20
Chương
2k
Lượt xem
2
Theo dõi
0
Quà tặng
Sẽ không còn bỏ lỡ người
MiaBởi một tai nạn kỳ quặc, "người cá" bị đuối nước rồi bất ngờ được trùng sinh, trở lại thời mới học cấp ba.
Cũng bởi tai nạn kỳ quặc ấy mà "cảng tránh gió" cũng tan biến vào đại dương bao la, hy vọng được gặp lại "người cá".
Ở một thời không khác, "người cá" nhận ra tình cảm của mình đối với "cảng tránh gió" nhiều hơn là tình bạn và có vẻ như đối với "cảng tránh gió", cậu cũng không chỉ là một "người cá" bình thường.
Một ngày, "người cá" bất ngờ nhận ra "cảng tránh gió" ở nơi này chính là "cảng tránh gió" vì cậu mà đến từ một thời không khác.
"Người cá" quyết định sẽ dừng chân nơi "cảng tránh gió" của cậu, "cảng tránh gió" cũng quyết định làm bến đỗ cho "người cá" của riêng mình.
Nguyện kiếp này sẽ không để lỡ nhau lần nữa.
Thể loại & Chủ đề
Lưu ý
Bản quyền tác giả: Mia
Ngày ra mắt: 1/10/2025
Mục lục
Là nhà nhưng không là tổ ấm
2333 từ / 9 phút đọcNào ai được chọn mẹ cha? Nào ai được chọn sinh ra trên đời?
2494 từ / 9 phút đọcBiết ai người gọi mà thưa? Một mình đi giữa trời trưa thế này...
2615 từ / 10 phút đọcThở dài
2389 từ / 9 phút đọcSao lại là vì con?
2514 từ / 10 phút đọcCơm nhà
2346 từ / 9 phút đọcTiếng cười vang vọng giữa đêm
2296 từ / 9 phút đọcHai người thôi đi được không?
2159 từ / 8 phút đọcNgột ngạt
2108 từ / 8 phút đọcĐom đóm mang đốm sáng, dẫn đường vào thênh thang...
2391 từ / 9 phút đọcNợ đào hoa
2400 từ / 9 phút đọcNếu như không có tao
2267 từ / 9 phút đọcLời kêu cứu
2309 từ / 9 phút đọcHoang mang
2026 từ / 8 phút đọcLạnh lẽo
2094 từ / 8 phút đọcVề nhà đi!
2205 từ / 8 phút đọcDày vò
2352 từ / 9 phút đọcNgủ đi, đừng luyến tiếc nhân gian rối rắm này làm gì!
2704 từ / 10 phút đọcTao đưa mày về nhà
2664 từ / 10 phút đọcAi đi cách một phương trời, ai đi mang cả nụ cười ai đi
2132 từ / 8 phút đọcBình luận
Đoạn trích
Người ta đi xa thì chỉ mong được trở về nhà, về tổ ấm, về chốn dừng chân, chốn mọi bão giông đều phải dừng lại phía ngoài cánh cửa để được ăn bữa cơm nóng hổi, được rôm rả nói cười, được kể lể chuyện này chuyện khác, được nhõng nhẽo thở than, được yêu chiều cưng nựng, hoặc ấm ức, hoặc hả hê.
Có lẽ vì đẹp nên cuộc đời bà cũng lắm nỗi lênh đênh. Người ta vẫn bảo “Hồng nhan bạc phận” đấy thôi.
Loại con mà đến bố mình hơn một năm trước trông như thế nào cũng không nhớ được, loại con mà đi là đi biền biệt, ngày nghỉ có khi cũng chẳng về mà có về thì có khi cũng chẳng ở nhà như cậu, chắc hẳn sẽ được xếp vào loại bất hiếu, loại mà đi suốt mười tám tầng địa ngục vẫn không tìm được chốn dừng chân vì tầng nào cũng chê.