hạ lom khom đi ra.
"Cha!"
"Giời ơi! Miên!" Ông vội quẳng cây búa trên tay xuống đất.
"Cha!" Mộc Miên sà vào vòng tay ông.
"Sao con lại được ra ngoài? Xảy ra chuyện gì sao!?" Nét mặt ổng chuyển từ kinh ngạc sang lo lắng.
"Không ạ. Con về thăm cha lát thôi." Cô lùi về sau, quệt nước mắt.
"À đúng rồi! Đây con có chút đồ cho cha, cha cất đi. Nếu túng thiếu có thể đem bán, ít nhất cũng cầm cự được mười ngày nửa tháng." Mộc Miên lôi trong ngực áo ra vài thanh mực khô, còn có hai cây bút lông thỏ, đều là do Khúc Thừa Dụ đưa cho cô để luyện chữ.
"Còn có cả tiền nữa!" Cô dúi túi tiền vào tay Mộc Hạ.
"Những thứ này từ đâu mà còn có được?" Ông hoảng hốt hỏi.
"Vì con chăm chỉ nên được thưởng cho đấy ạ." Cô giải thích.
"Việc làm ăn của cha dạo này rất khấm khá. Con cứ giữ lại phòng thân." Ông xua tay.
"Để cha ở lại một thân một mình con không yên tâm. Cha thương con thì hãy nhận lấy, xem như cho con đến đáp phần nào công ơn dưỡng dục." Nói đến đây giọng cô lại nghẹn ngào.
"Khi nào con đi?"
"Dạ giờ Thìn, hai ngày sau."
"Mộc Miên... thế sự khó lường, làm việc gì cũng nên chừa đường lui cho mình. Còn sống còn có ngày mai." Mộc Hạ đặt tay lên vai Mộc Miên.
"Vâng... Cha à, có điều này cha phải nghe con. Khúc Thừa Dụ là người tài hiếm có, tương lai chắc chắn sẽ giúp dân An Nam ấm no, đất An Nam yên bình. Chỉ cần chúng ta kiên nhẫn chờ đợi. Chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi. Cha hiểu ý con chứ?"
"Cha biết rồi, con đừng lo cho cha." Mộc Hạ đáp lời, gương mặt khắc khổ hiện lên nét u hoài khó tả.
"Giờ đã muộn, con không thể nán lại thêm được nữa, con phải về thôi." Mộc Miên thu dọn đồ đạc, nén lệ mà đứng dậy.
"Ừ..." Mộc Hạ cũng quay đầu, không muốn rơi nước mắt trước mặt cô.
"Cha... cha ở lại mạnh giỏi. Con đi rồi con lại về. Cha chớ đừng nhớ mong, kẻo phiền muộn mà sinh bệnh." Mộc Miên quỳ xuống, gập người vái lạy xong thì đứng lên, hai chân nặng trĩu.
"Kìa Miên! Đợi cha chút!" – Mộc Hạ hớt hải gọi với theo. "Này... cha vừa nắm xong vắt cơm, có cả muối vừng con thích đây. Cầm lấy dọc đường mà ăn cho đỡ đói." Ông run rẩy đưa gói cơm bọc lá chuối xanh ngắt, bàn tay già nua vẫn còn vương hơi ấm của bếp lửa.
Mộc Miên chẳng thể kìm lòng, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã. Cô cắm cúi bước đi, chẳng dám ngoái đầu nhìn lại lấy một lần vì sợ lòng sẽ chùn bước. Giữa lúc mặt trời đứng bóng, nắng gắt như thiêu như đốt trên đỉnh đầu, khi cô lầm lũi trở về đến cổng Khúc phủ, đôi gò má đã bị nắng nung đến đỏ au, mồ hôi thấm đẫm vạt áo sờn.
"Về rồi à." Khúc Thừa Dụ bước tới.
"Vâng." Mộc Miên cố nâng đôi mắt đã khô khốc, thấy bóng y cao lớn đang cầm ô tiến lại gần.
"Đã đưa tiền cho cha ngươi chưa?"
"Đưa rồi ạ." Cô gật đầu.
"Khóc sao?"
"Dạ không... chỉ là bụi bay vào mắt thôi." Mộc Miên lảng tránh.
"Đói không? Hôm nay có bánh gai mật đấy."
Trên nền gạch nóng bỏng, hai bóng người đổ dài lồng vào nhau.
Không ai để ý rằng chiếc ô trong tay vị công tử nọ đã khẽ nghiêng sang một bên.
Bến tàu sông Tô Lịch vô cùng tấp nập, tiếng kinh hô náo nhiệt, tàu thuyền nối đuôi nhau neo đậu sát bờ. Hôm nay là ngày tốt, gió lớn, trời trong. Đám gia đinh tất bật chuyển những rương đồ vào khoang tàu. Không muốn khua chiêng múa trống nên đoàn người tiễn biệt chỉ có vài ba người.
"Thưa cha, xin cha bảo trọng. Đừng thức khuya dậy sớm, tránh lao lực quá độ." Khúc Thừa Dụ chắp tay, cung kính nói.
"Đủ rồi, đừng dây dưa mà trễ giờ lành." Khúc Nhan lạnh nhạt đáp.
"Vâng." Khúc Thừa Dụ đứng lên, vái lạy.
"Công tử!" Bà nhàn vỡ òa, chạy đến níu tay y.
"Đến nơi xa lạ, người phải cẩn thận trăm bề nhé." Bà vừa khóc vừa nói.
Y gật đầu mỉm cười mà không đáp, ngẩng đầu ngắm nhìn nơi mình đã lớn lên thêm lần nữa, rồi xoay người từng bước rời đi. Thuyền bắt đầu rời bến, theo những con nước êm đềm mà trôi xa, mãi đến khi cảnh vật trên bờ chỉ còn là những chấm đen lờ mờ. Khoang thuyền rất rộng, được ngăn vách chia làm ba khu vực riêng biệt, ánh nến lập lòe phản chiếu sóng lăn tăn.
"Ngồi rằng là ngồi tựa í a có mấy mạn ới hỡi a thuyền. Là ngồi tựa có a mạn thuyền. Ấy mấy đêm là đêm í hôm qua..." Mộc Miên ngồi bên mạn thuyền, thò tay nghịch dòng nước mát lạnh.
Lúc nhỏ cô không hiểu sao cha lại thích nhạc cổ đến vậy, cái điện thoại bể màn hình của ông vậy mà âm thanh rõ to. Ông xem từ cải lương đến quan họ. Ông nói rằng trong ấy có tình, cái tình mà lối nhạc trẻ bây giờ không có được, cái tình mộc mạc mà chân thành.
"Sao lại không hát nữa." Không biết Khúc Thừa Dụ đã ở đó từ bao giờ, y chợt lên tiếng rồi vén màn đi ra.
"Công tử..." Mộc Miên giật mình, toan đứng dậy hành lễ.
"Cứ ngồi yên đấy đi." Y xua tay ngăn lại.
"Bây giờ chúng ta không còn ở trong Khúc phủ nữa, ngươi cũng không cần câu nệ lễ nghĩa làm chi." Khúc Thừa Dụ ngồi xuống cạnh Mộc Miên. Khoảng không bao la, tối đen như mực, chỉ nghe thấy gió thổi xào xạc.
"Ta biết ngươi vốn không muốn đến Phong Châu cùng ta, người muốn ở lại Giao Châu vì trong lòng có mối lo vẫn luôn không đặt xuống được." Khúc Thừa Dụ ngắt câu.
Mộc Miên rũ mắt, không biết nên đáp lại thế nào.
"Nhưng thiên hạ rộng lớn, ngươi cũng nên ngắm nhìn một chút. Như vậy mới xem như không uổng kiếp này. Ta nghĩ cha ngươi cũng mong muốn ngươi được sống vui vẻ hạnh phúc."
Nhớ tới đời trước vì hai chân tàn phế mà suốt ngày luẩn quẩn trong nhà, hai mươi bảy năm ròng chưa từng đi đến tỉnh thành nào khác. Cô thật sự rất muốn được nhìn thấy thế giới, sự hoa lệ đẹp đẽ, cái dung dị yên bình. Nhưng những điều cô mong cầu khi đó đều không thể trở thành sự thật, Nguyên An đã chết mà không kịp biết thế gian đẹp đẽ nhường nào.
"Người nói cũng có phần đúng. Thiên hạ quá rộng lớn..." Mộc Miên nhìn xa xăm, lúc lâu sau mới trả lời.
"Chúng ta sẽ sớm trở về Giao Châu thôi. Đừng sợ." Khúc Thừa Dụ khẽ nghiêng đầu nhìn Mộc Miên, kiên định nói.
"Vừa nãy ngươi hát bài gì thế?"
"Ta chỉ hát vẩn vơ thế thôi. Người đừng trêu ta chứ." Mộc Miên bật cười, tên nhóc này cũng biết cách an ủi người khác lắm.
"Có thể hát tiếp cho ta nghe không?" Khúc Thừa Dụ hỏi, rất thật lòng mà hỏi. Mộc Miên đối mặt với y, trong đôi mắt kia như có ngàn ánh sao lấp lánh.
Trăng in là in mặt nước í ơ cũng có a càng nhìn. Là càng nhìn non nước càng xinh hừ rằng a hôi hừ. Sơn rằng là sơn thủy ơ có mấy hữu ơi hỡi a tình. Là sơn thủy có a hữu tình...
"Là sơn thủy có a hữu tình."
Hết Chương 17
Chú thích:
1. Lãnh: Bề mặt tấm lãnh bóng nhoáng, cảm giác mềm mại, mát mẻ. Lãnh Mỹ A được nhuộm tự nhiên bằng trái mặc nưa, chỉ có một màu đen. Lãnh Vạn Phúc phong phú hơn, đủ màu và đủ loại hoa văn, khi hồ có thêm sáp ong nên bề mặt dẻo dai, bóng đẹp hơn những nơi khác.
2. Giấy Mật hương: làm bằng gỗ trầm, mặt giấy màu trắng, có vân như vẩy cá, mùi rất thơm, bỏ xuống nước không nát.
3. Giờ Thìn tương ứng với khoảng thời gian từ 07:00 tới 09:00 trong 24 giờ mỗi ngày.
4. "Ngồi rằng là ngồi tựa í a có mấy mạn ới hỡi a thuyền" - Bài hát: Ngồi Tựa Mạn Thuyền/ Tác giả: Nguyễn Đức Xôi.