Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mộng Hoan

Chương 23: Ngày xửa ngày xưa

Chương 23: Ngày xửa ngày xưa

Một giấc mộng phù hoa, dằng dặc miên man, ra khỏi quy luật đất trời. Nhưng người trong mộng lại cam lòng trầm luân, không tỉnh lại, không tỉnh lại... Tất cả chỉ vì muốn nối lại sợi tơ tình dang dở, hoàn thành tâm nguyện chưa kịp thành.

"Cái gì?! Làm sao có thể nhanh như vậy được!" Dương Diên Lan bất bình phản bác. 

"Ôi chao, Dương huynh ngạc nhiên đến thế cơ à?" Lê Nhung nhếch mép, vẻ mặt đầy đắc thắng và phỉ chí.

Dương Diên Lan lớn giọng buộc tội: "Rõ ràng huynh không vào rừng!"

"Ấy!" Lê Nhung cười khẩy, buông lời mỉa mai, "Huynh đừng vì bản thân chậm chạp hơn người khác mà nghĩ người ta chơi ăn gian chứ."

"Huynh!"

Ngô Thiệu Huy chau mày, dường như chẳng màng tới cuộc tranh cãi vô bổ kia, hạ giọng hỏi han đầy vẻ lo lắng: "Tiên sinh đã khỏe hơn chưa ạ?"

"Thưa, chuyện này các công tử tự xem sẽ rõ." Khắc cung kính lùi sang bên cạnh. 

Sau bức màn trúc xuất hiện một bóng người mảnh mai, làn da trắng lạnh xanh xao, đôi môi cánh cung nhợt nhạt, đuôi mắt hẹp dài mang theo vài phần hờ hững. Đinh Thi Cảnh vén tà áo bước ra, dáng vẻ ung dung như thể chưa từng có cơn bạo bệnh nào đi qua. 

"Tiên sinh." Bốn vị công tử đồng loạt cúi đầu, cung kính vái chào.

"Ừm." Cảnh thong thả ngồi xuống chiếc chõng tre kê giữa sân, ánh mắt lướt qua từng người, "Chuyến đi này... hẳn là các trò đã phải chịu không ít gian khổ."  

"Thưa, tiên sinh chớ lo lắng cho chúng con mà nhọc lòng. Việc tận hiếu với thầy vốn là bổn phận của học trò, chúng con không dám kể công." Dương Diên Lan nhanh miệng đáp. 

Mộc Miên khép nép đứng phía sau, nén cười run cả vai,  "Chẳng biết ai mới ban nãy còn khóc nhè vì bị rắn cắn, nhảy tưng tưng như khỉ ăn gừng ấy nhỉ."

"Dù sao chúng con cũng đã mang thuốc về, người cứ giữ lại, sau này nếu cần thì vẫn có sẵn để mà dùng ạ." Khúc Thừa Dụ trịnh trọng dâng chiếc ống tre lên.

"Thưa, con... con có thắc mắc này, xin tiên sinh giải đáp ạ..." Ngô Thiệu Huy do dự hồi lâu, bấm bụng hỏi nhỏ, "Không biết bài thuốc kia bao gồm những gì ạ?"" 

Cảnh ra hiệu cho mấy học trò của mình ngồi xuống, rồi mới chậm rãi đáp lời: "Hồ vương sứ giả là vị quân, Hoàng liên và Mộc hương là thần tá. Ba vị tương trợ lẫn nhau mới có thể cắt đứt cơn sốt, tiêu trừ bệnh căn. Thiếu một nhành cỏ nhỏ, cả thang thuốc cũng thành vô dụng."

"Thưa, học trò kém tài ít học, trước đây chỉ đọc qua ít sách y lý, biết được loại thảo dược có tên Bạch đầu thảo." Ngô Thiệu Huy vô tình chạm mắt với Khúc Thừa Dụ, thấy y khẽ gật đầu, Thiệu Huy như được khích lệ mà dõng dạc thưa tiếp: "Nhưng nay tìm được cây Hồ vương sứ giả, lại thấy hai loại này trông giống hệt nhau, chẳng lẽ công dụng của chúng cũng tương tự hay sao ạ?"

"Đúng như suy đoán của các trò..." Đinh Thi Cảnh đưa tay đón lấy nhành cỏ từ ống tre, xác nhận, "Hồ vương sứ giả còn được gọi với cái tên Bạch đầu thảo."

Dương Diên Lan ngơ ngác, liền hỏi thêm: "Con nghe bảo Bạch đầu thảo mọc dại rất nhiều, vì sao người lại để chúng con vào tận rừng sâu để tìm về ạ?" 

"Cùng một loại cây, đặt vào môi trường sống khác nhau sẽ thu được kết quả khác nhau." Đinh Thi Cảnh nhấp ngụm trà cho lại giọng, "Bạch đầu thảo sinh trưởng nơi thác thiêng, ngày đêm hấp thụ linh khí của đất trời, đương nhiên sẽ càng tinh khiết, quý giá bội phần."

"Cũng có lý..." Dương Diên Lan gật gù.

"Hơn nữa, việc sắc thuốc cũng cần phải kết hợp nhiều yếu đó. Ví như thời gian, nhiệt độ, liều lượng. Khúc công tử từng nói, mỗi quân cờ đều có nhiệm vụ riêng của mình, chúng gắn bó để phối hợp và bổ trợ lẫn nhau." Cảnh đặt chung trà xuống, buông một câu then chốt.

"Đạo lý này không chỉ dừng lại trên bàn cờ." 

Khúc Thừa Dụ chắp tay, "Học trò tài nông học mọn, kính xin tiên sinh dạy bảo thêm."

"Mặt khác, suối chảy thành thác, thác tạo thành hồ, hồ đủ rộng lớn sẽ đổ về sông, sông chảy ra biển." Giọng Cảnh ôn tồn nhưng dứt khoát, "Vạn vật đều cần tuần tự nhi tiến."

"Vạn vật đều cần tuần tự nhi tiến..." Khúc Thừa Dụ lẩm nhẩm, đôi mày kiếm nhíu lại như đang chiêm nghiệm từng lời vàng ngọc.

"Cổ nhân đều dạy, việc khó đều từ việc dễ mà thành, việc lớn đều từ việc nhỏ mà nên. Muốn cao phải bắt đầu từ thấp, muốn đi xa phải bắt đầu từ gần. Khi giải quyết những việc khó khăn nên bắt đầu từ việc dễ dàng và đơn giản."

"Muốn xoay chuyển đại cuộc, nhất định phải soi xét kỹ lưỡng từng li từng tí. Chớ nên chỉ chăm chăm nhìn vào đích đến mà bỏ qua những biến số nhỏ nhặt dọc đường. Có chu toàn được tiểu tiết mới mong giữ vững cục diện, sớm ngày gây dựng nên công đồ nghiệp bá." Thanh âm vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, bài giảng sâu sắc khiến ba người Khúc Thừa Dụ, Dương Diên Lan và Ngô Thiệu Huy lắng nghe vô cùng nghiêm túc. 

"Xông xáo, dũng cảm không phải xấu, nhưng hành động thiếu suy xét thì không bao giờ là tốt." 

"Chúng con xin ghi nhớ lời dạy." 

"À... Phải rồi... Ngày trước ta vẫn thường lui tới chốn ấy câu cá vãn cảnh. Có điều, mấy năm gần đây sức khỏe không tốt nên không đi xa được nữa." Đinh Thi Cảnh thong thả với lấy chiếc quạt nan lá đề, khẽ khàng phe phẩy. "Nếu ta nhớ không nhầm, trên phiến đá lớn cạnh hồ vốn có khắc một bài thơ. Chẳng hay trong các vị công tử đây, có ai đã kịp lưu tâm đọc thử chưa?"

"Thưa, nhờ ơn tiên sinh, chúng con đều đã có cơ hội thưởng thức lời thơ ạ." Khúc Thừa Dụ lễ phép đáp.

"Thế ư..." Cảnh nheo mắt, điệu bộ suy tư, "Lâu quá ta không nhớ nổi bài thơ ấy viết gì nữa..."

Dương Diên Lan nhếch mép, buông lời mỉa mai đầy ẩn ý: "Này Lê huynh! Huynh đến hồ sớm nhất, chắc hẳn vẫn còn nhớ đúng không? Chi bằng huynh đọc lại cho tiên sinh nghe để người giải khuây đi?"

"Thưa, con... có thấy... nhưng... nhưng vội hái thuốc nên không để ý ạ." Lê Nhung vội vàng bao biện, không quên ném một cái lườm sắc lẹm về phía Diên Lan. Đáp lại, Diên Lan chỉ nhướng mày cười khẩy rồi quay đi chỗ khác.

"Ồ... vậy thì đáng tiếc thật." Đinh Thi Cảnh dừng tay quạt, khẽ thở dài đầy vẻ hoài niệm. "Vậy còn Khúc công tử thì sao?"

"Thưa, bài thơ ấy viết... Thân ta nguyện đem hòa vào gió. Hỏi người nơi xa có một lòng. Cành khô lá úa gieo hy vọng." Khúc Thừa Dụ dõng dạc đọc lại, nhưng lại ngập ngừng ở câu cuối vì nét chữ trên đá vốn dĩ đã bị thời gian mài mòn. "Đổi người một kiếp... Đổi người một kiếp..."

Cảnh đứng lên, từ trên cao nhìn xuống, giúp Khúc Thừa Dụ hoàn thành bài thơ, "Đổi người một kiếp, mộng trông mong."

"Tiên sinh, bài thơ ấy do người làm sao ạ?" Ngô Thiệu Huy tò mò ướm hỏi.

Ánh mắt Đinh Thi Cảnh thoáng hiện nét xa xăm rồi chợt tắt, "Thôi, thức ăn sắp nguội cả rồi, chúng ta vào dùng bữa thôi."

Khoảng sân sau của Đinh phủ rộng rãi và lộng gió, chiếc bàn gỗ dài đã được kê ngay ngắn từ bao giờ dưới tán bàng xanh mướt. Trên mặt bàn, bát đũa sớm được bày biện chỉnh tề, tươm tất.

"Công tử!" Thấy Khúc Thừa Dụ, Kỳ vội đi đến. 

"Ừm, về rồi à." Y gật đầu.

"Vâng, vừa về lúc sớm nay." Kỳ đáp rồi vòng ra phía sau, vừa vặn bắt gặp Mộc Miên với gương mặt lấm lem, liền nhăn mặt hỏi dồn: "Mặt mũi làm sao đấy?!"

"Àiii... cây quẹt vào thôi." Mộc Miên lơ đễnh nói cho qua chuyện, tay quệt ngang vết xước nhỏ trên má.

"Con gái con nứa mà chẳng biết giữ gìn mặt mũi, sau này xem ai thèm lấy ngươi?!" Anh tặc lưỡi, buông lời trách móc.

Mộc Miên xua tay cười xòa, nét mặt đầy phóng khoáng: "Có làm sao đâu chứ! Trông ta thế này vẫn còn đẹp chán!"

Nói đoạn, cô xoa xoa cái bụng đang réo lên, cố tình đánh trống lảng để lảng tránh sự cằn nhằn của Kỳ: "Đói quá đi thôi..."

"Ngồi xuống cả đi." Lúc này, giọng Cảnh đều đều. 

"Vâng ạ!" Dương Diên Lan nhanh nhảu lên tiếng, nhấc chiếc ghế tre sang một bên.

Ngô Thiệu Huy không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt lộ vẻ ngỡ ngàng trước cảnh tượng chủ tớ, thầy trò không phân biệt thứ bậc, "Chúng ta... tất cả mọi người đều ngồi chung một bàn ăn sao?"

"Thỉnh thoảng thôi. Ăn chung một mâm cho vui, mà gia nhân dọn dẹp cũng tiện đôi đường." Dương Diên Lan vỗ vai Thiệu Huy, cười lớn giải thích.

Cậu ta nghiêng đầu, hớn hở gọi lớn: "Thừa Dụ huynh! Mau lại đây! Ngồi cạnh bên ta này!"

"Ừm." Khúc Thừa Dụ đáp, bước tới ngồi xuống với phong thái ung dung.

"Mộc Miên..." Kiều Ninh Sương ngồi ở góc bàn, ánh mắt hiền từ đón chào cô.

"Ninh Sương!" Mộc Miên nở nụ cười nhẹ nhõm, nhanh nhẹn ngồi xuống vị trí đối diện.

Kỳ ngồi bên cạnh, nhanh tay dùng đũa gắp ngay vào bát cô một miếng cá chép om dưa béo ngậy, đanh giọng thúc giục: "Này, ăn đi cho mau lớn."

"Cá à..." Mộc Miên nhìn miếng cá trong bát sứ, có chút chần chừ.

Anh dứt khoát nói, "Không có xương đâu.", tay lại tiếp tục xới cơm.

Đôi mắt cười cong lên như vầng trăng khuyết, không biết từ lúc nào mà hai người họ đã dần quen với tính cách của đối phương. Tuy ngoài mặt Kỳ hay trách cứ Mộc Miên nhưng bên trong lại hết lòng bảo bọc.

"Nàng không thích món cá sao? Hay thử cái này xem." Kiều Ninh Sương ý nhị đẩy đĩa trứng rán lá mơ thơm phức về phía cô.

"Nó không ăn được lá mơ." Kỳ lạnh lùng chen ngang.

Kiều Ninh Sương thoáng chút ngượng ngùng, "Thế à..."

"Làm gì có! Ngon mà!" Mộc Miên không để cô ấy khó xử, lập tức cắn một miếng thật lớn, nhai ngấu nghiến.

"Kinh nhỉ?" Kỳ nhướng mày trêu chọc, rồi lại cắm cúi lùa cơm.

Cuối giờ Thân, Khúc Thừa Dụ thong thả chỉnh trang lại xiêm y, gần hai ngày ròng rã dấn thân nơi rừng sâu núi thẳm, chẳng kịp tắm rửa tươm tất khiến một người vốn dĩ ngăn nắp như y cảm thấy vô cùng bứt rứt.

"Công tử, nghe nói vị Dương công tử kia bị rắn cắn. Người không sao chứ?" Kỳ lo lắng hỏi han.

"Ta không sao, chỉ hơi mệt thôi." Khúc Thừa Dụ điềm đạm đáp lời. "Việc ta giao phó, ngươi đã thu xếp ổn thỏa cả chưa?"

"Thưa, thư đang trên đường gửi về Tống Bình rồi ạ." Kỳ bình tĩnh báo cáo, "Lão quản sự còn nói, ngày mười hằng tháng sẽ có xe chở hàng đi ngang Tân Xương."

"Được vậy thì tốt." Khúc Thừa Dụ đáp xong thì lặng yên, mím môi đầy suy tư, "Kỳ này..."

"Có chuyện gì thế ạ?" Kỳ hiếm khi thấy công tử nhà mình đắn đo do dự. 

Khúc Thừa Dụ giả vờ lơ đãng hỏi: "Ờm... ngươi... có vẻ rất hiểu tính Mộc Miên. Bữa trưa, ta thấy hai người rất hòa hợp."

"Cũng không hẳn, chỉ là... khi còn ở phủ thường ăn cơm cùng nhau thôi ạ." Kỳ gãi đầu, gượng gạo đáp.

"Nàng không thích ăn cá à?" 

"Vâng, hồi nhỏ từng hóc xương vài lần nên luôn rất dè dặt khi ăn cá. Hơn nữa còn hơi kén, chỉ ăn phần thịt trắng, không thích ăn phần thịt tối màu. Chả biết học cái thói tiểu thư ấy ở đâu." Kỳ thản nhiên kể lể mà không hay biết hơi thở Khúc Thừa Dụ đang trầm xuống. 

Y thích nàng, nhưng lại không biết gì về nàng.

Y thích nàng, nhưng lại chưa từng hiểu về nàng.

Y thích nàng, nhưng sự quan tâm ấy lại vô cùng hời hợt. Giống như một vị chủ nhân cao ngạo, tiện tay ban phát chút tình cảm mơ hồ cho vật nuôi của mình, rồi tự cho đó là thâm tình.

"Mình không hiểu gì về nàng... mình không biết gì cả. Chẳng trách nàng không tin mình..." Khúc Thừa Dụ rũ mắt, thầm nghĩ. 

Bóng chiều dần buông, những tia nắng muộn màng mải miết đuổi theo rặng mây đang khuất dần sau đỉnh núi. Đinh phủ nằm lọt thỏm giữa rừng trúc xanh rì, ánh hoàng hôn chỉ còn lấp ló qua từng lớp lá lao xao. 

"Mộc Miên."

"Ninh Sương?" Cô ngạc nhiên khi thấy Kiều Ninh Sương lại xuất hiện trước cửa phòng mình.

Ninh Sương bưng thau đồng bằng cả hai tay, hơi nước bốc lên nhè nhẹ, "Ta có chuẩn bị chút nước ấm cho nàng lau người."

"Ôi... đa tạ nàng, thật phiền nàng quá." Mộc Miên gãi đầu, cảm động đáp.

"Đáng lẽ ta không nên để nàng đi mới phải..." Ninh Sương cúi gằm mặt, giọng nghẹn lại vì hối lỗi, "Do ta suy nghĩ chưa cặn kẽ."

"Không! Không đâu! Là ta nhất quyết đòi đi mà, nàng đâu có lỗi gì." Mộc Miên vội vàng nói, cô vớ lấy chiếc khăn nhạt màu vắt ngang miệng thau, "Khăn này thơm thật đó." 

"Ta ủ hoa nhài đấy, nàng thích không? Lúc nào rảnh ta sẽ dạy nàng làm." Kiều Ninh Sương nhanh chóng bị cuốn theo. 

"Được đó!" Mộc Miên gật đầu thật mạnh. 

Kiều Ninh Sương khẽ nghiêng mình, thấy Khúc Thừa Dụ đang đứng sau lưng mình thì vội vàng cúi chào: "Khúc công tử."

"Công tử, sao người lại sang đây thế ạ?" Mộc Miên cũng ngạc nhiên không kém. 

Khúc Thừa Dụ bước lên, lịch thiệp gật đầu đáp lại Kiều Ninh Sương, rồi hướng về phía Mộc Miên, "Ta tìm nàng." 

"Ta về trước đây, khi khác chúng ta nói tiếp nhé." Ninh Sương đặt thau nước xuống thềm, ý tứ rời đi.

Hiên nhà vắng lặng chỉ còn lại Khúc Thừa Dụ và Mộc Miên, lồng ngực che khuất một phần ánh chiều tà đang rớt xuống hành lang. Bàn tay Khúc Thừa Dụ cứ siết chặt rồi lại buông lỏng, cứ nắm lại rồi thả ra.

"Đây là cao trị sẹo, nàng chịu khó bôi lên vết thương ngày hai lần cho nhanh lành."

Mộc Miên trân trân nhìn chiếc lọ sứ nhỏ men lam tinh xảo, trong bụng đang soạn sẵn câu khước từ. Đúng lúc ấy Khúc Thừa Dụ lại nói thêm: "Đừng để mặt có sẹo, sau này mặc áo cưới không đẹp đâu."

Vừa dứt lời, vành tai của y cũng chầm chậm đỏ lên, còn Mộc Miên thì cắm mặt xuống đất, không dám nhìn y, "Vâ... vâng, đội ơn công tử." 

"Còn nữa..." Khúc Thừa Dụ ngập ngừng hồi lâu, "Ta xin lỗi."

"Sao công tử lại xin lỗi ta?" Mộc Miên sững sờ, quên bén sự ngượng ngùng vừa rồi, ngẩng phắt đầu lên.

"Vì ta đã lớn tiếng với nàng." Y nói, cảm xúc vốn dĩ là thứ khó lòng kìm nén nhất, đặc biệt ở cái tuổi niên thiếu đầy nhiệt huyết này, dẫu có cố công đè nén bao nhiêu thì cuối cùng vẫn cứ trào dâng mãnh liệt.

"Công tử này..." Mộc Miên thấy lòng mình tan ra, ấm áp len lỏi vào tận tim. Cô nhìn y thật lâu, rồi lên tiếng: "Người có thể hứa với ta một điều không?"

"Được." Khúc Thừa Dụ đáp ngay tắp lự.

Cô bật cười, "Ta còn chưa nói là điều gì mà."

"Vậy nàng nói đi."  Khúc Thừa Dụ chắp tay sau lưng, tư thái đĩnh đạc. 

"Ta muốn... ở trong bất kỳ tình huống nào, người vẫn nên đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu." Mộc Miên khẽ khàng, trong mắt chứa chan sự quan hoài.

"Ta đồng ý."

"Nhưng nàng cùng hứa với ta, được chứ?"

"Hứa điều gì ạ?"

"Ở trong bất kỳ tình huống nào, nàng cũng cần bảo vệ chính mình trước tiên." 

Mộc Miên không kìm được tiếng khúc khích, "Kể từ khi biết người ta mới gặp nhiều kiếp nạn đấy. Người nhớ không, cái lần người từng muốn giết ta ấy." 

"Ta..." Khúc Thừa Dụ nhớ về đêm hôm nọ, mà khoảnh khắc này đây, tâm trí chợt hoảng loạn.

"Ấy... ta chỉ nói đùa thôi. Không có ý gì đâu..." 

Y khẽ miết lên miếng bạch ngọc đeo bên hông, "Ừm."

Bọn họ vốn ở hai đầu đối lập của số phận, nhưng phải chăng lại có cùng một nỗi đau tương tư? Trong mỗi đêm thao thức, mong mỏi có được niềm hạnh phúc bình dị nhất. Thời khắc này đây, không ai trong họ có thể che giấu nỗi khát khao được bày tỏ thêm nữa. 

"Công tử, nếu thực sự có ngày ta vì người mà bỏ mạng thì sao?"

"Nếu thật sự có ngày đó, dù có đuổi tới Âm Phủ, ta cũng phải đòi nàng về."

Sao có thể không rung động đây? Làm sao mà không rung động trước sự dịu dàng này đây. Nhưng người đứng trước mặt Mộc Miên lại mang tên Khúc Thừa Dụ - người cả đời này cô không thể dây vào.

"Kia là gì vậy?" Khúc Thừa Dụ nhận ra nét bối rối thoáng qua trên gương mặt Mộc Miên, liền giúp nàng giải vây.

"Sách ạ, tiên sinh cho ta mượn vài cuốn về đọc." Mộc Miên ngó sang chồng sách trên bàn gỗ, cố lấy lại vẻ bình thản.

Thời gian sau đó, Khúc Thừa Dụ nhận ra Mộc Miên thật sự rất thích sách. Nàng có thể nghiền ngẫm một cuốn sách tận mấy ngày liền, chỉ cần có thời gian nàng liền lật vài trang giấy. Trong lúc đó nàng sẽ thường nhâm nhi chút quà vặt, có khi là mấy quả quýt sau vườn, khi là củ khoai luộc, khi lại là nắm lạc rang.

Nàng ngồi dưới mái hiên, giống như không điều gì có thể ảnh hưởng đến nàng. Gió vờn qua tóc xanh, vài cánh hoa rơi lác đác trong không trung. Thế giới xung quanh nàng thật giản dị, thật bình yên, thật dễ chịu. Và rồi dường như nhận ra điều gì đó, nàng ngẩng đầu nhìn về phía y. 

Nàng không nói gì cả, chỉ nhìn y rồi mỉm cười. Đôi mắt long lanh tựa bóng trăng trên mặt nước, khóe môi cong lên để lộ lúm đồng tiền, hình bóng nàng hòa vào ánh nắng chiều nhàn nhạt, đẹp xiết bao. Khúc Thừa Dụ hoàn toàn đắm chìm vào khoảnh khắc ấy, dáng vẻ dịu dàng rơi vào đáy lòng y, xua tan tất thảy mây đen u ám.

Nhạn chao cánh nơi góc trời, chốc chốc lại nghe thấy tiếng tiều phu ới nhau xuống núi, liễu xòe lá, đung đưa tựa chiếc lông đuôi Phượng Hoàng đẹp đẽ.

"Ta trồng nó từ khi lên mười, đến giờ đã hơn hai mươi năm rồi." Đinh Thi Cảnh thâm trầm, ánh mắt xa xăm, "Mộc Miên thường không nở vào mùa hạ, không biết tại sao năm nay lại nở trái mùa." 

"Tiên sinh." Mộc Miên xoay người, cung kính vái chào. Đôi chân như có ma lực, lại lần nữa dẫn lối đưa cô về phía gốc hoa Mộc Miên sừng sững ấy. Cô chẳng thể nào lý giải nổi, chỉ biết trong lòng luôn có một thanh âm thôi thúc mình tìm đến đây.

"Nàng có muốn nghe sự tích của hoa Mộc Miên không?" Cảnh bất chợt lên tiếng.

"Dạ?"

"Để ta kể cho nàng nghe nhé."

"Dạ... vâng."

"Ngày xửa ngày xưa, có một cặp trai gái yêu nhau tha thiết. Vào ngày cưới, trời bỗng đổ mưa to, cuốn đi tất cả các lễ vật và cả căn nhà của chàng trai. Chàng rất buồn khổ, dân làng thương tình bèn trồng cây nêu để chàng có thể leo lên trời hỏi rõ sự tình. Vào ngày ra đi, chàng đã đeo vào cổ tay vợ một tấm vải đỏ."

"Sau khi đến nơi, chàng trình rõ sự việc với Ngọc Hoàng. Người liền cho triệu tập Thiên Lôi để kiểm chứng. Thiên Lôi tấu rằng công việc nhiều làm không xuể, mong chàng trai ở lại giúp mình làm Thần Mưa. Từ đó hạ giới mưa thuận gió hòa, bá tánh thoát khỏi thiên tai, khổ cực."

Mộc Miên không nhịn được mà hỏi: "Vậy còn người vợ thì sao ạ?"

"Vợ chàng ngày ngóng đêm trông, khóc cạn nước mắt vì thương nhớ. Vào một ngày tháng ba, Ngọc Hoàng xót xa cho nàng nên ban cho nàng một điều ước. Người con gái ấy đã ước mình biến thành một loại cây có rễ cắm sâu dưới lòng đất, mọc cao và thẳng đứng để ngày ngày được nhìn thấy chồng. Rồi nàng gieo mình xuống vực sâu."

Kể đến đây, Đinh Thi Cảnh đưa tay ngắt một bông hoa xuống, "Hoa Mộc Miên mang màu đỏ giống như dải lụa mà chàng trai đã đeo lên cổ tay của vợ mình trước đây. Chàng trai, lúc này đã là thần Mưa ở trên Thiên cung nhìn xuống những bông hoa đỏ thắm, thì biết đó chính là người vợ năm nào."

"Ngàn dâu xanh ngắt một màu. Lòng chàng ý thiếp... ai sầu hơn ai." Mộc Miên thở dài đầy thương cảm.

"Nàng biết làm thơ sao?"

Mộc Miên lật đật phủ nhận: "Thưa không ạ! Con... con chỉ tình cờ đọc qua ở đâu đó thôi ạ."

"Thôi chết rồi, lỡ mồm rồi Miên ơi! Đang ở thế kỷ thứ chín mà lại lôi Chinh Phụ Ngâm ra ngâm nga thế này thì có chết không cơ chứ!" Cô gào thét trong lòng, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra.

"Đọc ở đâu thế? Ta chưa nghe bao giờ." Đinh Thi Cảnh gặn hỏi.

"Thưa, lâu quá rồi... con không còn nhớ nữa." Mộc Miên thoái thác, thầm khấn nguyện, chỉ mong Đinh Thi Cảnh đừng hỏi thêm câu nào nữa, "Cụ Côn ơi, cụ Điểm ơi, xin hai cụ đại xá cho con vì tội đạo thơ bất đắc dĩ này!" 

Đinh Thi Cảnh không đáp, ánh nhìn càng thêm sâu. Gió bỗng nổi lên, bụi tung mù, cây cối nghiêng ngã. Mộc Miên nheo mắt, gió càng lúc càng to, đến nổi khiến cả thân mình cô chao đảo. Lá cây khô cùng đất cát bị cuốn thành lốc xoáy, Mộc Miên kinh hoảng đứng chết trân tại chỗ.

Bỗng nhiên, người kia đưa tay ra, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, dùng tấm lưng gầy gò che chắn cho cô. Đôi mắt màu hổ phách kia thoáng một tia sắc lạnh, đáy mắt ẩn giấu sự giận dữ tựa cơn sóng ngầm cuồn cuộn. Lốc xoáy chỉ còn cách họ tầm năm bước chân thì bỗng chốc tan đi, trả lại bầu trời trong xanh như thể chưa có chuyện gì xảy ra. 

"Đôi mắt nàng trông rất quen, đặc biệt là viền mi dưới đỏ hồng như thể sắp đổ huyết lệ này. Thật khiến người ta không thể quên được."

Hết chương 23

Chú thích:

1. Đạo Đức Kinh của Lão Tử có câu: "Thiên hạ nan sự, tất tác ư dị; thiên hạ đại sự, tất tác ư tế. Thị dĩ thánh nhân chung bất vi đại, cố năng thành kỳ đại.". Nghĩa là việc khó phải bắt đầu làm từ dễ, đại sự trong thiên hạ trước tiên bắt tay từ việc nhỏ. Thánh nhân từ đầu chí cuối đều không làm việc lớn nên mới có thể thành đại sự. Chương 63 Đạo Đức kinh nói: "Đồ nan ư kỳ dị. Vi đại ư kỳ tế." Muốn lớn phải đi từ nhỏ; muốn cao phải đi từ thấp; muốn đi xa phải bắt đầu từ gần.

2. Từ "Công nghiệp" ở đây dùng theo nghĩa cũ, có nghĩa là: Công lao và sự nghiệp đối với xã hội.

3. Tuần tự nhi tiến (Khẩu ngữ, Ít dùng): tiến hoặc tiến hành theo đúng một trình tự nhất định.

4. "Mạch thượng tang, mạch thượng tang. Thiếp ý quân tâm thuỳ đoản trường." (Ngàn dâu xanh ngắt một màu. Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?) - Trích bài thơ Xuất Chinh thuộc Chinh Phụ Ngâm/ Tác giả: Đặng Trần Côn.

- Tang, ngoài nghĩa là cây dâu, còn có một nghĩa nữa Hái dâu (động từ), nên có thể dịch Mạch thượng tang là Hái dâu bên đường. Mạch thượng tang về sau được hiểu như tấm lòng chung thủy.

5. Giờ Thân: từ 15:00 đến 17:00.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px