Chương 16: Thấp thoáng bóng ai
Chương 16: Thấp thoáng bóng ai
Công tử nhà chúng ta.
Công tử nhà chúng ta.
"Công tử nhà ta." Khúc Thừa Dụ khẽ lẩm bẩm, ngón tay trỏ đặt hờ trên môi, đuôi mắt cong cong, ngồi cười ngô nghê suốt từ trưa tới chiều.
"Công tử?"
"Công tử!"
Khúc Thừa Dụ đanh giọng: "Làm sao?"
"Người đang nghĩ gì thế? Ta gọi mấy lần liền không thấy đáp lại." Kỳ tò mò hỏi.
Y vờ lật giở mấy trang sách, "Bà Nhàn đã tới chưa?"
"Vừa tới rồi ạ."
Kỳ bỗng chắp tay, khẽ lùi lại một bước, cung kính cúi đầu: "Công tử... ta có chuyện muốn nói với người."
Khúc Thừa Dụ trở lại dáng vẻ điềm đạm, mắt vẫn không rời trang sách. "Ta đang nghe đây."
"Ta cho rằng Mộc Miên... không giống với những nữ nhi trước đây." Kỳ im lặng hồi lâu mới ngập ngừng lên tiếng.
"Sao ngươi lại nghĩ vậy?"
"Trước đó, ta luôn đinh ninh nàng ta là quân cờ do Lão gia phái đến để giám sát chúng ta, vì thế trong lòng chẳng mấy thiện cảm, thậm chí có phần ác cảm." Kỳ cúi đầu, giọng chùng xuống.
Khúc Thừa Dụ không nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe.
"Nhưng gần đây ta nhận ra... tất cả đều chỉ vì thân bất do kỷ. Đứng giữa người và lão gia, tiến không được lùi cũng chẳng xong. Mộc Miên từng nói sẽ không bao giờ làm hại người nhưng ta nhất mực không tin... Ta không ngờ cô ấy sẽ hy sinh thân mình để bảo vệ công tử."
Khúc Thừa Dụ đặt sách lên bàn, ôn tồn trấn an: "Thôi được rồi, ngươi cũng không cần phải tự trách mình mãi thế. Lần này coi như tháo bỏ được một khúc mắc, về sau cũng không cần đề phòng lẫn nhau nữa."
"Vâng." Kỳ nhẹ lòng gật đầu. Đoạn, lại nhớ đến vấn đề trước mắt, "Còn chuyện xuôi về Phong Châu... chẳng lẽ chúng ta thực sự phải lên đường sao?"
"Cha đã xuống lệnh, ngươi nghĩ có thể làm trái à?" Khúc Thừa Dụ cười tự giễu.
"Nhưng đường xá xa xôi, vất vả vô cùng. Sao lão gia có thể nhẫn tâm đối xử với người như thế chứ!" Kỳ xót xa bất bình.
"Đi hay ở, với ta cũng chẳng khác gì nhau." Ánh mắt Khúc Thừa Dụ thoáng qua một tia u uất, "Trong lòng ông ấy vốn chỉ có mộng công danh, làm gì còn chỗ nào dành cho ta nữa.
"Công tử..."
Khúc Thừa Dụ chợt thở dài, "Thân ta lúc này, có khác gì chim lồng cá chậu đâu cơ chứ..."
"Công tử buồn vì sắp tới không được thong dong dạo chợ, ngắm cảnh phố phường nữa thì có!" Kỳ tếu táo trêu chọc, cố ý làm vơi đi bầu không khí nặng nề
"Còn ngươi thì hẳn là đang mở cờ trong bụng, vì từ nay chẳng còn phải tay xách nách mang đồ đạc theo hầu ta nữa, đúng chứ?" Khúc Thừa Dụ nheo mắt nhìn Kỳ, nở một nụ cười thật lòng hiếm hoi.
Kỳ khéo léo chuyển hướng: "Nhưng nghe nói vị Cảnh tiên sinh ở Phong Châu đó là bậc đại trí, vô cùng uyên bác.
"Tiếng lành đồn xa." Khúc Thừa Dụ khẽ gật đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, "Ta cũng rất tò mò về người thầy tương lai này."
Gió bấc thổi qua khung cửa, mưa phùn phảng phất rơi, sương giăng kín mờ ảo. Không gian trở nên trầm tĩnh yên ắng khiến cái lạnh thấm càng sâu vào từng ngóc ngách. Khúc Thừa Dụ đã đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần trước trước cửa phòng Mộc Miên. Đắn đo cả buổi trời mới gom hết dũng khí tiến lại gần nhưng còn chưa kịp gõ cửa thì cô đã bước ra, dọa y một phen hết hồn hết vía.
"Công tử?" Mộc Miên ngạc nhiên, thốt lên.
"Ừm... khụ... khụ..." Khúc Thừa Dụ giật mình, ho sặc sụa.
Thấy vậy, cô vội hỏi: "Người sao thế ạ? Chẳng lẽ lại mắc phong hàn rồi sao?"
"Không... khụ... không sao..." Y nuốt nước bọt, vuốt ngực đáp.
"Để con đưa người về phòng nghỉ, trời lạnh thế này dễ bị bệnh lắm."
"Không cần đâu... khụ..."
Cuối cùng Khúc Thừa Dụ cũng cảm thấy lồng ngực mình dịu lại, lúc này mới để ý đến bộ dạng của Mộc Miên, tay áo lẫn ống quần đều được xắn cao lên, dáng vẻ hăng hái hệt như sắp ra đồng cày cấy.
"Ngươi đang tính làm gì thế?" Y nghiêm giọng hỏi.
"Bẩm, mấy ngày qua chỉ ăn rồi nằm, chân tay bứt rứt lắm ạ." Mộc Miên vội giấu chiếc kéo tỉa cành ra sau lưng, cười hì hì: "Con thấy cây cối trong viện mọc um tùm quá nên định ra tỉa tót lại một chút cho gọn gàng."
Khúc Thừa Dụ vừa nghe xong liền chau mày, sắc mặt trầm xuống, "Không được."
"Dạ?" Mộc Miên ngẩn ra, ngơ ngác nhìn y.
Tông giọng của y đanh lại, mang theo sự nghiêm nghị không cho phép phản kháng: "Ngươi còn đang bị thương."
"Nhưng con đã thấy khỏe hơn nhiều rồi, thực sự chẳng còn cảm giác đau đớn gì nữa ạ." Mộc Miên vội vàng phân bua. Cô tiến lên một bước, ái ngại nhìn y: "Lần này con tai qua nạn khỏi, nghe nói chính người đã cất công mời thầy giỏi đến khám, lại còn để bà Nhàn sang chăm nom... Ơn nghĩa lớn lao này, con thực sự không biết phải dùng cách nào để đền đáp..."
"Ngươi đã cứu ta." Khúc Thừa Dụ đột ngột bước tới, nắm lấy cổ tay cô.
"Công tử..." Mộc Miên ngẩng đầu, bất ngờ bị cuốn vào ánh mắt kia.
Nửa gương mặt giấu sau cổ áo viền lông trắng tuyết, chỉ lộ ra sống mũi thẳng tắp cùng đôi đồng tử sâu thẳm. Dung mạo ấy dù cho có bị che khuất thì vẫn chắc chắn là dáng vẻ khiến thâm tâm rúng động.
"Theo ta." Thấy Mộc Miên đứng trơ trơ, Khúc Thừa Dụ đành lên tiếng rồi kéo cô đi. Y vốn cao ráo, sải chân đương nhiên cũng dài. Ấy vậy mà lúc này chỉ bước bằng một nửa bình thường. Dường như bất ngờ trước hành động của Khúc Thừa Dụ, Mộc Miên ngơ ngác nhìn theo bóng lưng y, để mặc y dẫn đi.
"Việc trong viện đã có người khác làm. Ngươi nghỉ ngơi cho tốt, đợi lành hẳn rồi tính." Khúc Thừa Dụ xoay người, đứng đối diện Mộc Miên, nghiêm túc nói.
Mộc Miên sờ gáy, ấp úng: "Dạ... con..."
"Ngươi chỉ kém ta có bốn tuổi. Sau này không cần xưng con nữa, cứ xưng hô giống như Kỳ vẫn làm đi." Khúc Thừa Dụ thản nhiên đề nghị.
"Hừm, nếu tính theo tuổi thật của bà đây ở kiếp trước, thì cặp mỗi nách một đứa như cậu chắc vẫn còn kịp chán!" Mộc Miên lên tiếng trả treo trong lòng, ấy vậy mà ngoài mặt vẫn cung kính đáp: "Công tử cứ nói đùa, phận tôi tớ như con sao dám."
"Ta đã bảo được là được. Cứ quyết vậy đi!" Y dứt khoát ngắt lời, hoàn toàn không cho cô cơ hội lựa chọn. Từ trong tay áo rộng, y lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ tinh xảo, "Phải rồi, ta có thứ này cho ngươi."
"Cái gì vậy ạ?"
"Thuốc trị sẹo. Ngươi cầm lấy, đợi đến khi vết thương bắt đầu bong vảy thì bôi vào. Phải bôi hằng ngày mới có hiệu quả."
"Công tử giữ lại dùng đi ạ... Người cũng bị thương mà." Mộc Miên chợt nhớ lại khung cảnh hôm đó, cả người y toàn là máu. Hiện tại nhìn kỹ lại, trên gương mặt tuấn tú kia vẫn còn vài vết bầm hơi đậm màu. "Nghe nói công tử không cho thầy thuốc khám, cũng không cho ai động vào. Người cứ bỏ mặc như vậy làm sao mà khỏi được?"
"Chuyện này..." Đang ở thế thượng phong, bỗng nhiên bị hỏi vặn một câu chí mạng, Khúc Thừa Dụ nhất thời nghẹn lời, vẻ mặt đầy lúng túng.
"Hay người để con..."
"Chậc!" Khúc Thừa Dụ khẽ tặc lưỡi cắt ngang.
"Dạ... hay để... ta xem thử cho người được không?" Mộc Miên chột dạ, bối rối đổi giọng. Gò má cô thốt nhiên đỏ bừng lên vì cái xưng xô mới, nghe sao mà lạ lẫm và táo bạo quá chừng.
Khúc Thừa Dụ rất hài lòng trước sự thức thời của cô, "Không cần đâu, ta tự lo được."
"Không được!" Mộc Miên bướng bỉnh đứng chặn trước mặt y, "Coi như con... à không, coi như ta xin người lần này. Chỉ xem qua một chút thôi xem có bị nhiễm trùng không thôi ạ."
Thấy Khúc Thừa Dụ vẫn im lặng, lại biết y coi trọng ân nghĩa của mình, Mộc Miên lập tức giở giọng ăn vạ: "Nếu người không đồng ý, vậy thì bây giờ ta liền đi cuốc đất, dọn cỏ khu vườn này cho vết thương rách toạc ra luôn!"
"Nếu người không đồng ý vậy thì con sẽ đi cuốc đất đây." Cô khoanh tay trước ngực.
"Ấy! Khoan!" Khúc Thừa Dụ bất lực gật đầu đầu hàng, "Được rồi. Tuỳ ngươi."
Đã vào đông, trước cửa thư phòng đặt bức bình phong lớn, vừa để chắn gió, vừa giúp giữ hơi ấm trong phòng không bay ra ngoài. Mộc Miên đưa tay muốn cởi bỏ thắt lưng của Khúc Thừa Dụ nhưng y lại giật bắn mình lùi về sau.
"Để ta tự làm." Y mất tự nhiên nói.
"Vâng ạ." Tuy cảm thấy khó hiểu nhưng Mộc Miên quyết định không hỏi thêm.
Khúc Thừa Dụ chậm rãi cởi bỏ áo choàng, gác nó lên giá, sau đó là thắt lưng. Đến ngoại y, rồi đến nội bào đều được lần lượt trút xuống. Trong phòng rất ấm, y ngồi đưa lưng về phía Mộc Miên. Cả quá trình cô đều cúi đầu yên lặng, đợi đến khi Khúc Thừa Dụ ra hiệu mới nâng mí.
Tấm lưng trần của Khúc Thừa Dụ vừa lộ ra, Mộc Miên liền bàng hoàng mở to mắt. Trên bờ vai rộng ấy toàn là dấu roi, vết thương mới đè lên vết sẹo cũ, chồng chất lên nhau đến mức không thể phân biệt nổi. Nhiều chỗ da thịt rách toạc, miệng vết thương to như đầu đũa đã bắt đầu mưng mủ, lại có những vết sẹo lồi lâu năm trông vô cùng đáng sợ. Ngón tay Mộc Miên khẽ run rẩy. Đây mà là thân thể của một vị công tử quyền quý hay sao? Nếu không biết y từ trước mà chỉ nhìn tấm lưng này, có lẽ cô đã lầm tưởng đây là một gia nô hay kẻ ăn xin nào đó.
"Công tử à... sao người lại bị thương đến nông nỗi này." Cô hạ thấp giọng, không dám thở mạnh, giống như sợ hơi thở của mình sẽ làm đau y.
"Nam nhi da thịt dày. Không nặng như ngươi thấy đâu." Khúc Thừa Dụ quay lưng về phía cô, ôn tồn đáp, giọng điệu bình thản như thể đang nói về chuyện của ai khác.
"Như thế này còn bảo không nặng, vậy thế nào mới là nặng đây..." Mộc Miên mím chặt môi, "Người đợi ta chút!"
Lát sau, Mộc Miên mang vào một thau nước ấm cùng chiếc khăn sạch. Cô nhúng khăn, vắt thật ráo rồi nhẹ nhàng tiến lại gần, tỉ mẩn lau đi những vệt máu khô cứng quanh vết thương. Chẳng mấy chốc, chiếc khăn lụa trắng đã nhuốm một màu đỏ thẫm, vài cục máu đông lợn cợn rơi ra.
"Người ráng chịu nhé, phải lau sạch máu bẩn thì mới đắp thuốc được. Cũng may chỗ thuốc thảo dược tốt hôm trước vẫn còn dư một ít."
Cô cẩn thận múc phần thảo dược đã được giã nát thành hỗn hợp sền sệt, nhỏ nhẹ nói: "Đắp cái này lên sẽ hơi rát đấy. Nếu đau quá thì người cứ kêu lên, không sao đâu."
Mộc Miên đắp từng chút, từng chút một lên da thịt y. Cứ mỗi lần hạ tay, cô lại chu môi thổi nhè nhẹ vào vết thương để giúp y giảm bớt cảm giác châm chích. Còn Khúc Thừa Dụ lại ngồi bất động, hai tay y bấu chặt lấy đầu gối, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn nhưng vành tai đỏ lên từ lúc nào không hay.
"Sắp xong rồi, sắp xong rồi, chịu khó một chút nhé..." Cô lẩm bẩm vỗ về, dù đã rất cẩn thận nhưng cô vẫn cảm nhận được cả người y gồng lên căng cứng vì đau.
Khúc Thừa Dụ chợt bật cười, năm năm qua chịu biết bao trận đòn roi thừa sống thiếu chết, đây là lần đầu tiên y nghe được những lời an ủi, dỗ dành dịu dàng như dành cho đứa trẻ lên ba thế này. Nhưng... y chẳng hề ghét nó chút nào.
"Công tử..."
"Hửm?"
"Cảm ơn người."
"Tại sao lại cảm ơn ta?"
"Cảm ơn vì đã là Khúc Thừa Dụ." Mộc Miên nói thầm.
Khi nghe những gì Tứ nói đêm ấy, trái tim cô hẫng đi vài nhịp, cô buồn bã, thất vọng biết bao. Cô thất vọng về Khúc Thừa Dụ và trên hết là thất vọng với bản thân. Nếu như cả chính mình cũng không thể tin tưởng thì ở nơi xa lạ này, cô còn có thể tin vào ai. Thật may mắn, y vẫn là Khúc Thừa Dụ với bờ vai vững chãi, hình bóng rẽ nắng mà đến. Một Khúc Thừa Dụ lương thiện, tốt đẹp.
"Vì người đã cứu ta lần này." Cô đáp.
Chuông gió treo bên mái hiên kêu leng leng, sau bức bình phong thấp thoáng hai bóng người, có người nhặt được ánh dương chói lọi, cũng có người nhặt được tia sáng dịu dàng.
Ngày đông ảm đạm và bình lặng, nhoáng cái đã bước vào tháng mười một. Hơn bảy ngày trôi qua từ khi Mộc Miên tỉnh lại, trời sáng thì mãi ngóng xem Chích có chao cánh trên trời không, đến tối thì phải vểnh tai nghe coi con chim mập đó có gọi không. Vậy mà đến cọng lông của nó cũng chẳng thấy đâu.
"Chắc mọi thứ vẫn ổn cả thôi..." Mộc Miên tự trấn an, tuy vậy trong lòng vẫn bồn chồn không yên.
Mưa dầm biến mặt đất thành một mảng sình lầy, đường sang gian nhà chính vốn chẳng gần nay lại càng mất thêm thời gian. Mộc Miên chà sát hai tay xuýt xoa vì lạnh, răng môi cứ va vào nhau cầm cập.
"Bẩm, lão gia cho gọi con tới có việc chi sai bảo ạ?" Mộc Miên khép nép chắp tay.
"Đã khỏe chưa?" Ông ta hỏi.
"Nhờ ơn của lão gia và công tử, con đã khỏe hơn nhiều rồi ạ."
Khúc Nhan nhếch mép, giọng nói đầy sự toan tính: "Ta chưa từng thấy nó quan tâm ai như vậy. Xem ra việc ta giao cho ngươi, ngươi làm rất tốt."
"Thưa..." Mộc Miên rùng mình, tim đập thình thịch.
"Hôm nọ ngươi cũng nhanh chân thật đấy. Sao ngươi lại đỡ đòn cho nó?" Khúc Nhan vòng tay sau lưng, xoay xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái, đôi mắt sắc lẹm nhìn về phía cô.
"Bẩm, con nghĩ người chỉ nhất thời nóng giận chứ không thật sự muốn làm tổn thương công tử. Con lại mang phận là nô tì của người, sao có thể giương mắt nhìn người gặp nguy hiểm ạ."
Vị này... ngoại trừ việc có vài phần giống người cha đời trước của cô thì những thứ khác hoàn toàn đối nghịch. Cha cô rất hiền lành chân chất, còn ông ta tuy bề ngoài ôn hòa nhã nhặn nhưng thực tế lại thâm sâu khó lường. Cộng thêm việc bạo hành con cái, Mộc Miên có thể khẳng định Khúc Nhan và cha cô hoàn toàn khác nhau.
"Thời gian qua cả công tử và Kỳ vẫn luôn nghi ngờ con, nửa con mắt cũng không nhìn đến con. Không thể hoàn thành việc lão gia giao trước sau gì cũng phải chết. Con chỉ đành đánh cược lần này, nếu thành công có được lòng tin của công tử. Về sau càng dễ hành động hơn ạ."
"Xem ra ta thật sự không nhìn lầm ngươi." Khúc Nhan cười thần bí, "Sắp tới nó sẽ rời phủ đến Phong Châu tầm sư. Chuyến đi này chắc cũng mất vài năm. Ngươi cũng nên sửa soạn hành trang mà theo hầu. Để hai đứa nó tự tung tự tác đi riêng với nhau, ta không yên tâm được."
Mộc Miên thầm rủa sả trong lòng: "Đi cái con khỉ ấy!"
"Dạ bẩm, lệnh lão gia ban con không dám cãi. Nhưng mà... con sợ công tử không đồng ý ạ..."
Ấn đường Khúc Nhan khẽ nhíu lại, vẻ mặt đầy quyền uy, "Việc ấy không cần ngươi phải phí tâm."
Vừa bước chân ra khỏi cửa, Mộc Miên liền thở phào nhẹ nhõm. Nhờ sớm dự liệu được tình huống này nên cô ứng phó khá bình tĩnh, lời lẽ đối đáp cũng xem như suôn sẻ. Cô ngước nhìn lên bầu trời, nơi mấy đám mây trắng đang lững lờ trôi dạt, lòng ngổn ngang.
"Được rồi, đặt ở đây đi."
"Vâng, vâng."
Có tiếng nói nói chuyện ồn ào, Mộc Miên vốn không để ý nhiều nhưng một khắc khi nghe được giọng nói ấy. Trái tim giống như bị bóp nghẹt, không tài nào thở nổi.
"Cha?" Cô đứng từ xa nhìn bóng lưng hơi gù, làn da thô ráp, gân xanh chạy dài từ bắp tay xuống tới bàn tay. Bộ quần áo bạc màu chắp vá cùng mái tóc pha sương. Đúng rồi, đúng là cha rồi! Có lẽ cảm nhận được nên Mộc Hạ xoay người, ông cười nhẹ làm mấy nếp nhăn nơi đuôi mắt hiện ra.
"Cha!" Mộc Miên vội lao đến nhưng lý trí thình lình kéo cô lại. Cô lầm bầm tự nhắc nhở: "Không được! Nơi này là Khúc phủ."
Mộc Hạ từ xa cũng ra hiệu cho con gái tạm tránh đi. Gió bấc thổi qua từng cơn lạnh buốt, cô ôm tâm tình phức tạp ngồi bó gối bên thềm nhà, bồn chồn chờ đợi suốt nửa canh giờ.
"Quạ... quạ..."
Tiếng quạ kêu ra hiệu vang lên phá tan sự im ắng. Mộc Miên dáo dác ngó nghiêng, dựa theo hướng tiếng thanh âm mà lần mò tới bụi trầu lớn nơi góc khuất. Sau khi xác nhận xung quanh không có ai qua lại, cô mới dám nghẹn ngào cất tiếng: "Cha ơi!"
Mộc Miên ngó nghiêng, dựa theo tiếng quạ mà lần tới bụi trầu lớn trong góc. Sau khi xác nhận không có ai qua lại mới lên tiếng, "Cha ơi!"
"Miên." Mộc hạ cũng đáp lời.
"Cha!" Mộc Miên chẳng màng gì nữa, lao vào ôm chầm lấy ông, hốc mắt cay xè.
Mộc Hạ nửa ngồi nửa quỳ, đặt tay lên hai vai cô, xót xa: "Cha xem nào, sao lại gầy thế này."
"Con ở đây được ăn no ngủ kỹ, sao mà gầy được ạ?" Mộc Miên gượng cười, nhìn vào gò má hóp sâu của ông mà nhói lòng: "Cha mới là người gầy đi đấy."
"Cách đây độ mười ngày, cha có cho Chích đưa thư tới nhưng mãi không thấy con hồi âm." Gương mặt Mộc Hạ tràn ngập vẻ lo âu, "Trong làng nghe phong phanh có nô tì ở Khúc phủ phạm lỗi bị đánh chết, cha lo quá..."
"Vâng, trong phủ vừa rồi có chút chuyện xảy ra." Mộc Miên trấn an. "Nhưng thư báo bình an của cha con vẫn luôn mang theo bên mình đây."
Cô vén gấu áo, rút từ chiếc túi nhỏ bên sườn ra một cuộn giấy được cuộn tròn, dúi chặt vào tay Mộc Hạ.
"Nhưng tại sao cha lại đến Khúc phủ?" Cô lo lắng hỏi.
"Việc này cha sẽ nói với con sau. Nơi này tai vách mạch rừng, không tiện ở lâu." Mộc Hạ nghiêm giọng.
"Dạ, những chuyện con muốn nói đều đã viết rõ trong mật thư rồi, cha mang về nhà rồi hãy giở ra đọc. Cha đừng lo cho con, con ở đây sống tốt lắm." Mộc Miên dặn dò dồn dập, găm chặt ánh mắt vào cha: "Cha ở nhà phải cẩn thận, tuyệt đối không được manh động, mọi thứ cứ để con lo liệu. Cha nhớ ăn uống điều độ, mệt thì phải nghỉ chứ đừng gắng sức quá."
"Cha biết rồi bà cụ non ơi." Mộc Hạ khẽ xoa đầu cô, ánh mắt tràn ngập vẻ bao dung. "Thôi, cha phải về rồi."
"Khoan ạ!" Mộc Miên cuống cuồng giữ tà áo ông lại, "Con có cái chăn bông rất mềm, đắp ấm lắm. Cha chờ một chút, con chạy đi lấy ngay! Cha chờ đây nhé!"
Mộc Miên dốc hết sức bình sinh chạy thật nhanh về phía phòng mình. Cơn gió lạnh tạt thẳng vào mặt, vết thương sau lưng bắt đầu rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp vải áo bên trong, đau đến thấu xương. Thế nhưng cô hoàn toàn quên bẵng đi nỗi đau thể xác.
Từng bước chân vội vã của cô giống như đang chạy đua với thời gian. Cô sợ, sợ rằng chỉ cần mình chậm một cái chớp mắt thôi thì ông sẽ biến mất. Gần một năm trời hai cha con cách biệt, trong tay cô chẳng có thứ gì quý giá để phụng dưỡng cha, chỉ có vài món đồ tốt mà Khúc Thừa Dụ cho người mang tới. Nghĩ đến tấm chăn rách nát, mỏng dính mà cha vẫn thường đắp ở nhà, bước chân cô lại càng thêm dồn dập.
Thế nhưng, khi cô ôm chiếc chăn bông chạy thục mạng quay trở lại thì cha đã không còn đứng ở đó nữa rồi. Cuối cùng, cô bắt gặp bóng lưng gầy guộc của cha nơi lối mòn phía sau phủ. Bóng hình khắc khổ ấy cứ thế khuất dần, khuất dần rồi hòa tan vào màn sương lạnh.
"Cha..."
"Cha ơi..." Mộc Miên đứng chôn chân tại chỗ, cả người chết lặng. Cô không dám gọi lớn, chỉ có thể lí nhí trong miệng. Thắt lòng thương cha, nhưng chỉ có thể bất lực nhìn ông rời đi. Nước mắt trượt dài, nóng hổi mặn đắng.
Hết Chương 16
Chú thích:
1. Cá chậu chim lồng: (Nghĩa bóng) Câu tục ngữ nói về cuộc sống bị bó buộc, tù túng, không có tự do.