Dị Biến

June P.   
Đã hoàn thành   
569   
24   
4   

Năm 2135. Xã hội Đồng Nhất. Một trăm mười năm trước, các nhà khoa học đã phát minh ra một loại virus di truyền khiến tất cả trẻ em sinh ra sau đó đều mang trong mình cùng một bộ gien lưỡng tính, nhằm giải quyết triệt để nạn phân biệt giới tính, phân biệt chủng tộc và những bất ổn khác gây ra bởi khác biệt giữa người với người. Nhờ phát minh này, cuộc sống của người dân Đồng Nhất đã trở nên tốt đẹp hơn, thế giới cũng trở nên hòa bình và bình đẳng hơn.

Cho đến khi những bí mật trong quá khứ dần dần được hé mở, những vết nứt của hiện tại lộ ra, những nỗi lo về tương lai lờ mờ ẩn hiện...

Tiểu thuyết Khoa học viễn tưởng Giả tưởng Phản địa đàng Không CP Tương lai Phản diện Thế giới mới Độc quyền TNO Cuộc thi liên hoàn
Tác phẩm tương tự
Cùng tác giả

Bình luận

  • avatar
    June P.
    Truyện mình đã viết xong, dài 24 chương, nhưng vì phải biên tập lại đôi chỗ nên mình sẽ cập nhật khoảng ba chương mỗi tuần. Cảm ơn mọi người đã theo dõi.
  • avatar
    The Geminist
    Khá lâu rồi mình mới thấy có một tiểu thuyết phản địa đàng trên TNO, và cũng được một thời gian dài từ khi mình đọc 451 độ F. Vì thế, có thể nói Dị biến đã thành công trong việc gợi lại niềm hứng thú của mình với thể loại này. Trong truyện có đề cập đến một tựa sách là 1984 của Orwell, và rõ ràng phong cách của tác phẩm khét tiếng này đã ảnh hưởng không nhỏ đến tác giả. Quy tắc vận hành của Chương trình Đồng Nhất có nhiều tương đồng với Đảng Ingsoc trong 1984, ví dụ như các đặc vụ ngầm trà trộn để theo dõi những kẻ chống đối; sự thao túng của giới cầm quyền đối với thông tin và truyền thông; hay cách mà Đồng Nhất bảo tồn những người đơn tính còn sót lại nhằm mục đích tuyên truyền. Mình đánh giá rất cao tính sáng tạo và sự chỉn chu của tác giả trong việc xây dựng bối cảnh. Xã hội trong Dị biến coi trọng sự công bằng hơn hết thảy, đến mức những khác biệt về giới tính, ngoại hình bị xóa nhòa khỏi đời sống. Tiền bạc giống nhau, phòng ốc giống nhau, quần áo cũng giống nhau nốt. Giờ đây, con người chỉ còn phân biệt nhau bằng những cái tên gắn kèm mã số. Mọi nhu cầu cơ bản của đời sống được Chương trình Đồng Nhất đảm bảo. Chẳng còn cơ sở nào cho sự phân biệt đối xử, chẳng còn nghèo đói hay thất nghiệp. Một viễn cảnh lý tưởng, đúng không? Đương nhiên là không rồi, làm gì tồn tại thứ gọi là công bằng hoàn toàn cơ chứ. Sự mâu thuẫn vẫn âm ỉ cháy dưới cái vỏ bọc yên bình. Cùng với nhân vật chính Sasha, người đọc được dẫn dắt qua một chuỗi sự kiện khác thường, để rồi khám phá ra bí mật kinh hoàng mà Đồng Nhất đang che giấu. Xuyên suốt các chương truyện, ta dễ dàng thấy các tình tiết được triển khai hợp lý, có liên kết chặt chẽ với nhau. Đồng thời, tác giả tận dụng tối đa các phân đoạn suy nghĩ nội tâm cũng như những sinh hoạt thường ngày để truyền tải sự khác biệt về tư duy và công nghệ vượt trội đến độc giả. Cũng nhờ có những trường đoạn này mà đa phần các nhân vật trong truyện đều được xây dựng tốt về mặt thế giới quan, giá trị quan và mục tiêu hành động. Một điểm trừ nho nhỏ là cá tính của họ chưa được bộc lộ rõ ràng (do truyện vẫn còn dang dở nên mình không dám khẳng định) . Nhìn chung, với tiêu chuẩn một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng đơn thuần thì Dị biến đang làm khá tốt, thậm chí gây ấn tượng với mình ở một vài khía cạnh đã kể ở trên. Tuy nhiên, nếu xem xét truyện như một tác phẩm phản địa đàng thì mình sẽ khắt khe hơn một chút. Trước tiên, mình thấy pacing của truyện đang có vấn đề. Tiết tấu truyện lên xuống khá thất thường. Có lúc thì tình tiết lướt qua quá nhanh, lúc khác lại chùng xuống chẳng khác gì truyện slice of life. Mình đã đọc đến chương 14 trên tổng số 24 chương (theo lời tác giả), nhưng vẫn chưa thấy truyện lên đến cao trào mà vẫn đang trong giai đoạn setup. Bên cạnh đó, truyện còn tồn tại một vài chi tiết thiếu logic. Có thể kể đến như tại chương 3, các đồng nghiệp của nhân vật Ash đã tổ chức sinh nhật cho một biên tập viên. Mình hiểu “mức độ công bằng” của xã hội Đồng Nhất chưa lên đến tuyệt đối, minh chứng là ranh giới phân hóa giai cấp vẫn tồn tại dù khá mờ nhạt. Công dân cũng có tên riêng, được phép có sở thích cá nhân, nhuộm tóc hay mặc trang phục khác lạ. Dù thế đi nữa, việc kỷ niệm một thứ tạo ra sự khác biệt giữa các cá thể như ngày sinh vẫn khá là kỳ quặc. Hoặc ở chương 9, nhân vật Ollie không dám mạo hiểm đưa Lam đến bệnh viện mà lại có gan để con mình đến trường với mái tóc khác hẳn với bạn bè đồng trang lứa. Một vấn đề khác làm mình khó chịu là tác giả thường xuyên chêm những đoạn suy ngẫm vào truyện. Không chỉ khiến nội dung truyện bị loãng ra một cách không cần thiết, đôi lúc mình còn có cảm giác tác giả đang cố áp đặt quan điểm của chính mình lên người đọc. Nên nhớ đây là văn tự sự chứ không phải tản văn. Nhiệm vụ của tác giả chỉ là tạo nên khung xương câu chuyện. Triết lý một chút cũng được, miễn là chừa cho độc giả khoảng trống để đắp thêm da thịt bằng chính sự cảm thụ và chiêm nghiệm của mình. Cuối cùng, mình muốn nhắn nhủ đôi lời tới tác giả. Cá nhân mình chưa từng đọc qua tác phẩm nào của Orwell. Tuy vậy, mình hiểu đại khái lý do tại sao cả 1984 lẫn Trại súc vật không qua được vòng kiểm duyệt tại Việt Nam. Khai thác khía cạnh chính trị và xã hội trong một thế giới phản địa đàng như thế này là một nước đi mạo hiểm, rất dễ gây tranh cãi. Có lẽ mình chỉ giỏi lo bò trắng răng. Nhưng tác giả thân mến, hãy cẩn thận với những gì bản thân đang nhắm đến. Một ý tưởng hay đến mấy cũng chỉ nên dừng lại ở mức một tác phẩm văn học tưởng tượng mà thôi.
    • Generic placeholder image
      June P.
      Dạ, trước tiên mình xin chân thành cảm ơn những nhận xét của bạn. Làm người viết, được độc giả quan tâm đến tác phẩm và công tâm đóng góp ý kiến như thế này, mình vui và biết ơn lắm :)
      Những chi tiết thiếu hợp lý bạn đã chỉ ra, mình sẽ xem lại và chỉnh sửa cho thích hợp.
      Tác phẩm này mình coi như một dạng " thử nghiệm ý tưởng" nên đúng là có nhiều lúc hơi bị suy tư dông dài. Mình không có ý áp đặt suy nghĩ lên độc giả, nhưng nếu tạo cảm giác đó thì mình sẽ cố gắng tiết chế trong phần sau.
      Còn chuyện kiểm duyệt bạn đề cập thì mình cũng không biết sau này thế nào, nhưng thật ra hình mẫu truyền cảm hứng cho mình là xã hội Nhật chứ không phải xã hội nước mình, nên rủi mà lỡ bị diễn giải theo hướng chính trị thì mình cũng chịu thôi.
      Mình sẽ cố gắng biên tập sớm phần còn lại và up lên một lượt. Mong bạn tiếp tục theo dõi tác phẩm và sau này cho mình nhận xét thêm sau khi đọc hết.
      💜💜💜
    • Generic placeholder image
      The Geminist
      Thực ra mình cũng nghĩ bạn không có ý đồ gì quá sâu xa cả. Chẳng qua là cẩn tắc vô áy náy mà thôi. Ai biết được đến lúc nào có người soi mói, móc mỉa tác phẩm chỉ vì họ cảm thấy nó không hợp tiêu chuẩn của bản thân, để rồi gây ảnh hưởng xấu đến tác giả sau này. Chắc chắn mình sẽ theo dõi và đọc đến hết Dị biến, bởi mình cũng tò mò về cách bạn triển khai câu chuyện và giải quyết các mâu thuẫn đề ra ban đầu. Có thể mình sẽ góp ý thêm về cốt truyện và nhân vật nếu thấy cần thiết. Nghe hơi ngược đời, nhưng mình mong bạn đừng để ý quá nhiều về những ý kiến cá nhân mà mình đưa ra. Gu đọc của mình hơi dị, thành ra cách đánh giá đôi lúc cũng kỳ lắm =)))))
  • avatar
    The Geminist
    Không biết tác giả còn đăng truyện trên nền tảng này nữa không nhỉ? Mình vẫn đang chờ đọc cái kết nhé =)))
    • Generic placeholder image
      June P.
      Dạ mình vừa up hết mấy chương còn lại. Cảm ơn bạn vẫn luôn hứng thú với truyện nha.
  • avatar
    June P.
    Mình vừa hoàn thành truyện. Tuy nói là hoàn thành nhưng cái kết vẫn còn để ngỏ, nhiều khúc mắc và bí ẩn vẫn chưa được giải đáp. Nếu có điều kiện, mình nhất định sẽ viết tiếp phần 2. Cảm ơn mọi người luôn ủng hộ.
  • avatar
    The Geminist
    Trước tiên, xin chúc mừng tác giả vì đã hoàn thành truyện (dù hơi muộn). Sau khi đọc xong 3 chương cuối, mình muốn chia sẻ một vài cảm nhận cá nhân về cái kết của Dị biến. Về cơ bản thì nhận xét của mình đối với 3 chương này không khác mấy với những gì mình đã từng comment trước đó. Các yếu tố cơ bản như tình tiết, nội dung, nhân vật vẫn được đảm bảo ổn định. Chỉ có duy nhất một điểm mình muốn rút lại. Khi đọc đến chương 14, mình thấy mạch truyện có hơi chậm vì đã qua được phân nửa câu chuyện mà chưa có cao trào nào nhằm thúc đẩy các nhân vật giải quyết mâu thuẫn được đặt ra từ trước. Nhưng trên thực tế, đến khi cao trào nổ ra, những mâu thuẫn này cũng không được giải quyết triệt để. Có vẻ ngay từ đầu bạn đã có ý định viết một cái kết mở, chừa lại kha khá không gian để có thể phát triển thêm cốt truyện. Nếu coi Dị biến như một đoạn dạo đầu thì cách triển khai như vậy trở nên khá hợp lý. Tuy nhiên, cái kết này lại không tương xứng với những gì bạn đã xây dựng được ở những chương trước. Nói trắng ra thì nó chưa đủ để làm mình thỏa mãn. Ngoài Sasha và Ash ra, kết cục của những nhân vật khác chỉ được thuật lại bằng vài câu tường thuật chóng vánh. Trên cương vị là một tác giả, mình nghĩ nên dành cho họ nhiều thời lượng hơn một chút. Chẳng hạn như có thể thêm một vài phân cảnh rượt đuổi, trốn chạy, hoặc là đào sâu vào tâm lý và suy nghĩ của họ, kiểu kiểu vậy. Điều này không chỉ giúp người đọc khỏi bị ngợp thông tin mà còn tăng sức nặng cho thông điệp của truyện. Ngoài ra, mình có cảm giác nhân vật chính Sasha hơi bị OOC ở những chương cuối. Trước đó, khi nhận được thùng tài liệu hay khi mới gia nhập hội Ollie, Sasha luôn tỏ ra là người cẩn trọng. Cả công việc nghiên cứu Tiền Đồng nhất và thói quen đọc những tựa sách “không chính thống” cũng khiến mình tin rằng đây là một người biết suy xét kỹ càng và khó bị thuyết phục. Thế nhưng, ở hai chương 23 và 24, Sasha lại dễ dàng tin vào những gì Lyn trình bày dù chưa tự mình xác minh. Thậm chí nhân vật này còn chấp nhận để cho bạn bè và đồng đội bị đưa đến một nơi không rõ lành hay dữ, trong khi bản thân bị đẩy vào một chức vụ không kém phần mờ ám. Bỏ qua những điểm hạn chế kể trên, mình cho rằng cú lật kèo phút chót của Gen là một tiền đề khá thú vị cho các phần sau. Và trong trường hợp tác giả định viết phần sau thật, mình sẽ tiếp tục tìm đọc và ủng hộ (mong là mình không quên mất 🐧). Anyway, chúc bạn buổi tối vui vẻ nhé.
    • Generic placeholder image
      June P.
      Dạ, mình xin cảm ơn nhận xét chân thành của bạn. Đúng là mình có dự định viết thêm phần hai phần ba nữa nên nhiều chi tiết về cuối trong phần một còn chưa thỏa đáng, ngắn gọn quá. Còn Sasha mình nghĩ thật ra trong hoàn cảnh đó thì quyết định của nhân vật khá lôgíc, vì dù không tin hẳn những thông tin được tiết lộ, viăn cũng không có cách nào để xác định chúng có thậ̣t hay không, và ở lại làm việc cho Đồng Nhất là cách duy nhất để tìm câu trả lời. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng truyện và tạo động lực cho mình hoàn thành :) Chúc bạn năm mới bình an, nhiều niềm vui.