Tựa đề truyện được lấy dựa trên câu thơ "Gió theo lối gió, mây đường mây" từ bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của nhà thơ Hàn Mặc Tử.
Ông trời đã lấy đi quyền được sống của tôi, nhưng lại đền bù cho tôi một Lê Duy An. Gã là trái tim tôi, là cuộc sống của tôi, là điều mà tôi dành may mắn cả đời để đổi lấy. Tôi yêu gã và gã cũng yêu tôi. Giữa cuộc đời này, chúng tôi đã tìm thấy nhau.
Tôi nhìn gã từ khóe mắt, Lê Duy An là những tưởng tượng tôi có về tình yêu, và rồi bỗng gã trở nên sống động. Gã là một điều kỳ diệu, một giấc mơ mà tôi phải mơ hàng trăm lần mới mơ được.
Lê Duy An đã dành nhiều tháng cố gắng di chuyển trong mê cung của Nguyễn Xuyến Chi, nhưng càng gom nhiều manh mối cho câu đố, anh càng ước mình không làm vậy, bởi vì cô không phải là một câu đố dễ hiểu, cô là tập hợp của hàng ngàn câu đố và anh biết anh đang tự đào hố chôn mình. Cô đã phá vỡ giới hạn về sự hiểu biết của anh, phá vỡ mọi thứ - những gì anh nghĩ mình biết về đau khổ, về sức mạnh hay tình yêu. Cô như đám sương trên biển, một thứ đang biến mất bên khóe mắt, được gói kỹ trong những nụ cười và sự e dè, che giấu những vết nứt ẩn bên dưới làn da.
Nguyễn Xuyến Chi là một sự tồn tại kỳ diệu như một món quà từ thiên đường, nó đã cướp đi tất cả mọi thứ của anh, hơi thở, trái tim, sự sống. Nó làm dịu đi cơn đau âm ỉ trong lồng ngực nhiều năm.
Mọi thứ anh đã trải qua, mọi thứ anh từng chối bỏ, dường như đều mờ nhạt dưới sự hiện diện của cô. Chỉ một cái nhìn, anh có thể buông bỏ mọi thứ để đắm chìm trong ánh mắt của cô. Sự đau đớn trong anh, những tan vỡ trong quá khứ của anh, đều không còn nữa.
Truyện nằm trong tập truyện gồm 3 phần riêng biệt:
Phần 1: Gió lối gió, mây đường mây
Phần 2: Tình yêu xương hầm
Phần 3: Áo blouse trắng
Tiểu thuyết Lãng mạn Nam-Nữ Bi kịch Chữa lành / Cứu rỗi Lãng mạn Tình cảm Rung động Cuộc thi liên hoàn
Bình luận
Chưa có bình luận