Chương 8: Tớ đã đồng ý đâu
Những tin đồn xung quanh chuyện của tôi với Việt rồi cũng dần lắng lại. Bắt đầu xuất hiện những tin tức nóng hổi khác, thu hút sự quan tâm của “xóm nhà lá” hơn. Ví như có ai trong lớp mới được tỏ tình. Hay anh chàng đẹp trai nào đó bị bắt gặp đang chở một cô nàng lạ hoắc ở yên sau chẳng hạn. Thi thoảng, Phương cũng đem mấy thứ thu thập được từ thông tấn xã vỉa hè đó kể cho tôi nghe. Nhưng thật tình, lúc này tôi chẳng còn tâm trạng nào mà để ý đến chuyện của người khác nữa.
Một buổi sáng, vừa bước vào chỗ ngồi tôi đã bị Phương giật áo lia lịa:
- Này Mai, tin hot đây, lần này dứt khoát cậu phải nghe đấy!
- Sao? - Tôi thở dài. - Lại chuyện tình huyền thoại của nhân vật nổi tiếng nào trong trường à?
Phương hơi nhíu mày. Có vẻ như nó đang thận trọng quan sát nét mặt tôi, một lúc rồi mới nói:
- Không phải ai xa lạ đâu. Là Việt đấy!
Vừa nghe cái tên nọ thốt ra khỏi miệng Phương, cả người tôi đã đột ngột sững lại. Cánh tay đang nhét túi xách vào ngăn bàn kia cũng cứng đờ.
Phương tiếp tục:
- Cậu ta vừa được một em lớp dưới tỏ tình. Theo đuổi dữ lắm!
Tôi nhìn Phương, gắng sức nở một nụ cười rồi ngồi phịch xuống. Thật may… Ngay phía sau tôi giờ đây lại là một cái ghế.
- Ừ.
- Ừ là sao? Có người đang muốn cướp Việt khỏi tay cậu đấy! - Phương bỗng nhiên nổi giận đùng đùng, đập bàn ầm ĩ. - Làm ơn đi! Giận dỗi gì thì cũng vừa vừa thôi. Đợi đến lúc mất rồi có hối cũng chẳng kịp!
Lác đác mấy bạn đang ngồi trong lớp ngơ ngác ngó sang. Mặt tôi cũng xanh lại.
- Phương, chuyện này… không được đâu! Tớ với Việt đã kết thúc rồi. Giờ Việt thích ai là quyền của cậu ấy, tớ không muốn, không thể và cũng không nên can thiệp.
- Tớ biết. - Phương cố sức ghìm cho giọng mình nhỏ lại. - Nhưng chẳng phải từ đầu đến cuối, chỉ có mỗi cậu luôn tự cho mình cái quyền được định đoạt mọi chuyện à? Thế Việt thì thế nào? Cậu có chắc là Việt cũng nghĩ như cậu không?
Tôi trơ mắt nhìn Phương. Thái độ quá khích chưa từng thấy này ở nó khiến tôi vô cùng bất ngờ, bỗng đâu lại cảm thấy tim mình gióng lên những tiếng dồn dập bởi cái linh cảm mơ hồ nào đó. Vết sẹo xưa cũ không ai đụng mà cứ nhói lên, liên hồi.
Rốt cuộc, cái mặt đần ra nãy giờ của tôi cũng làm Phương bình tĩnh hơn. Nó hất hàm:
- Còn chàng lớp trưởng đẹp trai ấy, lâu lâu có đứa nhìn thấy cậu ta đi cùng một cô nàng nào đó trong khu thương mại Tràng Tiền, chẳng biết dính vào vụ cãi vã hay đánh ghen gì đó. Người ta ở thế giới khác với mình. Cậu liệu mà từ bỏ đi!
Nói mới nhớ, từ hôm đấu bóng đó đến nay Minh nghỉ học khá nhiều. Có lần cuối giờ còn thấy cô chủ nhiệm gọi riêng cậu lại để nhắc nhở gì đó, nhưng cũng chỉ nhận được mấy lời vâng dạ mệt mỏi. Minh vẫn thế, vẫn ít nói, vẫn lạnh lùng, và đôi mắt vẫn luôn chở một nỗi buồn thẳm sâu.
Dạo này, vì chuyện chia tay Việt cộng thêm sự vắng mặt thường xuyên của Minh nên tôi ít để tâm đến cậu hơn. Không, cũng không hẳn, căn bản chính bản thân tôi cũng mải dồn mọi suy nghĩ của mình lên một người con trai khác nên tự nhiên hình bóng Minh cứ thế mà trôi xa dần. Nếu Phương không nhắc có khi tôi cũng chẳng nghĩ đến.
Có lẽ cậu ấy ở một thế giới khác với tôi thật.
Mà người không cùng hành tinh thì…
… có bao giờ đến được với nhau đâu?
***
Mấy ngày sau, tôi đã có dịp nhìn thấy cô bé “theo đuổi Việt dữ lắm” trong lời kể của Phương hôm nào. Tên Chi, học lớp 10D ngay dãy nhà đối diện. Em ấy tròn trịa, để tóc ngắn, trẻ trung và rất có duyên. Cũng bộ đồng phục quần xanh áo trắng bình thường như bao người, nhưng sự nhí nhảnh đáng yêu của em ấy khiến cho cả đoạn hành lang ảm đạm của khối 12 ngập tràn màu sắc.
Chi đi cùng một bạn nữ, mạnh dạn nhờ người gọi Việt ra ngoài trò chuyện suốt giờ nghỉ. Em ấy cười suốt. Khi cười lộ ra cái răng khểnh xinh xinh, đôi mắt tít lại như một chú mèo nhỏ, tưởng chừng cả thế giới lúc ấy chỉ còn mỗi mình chàng trai cao lớn đang đứng trước mặt.
Việt cũng cười.
Nụ cười tỏa nắng mới đây vẫn chỉ dành riêng cho tôi, nay đã được san sẻ cho người khác.
Tôi vội quay đi, tiếp tục vùi mặt vào đống sách la liệt trên bàn. Cảm tưởng những con chữ trên tập vở cứ nhòa dần đi, từng chút, rồi lại từng chút…
...
- Gần đây cậu không được khỏe à?
Đang loay hoay mở khóa chiếc xe đạp mini của mình, tôi bỗng nghe thấy một giọng nói trầm ấm quen thuộc. Ngoảnh sang, đã thấy Việt đứng chắn ngay phía trước. Bóng cậu đổ dài dưới cái nắng cuối đông yếu ớt, hắt lên người tôi những dải tối âm u.
Việt?
Bắt chuyện với tôi?
Sau gần một tháng đối mặt nhau mà coi như không thấy?
- Tớ vẫn ổn.
Tôi gằm mặt xuống, lí nhí trả lời. Lúc này đây, thật không muốn nhìn thẳng vào cậu ấy chút nào cả. Suốt từ hôm thấy Việt và Chi tươi cười nói chuyện ngoài hành lang đến giờ, tôi cả buổi đều bị ám ảnh bởi sự thân mật giữa hai người bọn họ. Cô bé mỗi ngày đều qua lớp tôi, và Việt thì chưa lần nào từ chối gặp gỡ hết.
- Đừng nghĩ ngợi nhiều. Cũng đừng thức khuya. Sắc mặt cậu trông tệ quá!
Việt từ tốn nói. Không cần ngẩng lên tôi cũng đoán được biểu cảm trên mặt cậu lúc này thế nào. Có lẽ là hơi nhíu mày lo lắng, và ánh mắt thì chất đầy quan tâm chăng? Chắc Việt cũng dùng vẻ chân tình này để đối với Chi nhỉ? Thân thiết như vậy cơ mà, hẳn phải đang quen nhau rồi chứ?
Một thoáng chua xót xẹt nhanh qua tim tôi, nhanh đến mức không kịp chống đỡ. Tôi quay ngoắt người, ngúng nguẩy dắt xe lách qua cậu.
Việt có vẻ bất ngờ trước thái độ khác thường này của tôi, vội nắm lấy ghi đông xe mà chặn lại. Nhưng tôi sống chết giằng ra, đầy hằn học.
- Này… Mai!
- Đừng có gọi tên tớ như thế! Chẳng phải cậu đã có niềm vui mới rồi sao? Còn để ý đến tớ làm gì?
Tôi gắt lên một câu rồi rồi lầm lũi bước nhanh ra khỏi nhà xe, mặc Việt đứng sững như trời trồng.
***
Vừa về đến nhà tôi đã trốn vào phòng. Vừa quăng mình xuống giường, bao nhiêu ấm ức dồn nén bấy lâu bật ra, thành những tiếng khóc tấm tức. Việt đáng ghét…! Ai cần cậu quan tâm chứ? Sao không giữ nó lại cho riêng cái Chi ấy? Còn cả mày nữa, rõ ràng đã nói chia tay rồi, tại sao cứ quanh quẩn để mắt đến người ta như vậy? Việt quen người mới cũng là điều tất yếu thôi, có gì bất ngờ đâu. Ai mướn mày phải sốc chứ?
Tôi cứ thế hung hăng mắng mỏ mình suốt một lúc thật lâu. Nhưng ngay cả khi đã làm vậy đã đời rồi thì tôi vẫn không sao vứt bỏ được cảm giác tức giận xen lẫn với tủi thân đang cuồn cuộn dâng lên trong lồng ngực. Chúng như một đàn kiến dữ, cứ mon men bò tới bò lui mà cắn rứt cõi lòng. Tôi muốn giằng lấy mà ném đi mà không thể. Đến tận cùng cũng chỉ biết bất lực đứng nhìn.
Vậy là sao? Là sao chứ?! Tôi đã từng cho rằng mình không thể quên được Minh, sau đó lại tin là chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi, mình sẽ yêu được Việt. Đến khi quyết định rời xa cậu ấy rồi, tôi lại nghĩ mình có thể bình thản dằn xuống mọi đau khổ để tiếp tục sống cái cuộc sống trước kia, khi Việt chưa từng đến.
Tại sao hết lần này đến lần khác, tôi đều phán đoán sai bét trái tim mình như vậy? Lần sau càng sai hơn lần trước. Lần sau, lại càng thê thảm hơn lần trước.
Tôi đưa tay quệt đi những vệt nước mắt còn lấm lem trên mặt. Rồi lật người lại, nhìn trân trân lên trần nhà mà bật cười một tiếng, đầy mỉa mai và chua chát.
Mai à, mày đừng có ích kỷ như vậy… Cảm kích đâu thể trở thành tình yêu? Mày chỉ đang muốn sở hữu Việt thôi. Mày tiếc nụ cười của cậu ấy, tiếc sự chú ý của cậu ấy, những thứ đang dần được chia sẻ cho người khác chứ không còn là của riêng mình mày nữa thôi.
Mày đã quyết định rồi, thì đừng có quay đầu!
Tôi bặm môi, khẽ hít một hơi thật sâu, để luồng khí đi qua cái chỗ nhức nhối bên dưới cuống họng mình rồi nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng.
Sự nghẹn ngào dần dần tan đi, để lại cả một khoảng không trống rỗng đang loang ra, lan tràn khắp cơ thể.
…
Thời điểm đó, cứ cho rằng tôi đủ tỉnh táo để phân biệt được thế nào là ghen tuông và thế nào là ghen tị đi. Hoặc nói rằng tôi quá thận trọng để kết luận rằng mình đang ghen tuông hay ghen tị đi cũng được.
Nhưng có một điều tôi chắc chắn mình đã không hề hay biết.
Đó là, nếu thực sự có những người đã đến đúng vào lúc mình đau đớn nhất và giúp xoa dịu cõi lòng tổn thương của mình mà không nhất thiết mình phải yêu họ; thì… biết đâu đấy, cũng sẽ có những tình cảm tưởng như chỉ là một sự cứu rỗi đơn thuần mà phải rất rất lâu sau này mình mới thực sự hiểu ra được…
… rằng, nó đích thực, là tình yêu…
***
Sáng hôm sau, khi tôi còn đang tóc tai bù xù, mặt mũi sưng húp mò xuống dưới nhà đã thấy một cậu con trai mặc áo trắng ngồi lù lù trước bàn ăn.
- Hiiiiii…
- Á?
Cái ngáp dang dở tức khắc đã biến thành tiếng kêu giật mình. Tôi lùi hẳn người ra sau, vẫn còn chưa dám tin vào những gì đang nhìn thấy trước mắt.
Sao cậu ấy lại đến đây?
- Hét cái gì? - Mẹ từ dưới bếp bước lên, cất giọng ca cẩm. - Lên nhà thay đồ rồi xuống ăn sáng đi! Việt nó đợi cả nửa tiếng rồi đấy.
- Nhưng…
Tôi vẫn chưa hoàn hồn, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào thì Việt đã cười tủm tỉm:
- Không sao ạ, vẫn còn sớm mà bác. Mai như vậy trông cũng đáng yêu mà.
- Đúng thật là… Thôi, để bác xấu hổ thay cho nó vậy!
Nhìn cảnh một già một trẻ kẻ tung người hứng đầy ăn ý, mặt tôi rốt cuộc cũng tìm lại được cảm giác mà nóng rực lên. Tôi vội vã quay người, xồng xộc lao lên cầu thang bằng những bước chân voi giày ngựa xéo. Đằng sau, Việt đã rời khỏi chỗ ngồi, vào bếp phụ mẹ làm bữa sáng. Dáng vẻ bình thản như thể đây là một điều đương nhiên, quen thuộc lắm rồi vậy.
Cậu ta…
Cậu ta…
…
- Có ý đồ gì hả?
Vừa ra khỏi ngõ, tôi đã gầm lên, quên hẳn việc hai đứa bọn tôi đã trở thành “người dưng”, cũng quên phắt luôn rằng ngày hôm qua mình đã vật vã khổ sở khi tự hứa với lòng “đừng có quay đầu lại” thế nào.
Việt lập tức lắc đầu, mặt thật như đếm:
- Tớ không có. Không hề!
- Nói dối! Tớ với cậu đã… đã… đã đường ai nấy đi rồi. Cậu còn đến đây làm gì?
Tôi tiếp tục rít lên. Nhưng không hiểu sao khi vừa định thốt ra hai từ “chia tay”, lưỡi đã tự tiện nuốt nó trở lại. Khí thế cũng giảm đi một nửa.
- Ý cậu là chia - tay ấy hả? - Việt thản nhiên nhắc lại, mặt không một chút gợn.
Biết tôi cố ý tránh cái từ đó đi rồi mà cậu ta còn trắng trợn đay nghiến như vậy nữa? Máu trong người tôi vừa nguội đi một chút đã lập tức sôi lên.
Nhưng Việt hoàn toàn không để tâm, thậm chí còn nhấn bàn đạp vượt lên trước:
- Chia tay hồi nào? Tớ đã đồng ý đâu?
Câu trả lời cợt nhả của cậu theo gió táp vào mặt tôi mà trêu ghẹo đùa giỡn. Nhưng chưa kịp phản bác, Việt đã phóng đi mất hút. Giữa dòng người đông đúc, bóng áo trắng của cậu cứ lúc ẩn lúc hiện, tôi đã cố lắm nhưng vẫn không sao đuổi kịp.
Con đường đến trường hôm nay, sao mà dài thế…