Biết ai người gọi mà thưa? Một mình đi giữa trời trưa thế này...


Vừa ra khỏi nhà Nhân, bước chân Trưởng đã rệu rã. Cậu không hề muốn bước thêm nữa nhưng bởi biết Nhân vẫn đang đứng tựa cửa nhìn theo mình nên cậu cố giữ nhịp bước đều đều. Trưởng cũng không quay đầu nhìn lại bởi cậu sợ nếu như ngoảnh mặt lại, Nhân sẽ nhìn ra vẻ mỏi mệt của mình rồi lại lo nghĩ lung tung. Mà có khi Nhân đã nhìn ra từ lâu rồi cũng nên. 

Đã từ rất lâu rồi, những khi ở bên cạnh Nhân, Trưởng đều hoàn toàn thả lỏng, hoàn toàn buông bỏ tất cả những lớp phòng bị mà bản thân cậu cố ý hoặc vô ý dựng lên, hoàn toàn không cần che dấu cảm xúc, hoàn toàn có thể là chính mình. Cậu tin tưởng Nhân. Cậu quý mến Nhân. Cậu luôn coi Nhân không chỉ là người bạn thân nhất mà còn là người thân nhất của mình. Tất cả mọi chuyện cậu đều có thể kể với Nhân. Mọi thứ cậu có cậu đều có thể chia sẻ cho Nhân. Và đương nhiên cậu biết, Nhân cũng đối xử với cậu như thế. 

Chuyện nhà Trưởng vốn cũng chẳng phải là bí mật gì. Chuyện bố mẹ cậu ba ngày cãi nhau bảy trận, chuyện bố cậu tòm tem với người phụ nữ ở cách nhà năm bảy bước chân, chuyện mẹ cậu vì uất hận mà ngày ngày chì chiết chồng, ngày ngày chửi đổng mụ hàng xóm kia không chỉ được lan truyền đến từng ngóc ngách trong cái làng con con của cậu mà đến cả mấy làng trên, mấy xóm dưới cũng đều đã nghe danh. 

Lúc còn bé, Trưởng còn cảm thấy mặt mũi nóng bừng, cảm thấy tai ngứa ngáy mỗi khi nghe người ta xì xào bàn tán hay khi thấy người ta chỉ trỏ về phía mình nhưng sau này, khi lớn lên rồi thì cậu đều chọn bơ đi mà sống. 

Người ta không nói đích danh cậu, không nói ngay trước mặt cậu thì cậu chỉ coi như gió thổi qua tai. Người ta có chỉ trỏ thì cậu cũng coi như người ta đang chỉ đường xá, chỉ cây cối, chỉ một người nào đấy không liên quan đến mình. Thậm chí, có những lần, khi mấy người lớn vô duyên kéo hẳn tay cậu lại hỏi han, cậu cũng chỉ thản nhiên nói “đó là chuyện của người lớn” rồi cười cười cho xong chuyện mà thôi. 

Lớn lên rồi thì da mặt cũng dày thêm rồi, vành tai cũng cứng thêm rồi nên chẳng còn nóng lên, chẳng còn ngứa ngáy vì mấy thứ chuyện tầm phào này nữa. 

Hoặc có khi cảm xúc của cậu chai sạn mất rồi, giây thần kinh trên mặt cậu bị liệt cả rồi nên mấy chuyện xì xào, chỉ trỏ ấy đều không làm cậu bị dao động nữa. 

Trưởng đã không ít lần tự an ủi mà như thể đang tự giễu cợt mình như thế rồi lại buông tiếng thở dài. Cậu có muốn thế đâu. Chỉ là, để có thể yên ổn lớn lên, để không phát điên mà mặc kệ tất cả người nhà, bạn bè, bỏ mặc tất cả những trách nhiệm, những ràng buộc của mình, cậu không thể không trở nên thản nhiên, không thể không trở nên hững hờ như thế. Cậu cũng chẳng thể lựa chọn làm khác đi. 

Hôm nay cũng thế. Trưởng vừa đi trên con đường dẫn về nhà mình vừa thở dài thườn thượt. Được nghỉ học những mấy ngày chẳng lẽ lại không về nhà? Mà về thì rõ ràng là cũng chẳng có chút vui vẻ nào. Chỉ thấy ngột ngạt, bức bối mà thôi.

Chiều qua, vừa tan học là mấy người bạn cùng phòng kí túc xá với Trưởng đã tay xách nách mang, tha bao nhiêu đồ đạc ra bến xe mong đón được chuyến sớm nhất để về nhà. Thậm chí, có người còn vội đến nỗi chẳng đợi được đến lúc tan học mới quay về phòng lấy đồ mà từ buổi trưa đã mang tất cả lên lớp, bỏ dưới chân bàn, chỉ chờ chuông tan học buổi chiều reo lên là xách đồ chạy thẳng ra bến xe. 

Chỉ có mình cậu là thong dong, chậm rãi. Thậm chí, cậu còn chẳng sắp xếp đồ đạc gì mà mãi đến sáng nay mới nhặt bừa vài thứ nhét vào ba lô rồi lững thững đi bộ ra bến xe mua vé về nhà. 

Ở bến xe, Trưởng cũng không chọn mua vé đi đường cao tốc để có thể về đến nhà sau hơn hai tiếng mà mà mua vé đi đường thường, phải mất gần bốn tiếng, thậm chí còn lâu hơn nữa mới về đến nơi do xe đường thường còn dừng đỗ liên tục đón, trả khách dọc đường. Lúc đứng trước quầy bán vé, nghĩ đến cảnh đám bạn cùng phòng háo hức đặt trước vé xe nhanh nhất từ mấy hôm trước trong khi mình lừ đừ đi bộ ra bến xe, chọn mua vé chậm nhất, Trưởng bất giác bật cười khiến mấy người đi qua đều ngoái đầu nhìn. 

Đi đến giữa chừng, chiếc xe mà cậu ngồi còn bị hỏng. Bởi không biết đến lúc nào mới sửa xong nên nhà xe sắp xếp để khách trên xe đi xuống, đứng chờ bên đường, mỗi xe khác của hãng đi qua sẽ đón một vài người lên đi trước. Trưởng chẳng vội vàng gì nên bất cứ ai muốn đi trước, cậu cũng đều nhường. Cuối cùng, đến khi xe sửa xong thì chỉ còn có cậu với mấy cậu trai có lẽ cũng chẳng vội vàng gì như cậu lên xe. 

Đến quá giờ ăn cơm trưa thông thường ở quê Trưởng, chiếc xe chở cậu mới về đến bến. Cậu chẳng gọi bố mẹ ra đón cũng chẳng bắt xe mà lững thững đi bộ về nhà. Có điều, vừa về đến cổng đã nghe thấy tiếng bố mẹ đang cãi vã ỏm tỏi nên cậu chán nản, chẳng vào nhà nữa mà quay người đi thẳng đến nhà Nhân. Cậu ở bên ấy ăn xong bát mì, ăn xong cả đĩa táo cắm tăm tua tủa như con nhím rồi mới lại chậm chạp đi về nhà. Vừa đi Trưởng vừa nghĩ nếu về đến nơi mà bố mẹ lại cãi vã nữa thì có khi cậu sang ở lì nhà Nhân cả mấy ngày lễ luôn. 

“Ơ, thằng Trưởng về đấy hả cháu?” 

Trưởng đang ngẩn ngơ bước dưới cái nắng hanh hanh giữa tầm người ta đang tranh thủ làm một giấc ngủ trưa thì nghe có tiếng ai đó gọi tên mình. Cậu không nhận ra giọng ai nên đứng lại nhìn xung quanh ngơ ngác. 

Con đường quê bình thường vốn đã không đông đúc, ồn ào gì, lúc này lại vẫn đang tầm trưa nên càng vắng vẻ bởi người người, nhà nhà đều còn đang tranh thủ nghỉ ngơi, tranh thủ ngủ một giấc ngắn giữa ngày. Lũ trẻ con thì dù có trốn ngủ trưa cũng đang ngồi trong nhà mà xem ti vi, chơi điện thoại chứ chẳng đứa nào chạy ra đường phơi nắng như đám trẻ con các cậu ngày xưa. 

Trưởng nhìn quanh. Trong tầm mắt cậu, nhà nào cũng kín cổng, cao tường. Đã thế khu này lại chưa đến gần nhà cậu, không thể nào là người làng. Từ bé đến lớn cậu chẳng mấy khi qua lại bên này vì ở bên đây họ hàng nhà cậu không có mà bạn học của cậu cũng không có nốt. Cậu phân vân không biết liệu mình có quen ai mà lại không biết là họ ở đây hay không nữa. Trước giờ cậu đều đi lối đường lớn cho gần nhưng hôm nay vì cũng chẳng háo hức về nhà nên cậu chọn đi đường tắt bởi gọi là “đường tắt” nhưng lối này lại phải đi vòng ra phía cánh đồng và xa gấp đôi đường lớn. 

Cả đoạn đường trước sau vắng lặng. Mỗi một câu gọi như lọt thỏm vào thinh không rồi không còn động tĩnh gì nữa. Nắng thu hanh hanh lặng lẽ trải lớp lụa màu vàng nhạt ấm nóng, khô rang trên từng mái ngói, từng hàng cây, trải cả lên con đường vắng vẻ mà cậu đang đi. Đường trưa yên tĩnh đến nỗi cậu mơ hồ tự hỏi liệu có phải là mình bị ảo giác hay không nữa. 

Nhìn dáo dác một lúc mà chẳng thấy ai, Trưởng quay đầu đi tiếp. Trước khi bước đi, cậu vẫn tần ngần rồi nói một tiếng “Vâng”. Chẳng biết có phải cậu nghe nhầm hay không nhưng ngộ nhỡ có người hỏi thật mà cậu không trả lời thì cũng không được lễ phép cho lắm. 

Giữa đường có quả bưởi con con không biết từ cây nhà ai rụng xuống. Đang buồn chán, Trưởng ngoắc chân, kéo quả bưởi lại rồi vừa đi vừa đá về phía trước. Trước đây, mỗi khi đi bộ cùng nhau, cậu và Nhân đều thích chơi trò này. Thường thì chẳng có nhiều bưởi rụng mà toàn là cậu và Nhân gặp thứ gì thì tiện chân đá thứ ấy đi thôi. Cũng có khi lên cơn nghịch ngợm thì các cậu dùng ná thun bắn rụng một quả bưởi nhà ai đó ngả ra phía ngoài bờ tường để đá. Nhân bắn ná thun giỏi hơn cậu. Có lần, Nhân còn bắn một quả bưởi rõ to rụng luôn vào đầu một bác gái gần nhà Trưởng, bị bác ấy chửi đổng té tát nữa. 

Lần ấy, là thế nào nhỉ? Dễ đến hơn ba năm rồi, lúc hai cậu mới đang học lớp Mười. Lần ấy, Trưởng đang cùng Nhân đi về nhà mình thì bị bác hàng xóm rõ vô duyên nhưng lại tưởng như thế là tốt bụng kia lôi tay lại kể lể, hỏi han. Cái gì mà “Bác thấy bố mẹ mày lại vừa cãi nhau”, cái gì mà “Bố mày lại đi cặp với con mụ Giáng thật à?”, cái gì mà “Cặp với ai không cặp lại đi cặp với con mụ sát vách.”, rồi cái gì mà “Con mụ ấy thì bệnh tật đầy ra. Rồi rước của nợ về nhà thì khổ lắm con ạ.” 

Trưởng vốn định thêm một lần nữa ậm ừ cho qua chuyện nhưng Nhân thì không. Có lẽ là do đồng cảm, không muốn bạn mình buồn nên Nhân tỏ ra khó chịu khi thấy có người cứ cố bới móc những chuyện không vui vẻ gì của Trưởng ra. Cậu cau có muốn lôi Trưởng đi nhưng bác hàng xóm cứ kéo tay Trưởng lại nói mãi. 

“Chuyện ấy có liên quan gì đến nhà bác không mà bác nói nhiều thế?” Kéo mãi mà chưa thoát được, Nhân không thèm giữ thái độ ôn hoà, lễ phép thường ngày nữa mà nói gần như quát vào mặt người ta. “Bác đừng có nhầm lẫn giữa vô duyên với tốt bụng đấy nhé.” 

Bác hàng xóm kia khi thấy Nhân gắt gỏng nói câu thứ nhất thì chưng hửng, đứng nghệt mặt ra mất mấy giây. Đến khi Nhân nói xong câu thứ hai thì dường như bác ấy mới hồi thần. Nghe ra sự hỗn hào, chế nhạo trong giọng cậu, bác gái nhảy dựng lên quát tháo. 

“Thế cũng có liên quan gì đến nhà mày không mà mày nói? Hả?” Bác hàng xóm vô duyên nhưng lại nghĩ mình tốt bụng kia chống một tay vào cạnh sườn, một tay chỉ vào mặt Nhân mà quát. “Ranh con, mới nứt mắt ra đã bố láo bố toét à? Mày nói năng với người lớn thế mà nghe được hả? Con cái nhà mất dạy.” 

Lúc ấy dù sao Nhân cũng vẫn là trẻ con, bản tính cậu lại hiền lành, lễ phép nên dù cáu thì cáu, giận thì giận nhưng bị người ta chỉ tay vào mặt, hung hăng quát nạt mấy câu là cậu nghệt mặt ra, không cãi được câu nào nữa.

“Liên quan chứ sao không liên quan.” Trưởng nói rõ to khiến không chỉ có Nhân đang nghệt mặt phải giật nảy mình mà đến bác hàng xóm vô duyên đang hăng máu chửi mắng cũng bị dọa cho đứng sững lại, trố mắt nhìn sang. “Cháu với nó ăn chung mâm, ngủ chung giường mấy năm rồi đây. Nó là người nhà của cháu. Liên quan quá đấy chứ lại.” 

Nói xong, mặc kệ bác hàng xóm còn đang đứng chống tay dạng chân, trợn trừng mắt nhìn, Trưởng khoác tay lên vai Nhân, lôi cậu đi. 

“Thằng ranh con. Bố chả ra bố, mẹ chả ra mẹ, nhà cửa chả ra làm sao, người ta nói cho sáng mắt ra mà không biết điều còn thái độ này nọ. Ăn chực thì nói luôn là ăn chực còn vòng co chung mâm với chả chung giường. Mấy cái tuổi ranh đã lắm chuyện, bố láo bố toét. Rồi nhà chúng mày mới sáng mắt ra cơ…” Bác hàng xóm vẫn tức tối, đứng chống nạnh lụng bụng chửi bới thêm mấy câu nữa rồi quay lưng chuẩn bị đi vào. 

Nhân vẫn chưa hết bực bội. Nghe thấy mấy câu chối tai của bác gái kia, cơn giận của trẻ con vừa lúc bị đẩy lên cao đến đỉnh điểm. Cậu lấy ná thun ra, quay đầu nhằm quả bưởi ngay phía trên bác hàng xóm mà bắn. Quả bưởi nặng trĩu, to gần bằng cái nồi cơm điện rơi bộp xuống trúng đầu bác gái hàng xóm khiến bác ấy sững sờ. 

“Bác nói đến quả bưởi nó còn không nghe được.” Nhân đứng bên cạnh Trưởng nói cạnh khóe một câu rồi không nhịn được, cười phá lên khiến bác hàng xóm giận dữ, quay phắt lại lườm. 

Bởi ngay sau khi Nhân bắn xong, Trưởng đã nhanh tay giật lấy ná thun nhét vào túi quần mình nên bác hàng xóm chỉ có thể trợn mắt trừng trừng lườm hai cậu, chửi đổng đến chán rồi thôi. 

“Bà ấy mà chấn thương sọ não thì mày đi tù con ạ.” Trưởng lại vừa khoác vừa túm lấy vai Nhân, lôi cậu đi mấy bước rồi mới nghiến răng nghiến lợi bảo Nhân. 

“Tao đi tù thì mày nhớ xách cơm đấy. Mang tiếng người một nhà ăn chung mâm, ngủ chung giường với nhau cơ mà.” Nhân nói rồi cười phá lên nhưng ngay sau đó lại buồn bực. “Bà kia rõ là vô duyên. Ngày nào mày cũng bị hỏi linh tinh vớ vẩn thế này à?” 

Hỏi xong cũng chẳng đợi Trưởng kịp trả lời, Nhân đã lại nói tiếp: “Ngày nào cũng thế này thì phiền chết mất. Người đâu vô duyên. Chuyện nhà người ta mà cứ xía cái mũi vào. Thân quen lắm không bằng...” 

Cậu cứ vừa đi vừa càu nhàu như thể người vừa bị hỏi những câu hỏi vô duyên kia là cậu chứ không phải là Trưởng. Càu nhàu đến nỗi Trưởng buột miệng trêu “Trình chửi người của mày cao hơn bà kia chắc luôn rồi đấy” thì mới ngượng ngùng gãi mũi cười xòa cho qua. 

Nghĩ đến đây, Trưởng phì cười. Tâm trạng nặng nề khi sắp về tới nhà của cậu cũng tan bớt đi. Cậu lấy điện thoại ra nhắn tin cho Nhân. 

“Ê, người nhà. Trưa mai tao sang, mang ná thun đi bắn bưởi chơi không?”


Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout
}