23
Chương
2k
Lượt xem
14
Theo dõi
0
Quà tặng
Màu Huế Đã Nhạt
Truyện kể về một giai đoạn sống của một cặp vợ chồng kịch sĩ tại đất Sài Gòn xưa, những tranh chấp, hợp tác với nhau trong cuộc sống đời thường cũng như công việc ở rạp. Con người ta khi sống và làm việc, thường vạch cho mình những con đường thăng tiến, theo nhiều cách khác nhau. Lẽ thường, chắc không ai muốn vướng vào những cái sai trái có bất lợi cho bản thân mình sau này, nhưng không phải ai cũng nghĩ như vậy. Hơn nữa, là khi đó họ "giận quá mất khôn"...
Mục lục
Chương 1
1354 từ · 5 phút đọc
Chương 2
1371 từ · 5 phút đọc
Chương 3
1871 từ · 7 phút đọc
Chương 4
2571 từ · 10 phút đọc
Chương 5
2271 từ · 9 phút đọc
Chương 6
1532 từ · 6 phút đọc
Chương 7
2070 từ · 8 phút đọc
Chương 8
3758 từ · 15 phút đọc
Chương 9
1628 từ · 6 phút đọc
Chương 10
1671 từ · 6 phút đọc
Chương 11
1266 từ · 5 phút đọc
Chương 12
1981 từ · 7 phút đọc
Chương 13
1290 từ · 5 phút đọc
Chương 14 - timeskip
1150 từ · 4 phút đọc
Chương 15 - trả lại
1558 từ · 6 phút đọc
Chương 16
2376 từ · 9 phút đọc
Chương 17
1864 từ · 7 phút đọc
Chương 18
2962 từ · 11 phút đọc
Chương 19
1242 từ · 4 phút đọc
Chương 20
2175 từ · 8 phút đọc
Chương 21
1440 từ · 5 phút đọc
Chương 22
1308 từ · 5 phút đọc
Chương 23
1612 từ · 6 phút đọc
Bình luận
5.0
2 đánh giá
- 5
- 2
- 4
- 0
- 3
- 0
- 2
- 0
- 1
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Đoạn trích
…thời đại mới, đâu đâu cũng là những cám dỗ, cạm bẫy chết người.
…đâu phải cứ lên sân khấu là thành danh, đâu phải cứ có tiền là được khán giả yêu thích?
Trên đời này có muôn vạn người nghĩ rằng ta hoàn hảo, bởi vì họ nghĩ ta là hình mẫu lý tưởng của họ, trong phút chốc họ cũng đã quên đi thực tại rằng ta chỉ là những con người yếu đuối, cũng có những chuyện đời tư cần giải quyết.
Con người ta luôn miệng không cần tiền, nhưng không có tiền thì lý tưởng dù có cao cách mấy, cũng phải cúi gập người và van xin sự giúp đỡ từ cái đồng tiền mà họ luôn miệng “không cần đó”, đáng sợ thật.
Người ta bảo trên đời này hôn nhân tồn tại được nhờ vào hai trường hợp, thứ nhất là hai người yêu nhau say đắm, thứ hai là hai người cùng yêu một thứ gì đó say đắm.
…đất chỉ đẹp khi có tình người.
Có nhiều thứ chỉ đẹp trong tư tưởng, tới khi đối diện thực tế thì lại là một chuyện khác.
Kịch sĩ mà mang luôn cả cái sân khấu trong mình, chẳng khác nào như mang một chứng bệnh kinh niên.
Rõ là lòng mình không bình lặng, lại cứ thích đi khuyên người khác bình lặng.
Đời và mộng cũng chỉ cách chưa đầy một tấc gang.
…đêm là khoảng thời gian quý giá nhất trong ngày, một lúc lặng cho người ta ngẫm về một ngày vừa qua.
Hương Đặng