Chương 7: Chạy loạn
Chương 7: Chạy loạn
Mộc Miên thức dậy vào lúc mặt trời còn chưa mọc, cô thong thả ra vườn, chọn chỗ góc khuất rồi múa một bài quyền. Chân tay phối hợp nhịp nhàng, động tác chậm rãi mà uyển chuyển, sương sớm có chút lạnh nhưng lại giúp người ta thanh tỉnh hơn. Cơn mưa rào đêm qua chắc đã làm dập hết mấy khóm huệ mà Mộc Miên vun trồng cả tháng nay. Sau khi tập xong cô xới chút đất trồng vào xô, xách khệ nệ bằng cả hai tay.
"Bà đi đâu vậy ạ?" Trên đường trông thấy bà Nhàn đi phía trước, Mộc Miên liền lon ton rảo bước chạy theo.
"Chậm chậm thôi, ngã bây giờ." Bà Nhàn vội vàng quay đầu nhắc nhở.
"Bà mang bữa sáng tới cho công tử ạ?" Cô nghiêng đầu, nhìn bát cháo đỗ xanh cùng chén cà muối đặt trên mâm đồng rồi hỏi.
Bà Nhàn gật đầu, khóe mắt nhăn nheo lại càng thêm nét lo âu: "Ừ, mấy ngày nay công tử ăn ít quá."
"Con cũng thấy vậy, tối qua con mang cam cho công tử, mà người cũng chẳng chịu ăn, chỉ đứng trầm ngâm thôi ạ." Mộc Miên đáp.
"Chắc người lại nhớ phu nhân đây mà." Bà Nhàn chợt tặc lưỡi thở dài một tiếng.
Cô vờ như bâng quơ hỏi nhỏ: "Phu nhân mất cũng lâu rồi, sao công tử có vẻ vẫn còn buồn nhiều thế ạ?"
"Ai bảo con vậy?" Bà Nhàn chợt đanh giọng hỏi ngược.
"Dạ... con cũng có nghe người ta loáng thoáng bàn tán chút chút thôi ạ." Mộc Miên giật mình, vội vàng bao biện."
Nghe tới đây, nét mặt bà Nhàn lại càng trở nên rầu rĩ. Người già vốn khó tránh khỏi việc hoài niệm quá khứ, đôi mắt đục ngầu của bà dường như đang chất chứa trăm ngàn tâm sự không thể gọi tên.
"Phu nhân ra đi đột ngột mà không kịp trăn trối với công tử lời nào, sao người không đau buồn cho được." Bà thở than, giọng run run như sắp khóc đến nơi.
"Nhưng mà... con nhớ kỹ chớ có dại dột nhắc tới chuyện này trước mặt người, kẻo công tử rầy la." Bà Nhàn gạt đi dòng cảm xúc, cười gượng gạo dặn dò.
"Dạ, con biết rồi."
Đời trước Mộc Miên cũng từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, người cha yêu quý của cô ra đi trong ngọn lửa hung hãn, một câu từ biệt cũng không kịp nói. Cảm giác chơi vơi, lạc lõng, hối hận và nuối tiếc vô vàn ấy cứ mãi đeo bám cô, trở thành một bóng đen chẳng cách nào xóa bỏ.
Khi đó Khúc Thừa Dụ đang ngồi trên tràng kỷ với cuốn sách đọc dở, bên khung cửa sổ có mấy chú chim sẻ hót ríu rít, y ngẩng đầu nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt. Giá sách kia ngày một nhiều thêm, có những trang y đã đọc đi đọc lại cả trăm lần. Mỗi ngày trôi một cách nhàn nhạt, vậy mà cũng đã qua mấy năm rồi, Khúc Thừa Dụ khẽ thở dài.
"Bẩm công tử, già mang bữa sáng tới cho người đây ạ." Bà Nhàn đứng cung kính trước cửa thư phòng, khẽ cất giọng thưa gửi.
Kỳ từ bên trong nhanh nhẹn bước ra, đưa hai tay đón nhận lấy mâm thức ăn từ tay bà.
"Bà cứ để Kỳ xuống bếp lấy là được rồi, việc gì phải đích thân lặn lội mang tới đây." Khúc Thừa Dụ cũng từ trong phòng bước ra, ôn tồn lên tiếng.
"Công tử ăn nhiều vào nhé, cháo đỗ xanh người thích ăn đấy." Bà Nhàn vái lạy xong rồi mới từ tốn lui ra ngoài. Khúc Thừa Dụ lặng yên nhìn theo bóng lưng của bà, sau đó mới xoay người trở lại vào trong.
Kỳ vừa bày biện bát đũa lên bàn gỗ, vừa trầm giọng lên tiếng: "Năm nào vào khoảng thời gian này công tử cũng bỏ bữa, bà Nhàn rất lo cho người."
"Ta biết." Khúc Thừa Dụ khẽ hạ cằm. Y nhìn bát cháo nghi ngút khói, do dự một hồi lâu rồi mới chậm rãi nhấc thìa lên.
Vị cháo bùi bùi, ấm nóng, dễ chịu, giống như vị của mẹ làm. Bà Nhàn xuất hiện rất sớm trong ký ức của y, những ngày mới được mẹ nắm tay tập đi, đến lúc biết chạy nhảy, khi bắt đầu bập bẹ những từ đầu tiên đều có mặt.
Bà theo mẹ gả đến, cũng về Khúc phủ làm nô từ lúc đó. Y từng nghĩ, nếu như mẹ không trở thành phu nhân họ Khúc mà cưới một thi nhân nào đấy, hằng ngày uống trà thưởng nguyệt làm thơ, có lẽ cuộc đời bà sẽ êm đẹp hơn nhiều.
"Công tử." Kỳ thấy Khúc Thừa Dụ ngẩn người bèn gọi. Không nhận được phản hồi, Kỳ lại gọi thêm lần nữa.
"Công tử!"
Khúc Thừa Dụ hơi nhíu mày, sực tỉnh khỏi dòng suy tư: "Ta nghe rồi."
"Chuẩn bị tiền đi, chúng ta ra chợ!" Y đứng phắt dậy, đưa tay chỉnh lại đai lưng rồi ung dung ra lệnh.
"Lại đi chợ nữa sao ạ?!" Kỳ nhăn mặt đáp, vẻ mặt méo xệch. "Công tử, người có cần mang theo xe kéo để chất đồ không?"
"Vậy hai tay của ngươi để làm gì?" Khúc Thừa Dụ liếc mắt.
Kỳ nhất thời cứng họng, há miệng nhưng chẳng biết phải nói gì.
"Nhìn bộ dạng của ngươi đi, thân nam nhi sức dài vai rộng mà cứ mở mồm ra là kêu ca." Khúc Thừa Dụ tặc lưỡi thở dài, "Thôi được rồi, xuống dưới gọi thêm một người hầu đi cùng xách phụ ngươi là được chứ gì."
Mặt trời bắt đầu lên cao, ánh nắng xuyên qua tán cây để lại từng đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Cũng may có những cành lá xum xuê này che chở nên mấy khóm huệ hầu như không có hư hại gì, nước mưa chỉ cuốn trôi vài gốc con mà thôi. Mộc Miên cắt bỏ mấy cánh hoa bị dập, dùng thanh gỗ nẹp vào cố định lại cho chắc rồi mới dặm thêm đất vào. Hì hục cả buổi, gương mặt nhỏ nhắn đã lấm tấm mồ hôi.
"Này! Đi theo ta." Kỳ đứng sau lưng Mộc Miên, khoanh hai tay trước ngực lớn giọng ra lệnh.
Mộc Miên quay đầu, nheo mắt đánh giá Kỳ từ trên xuống dưới, chẳng buồn đáp lời mà lại cúi xuống tiếp tục nhổ mớ cỏ dại trong bồn hoa.
"Ngươi bị điếc à?"
"Ta nghe rất rõ, chỉ là... Ta không quan tâm." Mộc Miên vẫn không hề ngơi tay, điềm nhiên buông một câu nhẹ bẫng.
"Ngươi! Hừ... công tử muốn đi chợ, ngươi mau theo hầu đi."
"Công tử gọi ta sao? Chỉ đích danh ta á?" Mộc Miên tự chỉ vào mặt mình.
Kỳ lạnh lùng đáp: "Ai cũng như nhau cả thôi."
"Thế gọi người khác không được à? Ta đang dở tay."
"Muốn thì tự đi nói với công tử, ở đấy mà trả treo!" Kỳ nói rồi kênh mặt bỏ đi.
Mộc Miên thở dài, đứng dậy phủi phủi tay, rồi theo sau Kỳ, thầm mắng: "Cái tên nhóc khó ưa này!"
Nằm ngay trung tâm Giao Châu, Tống Bình không chỉ là nơi đóng quân của bộ máy cai trị phương Bắc mà còn là chốn phồn hoa đô hội của giới hào môn. Thành La Thành soi bóng xuống dòng sông Tô Lịch, biến vùng đất này thành thương cảng nhộn nhịp, trên bến dưới thuyền.
Ven sông, những dãy phố buôn bán không lúc nào ngớt tiếng rao, tiếng mặc cả của khách buôn phương xa. Tuy nhiên, sự xa hoa ấy chỉ dành cho kẻ có tiền, có quyền. Bước ra khỏi khu trung tâm, người dân bản địa vẫn chật vật trong cảnh thiếu thốn, dựa vào tấc đất ngọn rau để cầm cự qua ngày, dường như sự giàu có của Tống Bình chưa bao giờ chạm đến mái tranh của họ.
Tuy vậy vẫn sẽ có họp chợ theo tuần, theo tháng và vào các ngày trước lễ tết. Khúc Thừa Dụ thong dong đi trước, Kỳ và Mộc Miên theo đằng sau. Người qua kẻ lại đông đúc náo nhiệt, có đôi quang gánh của bà già bán bánh đúc ngô dưới gốc đa, xe đẩy tay nối đuôi nhau chở hàng, bên hai bên đường bày đầy các sạp hàng bắt mắt.
Ngang chỗ bán đồ dùng sắt, Mộc Miên liếc mắt nhìn sang. Cũng đã mấy tháng không nghe tin cha, không biết ông sống thế nào, hằng ngày có đủ ăn hay không, mưa đêm qua nhà có bị dột không. Cô rũ mắt, trái tim cũng trầm xuống, nhớ về gương mặt khắc khoải của ông.
"Cái bát này cũng tạm." Khúc Thừa Dụ dừng lại, đứng trước quầy hàng gốm ngắm nghía một lúc lâu rồi mới cầm lên xem xét.
"Công tử thật biết nhìn hàng! Đây là loại gốm tráng men đen đang rất thịnh hành đấy!" Ông chủ sạp vuốt râu, đon đả bắt đầu giới thiệu.
"Bao nhiêu?" Khúc Thừa Dụ thuận miệng hỏi.
"Rất rẻ, chỉ có mười văn tiền thôi."
"Ba văn có bán hay không?" Khúc Thừa Dụ bắt đầu ngã giá.
"Này công tử, nhìn người ăn mặc đẹp như thế, chẳng lẽ món nào đồ tốt, món nào đồ xấu lại nhìn không ra sao? Thôi thì coi như mở hàng, ta đành cắn răng bán lỗ cho công tử bảy văn vậy." Ông chủ sạp chép miệng, tỏ vẻ đau xót.
Gương mặt Khúc Thừa Dụ vẫn không chút gợn sóng, nhàn nhạt lặp lại: "Ba văn."
"Đến tí tiền lẻ cũng không có mà còn học đòi làm sang! Không mua thì biến đi cho khuất mắt!" Ông chủ sạp lập tức lật lọng, lớn tiếng mỉa mai bằng giọng điệu đầy khinh khi.
Khúc Thừa Dụ chẳng hề tức giận. Y nhẹ nhàng đặt chiếc bát xuống, thản nhiên hỏi ngược lại một câu: "Lúc nãy ông chủ bảo đây là gốm tráng men đen đúng không?"
"Đúng vậy!" Ông chủ sạp hất hàm, khẳng định chắc nịch.
"Men đen có màu đen tuyền, ở dưới nắng sẽ phảng phất ánh xanh, miệng bát phải nở, chân thót, sờ lên mịn màng mà cứng cáp. Còn cái này nhìn kỹ sẽ thấy màu men có chỗ không đều, ánh xanh rất ít, hơn nữa còn có chút lợn cợn. Rõ là hàng thứ phẩm." Khúc Thừa Dụ chậm rãi phân tích, rõ là đang phản bác nhưng ngữ điệu ung dung, thần thái chững chạc, thái độ cũng hết sức bình tĩnh.
Mộc Miên đứng sau lưng chăm chú lắng nghe, trong lòng thầm thán phục. Họ Khúc tiền thân sinh sống bằng nghề buôn bán gốm sứ, sau đó lấn dần sang lúa gạo, vải vóc tơ tằm, dược liệu. Hiện đã làm chủ rất nhiều điền trang lớn nhỏ, gia sản bạt ngàn.
"Múa rìu qua mắt thợ." Mộc Miên thầm nghĩ bụng, khóe môi khẽ nhếch lên đầy đắc ý thay cho công tử.
"Ta... ta không hiểu cậu đang nói cái thứ gì hết! Không mua thì đi đi, đi đi cho rảnh nợ!" Ông chủ sạp thẹn quá hóa giận, mặt đỏ gay, vừa xua tay lia lịa vừa gắt gỏng đuổi khách.
Khúc Thừa Dụ điềm tĩnh đem chiếc bát trả về chỗ cũ, khẽ mỉm cười nhạt rồi quay lưng rời đi.
Lúc này, hương lúa ngào ngạt từ mớ bánh giầy vừa mới ra lò ở sạp bên cạnh bất chợt bay tới. Mộc Miên khẽ hít hà một hơi, bụng dạ bỗng chốc cồn cào vì đói.
"Xách đồ cho cẩn thận!" Kỳ thấy Mộc Miên cứ dáo dác nhìn quanh liền lên tiếng nhắc nhở, vẻ mặt hầm hầm.
Mộc Miên nhăn mặt, ném cho hắn một cái liếc mắt sắc lẹm. Kể từ lúc nghe Khúc Thừa Dụ nhắc lại chuyện năm xưa, nàng càng nhìn càng thấy cái tên Kỳ này thật là... đáng ghét hết chỗ nói.
"Chừng nào công tử mới trở về vậy?" Mộc Miên hỏi.
"Khi nào người muốn về thì người sẽ về. Ngươi hỏi nhiều quá đấy." Kỳ lạnh lùng đáp.
Mộc Miên quay đầu về hướng ngược lại, bất mãn bĩu môi lầm bầm: "Mới hỏi có một câu."
"Kỳ." Khúc Thừa Dụ đột nhiên cất giọng gọi.
Kỳ vội vàng bước tới trước mấy bước, cung kính chờ lệnh: "Có chuyện gì vậy công tử?"
"Ngươi qua gian hàng kia mua mấy cái bánh giầy đi." Khúc Thừa Dụ khẽ hất cằm.
Kỳ theo lời Khúc Thừa Dụ mà lủi thủi đi về phía sạp bánh. Còn Mộc Miên thì vẫn an phận đứng dịch sau lưng y.
"Lúc trước ngươi có từng tới chỗ này chưa?" Khúc Thừa Dụ bâng quơ hỏi, ánh mắt vẫn hướng về dòng người tấp nập trên phố chợ.
"Dạ... bẩm công tử, con cũng có đi qua một hai lần rồi ạ." Mộc Miên cung kính đáp.
"Cha ngươi dẫn đến à?"
"Dạ đúng ạ."
"Có anh chị em gì không?"
"Dạ không ạ."
"À." Khúc Thừa Dụ khẽ gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Cái bầu không khí gượng gạo này khiến Mộc Miên có chút không tự nhiên. Cô lén lút lui về sau mấy bước, cố giữ một khoảng cách chừng mực với y.
"Tại sao không mang giày?" Khúc Thừa Dụ chợt xoay người lại, ánh mắt y nhìn xuống đôi chân trần lem luốc của Mộc Miên mà khẽ nhíu mày.
"Dạ bẩm công tử, từ nhỏ con đã quen đi chân đất như thế này rồi ạ. Mang giày vào cứ thấy vướng víu, khó làm việc lắm." Mộc Miên hồn nhiên đáp, đôi ngón chân khẽ bấm xuống nền đất như bối rối.
Ở thời đại này rất hiếm người mang giày dép, chỉ có người Hán, cận Hán hoặc những hào tộc giàu có như Khúc gia mới mang mà thôi. Lối sống này đã được truyền lại từ thời cổ xưa vì nước ta vốn có khí hậu nóng ẩm, lấy nông làm nghiệp, thường xuyên đi rừng lên rẫy nên chỉ có đi chân trần mới được thuận tiện. Lâu dần hình thành thói quen, khó mà thay đổi.
Mộc Miên nhớ mình từng đọc qua một đoạn trong Giao Châu tập, viết rằng: "Người sang kẻ hèn, tất thảy đều đi đất. Da chân hết sức dầy, leo núi nhanh như bay, dù có chông gai cũng chẳng sợ."
Giữa lúc ấy, Kỳ vừa vặn quay trở lại. Trên tay hắn là gói lá chuối bọc mấy chiếc bánh giầy trắng nõn, tròn đầy và còn nghi ngút khói thơm.
"Công tử." Kỳ đưa gói bánh đến cho Khúc Thừa Dụ.
"Hai ngươi chia nhau ăn đi."
Kỳ dường như đã quá quen với thói quen này của y nên cũng chẳng khách sáo thêm: "Đội ơn công tử." Nói đoạn, anh ta chủ động xé đôi mảnh lá chuối, chia một nửa số bánh giầy nóng hổi sang cho Mộc Miên.
"Con xin đội ơn công tử." Mộc Miên hí hửng nhận lấy, định bụng cúi đầu vái lạy tạ ơn theo đúng lễ nghi, nhưng ngặt nỗi hai tay đang ôm khệ nệ mớ đồ đạc vừa mua ngoài chợ, thành ra cứ đứng loay hoay, lóng ngóng.
"Được rồi, không cần lạy." Khúc Thừa Dụ bật cười.
Cả ba tiếp tục rẽ phải, đoạn phố chợ này bày bán đủ loại đồ chơi dân gian dành cho trẻ con, sắc màu rực rỡ với muôn vàn hình thù vô cùng đáng yêu. Đôi mắt Mộc Miên lập tức sáng lấp lánh, thích thúc ngắm nhìn hết sạp hàng này đến sạp hàng khác.
Giữa âm thanh ồn ã, tiếng rao hàng thong thả của một ông cụ ngồi bên vệ đường bất chợt thu hút sự chú ý của Khúc Thừa Dụ: "Phỗng đây! Ông phỗng Phật, ông phỗng ếch đây!"
"Vừa qua Trung Thu, bảo sao người ta vẫn còn bán phỗng." Khúc Thừa Dụ cũng dừng bước.
Ông cụ bán hàng thấy y liền xởi lởi mời chào: "Công tử ơi, ghé vào xem phỗng đi ạ! Toàn bộ đều được nặn bằng đất thó nung nên bền đẹp lắm!"
Gương mặt Mộc Miên sáng rỡ, nhìn đăm đăm những bức tượng đất nhỏ xinh rồi lơ đãng: "Dễ thương quá đi."
"Thích à?" Khúc Thừa Dụ khẽ nghiêng đầu nhìn sang Mộc Miên.
"Dạ bẩm không có, con chỉ thấy hay hay thôi ạ." Mộc Miên giật mình, vội vàng cúi đầu che giấu.
Khúc Thừa Dụ ôn tồn nói, giọng điệu từ tốn không chút áp đặt: "Ngươi chọn một cái đi, xem như ta trả công chiếc hoa đăng đêm đó."
"Dạ bẩm con không dám nhận đâu ạ." Mộc Miên cuống quýt xua tay lắc đầu.
"Ông phỗng rùa này được không?" Khúc Thừa Dụ chẳng màng lời từ chối của Mộc Miên, y cúi xuống cầm một chiếc phỗng hình con rùa lên ngắm nghía.
"Công tử, con..." Mộc Miên rơi vào tình huống dở khóc dở cười, lúng túng nhìn y.
"Vậy lấy con này nhé." Khúc Thừa Dụ không chờ cho cô kịp nói hết câu mà đã nhanh nhẹn rút tiền bạc ra trả cho ông cụ.
Y quay người, ân cần đưa chiếc phỗng rùa nhỏ đến trước mặt Mộc Miên: "Cầm lấy đi."
Tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên dồn dập phá tan bầu không khí. Móng sắt dậm trên mặt đất rầm rập, bụi đất cuốn tung mù mịt cả một góc trời khiến hàng quán hai bên đường đều chao đảo rồi ngã rạp xuống.
"Bắt hết chúng nó về cho ta!" Tên cưỡi ngựa dẫn đầu quát to, mũi kiếm sắc bén quét qua từng ngóc ngách.
Giữa cơn hỗn loạn, vài bóng người bịt mặt bất ngờ nhào ra, hai bên lập tức xảy ra giao chiến. Tiếng binh khí va chạm chém xuống chói tai. Khung cảnh náo nhiệt ban nãy chỉ trong chớp mắt đã hoàn toàn biến thành một bãi chiến trường đổ nát hoang tàn.
"Công tử! Ta nên về thôi!" Kỳ hốt hoảng lao tới kéo chặt lấy cổ tay Khúc Thừa Dụ.
Dòng người chứng kiến cảnh đuổi giết, tiếng la hét thất thanh vang dội cả đoạn đường, tất cả bắt đầu chạy toán loạn. Mộc Miên cũng có chút bàng hoàng, không ngờ ở nơi thành trì sừng sững thế này mà lại ra bạo động, mắt thấy Khúc Thừa Dụ và Kỳ chạy đi, cô cũng lẳng lặng theo theo sau. Có điều chưa chưa đi được mấy bước thì nghe thấy tiếng trẻ con khóc, cô dáo dác nhìn xung quanh, phát hiện đứa nhỏ ngồi co rúm ở giữa đường, khóc đến lạc giọng.
Vó ngựa ngày càng gần, ánh nắng phản chiếu trên trường kiếm sáng quắc, Mộc Miên cắn răng, hít vào một hơi rồi lao đến túm lấy đứa nhỏ. Bão người cuốn qua khiến cả hai phải nép sát vào lề, Mộc Miên ôm bé con vào lòng, lồng ngực gầy gò che chở cho nó. Chẳng đợi cô buông ra thì mẹ nó đã chạy tới nơi, gương mặt bà đỏ gay vì lo lắng, bé con nhìn thấy liền sà vào lòng mẹ. Mộc Miên nhìn họ rồi cười nhẹ, nhưng chuyện nghiêm trọng hơn lại xảy ra, cô lạc mất Khúc Thừa Dụ và Kỳ rồi!
Mộc Miên vội đứng dậy, mọi thứ vẫn còn hỗn loạn vô cùng, những người áo đen giống như loài mèo hoang, di chuyển rất nhanh, khiến binh lính truy đuổi mãi vẫn không bắt được tên nào. Cô nhảy lên bậc đá gần đó, phóng đại tầm nhìn mà vẫn không tìm được hai người kia. Nghĩ chắc hẳn bọn họ sẽ tìm đường về Khúc phủ nên Mộc Miên theo hướng đông mà đi.
"Công tử!?""Công tử!?" Mộc Miên chạy qua bụi tre cách đó không xa, bắt gặp Khúc Thừa Dụ đang nấp sau đó, kinh ngạc thốt lên.
Cô nhìn y phục dính đầy bùn đất của y liền hỏi dồn: "Người có sao không ạ? Có bị thương ở đâu không?"
"Ta không sao nhưng Kỳ thì không thấy đâu nữa." Khúc Thừa Dụ trầm giọng đáp.
"Người trốn vào đây. Con sẽ đi tìm Kỳ." Mộc Miên đẩy Khúc Thừa Dụ vào sâu rặng tre, xoay người định lao đi.
"Đừng đi." Khúc Thừa Dụ nhanh tay giữ chặt lấy bả vai Mộc Miên, kéo cô ngược trở lại.
"Kỳ biết võ, y sẽ vô sự thôi. Ngươi ở đây với ta, bên ngoài nguy hiểm."
Mộc Miên ngẩng đầu nhìn y. Khúc Thừa Dụ lúc này dẫu tuổi đời vẫn còn nhỏ, dù trong hoàn cảnh thế này vẫn giữ được khí chất điềm đạm, thật sự khiến cho người đối diện phải cảm thán.
Cả hai đứng đó một lúc lâu, mãi đến khi xung quanh dần dần yên tĩnh trở lại, không còn người chạy loạn nữa mới thôi. Mộc Miên ló đầu ra xem xét, xác nhận an toàn mới gật đầu với Khúc Thừa Dụ. Có điều Kỳ vẫn chưa quay lại, đồ đạc mua được cũng sớm vỡ tan tành cả rồi.
"Công tử, chúng ta có nên về trước hay không? Có khi nào Kỳ đã về phủ gọi người giúp rồi không?"
Khúc Thừa Dụ lưỡng lự, lát sau thì đáp: "Về thôi."
Hoàng hôn phủ lên bóng dáng của Khúc Thừa Dụ cùng Mộc Miên. Mà lúc này cô đâu còn tâm trạng xem mặt trời mọc hay lặn, cô muốn biết đám người đồ đen kia là ai, tại sao lại bị binh lính truy đuổi. Sau lưng lại một lần nữa vang lên tiếng ngựa hí, Mộc Miên quay đầu nhìn thấy một con ngựa to lớn đang điên cuồng chạy đến, yên ngựa trống trơn, có lẽ không có chủ nhân nên nó bị hoảng sợ, hơi thở nó rất lớn và nặng nề.
Nó... hướng thẳng đến chỗ Khúc Thừa Dụ!
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng đó Mộc Miên không kịp nghĩ ngợi, dùng hai tay kéo y về sau, y ngã lăn. Mà lúc này cũng không còn kịp để cô tự cứu mình nữa. Mộc Miên bị hất văng ra, cả người bay lên không trung. Cô nhắm nghiền mắt, chờ đợi cơn va chạm. Đúng như dự đoán, cô rơi xuống đất, lăn thêm mấy vòng rồi mới dừng lại, đau đớn ập tới, khiến Mộc Miên nghiến răng nhăn mặt.
"Công tử!" Kỳ cuối cùng cũng tìm ra Khúc Thừa Dụ nhưng vừa trông thấy Khúc Thừa Dụ ngã sõng soài liền hốt hoảng lao tới, "Người không bị thương chứ ạ?!"
"Ta không sao, không bị thương ở đâu cả." Khúc Thừa Dụ được Kỳ đỡ dậy.
"Alo hai anh trai ơi, tôi ở đây này?" Mộc Miên gắng gượng đứng lên, phóng mắt về phía hai người đang tình chàng ý chàng kia. Khúc Thừa Dụ sực tỉnh, lập tức hướng người về phía cô, bước nhanh đến bên cạnh cô.
"Ngươi ổn chứ?" Khúc Thừa Dụ cúi người.
"Giờ mới nhớ tới tôi cơ đấy." Mộc Miên bĩu môi lẩm bẩm trong họng.
"Dạ, con vẫn ổn ạ." Cô đáp, nhưng tay trái bỗng nhiên cảm thấy ươn ướt, dính dấp. Cô đưa lên xem thử, hóa ra lòng bàn tay và cánh tay đã bị chà xát xuống nền đá trầy cả một mảng lớn, da thịt xước xát rướm máu trông rất đáng sợ.
"Ngươi bị thương rồi." Khúc Thừa Dụ hơi giật mình.
"Dạ không sao, vết thương ngoài da ấy mà." Mộc Miên nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Khúc Thừa Dụ thì liền đưa tay ra sau lưng, giấu đi vết thương đang rỉ máu, không muốn để người khác nhìn thấy.
Thực ra cũng có đau nhưng trong chín năm qua thì những kiểu thương tích như thế này không thiếu, thậm chí nặng hơn cũng có. Mộc Miên đã quen rồi, nên cũng không kêu khóc làm gì.
"Chúng ta về phủ thôi ạ. Kẻo lỡ giờ cơm." Mộc Miên tươi cười nói rồi chạy đi.
Sự kiên cường của Mộc Miên không phải ngày một ngày hai mà có, đó là kết quả của cả đời trước và đời này, một người đã trải qua được mất, chia lìa, chết đi rồi lại tái sinh thì còn có điều gì đáng để sợ hãi nữa. Có rất nhiều chuyện trên đời không phải cứ khóc, cứ kêu đau thì sẽ thay đổi được, việc không như ý không phải rất bình thường hay sao.
Hết Chương 7
Chú thích:
1. Tống Bình là địa danh cũ ở đồng bằng Bắc Bộ có từ thời Nam Bắc Triều tới khoảng giữa thời nhà Đường. Địa bàn bao gồm nam Hà Nội (phần phía nam sông Hồng và sông Đuống), đông tỉnh Hà Tây cũ, bắc Hưng Yên và nam Bắc Ninh. Năm 618 nhà Đường thay thế nhà Tùy thống trị đất nước ta, khôi phục lại hệ thống châu, đặt Giao Châu tổng quản phủ kiêm quản mười châu, trong đó có Tống Bình.
2. Đại La còn có các tên gọi khác là Đại La thành, Thành Đại La, La Thành là một thành trì, thủ phủ của An Nam đô hộ phủ thời Nhà Đường trong hai thế kỷ 8 và thế kỷ 9. Thành nằm ở vị trí giữa Thành Hà Nội và sông Tô Lịch, thuộc quận Ba Đình của Hà Nội hiện nay.
3. Trường kỷ (hay còn gọi là Tràng kỷ) mà chúng ta đề cập đến ở đây là cái ghế dài có lưng dựa, thông thường ghế trường kỷ có chiều dài phổ biến từ 1,8 mét đến 2 mét.
4. Phỗng đất làng Hồ là món đồ chơi dân gian của trẻ em xứ Kinh Bắc thời xưa và đây cũng là món đồ được các đền, chùa sử dụng trong cúng bái. Bộ đồ chơi này trở thành nét đẹp văn hóa dân gian, góp phần giáo dục thế hệ trẻ về lịch sử, bản sắc văn hóa Việt. Trong mâm cỗ Trung thu xưa, ngoài mâm ngũ quả, bánh nướng, bánh dẻo thì nhất định phải có ông tiến sĩ giấy, đèn ông sao và một bộ phỗng đất.