10
Chương
1k
Lượt xem
1
Theo dõi
30
Quà tặng
Thương Người Ta, Hại Người Nhà
Dien"Buồn thay câu chuyện ở đời
Kẻ ăn ở bạc lắm lời khen hay
Thế nhưng phải ở trong đây
Vào đây để thấy kẻ này điêu ngoa
Làm chồng không đặng làm cha
Sáng thì đánh vợ, tối là chửi con."
Một gia đình dột nát, con hư tại mẹ.
Một gã đàn ông bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu, bất lương.
Một người vợ, người dâu cam chịu số phận nghiệt ngã từ nhà chồng.
Một thế hệ trẻ tan vỡ trong cuộc chia ly của cha mẹ.
Thống khổ, day dứt, giày xéo… Nhưng đây mới đúng là cuộc sống, cuộc sống của những sự bất công, thấp hèn và tủi nhục. Cuộc sống của người không có tiếng nói, không có bản lĩnh chống chọi với phong ba để tìm lấy sự giải thoát cho bản thân.
Sẽ ra sao nếu cả đời phải sống chung với người đàn ông vũ phu, tệ bạc, khốn nạn cùng cực? Đâu mới là con đường mà người phụ nữ nên lựa chọn để tự tại?
Thể loại & Chủ đề
Lưu ý
Tác phẩm chỉ dành cho độc giả trên 15 tuổi
Bản quyền tác giả: Dien
Ngày ra mắt: 1/6/2025
Mục lục
Khác máu tanh lòng
1503 từ / 6 phút đọcChồng đánh vợ van
1117 từ / 4 phút đọcLòng dạ đàn bà
1354 từ / 5 phút đọcNgười nhà, người lạ
2037 từ / 8 phút đọcCơn hư tại mẹ
2906 từ / 11 phút đọcTrời đánh thánh đâm
3847 từ / 15 phút đọcGiọt nước tràn ly
3621 từ / 14 phút đọcTrăn trở đêm dài
2316 từ / 9 phút đọcDuyên nợ long đong
2201 từ / 8 phút đọcSương gió trần gian
3132 từ / 12 phút đọcBình luận
Đánh giá
- 5
- 1
- 4
- 0
- 3
- 0
- 2
- 0
- 1
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Mye
Dien
Dien
Dien
Đoạn trích
Con người cả đời sống vì cái danh, giành cái sĩ, nhưng lúc này lại chẳng nhớ gì đến mấy thứ ấy nữa. Danh dự, sĩ diện đều như nước chảy hoa trôi trong thoáng chốc, cũng chẳng màng lời đàm tiếu hay dị nghị của ai mà bộc lộ bản chất dã thú man rợ, bẩn thỉu tột cùng. Bởi lẽ, sau cơn men qua đi người ta chẳng nhớ gì về tội lỗi mình gây ra, người ta chỉ biết bản thân đã trút được sầu muộn, phiền toái trong lòng.
Đời người tựa giấc chiêm bao Tỉnh rồi lại thấy qua mau kiếp trần Năm trôi tháng chảy bâng khuâng Biết sau còn được mấy lần nên duyên?
Con người sống ở đời tựa như một cái cây. Ươm mầm, đâm chồi, phát triển. Sau khi trải qua nhiều bão giông sẽ tự khắc vươn cành trổ tán và hiên ngang giữa rừng đời. Cây vững chãi được là nhờ rễ, nhưng có những cái cây vươn cao ngút trời, mà bộ rễ từ lâu đã mục ruỗng.
Có nơi đâu bằng nơi quê nhà, cơm nơi đâu bằng cơm mẹ nấu? Con đi xa chẳng biết bao lâu, về thăm mẹ đã chờ đến sầu?
Tựa như chiếc lá hứng đủ sương gió trần gian, trải qua bao năm tháng úa tàn lại trở về với đất.