Gió lối gió, mây đường mây

bông   
Đã hoàn thành   
415   
13   
3   

Tựa đề truyện được lấy dựa trên câu thơ "Gió theo lối gió, mây đường mây" từ bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ của nhà thơ Hàn Mặc Tử.

Ông trời đã lấy đi quyền được sống của tôi, nhưng lại đền bù cho tôi một Lê Duy An. Gã là trái tim tôi, là cuộc sống của tôi, là điều mà tôi dành may mắn cả đời để đổi lấy. Tôi yêu gã và gã cũng yêu tôi. Giữa cuộc đời này, chúng tôi đã tìm thấy nhau.

​​​​​​Tôi nhìn gã từ khóe mắt, Lê Duy An là những tưởng tượng tôi có về tình yêu, và rồi bỗng gã trở nên sống động. Gã là một điều kỳ diệu, một giấc mơ mà tôi phải mơ hàng trăm lần mới mơ được.

Lê Duy An đã dành nhiều tháng cố gắng di chuyển trong mê cung của Nguyễn Xuyến Chi, nhưng càng gom nhiều manh mối cho câu đố, anh càng ước mình không làm vậy, bởi vì cô không phải là một câu đố dễ hiểu, cô là tập hợp của hàng ngàn câu đố và anh biết anh đang tự đào hố chôn mình. Cô đã phá vỡ giới hạn về sự hiểu biết của anh, phá vỡ mọi thứ - những gì anh nghĩ mình biết về đau khổ, về sức mạnh hay tình yêu. Cô như đám sương trên biển, một thứ đang biến mất bên khóe mắt, được gói kỹ trong những nụ cười và sự e dè, che giấu những vết nứt ẩn bên dưới làn da.

Nguyễn Xuyến Chi là một sự tồn tại kỳ diệu như một món quà từ thiên đường, nó đã cướp đi tất cả mọi thứ của anh, hơi thở, trái tim, sự sống. Nó làm dịu đi cơn đau âm ỉ trong lồng ngực nhiều năm.

Mọi thứ anh đã trải qua, mọi thứ anh từng chối bỏ, dường như đều mờ nhạt dưới sự hiện diện của cô. Chỉ một cái nhìn, anh có thể buông bỏ mọi thứ để đắm chìm trong ánh mắt của cô. Sự đau đớn trong anh, những tan vỡ trong quá khứ của anh, đều không còn nữa.  

Truyện nằm trong tập truyện gồm 3 phần riêng biệt:

Phần 1: Gió lối gió, mây đường mây

Phần 2: Tình yêu xương hầm

Phần 3: Áo blouse trắng 

Tiểu thuyết Lãng mạn Nam-Nữ Bi kịch Chữa lành / Cứu rỗi Lãng mạn Tình cảm Rung động Cuộc thi liên hoàn
Trích dẫn
    Đôi khi tôi sẽ nghĩ vẩn vơ, nếu như rằng một ngày tôi rời bỏ thế giới, tôi muốn những người yêu thương tôi đau lòng nhớ nhung tôi một đời, hay là để họ quên tôi đi và sống tiếp những ngày hạnh phúc?

    Duyên phận là thứ ảo diệu, cũng là thứ lưng chừng. Giữa muôn vàn người trên thế gian, tôi lại gặp được Lê Duy An. Nắm lấy thì sợ đau, buông tay thì không nỡ, đã là sợi duyên trói thân rồi thì sao cắt đứt, nhưng mà càng trói lại càng chặt, càng chặt lại càng đau.

    Cô xuất hiện như nắng trên biển, như gió ngoài khơi, như một bông hoa trên đồi, đúng, những điều đẹp đẽ nhất, và tình yêu cô đem đến cũng thật đẹp, nó mềm mại như nhung, ấm như nắng tháng ba và ngọt như một viên kẹo dâu, không phải bất kỳ loại kẹo nào, không phải ngọt béo như kẹo sữa hay đăng đắng như kẹo cà phê, nó như một viên kẹo dâu ngọt ngào với vị chua nhẹ.

    Anh không biết từ khi nào những khoảnh khắc bên bờ biển lại trở thành một thứ gì đó giữa họ, giống như nó trở thành một cánh cổng đưa anh vào thế giới của cô. Một cơ hội, một cái chìa khóa. Họ bắt đầu bằng một sự im lặng, những hạt cát thời gian bị đánh cắp ra khỏi đồng hồ cát của thế giới, trong khoảnh khắc đó, chỉ có họ, không phải anh và cô, mà là họ.

    Mơ là điều nguy hiểm, nó khiến chúng ta có một ham muốn không thể lay chuyển là được ở lại, ngay cả khi có nghĩa là mãi mãi không thể tỉnh dậy

    Những con người bình thường như chúng ta đang liều mạng chạy về phía tình yêu duy nhất trong trái tim mình, bất kể đó là thung lũng bằng phẳng hay vực thẳm sâu hun hút phía trước.

    Một người sắp chết sẽ nghĩ gì? Có lẽ là không muốn chết nữa. Tôi đã từng nghĩ rằng bản thân sẽ chết ở một nơi nào đó xa xôi và cô độc. Tôi sẽ chờ đón cái chết nhưng một người bạn, bình thản và an nhiên. Nhưng đến khi gần chạm đến ngưỡng tử thần, Lê Duy An lại là người khiến tôi muốn quay đầu chạy trốn nhất.

    Mọi thứ anh đã trải qua, mọi thứ anh từng chối bỏ, dường như đều mờ nhạt dưới sự hiện diện của cô. Chỉ một cái nhìn, anh có thể buông bỏ mọi thứ để đắm chìm trong ánh mắt của cô. Sự đau đớn trong anh, những tan vỡ trong quá khứ của anh, đều không còn nữa.

    Nguyễn Xuyến Chi là một sự tồn tại kỳ diệu như một món quà từ thiên đường, nó đã cướp đi tất cả mọi thứ của anh, hơi thở, trái tim, sự sống. Nó làm dịu đi cơn đau âm ỉ trong lồng ngực nhiều năm.

    Thứ cuối cùng tôi có thể làm được là sẽ biến mất trong cuộc đời gã như sương trên biển. Không có giọt nước mắt nào rơi đêm nay. Tôi bám chặt lấy gã, dù cảm xúc và tâm trí đang bị đè nén trước sức nặng của những lời hứa không thể thực hiện.

    Cách gã nhìn tôi, đó là một cái nhìn tràn đầy tình yêu và sự trân quý khiến có cái gì đó trong lồng ngực tôi nghẹn lại. Đôi mắt đen của gã, sâu thẳm nhưng lại dịu dàng, như một hố đen hút lấy tôi, giống như thể muốn nuốt trọn lấy mọi thứ của tôi một cách không khoan nhượng.

    Tôi không thể cử động, không thể thở. Tôi không thể làm gì ngoài để những từ ngữ đó chạm vào làn da tôi, thấm vào xương và trở thành một chất độc không khoan nhượng đánh gục từng sợi lý trí mà tôi có.

    Vậy nếu như có thể quay lại hoặc cho thêm một cơ hội nữa, liệu rằng chúng ta sẽ không để bản thân hối tiếc không? Đời người không có nếu như, không có giả sử, cũng chẳng ai biết được kết cục của con đường còn lại là gì, nên chẳng ai biết mà cố gắng làm hay thay đổi được gì, vì đời người chính là con đường một chiều, không quay đầu, không vãn hồi. Có người từng bảo rằng, nuối tiếc làm nên vẻ đẹp của một đời người. Vậy thì có lẽ nuối tiếc, cũng là một loại cảm thụ để chúng ta trân trọng thứ trước mắt.

    “Em biết không, anh đã đi nhiều nơi, lang thang trong vô định, anh không biết bản thân sẽ sống như vậy cho tới khi nào. Một đứa trẻ chưa từng có nhà sẽ chẳng bao giờ cần nhà. Nhưng em là nhà của anh, là điều mà mãi mãi về sau, cho dù anh có nuối tiếc bất kỳ thứ gì, thì em sẽ là điều mà mỗi đêm anh đều sẽ thầm cảm ơn ông trời."

    “Lê Duy An, anh có bao giờ nghe một truyền thuyết này chưa, khi đôi tình nhân cùng nhau ngắm bình minh, ánh sáng đầu tiên sẽ ban phúc cho họ, để họ mãi mãi ở bên nhau." Bài hát của biển cả ngày càng lớn hơn, tiếng thì thầm dai dẳng của nó như tiếng thì thầm của số phận, kéo chúng tôi đến gần hơn một cách không thể tránh khỏi với khoảnh khắc sẽ thay đổi mọi thứ, phá vỡ những gì còn sót lại.

Tác phẩm tương tự
Cùng tác giả
Chưa có tác phẩm

Bình luận

Chưa có bình luận