12
Chương
601
Lượt xem
2
Theo dõi
500
Quà tặng
ĐƠN PHƯƠNG - Quyển 1: Cầu vồng đêm
“Cầu vồng đêm” là tập đầu tiên nằm trong bộ tiểu thuyết “Đơn Phương” gồm ba tập, nói về hành trình trưởng thành của các cô cậu học trò được đặt trong bối cảnh Hà Nội và nông thôn đồng bằng Bắc Bộ vào những năm đầu tiên của thập niên 2000s. Mỗi người một cá tính, một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều mang trong mình những tâm sự riêng, những băn khoăn trăn trở khi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời.
Truyện được kể lại như một sự chiêm nghiệm của nhân vật nữ chính Thanh Mai ở thời điểm năm 2017, khi cô đã bước qua tuổi 30 và đang đứng trước quyết định quan trọng nhất đời mình. Đan xen vào đó là những câu chuyện cuộc đời của hai nhân vật thứ chính khác là Việt, Minh (được khai thác trong tập 2, 3). Những mảnh ghép tưởng như riêng biệt nhưng lại móc nối với nhau, cùng vẽ nên bức tranh trưởng thành trọn vẹn của một bộ phận thế hệ 8x.
"Dù có là một câu chuyện cổ tích đi chăng nữa, cũng chẳng thể có cái kết hạnh phúc chung cho tất cả mọi người. Chỉ là nước mắt của ai đã được đem ra để đổi lấy nụ cười cho ai mà thôi…"
Dành cho độc giả trên 16 tuổi
Mục lục
GIỚI THIỆU TRUYỆN
692 từ · 2 phút đọc
Chương 1: Minh
2735 từ · 10 phút đọc
Chương 2: Thất tình
2952 từ · 11 phút đọc
Chương 3: Mảnh giấy hẹn
2658 từ · 10 phút đọc
Chương 4: Việt
3237 từ · 12 phút đọc
Chương 5: Tớ sẽ không hỏi
2551 từ · 10 phút đọc
Chương 6: Ai tổn thương ai
2574 từ · 10 phút đọc
Chương 7: Mình... chia tay nhau đi
2618 từ · 10 phút đọc
Chương 8: Tớ đã đồng ý đâu
2348 từ · 9 phút đọc
Chương 9: Cậu có thích tớ không
2600 từ · 10 phút đọc
Chương 10: Trong cơn dông
2442 từ · 9 phút đọc
Chương 11: Quẻ xấu
2786 từ · 11 phút đọc
Bình luận
Đoạn trích
"Thời điểm khó khăn nhất mà một trái tim yếu đuối phải vượt qua chính là nhìn người mình yêu, yêu một người khác..."
Dù có là một câu chuyện cổ tích đi chăng nữa, cũng chẳng thể có cái kết hạnh phúc chung cho tất cả mọi người. Chỉ là nước mắt của ai đã được đem ra để đổi lấy nụ cười cho ai mà thôi…
Có lẽ thời học sinh ai cũng từng có lúc như vậy. Ghét soạn bài, sợ kiểm tra miệng đầu giờ, thầm thích một người không thích mình. Và hơn tất cả, mỗi ngày đều phải chiến đấu với bản thân để tỏ ra mình cũng chẳng hề thích gì người ấy.
Rất lâu sau này, rất rất lâu sau này tôi vẫn cứ hoài hỏi mình rằng, trên đời thực sự tồn tại thứ gọi là “duyên phận” chăng? Thế nên tôi với Minh mới vô duyên đến như vậy. Cứ như ông trời đã định sẵn chúng tôi chỉ có thể làm hai đường thẳng song song, phải nhìn thấy nhau, phải đi cạnh nhau, phải tồn tại bên nhau, nhưng vĩnh viễn không tài nào gặp gỡ.
Minh nhìn sang bên, khẽ lắc đầu, rồi lại cười lên một tiếng nho nhỏ. Nhưng không phải là nụ cười kiêu kỳ vẫn luôn in đậm trong tâm trí tôi thuở trước, càng không phải cái nét nhếch miệng giễu cợt như vừa rồi. Nó buồn. Một nỗi buồn mong manh và yếu ớt, khiến tôi cảm giác chỉ một tác động nhỏ thôi cũng đủ để vỡ ra.
Mới ngày nào còn chập chững bước chân vào lớp 1, tay nắm chặt tay cha, mặt vùi sâu vào áo mẹ, thì giờ đây, các em đều đã biết ngẩng đầu thật cao và vững vàng bước đi trên đôi chân của mình. Có những ngây thơ, có những khờ dại, thậm chí cả day dứt và tiếc nuối, nhưng tất cả rồi sẽ trở thành những dấu ấn đẹp đẽ, một minh chứng quan trọng cho cả quãng đường dài các em đã kiên cường đi qua…