Chương 13: Vân Anh (2)
Cuối cùng thì cái ngày định mệnh ấy cũng đến, sớm hơn là tôi tưởng.
Mùa đông năm lớp 9, khi tôi với Mai đang đứng trò chuyện bên ngoài hành lang thì tình cờ gặp Minh đi ngang qua.
Cậu ta càng lớn càng đẹp trai, so với một năm trước thôi đã cao lớn hơn hẳn. Đối lập với tụi con trai cùng khối luôn huỳnh huỵch chạy đuổi nhau rồi thùm thụp đấm đá, Minh lại khoác lên mình cái vẻ lạnh lùng và xa cách, rất hiếm thấy ở cái tuổi dở ông dở thằng này.
Minh đi học rất sớm, luôn luôn sớm nhất lớp. Thậm chí, có khi là nhất trường. Những hôm phải trực nhật và đi qua cửa 9D, tôi đều trông thấy cậu ta đã ngồi trong lớp từ lúc nào, đang chăm chú đọc sách hay làm bài tập gì đó. Không lơ đễnh, không cười, chỉ có đôi mày thẳng khẽ nhíu lại và cánh tay rắn rỏi hơi nổi lên những đường gân nam tính cứ liên tục di động trên mặt giấy một cách quyết đoán.
Lẫn trong những vệt nắng đầu ngày nhàn nhạt, cái vẻ chuyên tâm kia, đúng là, cũng khiến người ta ngỡ ngàng thật!
Đó là tuần Mai bị sốt virus nghỉ học nên tôi đành phải một mình xuống kho lấy dụng cụ vệ sinh đem về quét lớp. Thế quái nào mà cái hót rác duy nhất lại bị ai đó ném tít lên nóc tủ. Tôi bực hết cả mình, đành cầm cán chổi rồi kiễng chân lên, cố kều mãi mà vẫn không tới. Cả người mỏi nhừ vì rướn lâu, đến cả thở cũng phì phò không nổi.
Thật không ngờ, chính vào lúc ấy, cánh tay nào đó từ phía sau bỗng vươn ra, nhẹ nhàng lấy nó xuống giúp tôi.
Một ống tay áo xắn cao, mang theo hương thơm mạnh mẽ cứ quẩn quanh nơi đầu mũi.
Tôi quay người lại, đã thấy Minh đứng đó từ bao giờ. Cậu ta im lặng đưa cái hót rác cho tôi, còn cẩn thận xoay cán ra ngoài.
Thế rồi Minh không nói thêm lời nào, chỉ nhặt một cái chổi khác rồi quay người đi luôn. Tôi không kịp cảm ơn, nhưng lại cứ thất thần nhìn mãi theo cậu ấy.
Bóng lưng của Minh... nó có thể mê hoặc đến mức này sao?
Áo bỏ trong quần hờ hững, vai rộng, vuông vức và thẳng thớm cực kì. Chẳng trách Mai lại cứ lưu luyến mãi cái bóng hình ấy và chỉ luôn len lén nhìn cậu ta từ phía sau như thế.
Đến cả dáng đi kia cũng toát lên vẻ kiêu hãnh tới tột bậc!
“Bởi vì cậu ta vốn kiêu. Cậu ta không thèm nhìn đám con gái tầm thường bằng nửa con mắt.”
Nhưng… cậu ta lại vừa chủ động giúp tôi lấy thứ đầy bụi bẩn đó xuống mà không cần nhờ vả, thậm chí còn chìa cán ra khi đưa nó cho tôi dẫu chẳng quen thân gì.
Kể ra thì, Mai thích cậu ta đến vậy cũng đúng thôi.
Nếu là tôi thì… Tôi cũng…!
...
Tim tôi giật thót lên một cái, vội vàng lắc đầu thật mạnh để gạt đi xúc cảm nào đó vừa nhen nhóm lên, đang cố sức cựa quậy như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.
Mấy hôm sau, Mai đi học lại. Nhưng tôi không kể về lần chạm mặt tình cờ này. Cũng không hiểu tại sao mình lại không kể. Tôi vẫn tỏ ra vui vẻ, trêu đùa, gán ghép nó với Minh, nhưng ánh mắt tôi dành cho cậu ta đã không hoàn toàn chỉ là ánh mắt tò mò thích thú đơn thuần trước đối tượng đã làm bạn mình mê mẩn nữa.
Đến khi tôi hốt hoảng nhận ra sao mình lại có thể có những ý nghĩ đó về Minh, về hình bóng người con trai mà cô bạn thân nhất của tôi đã âm thầm ôm ấp trong suốt bấy nhiêu năm ấy, thì hạt giống tình cảm kia đã kịp cắm rễ, và nảy mầm mất rồi...
…
"Biết làm sao đây…? Vì người tớ muốn quen, lại là cậu!"
Cái tình huống có nằm mơ cũng không thể xảy ra được này làm tôi như chết đứng tại trận. Còn trái tim cứ như bị thôi miên, đang nhảy lên điên cuồng trước nụ cười mỉm đẹp tuyệt của cậu ấy.
Lý trí ra sức mách bảo tôi: phải - tỉnh - lại! Dù có bối rối đến đâu đi chăng nữa cũng không được phép thể hiện ra mặt như thế này. Chẳng phải Mai vẫn còn đang đứng ngay đây đó sao? Chỉ cần một giây thiếu tự chủ của tôi thôi sẽ khiến nó mất mặt và đau lòng lắm.
Nhưng… Tôi bị làm sao vậy? Trái tim chưa từng loạn nhịp vì bất kì ai, vì bất kì cái gì, cuối cùng cũng đã gióng lên từng hồi mạnh mẽ, không sao dừng lại được. Tôi ra sức kìm nén lòng mình, nhưng mặt vẫn cứ nóng bừng lên. Và chân tay thì luống cuống đến mức nếu như ngay lúc ấy Mai không đột nhiên cười tít mắt rồi vỗ vỗ lên vai tôi, có lẽ tôi đã chết chìm trong sự khó xử cùng những cảm xúc hỗn loạn này rồi.
"Hì. Ghê nha… Hai người trông cũng đẹp đôi lắm!”
Suốt bốn năm chơi với nhau, chưa bao giờ tôi thấy Mai lại cười tươi đến như thế.
Tiếng cười của nó trong veo như chuông ngân, hai má ửng hồng, và đôi mắt ngây thơ mọi khi bỗng vụt sáng lấp lánh. Giờ phút ấy, cô bạn thân nhất của tôi thoắt trở nên rạng rỡ, như một bông hoa đang cố oằn mình dốc cạn đến từng giọt nhựa sống cuối cùng để nở bung một lần.
Chỉ một lần thôi.
Trước khi úa tàn. Vĩnh viễn...
***
Đó chính là những ngày tháng khó khăn nhất tôi đã phải trải qua. Sự vui sướng vì được bày tỏ tình cảm chưa kịp lui đi đã bị cảm giác tội lỗi khi lỡ để tâm đến một người không - nên - để - tâm ùa tới. Trong đầu chỉ một mực nghĩ tới viễn cảnh không mấy đẹp đẽ, rằng, nếu một ngày nào đó, Mai nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi “bà có thích Minh không”, thì sao?
Tôi sẽ phải trả lời nó như thế nào đây? Nói rằng “có” và nhìn nó tổn thương? Hay nói “không” để rồi chính mình thương tổn?
Chúng tôi đã ở bên nhau bao nhiêu lâu nay, chuyện điên rồ nào cũng đã cùng nhau làm. Còn lần này, tôi sẽ lại lựa chọn Mai và cùng nắm tay nhau vượt qua cái thử thách nho nhỏ này? Hay sẽ đánh đổi nó để lấy thứ tình cảm đầu đời mới lạ nhưng đầy mạnh mẽ kia, và chấp nhận đánh mất người bạn thân thiết ấy mãi mãi?
…
Cả đêm hôm đó, tôi đã lo lắng đến mức không tài nào ngủ được. Thậm chí buổi sáng còn tới lớp thật sớm, thấp thỏm không yên khi nhác thấy bóng Mai đang tiến tới từ xa. Trong lòng tôi đã chuẩn bị sẵn hàng chục lời bao biện cho cái mầm tội lỗi trong tim, thứ mà tới giờ này đã vươn cao ngạo nghễ lắm.
Không ngoại trừ cả lời chống chế rằng, tại sao chỉ có mình nó mới được quyền thích Minh chứ? Cậu ta cũng có thích nó đâu?
Nhưng thật ngạc nhiên là Mai lại không hỏi gì cả, chỉ lẳng lặng ngồi xuống cạnh tôi với đôi mắt sưng húp và nụ cười gượng gạo trên môi. Nó đáp lại tất cả những tính toán xấu xa trong đầu tôi bằng một thái độ hết sức bình thường như muốn tôi hiểu rằng, tôi không cần phải lựa chọn đâu.
Việc khó này, như mọi khi, hãy cứ để nó gánh vác!
Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy mình là một kẻ đáng thương và thất bại đến mức ấy.
Tại sao trong những thời điểm quyết định, tôi lại cứ luôn trở nên đớn hèn như vậy? Hôm trước cũng thế. Chỉ cần một phản ứng nhỏ của tôi sẽ cứu được Mai khỏi sự ê chề bởi lời cự tuyệt phũ phàng của Minh, nhưng tôi chỉ biết đứng im hưởng thụ, để rồi cũng lại chính nó phải thốt ra những lời đau lòng ấy. Còn hôm nay, chỉ cần tôi chủ động giải thích hay xin lỗi một câu, chắc chắn tâm trạng nó cũng sẽ được an ủi ve vuốt hơn.
Vậy mà tất cả những gì tôi đã làm chỉ là cúi đầu, chờ đợi nó tha thứ.
Tôi chưa từng cho rằng Mai là một đứa con gái mạnh mẽ. Bên dưới cái vẻ hiền lành dè dặt kia, còn có gì khác ngoài một trái tim nhút nhát trước những va chạm đời thường? Chẳng lúc nào dám lên tiếng, chẳng lúc nào dám đối mặt.
Nhưng tôi đã nhầm rồi!
Kẻ yếu đuối thực sự, phải là tôi kia!
***
Ngày cuối cùng của học kì một năm lớp 9, tôi đã ôm cặp ngồi đợi Mai suốt một kíp thi.
Hai tiếng ấy có lẽ là khoảng thời gian căng thẳng nhất trong đời mà đến tận bây giờ tôi vẫn không sao quên được. Mai đang làm bài thi Toán bên trong. Còn tôi ngồi bó gối bên ngoài cửa lớp, cùng với những cảm xúc rách nát lộn xộn.
Tôi đã quyết định, hôm nay sẽ nói với Mai rằng mình muốn quen Minh.
Hàng chục lần tôi đã định bước lên, rồi lại rụt lại. Hàng chục lần bắt gặp Minh trên hành lang để rồi cả đêm về cứ thổn thức không yên khi chẳng thể khiến được tim mình thôi nhung nhớ. Hàng chục lần tôi muốn hét lên trước mặt Mai là đừng có tỏ ra không sao đâu như thế! Thích mắng mỏ, thích nguyền rủa gì thì cứ làm đi. Chứ nhìn nụ cười còn khổ sở hơn cả khóc của nó kia, tôi cũng đâu có sung sướng gì...
Đến lúc nhìn thấy Mai bước ra khỏi phòng thi, hai bàn tay tôi đã tuôn đầm mồ hôi lạnh, lắp bắp suốt một lúc lâu vẫn không thể nói trọn vẹn thành câu.
Và một lần nữa, cái thử thách khó khăn này của tôi lại được cô bạn yếu ớt kia tình nguyện giúp cho nó hoàn thành.
Chỉ là sau hôm ấy, tôi đã không còn nhìn thấy một nụ cười nào trên gương mặt của Mai nữa! Dù chỉ là giả dối thôi, cũng không.
Bông hoa bé nhỏ của tôi… đã tàn úa thật rồi…
…
Những ngày sau đó, hai chúng tôi gần như không mở miệng ra nói chuyện với nhau. Hơn tháng trôi qua, chẳng biết trong lòng nó đã nguôi ngoai đi chút nào chưa. Có lẽ Mai vẫn còn giận tôi nên những cuộc họp hành nó đều viện cớ không đi. Đổi lại, lớp có công chuyện gì nó cũng đều nhanh chóng hoàn tất, và học tập thì càng ngày càng "tanh tưởi". Trước kì thi cuối cấp đầy quyết liệt này, các thầy cô giáo không tiếc lời khen ngợi Mai, coi nó như một tấm gương, một niềm tự hào của toàn khối.
Thôi thì đen tình đỏ bạc. Tôi tự vuốt ve lương tâm mình, cho rằng được vậy cũng coi như là điều hay.
Nghĩ một cách lạc quan ra thì, mọi chuyện thành ra thế này cũng đâu phải quá tệ?
***
Tôi và Minh quen nhau được đúng hai tháng thì kết thúc.
Không, chúng tôi thậm chí còn chưa từng được gọi là “quen”.
Vì Minh không hề thích tôi. Chính xác phải là, chưa bao giờ thích!
Hôm tôi chủ động đến gặp cậu để nói rằng, nếu Minh muốn quen thì tôi đồng ý thôi, Minh cũng không tỏ ra quá mức vui sướng hay mừng rỡ như tôi tưởng. Cậu chỉ đơn giản gật đầu, rồi cứ thế với tôi kết thành một cặp.
Thay thế Mai, người thường xuyên xuất hiện bên cạnh tôi giờ đây lại là cậu. Mỗi sáng tôi đều đi học sớm cả tiếng đồng hồ rồi đứng ở khúc quanh gần trường đợi Minh đi qua. Mỗi giờ nghỉ, tôi cũng mạnh dạn sang lớp bên rủ Minh ra ngoài. Bạn bè càng trêu ghẹo bàn tán, tôi càng ra sức bảo vệ tình cảm đầu đời của mình.
Mối quan hệ mà tôi đã phải dùng người bạn thân nhất để đánh đổi ấy, dứt khoát không thể để nó dễ dàng lung lay!
Trái lại, Minh rất kiệm lời, đối với tôi cũng chưa từng làm ra hành động nào thân thiết. Điều này khiến tôi không khỏi cảm thấy buồn lòng. Nhiều lúc nghĩ, hay Minh thực ra cũng chẳng thích tôi nhỉ? Từ đó tới nay, chuyện gì cũng đều do tôi chủ động cả. Cậu ta chỉ là không từ chối, chứ chắc gì đã muốn?
Nhưng rồi tôi lại nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh đó đi. Tự nhủ chẳng qua vì Minh từ đầu vốn đã kiêu kiêu lành lạnh rồi. Những đứa con gái bình thường khác hẳn đã bị cậu phũ thẳng tay, như Mai ấy! Vậy nên tôi bây giờ đã có thể coi như là ngoại lệ lắm.
Cứ thế, tôi tự tủi thân rồi lại tự trấn an mình bằng vô vàn lời suy diễn có lợi cho Minh cũng như có lợi cho mối quan hệ này. Tôi luôn dặn mình phải yên tâm, từ từ bồi đắp, cho đến cái ngày tình cờ nghe được mấy lời ngắn ngủi Minh và Quyên đã nói với nhau bên dưới nhà xe năm đó…
"Sao? Tình hình thế nào rồi?
"Vô vị.”
“Hối hận à? Có phải cậu không biết trước điều ấy đâu cơ chứ!”
“Ừ.”
“Vậy thì, chia tay…!”
Câu nói nhẹ nhàng thốt ra khỏi miệng Quyên, líu lo như chim hót. Còn tai tôi ù đi. Khung cảnh trước mắt cũng đồng loạt nhòe mờ.
Đó là một ngày chớm hè năm mười lăm tuổi.
Và cái nắng đầu mùa kia, sao mà gay gắt quá…
***
Những ngày cuối cùng của năm học rồi cũng trôi qua, kéo theo kí ức về mối tình đầu thật thê thảm. Chưa bao giờ tâm trạng tôi lại xuống dốc không phanh như thế. Trong mối quan hệ này, trừ câu nói đầu tiên của Minh mang đầy ẩn ý ra, còn lại đều do mình tôi chủ động. Chủ động tiến lên, chủ động nắm lấy, chủ động giữ chặt. Và bây giờ, là chủ động buông tay.
Tôi đã tự cược với chính mình rằng, chỉ cần Minh thốt ra lời níu kéo, không, chỉ cần hỏi một câu "Vì sao?" thôi, tôi sẽ quên đi tất cả, và bắt đầu mọi thứ lại từ đầu. Không cần biết cậu ấy thấy vô vị hay hối hận, tôi vẫn sẽ ở lại, quyết tâm theo đuổi cậu ấy đến cùng.
Nhưng… Suy cho cùng thì tôi vẫn chỉ là một đứa con gái yếu đuối. Đau quá, tức khắc phải buông thôi.
Khi tôi cố gắng tỏ ra bình thản đến trước mặt Minh mà nói lời kết thúc, cậu ấy đến cả một phản ứng rõ ràng cũng không có. Chỉ khẽ nhíu mày, rồi cứ đứng yên tại chỗ cho đến lúc tôi quay lưng bỏ đi.
Còn tôi chỉ có thể giữ được cái mặt nạ bất cần đó đến lúc về nhà, trước khi vùi mặt xuống gối khóc nức nở.
…
Vào những thời điểm khó khăn nhất, cô bạn đã từng thân thiết như chị em với tôi kia, sẽ làm gì?
Sẽ tình nguyện giúp đỡ, và thay tôi gánh vác tất cả.
Tôi đã dặn mình phải nhắm mắt bịt tai cho thật chặt, đừng để tâm, đừng suy nghĩ, nhưng rồi vẫn không thể không bật khóc khi thấy Mai âm thầm lên phòng giáo viên thay tôi gặp cô giáo, âm thầm thu vén mọi thứ vốn không phải trách nhiệm của nó đã bị tôi bỏ lại. Bất kể trong số đó có những điều Mai vẫn luôn né tránh, thậm chí coi như một nỗi ám ảnh suốt mấy tháng qua: văn phòng Đội.
Cái ngày tôi thấy nó vừa mang sổ đi họp xong đã lại đột ngột chạy về, rồi một mình ngồi trong lớp học tối om gục mặt xuống bàn khóc, tôi ở phía sau cầu thang cũng khóc theo.
Tôi cảm thấy hổ thẹn với Mai. Vô cùng hổ thẹn! Nhưng hơn hết vẫn là cảm giác nuối tiếc đến vụn vỡ. Vì tôi biết vẫn còn duy nhất một thứ, mà dù Mai có muốn đến đâu cũng chẳng thể nào thay tôi làm được.
Chính là nối lại tình bạn đã đứt giữa hai người…