Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

- Này Mai ơi! Hình như lớp trưởng thích cậu hay sao ấy?

Một ngày giữa năm lớp 11, Phương, cô bạn ngồi cạnh và cũng là thành viên thường trực của xóm nhà lá bỗng bất ngờ quay sang tôi, nhỏ giọng thì thào.

Tôi thoáng giật mình. Nhưng sau đó liền cố làm ra vẻ bình thản:

- Không có đâu.

- Thật đấy! Hôm rồi cái Hà ngồi cạnh nhìn thấy cậu ấy vẽ hình ai đó trong sổ mà, tóc buộc hai bên. Trong lớp mình không phải cậu thì còn ai nữa?

Tôi lắc đầu cười nhạt. Tôi biết một người nữa cũng thích buộc tóc hai bên như thế đấy.

- Tóm lại chắc chắn không có chuyện đó!

Phương nhíu mày:

- Sao tớ cứ cảm giác cậu không có thiện cảm với Minh thế nào ấy nhỉ? Hồi mới vào, xếp chỗ thì một mực tách ra. Đến khi cô chủ nhiệm chỉ định cán bộ lớp cùng với cậu ấy cậu cũng kiên quyết từ chối cho bằng được. Hai người có mâu thuẫn gì à?

Tôi không trả lời, chỉ gập sách lại, dứt khoát chấm dứt chủ đề tầm phào này.

Nhưng Phương không chịu thua, vẫn cố đưa chuyện tiếp:

- Thế còn Việt ở tổ bốn thì sao? Cậu có thích Việt không?

Thật tình, ba cái chuyện thích với thú này sao cứ bám lấy tôi dai thế không biết?

- Cậu ta thì có liên quan gì đến tớ?

- Trời! Cậu không biết thật hay giả vờ không biết thế? Việt thích cậu rõ ra mặt như vậy mà?

- Thế hả? Thì sao?

- "Thế hả"? "Thì sao?" - Phương trợn mắt, kéo dài giọng nhại lại. - Thì cậu có thích lại cậu ấy không đó?

Tôi mờ mịt nhìn Phương, trong đầu dần hiện ra dáng vẻ của cậu bạn tên Việt mà nó vừa nhắc tới. Ngồi bàn cuối, trong góc gần cửa ra vào phía sau thì phải. Đại khái là to cao, da hơi sậm. Để tóc như nào nhỉ? Hình như dựng dựng vuốt vuốt gì đó. Nói thì ngại, chứ thực lòng tôi còn chưa cả nhớ rõ khuôn mặt của cậu ấy! Trên lớp, chúng tôi chẳng nói chuyện với nhau bao giờ. Hình như cũng có lần đi lướt qua trên hành lang nhưng tôi không để ý lắm. 

Và cậu ta thì… cũng y như vậy.

Như thế được gọi là “thích ra mặt” á? Mà tôi thì có cái gì khiến cậu ta thích được nhỉ...?

Tôi thở dài, đang định mở miệng nói không thì Phương đã chẹp miệng:

- Việt thích cậu từ năm ngoái rồi hay sao ấy. Mấy lần tớ thấy cậu ta từ góc lớp cứ nhìn qua đây chằm chằm à. Cũng chẳng trách Mai lại không biết. Cậu có bao giờ quay xuống phía dưới đâu?

Vì câu này của Phương mà lời cự tuyệt của tôi đã ra đến đầu môi rồi lại bị nuốt xuống. Vẻ trầm ngâm bất thường này không khỏi khiến Phương chú ý, nó tiếp tục lay tôi:

- Sao thế? Cảm động rồi hả? Tớ thấy Việt cũng được đấy! Không nổi tiếng bằng Minh nhưng cũng cao ráo đẹp trai đó chứ? Lại còn tốt tính, và thích cậu lâu như vậy…

- Vấn đề là tớ…

“Xoạch!”

Một tiếng động lớn như thể cả chồng sách vừa bị ném xuống bàn vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi. Sau đó là tiếng xô ghế đánh sầm. Tôi không quay xuống. Chỉ có Phương là giật mình liếc ngang, rồi lại cúi đầu thậm thụt: 

- Lớp trưởng đến kìa. Không biết có phải đã nghe thấy bọn mình nói gì không. Mặt cau có thấy sợ!

Tôi cười khổ với Phương. Cau có là phải. Tự dưng lại bị đồn đại là thích cái người mình chẳng thích, rồi còn bị đem ra so sánh cho kẻ ấy lựa chọn, ai mà chẳng tự ái.

Tôi cảm thấy một thoáng buồn lướt qua tim mình. Chỉ một thoáng thôi mà cứ day dứt mãi không nguôi…

***

Mùng 8 tháng 3. 

Đây vẫn được coi là “ngày hội phát chẩn thường niên”, con gái trong lớp đọc đến tên ai thì lên nhận hoa và quà do tụi con trai hùn vào mua tặng. Mấy năm cấp hai thì mỗi đứa được một bông hồng. Năm ngoái trùng vào đợt hội trại không tổ chức. Còn năm nay, lớp đông con trai nên ngoài hoa ra còn được nhận thêm một món quà nhỏ.

Tôi đứng trước mặt Minh, tất nhiên không hề nhìn cậu ấy.

- Tặng bạn.

- Cảm ơn.

Đó là đoạn đối thoại đầu tiên của hai đứa tôi từ khi bước chân vào cấp ba đến giờ. Nhận “phát chẩn” xong, tôi lập tức xoay người về chỗ. Còn Minh bình thản gọi tên bạn gái tiếp theo.

- Eo ơi… Cậu lạnh lùng thật đấy! - Phương nhăn mũi nhìn tôi. - Ít nhất cũng phải cười một cái chứ?

- Như thế này à? - Tôi nhe răng.

- Thôi!

Phương làm mặt xấu quay đi, còn tôi nhét món quà vào cặp. Có vẻ như là một cuốn sổ bọc kín trong lớp giấy gói quà, và… có mùi thơm của cậu ấy. Mùi thơm tôi đã ngửi thấy lần đầu khi ngã vào người Minh năm lớp 9. Mùi thơm của mẩu giấy hẹn đã ướt nhòe.

Và cũng là mùi thơm của tình cảm đầu đời vụng dại, thứ đã mãi mãi nằm ở một góc nào đó thật sâu bên trong trái tim tôi.

Tan học, Phương bảo tôi chờ nó đi vệ sinh một lúc. Đến khi quay lại cũng đã muộn, trên hành lang chỉ còn lác đác vài người. Đi qua khúc ngoặt xuống cầu thang, chợt tôi nghe tiếng gọi tên mình:

- Mai ơi, đợi một chút!

Là mấy cậu con trai ở tổ bốn. Có cả Việt.

- Có chuyện gì vậy?

Đám con trai không trả lời, chỉ cười cười huých vai nhau. Rồi Việt ngại ngùng bước lên, đưa ra trước mặt tôi một bó hồng cầm tay nho nhỏ.

- Tớ… tặng cậu.

Việt cúi đầu xuống. Giọng cậu ấy hơi lạc đi, mặt cũng đỏ ửng. Những bông hoa đỏ rực, đẹp đến nhói lòng hơi rung rinh theo sự run rẩy từ tay cậu. 

Tôi ngẩn người nhìn Việt. Cảnh tượng này cách đây hai năm tôi đã từng trải qua, nhưng là trong vai của cậu.

Ngày ấy, tôi cũng đã lấy hết dũng cảm để đối mặt với người mình thích, hồi hộp đến nghẹt thở vào thời khắc chờ đợi phản ứng từ họ. Còn giờ đây, tôi thậm chí còn có thể phỏng chừng đến từng tiếng tim đập của cái người đang đứng trước mặt kia. Chắc hẳn cậu ấy cũng giống tôi hồi đó. Sẽ khốn đốn ra sao nếu đối phương lạnh lùng bỏ đi chứ?  

Vậy là chẳng kịp nghĩ ngợi cho thông suốt, tôi đã thấy mình giơ cả hai tay ra để nhận lấy đóa hoa, đưa lên mũi hít hà. Chúng thật rực rỡ, và thơm ngát. 

- Cảm ơn cậu.

Tôi mỉm cười lịch sự rồi nhanh chóng bỏ đi. Cố tỏ ra không nhìn thấy niềm vui sướng đang bừng lên, liên tục nhảy múa trong mắt Việt.

Cho đến tận cùng, tôi vẫn cứ là một đứa con gái hèn nhát. Tôi sợ bị tổn thương. Và sợ cả việc sẽ làm tổn thương một người nào đó đang nín thở diễn lại cái vai của mình trước đó.

Vậy là mùa xuân năm mười bảy tuổi, tôi đã quen người bạn trai đầu tiên trong đời mình: Phạm Hoàng Việt. 

***

- Mai, từ giờ để tớ sang đón cậu đi học mỗi ngày được không?

Việt lắp bắp hỏi tôi khi vừa xuống nhà xe. Từ sau vụ mùng 8 tháng 3 nọ, Việt bỗng dưng trở nên dạn dĩ hẳn, dù mỗi khi giáp mặt nhau vẫn còn đôi chút bẽn lẽn. Có lẽ phản ứng của tôi hôm nhận hoa đã cổ vũ cậu ấy rất nhiều, dẫu tôi đã cố hết sức để không thể hiện điều gì nhiều hơn là một phép lịch sự tối thiểu.

- Nhà cậu ở khu trên mà? Ngược đường như vậy, phiền cho cậu lắm! - Tôi vội vã từ chối.

- Tớ chỉ cần đi sớm hơn nửa tiếng là được thôi. Khi về cũng chỉ muộn hơn nửa tiếng. Không phiền gì đâu!

Tôi ỉu xìu trước vẻ nhiệt tình trong mắt Việt, bắt đầu cảm thấy hối hận vì sự mềm lòng của mình ngày hôm đó. Chỉ là không muốn cư xử phũ phàng làm tổn thương đến cậu ấy thôi, chứ tôi đâu có thích Việt bằng cái tình cảm như đã từng thích Minh chứ? Sau lần ấy tôi cũng đâu có chủ động tiếp xúc hay trò chuyện gì với cậu. Chẳng nhẽ Việt không hiểu?

- Đúng thế! Sướng muốn chết chứ phiền cái gì? - Phương từ đâu nhảy ra, xen vào câu chuyện của chúng tôi. - Còn cậu nữa, có vệ sĩ riêng đưa đi đón về tớ đây cầu còn chẳng nổi, nữa là…

- Phải đấy! Mai đồng ý nhé? - Việt hồ hởi.

Hai cái người này, có cần vừa tấn công vừa gán ghép dữ dội như thế không? Tôi chỉ còn nước giả điếc, đành cắm mặt bước mau đến chỗ để xe của mình sau khi vứt lại một câu nói cùn:

- Nhưng… Vẫn là bất tiện! Thôi tớ về trước nhé.

Lúc dắt xe ra cổng, tôi tình cờ chạm mặt Minh. Cậu ấy vẫn như xưa, mặc đồng phục luôn bỏ trong quần nghiêm chỉnh, tay áo luôn xắn cao.

Và... không hề bỏ tôi vào trong mắt.

Hai chúng tôi lướt qua nhau, rồi cùng đạp xe trên con đường về nhà lặng lẽ. Tôi đi trước. Minh đi sau. Cái khoảng cách ấy cứ thế giữ đều đặn suốt từ trường về tới tận nhà.

Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy đường về hôm nay vừa gần, mà cũng lại xa đến như vậy.

Gần vì khoảng cách giữa hai chúng tôi.

Còn xa, cũng chính là vì khoảng cách ấy…

… vĩnh viễn không tài nào thu hẹp…

...

Hôm sau, tôi vừa ra tới đầu ngõ đã thấy Việt từ đâu vượt lên.

- Chào cậu! - Việt vui vẻ.

Tôi gật đầu chào lại, cảm thấy hơi bất ngờ.

- Tớ… đi mua mấy thứ, tiện đường qua đây thôi!

Việt đi song song với tôi, liên tục gãi đầu gãi tai ra vẻ tình cờ. Đúng là… có Chúa mới tin được. Tôi chẳng buồn bóc mẽ cậu ấy, đành yên lặng đi tiếp. Tan học, Việt lại tiếp tục kiếm thêm lý do để về chung đường. Kiểu này thì làm sao tôi có thể từ chối được nhỉ? Chỉ có thể ậm ừ, lòng thầm mong vụ bám đuôi sẽ sớm kết thúc.

Nhưng tôi đã nhầm. Nó cứ lặp đi lặp lại, ngày này qua ngày khác, suốt một tháng rồi.

- Này Mai, cậu có thể đừng vô tình đến mức ấy được không? - Phương quay sang kéo áo tôi ngay khi trống hết tiết vừa điểm. - Đồng ý luôn đi cho rồi. 

Tôi cắm mặt vào tập vở, tiếp tục giả điếc. Sự tấn công dồn dập của Việt thời gian gần đây khiến tôi thực tiến thoái lưỡng nan. Ngoài thở dài và cười khổ ra, thì chẳng biết phải làm gì nữa cả.

Việt tốt bụng, chu đáo, nhiệt tình, ngoại hình sáng, học lực tốt, và kiên nhẫn với tôi đến như thế, đúng là chẳng có gì để chê hết! Nhưng không hiểu sao tôi vẫn không thích cậu ấy được. Hay nói chính xác hơn, cái “thích” tôi dành cho cậu ấy hoàn toàn khác với cái “thích” cậu ấy dành cho tôi.

Lần đầu tiên suốt từ hồi lớp 10 tới giờ, tôi quay xuống. Việt đang ngồi nói chuyện gì đó với mấy cậu bạn cùng bàn. Vừa bắt gặp ánh mắt của tôi, mặt cậu ấy đã đỏ bừng. Mấy gã quỷ kế bên lập tức huýt sáo.

Tôi quay vội lên, đúng lúc phía sau lưng vang lên tiếng xô ghế mạnh bạo. Minh vừa đứng dậy. Cậu lạnh lùng xoay người bước ra khỏi cửa lớp, bỏ lại bao cái nhìn khó hiểu sau lưng.

Tôi nằm gục xuống bàn đầy chán chường. Không hiểu sao mỗi lần đụng phải vấn đề nào đó liên quan đến Minh, tôi đều cảm thấy vô cùng nặng nề, hít thở cũng khó nhọc.

Giả như người vừa đỏ mặt khi nhìn tôi là Minh, hẳn tôi sẽ hạnh phúc biết mấy!

Giả như người mỗi ngày đều đi về cùng tôi là Minh, hẳn tôi sẽ hạnh phúc biết mấy!

Giả như người thích tôi ấy… Là Minh…

***​

Nửa tháng nữa lại qua đi, Việt vẫn kiên trì như vậy. Cuối cùng, người phải bỏ cuộc trước lại là tôi.

Một buổi chiều tan học, vừa dừng xe trước cửa nhà tôi đã quay sang nói với Việt:

- Việt, tớ có thể nói chuyện với cậu một chút không?

Việt có vẻ hơi hoảng trước vẻ nghiêm túc đột ngột ấy, nhưng vẫn gật đầu. Chúng tôi để xe ở vỉa hè rồi thả bộ ra vườn hoa gần đó. Cuối tháng tư, những cây sấu đang trong kì rụng lá. Tôi dẫm lên mấy chiếc lá vàng dưới chân, rồi lại dùng mũi giày xới tung tấm thảm khô giòn rụm khiến chúng rơi xuống đường lả tả. Cứ như thế đến vài bận, ngập ngừng mãi mới mở được lời:

- Việt à, tớ…

Lời nói của tôi còn chưa kịp cất lên đã bị người con trai đi cạnh cắt ngang mất:

- Tớ thích cậu!

Việt đứng thẳng người dậy, bàn tay hơi thô cứng của cậu rất nhanh đã nắm lấy tay tôi. Lần đầu đụng chạm với bạn khác giới khiến tôi run bắn, vội vã giật ra nhưng không được. Việt nắm rất chặt. Đến mức tôi có cảm giác tay mình cũng tê đi, còn tim lại đập dồn lên vì sự cố bất ngờ này.

Tôi hoảng hốt nhìn Việt. Và cậu ấy, thật hiếm hoi, cũng nhìn thẳng vào mắt tôi:

- Tớ biết rõ cậu không thích tớ. Thậm chí trước khi tớ ra mặt thế này, có khi cậu còn chẳng có khái niệm gì về sự tồn tại của tớ trong lớp mình. Nhưng tớ vẫn muốn nói, là tớ thích cậu! Tớ thích nhìn cậu im lặng ngồi làm bài trong mỗi giờ nghỉ. Thích cái cách cậu đưa cán bút gõ nhẹ lên chóp mũi mỗi lúc đọc sách. Thích cả thói quen xoay thứ gì đó vài lần mỗi khi cầm trong tay của cậu nữa! 

Mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng. Sao… cậu ấy lại biết rõ tôi đến thế?

- Cậu có biết khoảnh khắc tớ mong chờ nhất mỗi giờ nghỉ tiết là gì không? Là cậu sẽ quay sang và nói gì đó với bạn bên cạnh. Vì chỉ những lúc ấy, tớ mới có cơ hội được thấy rõ khuôn mặt cậu. Mọi thứ thuộc về cậu đều như có ma lực cuốn hút tớ, khiến tớ không thể rời mắt được, cũng không cưỡng lại được!

Việt nói một hơi dài không ngừng nghỉ bằng một ngữ điệu quả quyết và có chút gấp gáp, khác hẳn với ngày thường. Dường như cậu ấy đang dồn mọi can đảm vào trong từng lời nói. Bàn tay nắm chặt cổ tay tôi khẽ run lên, rịn ướt và nóng hổi. 

- Nhưng… - Tôi yếu ớt nói. - Chuyện này… đột ngột quá!

- Không đột ngột đâu! - Việt vẫn kiên trì. - Có thể cậu không nhớ, nhưng cái lần mắc mưa hồi đầu năm lớp 10 trên phố Hương Viên đó...

Lần mắc mưa hồi đầu năm lớp 10? Đầu óc tôi bỗng trở nên mơ hồ. Nhớ lại năm trước, trường mới, bạn mới, tôi hầu như không lại gần hay giao du với bất kì cậu con trai nào trong lớp, cũng không gặp gỡ bất kì ai khác bên ngoài cả.

Duy chỉ có lần đó, đúng một lần đó thôi, tôi đi trả sách cho tiệm thuê nên về trễ hơn mọi ngày và đã gặp một cơn dông lớn, chỉ có thể chạy gấp vào mái hiên gần đó trú nhờ. Cơn mưa ấy trút xuống rất lâu, rất rất lâu. Lâu đến mức chờ khi tạnh hẳn và tôi có thể trở về nhà thì trời đã tối mịt.

Và đúng là bên dưới mái hiên ấy… còn có một chàng trai khác nữa!

- A? - Tôi ngỡ ngàng thốt lên một tiếng nho nhỏ. - Chẳng nhẽ đó chính là…

- Phải, là tớ! - Việt cúi mặt xuống, hai tai thoắt ửng đỏ. – Tớ đã thích cậu từ ngày đó rồi. Vậy nên hãy cho phép tớ được tiếp tục thích cậu như thế này, có được không?

- Không được! - Tôi lí nhí trả lời, dường như đã bị sự bối rối ép đến cùng cực. 

- Cậu ghét tớ đến thế sao?

- Tớ không ghét cậu! Nhưng tớ biết cảm giác thích một người không thích mình khó chịu và đau đớn thế nào. Tớ không muốn làm tổn thương cậu. Làm ơn… đừng thích tớ nữa!

Cuối cùng cũng nói ra được rồi... Tôi ngước ánh mắt thê thảm lên nhìn Việt. Những lời này chắc chắn sẽ làm cậu ấy đau. Nhưng tôi không muốn mình trở thành kẻ nói dối.

Việt nuốt khan một tiếng, yết hầu ở cổ lay động liên tục. Cậu ấy không đáp lại, cũng không buông tôi ra, cứ câm lặng đứng đó. Có lẽ đây chính là thời khắc khó khăn của Việt. Đến mai rồi cậu ấy cũng sẽ lại tránh mặt tôi, như tôi đã từng tránh mặt Minh thôi.

- Xin lỗi, nhưng tớ vẫn không thể thôi thích cậu được!

Việt bỗng nhiên siết chặt lấy tay tôi đầy kiên định:

- Tớ vẫn sẽ theo đuổi cậu. Và cậu hãy cứ thoải mái cự tuyệt tớ, cho đến khi một trong hai chúng ta cảm thấy mệt mỏi. Lúc ấy, tớ sẽ buông tay để cậu ra đi. Mà cũng có thể…

“… để ôm cậu vào lòng...”

Lời nói đầy chân thành này của Việt khiến tôi hoàn toàn chấn động.

Chẳng hiểu sao nước mắt lại chảy ra. Cứ chảy mãi. Chảy mãi...

Ngày hôm đó, chúng tôi đã yên lặng đi bên nhau trên suốt quãng đường về. Từ đầu đến cuối, tay tôi vẫn cứ nằm yên trong tay Việt mà không hề biết rằng, mình đã bỏ lại phía sau lưng kia một trái tim khác đang rỉ máu...

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px