14
Chương
1k
Lượt xem
3
Theo dõi
50
Quà tặng
Cơn gió mồ côi
Nhớ thương mãi một ban trưa
Tựa cơn gió mát lạc giữa ngày hè
Giọng nói xóa mờ tiếng ve
Nụ cười ru tôi mẩn mê một đời
Đôi khi, chỉ một cơn gió lạ cũng đủ làm dịu một tâm hồn bị thiêu đốt. Đủ để ta muốn sống lại, muốn cười nhiều hơn, muốn bước tiếp. Nhưng cũng chẳng ai biết được gió sẽ thổi về đâu...
Mục lục
Bạn mới
3239 từ · 12 phút đọc
Làm thân
4398 từ · 17 phút đọc
Bài học nhạc "đầu tiên"
7479 từ · 29 phút đọc
Tết Độc lập của chúng tớ
5442 từ · 21 phút đọc
Nỗi buồn giấu tên
5215 từ · 20 phút đọc
Sự thật là...
2514 từ · 10 phút đọc
Tự hào người con đất Việt
5742 từ · 22 phút đọc
"Cậu chính là điều phí lý ấy đấy!"
5304 từ · 21 phút đọc
Ba chìm bảy nổi. CHÍN LÊNH ĐÊNH
5213 từ · 20 phút đọc
"Tôi cũng là một người mẹ!"
4296 từ · 17 phút đọc
Tết đến rồi!
4166 từ · 16 phút đọc
Khuy áo thứ năm
5772 từ · 23 phút đọc
‘Hieän dieän’ thöù möôøi ba
15215 từ · 60 phút đọc
Kết duyên
5350 từ · 21 phút đọc
Bình luận
Đoạn trích
Tiếng “Ừm” e ấp sau đôi môi khép chặt, đủ để lọt vào tai người bên cạnh. Chống tay xuống mặt cỏ lành lạnh, rặm ngứa, Hiếu tình cờ chạm trúng hơi ấm từ bàn tay lớn hơn. Không rút tay về. Sương xuống rồi nhưng cậu nguyện mong giây phút này có thể bất biến như hàng sao Bắc Đẩu sáng rỡ kia.
Thành cười nhẹ đáp, ánh buồn man mác pha chút tham lam hiện trong đôi mắt. “Mãi ở bên tớ thế này được không?” tay vừa đưa lên chạm vào má cậu bạn, để lộ vết sẹo chằng chịt nơi cổ tay.
Nói thật, Hiếu thích cảm giác này. Giữa những hỗn độn trong lòng, chỉ có tấm lưng người phía trước là bình yên. Vào thời khắc cậu yếu đuối nhất, đơn độc nhất, luôn có một bàn tay, một tấm lưng vững chãi sẵn sàng che chở. Ước gì thời gian cứ vậy ngừng trôi, hãy để cậu được kẹt lại ở khoảnh khắc này mãi mãi.
Thánh Nữ.
Sức viết kinh hoàng quá, làm tớ hơi hãi hùng. 😇
Tử Đằng