14
Chương
972
Lượt xem
13
Theo dõi
1k
Quà tặng
Chuyện của đom đóm
Khi được 6 tuổi, mẹ để nó lại với bà ngoại, đi tới một nơi rất xa. Cái Dần, con nhóc hàng xóm mà nụ cười bị thiếu mất một cái răng cửa ấy, xoa đầu nó bảo:
"Khi nào Minh Châu buồn, chị bắt đom đóm cho Minh Châu chơi ná."
Năm 11 tuổi, con bé kia gối đầu lên chân Minh Châu, nước mắt tuôn như mưa. Minh Châu vụng về lau nước mắt cho nó, nhẹ nói:
"Chút Minh Châu đi bắt đom đóm làm đèn cho chị Dần nhé!"
Năm 25 tuổi, Dần nắm chặt tay Minh Châu, nói với anh:
"Khi nào đom đóm quay trở lại, anh cầu hôn em nhé!"
Năm 27 tuổi, nhìn đám đom đóm lập lòe bay lượn dưới tán cây, Dần nở nụ cười vui sướng:
"Em tìm thấy đom đóm rồi. Minh Châu! Anh mau tới cưới em đi."
***
Bìa truyện: Bìa Mật Ngọt
Mục lục
Cái Dần
3584 từ · 14 phút đọc
Minh Châu
2571 từ · 10 phút đọc
Thói đời bạc bẽo
3782 từ · 15 phút đọc
Những món quà vô giá
3483 từ · 13 phút đọc
Tuổi thơ dữ dội
3418 từ · 13 phút đọc
Con của con đĩ
3697 từ · 14 phút đọc
124 nghìn 500 đồng
2129 từ · 8 phút đọc
Pha Lê
2028 từ · 8 phút đọc
Ác quỷ
4059 từ · 16 phút đọc
Tổn thương khó lành
2166 từ · 8 phút đọc
Những người mẹ
3896 từ · 15 phút đọc
Trời chợt đổ cơn mưa
2733 từ · 10 phút đọc
Là mưa hay nước mắt?
5270 từ · 21 phút đọc
Bao giờ mới về?
2669 từ · 10 phút đọc
Bình luận
5.0
1 đánh giá
- 5
- 1
- 4
- 0
- 3
- 0
- 2
- 0
- 1
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Đoạn trích
Ở cái nơi làng quê đầy rẫy định kiến này, lời nói và thái độ của con người đôi khi tàn nhẫn đến đáng sợ. Như một bàn tay ác độc, dìm người ta xuống đáy, không cho ngóc đầu dậy, khiến người ta chết dần chết mòn trong đau khổ.
Cái Dần ăn vèo cái hết sạch bát cơm rồi đặt bát đũa xuống, ngồi nghiêm chỉnh. Dù vẫn thòm thèm nhưng nó không xin thêm. Mẹ nó từng bảo, nếu nó có đi ăn chực ở đâu thì đừng có ăn nhiều quá kẻo lần sau người ta không cho ăn nữa.
Giống như một phép màu, từ lòng bàn tay nhỏ xíu của hai đứa trẻ, hàng chục con đom đóm túa ra. Những đốm sáng xanh lục, lấp lánh tỏa đi muôn hướng. Chúng chao lượn quanh gốc ổi đầu hè, len lỏi qua mấy tàu lá chuối, rồi sà xuống, nhấp nha nhấp nháy xung quanh ba bà cháu. Khoảng sân gạch vốn đang chìm trong bóng tối lạnh lẽo, bỗng tràn ngập thứ ánh sáng bồng bềnh, lấp lánh như những vì sao đang rơi.
Trời sâm sẩm tối, chiếc xe lăn bánh trên con đường quê vắng vẻ, gió hè từ đồng thổi vào, mát rượi. Tay cái Dần bám chặt vào eo Minh Châu, xoay người ngồi lệch sang một bên. Hai bàn chân nó nghịch ngợm lướt qua đám cỏ ven đường. Những con đom đóm đang say ngủ trong vạt cỏ bỗng bị cái gì đó quét qua, chao đảo cả đất trời. Chúng túa lên không trung như một trận mưa sao băng, chớp nháy loạn xạ, giận dữ phản đối những kẻ phá bĩnh. Nhưng hai tên phá hoại đã theo gió đi mất, chỉ còn mùi thơm trầm ấm, cay mũi của rễ bài, hoa ngâu, quế và thảo quả phảng phất đâu đây.
Hai đứa đi bộ trên con đường đất sau nhà dẫn ra chuôm mà cả hai đã cùng đi qua không biết bao nhiêu lần. Minh Châu đi trước, cái Dần lặng lẽ theo sau. Chẳng ai lên tiếng. Giữa hai đứa chúng nó, chưa bao giờ cần phải nhiều lời.
Đừng chỉ thu mình làm một chú đom đóm nho nhỏ trong khi con hoàn toàn có thể tỏa sáng rực rỡ như mặt trời.
Kẹo Mút Me
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và tặng mật cho truyện nhé. Có thêm rất nhiều động lực để viết tiếp:)
Nguyễn Anh
Kẹo Mút Me