81
Chương
9k
Lượt xem
31
Theo dõi
0
Quà tặng
(Đang Beta) Hoàng hôn buông xuống trên cánh đồng
Một cô gái nghèo say đắm chàng trai học thức cao lại khôi ngô, tuấn tú. Nếu không phải gia đình cô mắc nợ mà không thể trả thì có lẽ cả đời này cô cũng không dám nghĩ đến việc được làm vợ người ấy.
Được gả cho người mình thương, chăm sóc người đó mỗi ngày nhưng chỉ nhận lại câu nói nhẹ nhàng từ người con trai ấy.
"Xin lỗi Quỳnh Mai! Anh chỉ có thể cho em danh phận mợ ba mà không thể cho em thứ tình cảm mà em muốn."
Được làm dâu nhà giàu sang, có ba chồng che chở, gả cho người mình thương nhưng mấy ai hiểu sự thật bên trong nó lại tàn nhẫn như thế nào.
Mẹ chồng không ưng, chồng không yêu, người người ghen ghét hãm hại sau lưng. Rốt cuộc đâu mới là bến bờ hạnh phúc cuối cùng mà cô mong muốn?
Lịch đăng: 03 chương mỗi thứ Ba, thứ Năm, thứ Bảy hàng tuần.
Mục lục
Chương 1: Mắc Nợ Nhà Ông Hội Đồng Bình
3061 từ · 12 phút đọc
Chương 2: Quỳnh Mai Sao? Tên Hay Thật Đấy
2499 từ · 9 phút đọc
Chương 3: Những Lời Nói Khó Nghe Của Mấy Bà Trong Chợ
2320 từ · 9 phút đọc
Chương 4: Quỳnh Mai Biết Hết Mọi Chuyện
2894 từ · 11 phút đọc
Chương 5: Quỳnh Mai Cầu Xin Cha Mẹ
2009 từ · 8 phút đọc
Chương 6: Ông Hội Đồng Kêu Ba Triết Lên Nói Chuyện Lấy Vợ
1620 từ · 6 phút đọc
Chương 7: Ba Triết Đề Nghị Gặp Mặt Quỳnh Mai
2011 từ · 8 phút đọc
Chương 8: Nhìn Giả Tạo Chết Đi Được
2695 từ · 10 phút đọc
Chương 9: Cuộc Gặp Gỡ Giữa Bà Hội Đồng Và Phương Nhã
2608 từ · 10 phút đọc
Chương 10: Cô Khóc Sao?
1872 từ · 7 phút đọc
Chương 11: Bà Hội Đồng Muốn Mai Làm Vợ Lẽ
2147 từ · 8 phút đọc
Chương 12: Con Chấp Nhận Lấy Mai Hả?
2199 từ · 8 phút đọc
Chương 13: Hai Người Muốn Tui Chết Mới Vừa Lòng Phải Hông?
2854 từ · 11 phút đọc
Chương 14: Cậu Ba Nghĩ Đến Chuyện Có Con Với Mai
2167 từ · 8 phút đọc
Chương 15: Bà Muốn Chống Đối Với Tui Tới Cùng Phải Hông?
2176 từ · 8 phút đọc
Chương 16: Đổi Cách Xưng Hô
2227 từ · 8 phút đọc
Chương 17: Phương Nhã Tức Giận
1869 từ · 7 phút đọc
Chương 18: Bổn Phận Làm Dâu
2143 từ · 8 phút đọc
Chương 19: Bà Hội Đồng Muốn Lấy Vợ Cho Hai Tiến
1991 từ · 7 phút đọc
Chương 20: Phương Nhã Thành Công Trở Thành Con Dâu Nhà Hội Đồng
2021 từ · 8 phút đọc
Chương 21: Quỳnh Mai Bị Đánh
1941 từ · 7 phút đọc
Chương 22: Cậu Ba Nổi Giận
1955 từ · 7 phút đọc
Chương 23: Bà Hội Đồng Bị Cấm Túc
1940 từ · 7 phút đọc
Chương 24: Cậu Thích Mợ Ba Rồi Phải Hông?
1910 từ · 7 phút đọc
Chương 25: Quỳnh Mai bị phỏng
2042 từ · 8 phút đọc
Chương 26: Quỳnh Mai lén khóc
2121 từ · 8 phút đọc
Chương 27: Cuộc gặp gỡ giữa Phương Nhã và Minh Lâm
1781 từ · 7 phút đọc
Chương 28: Tư Ngọc Kiếm Chuyện Với Quỳnh Mai
2019 từ · 8 phút đọc
Chương 29: Cả Hai Đều Mất Ngủ
1947 từ · 7 phút đọc
Chương 30: Bà Hội Đồng Ngất Xỉu
1932 từ · 7 phút đọc
Chương 31: Ba Triết Không Cho Mai Ra Khỏi Phòng
1930 từ · 7 phút đọc
Chap 32: Ba Triết Trêu Quỳnh Mai
2007 từ · 8 phút đọc
Chap 33: Minh Lâm Muốn Một Danh Phận
1969 từ · 7 phút đọc
Chương 34: Về Thăm Nhà Mẹ Đẻ
1999 từ · 7 phút đọc
Chương 35: Tư Ngọc Gặp Ăn Cướp
1975 từ · 7 phút đọc
Chương 36: Ngủ Chung
1993 từ · 7 phút đọc
Chương 37: Bà Hội Đồng Và Ông Hội Đồng Lại Cãi Vã
2059 từ · 8 phút đọc
Chương 38: Minh Lâm Và Tư Ngọc Chính Thức Tìm Hiểu Nhau
1925 từ · 7 phút đọc
Chương 39: Minh Lâm Gặp Cậu Ba
1933 từ · 7 phút đọc
Chương 40: Phương Nhã Ghen Tuông
2381 từ · 9 phút đọc
Chương 41: Ba Triết Bắt Đầu Khó Hiểu Với Những Hành Động Của Minh
2465 từ · 9 phút đọc
Chương 42: Hội Đồng Mong Muốn Có Cháu Bồng
3196 từ · 12 phút đọc
Chương 43: Cậu Ba Triết Cảnh Cáo Minh Lâm
1765 từ · 7 phút đọc
Chương 44: Quỳnh Mai Bị Nghi Ngờ Vô Sinh
3481 từ · 13 phút đọc
Chương 45: Minh Lâm Trêu Chọc Quỳnh Mai
3379 từ · 13 phút đọc
Chương 46: Sao Hôm Nay Mình Gia Trưởng Vậy?
3246 từ · 12 phút đọc
Chương 47: Vợ Tui Đâu Có Lắt Léo Như Chị
2172 từ · 8 phút đọc
Chương 48: Ba Triết Tức Giận Đe Dọa Phương Nhã
3878 từ · 15 phút đọc
Chương 49: Mình Nín Đi Mà, Nhìn Mình Khóc Tui Xót Lắm
1836 từ · 7 phút đọc
Chương 50: Con Cảm Thấy Hạnh Phúc Hông Mai?
2707 từ · 10 phút đọc
Chương 51: Đi Chùa Cầu Con Cái
2950 từ · 11 phút đọc
Chương 52: Bà Thầy Bói
1617 từ · 6 phút đọc
Chương 53: Lòng Phương Nhã Như Lửa Đốt
1552 từ · 6 phút đọc
Chương 54: Nóng, Người Tui Nóng Quá
1606 từ · 6 phút đọc
Chương 55: Bây Giờ Mình Đã Chính Thức Trở Thành Vợ Tui
2154 từ · 8 phút đọc
Chương 56: Mối Quan Hệ Cậu Mợ Ba Có Tiến Triển Tốt
2256 từ · 9 phút đọc
Chương 57: Ba Triết Bảo Vệ Vợ
2016 từ · 8 phút đọc
Chương 58: Người Lớn Yêu Nhau Thật Khổ
2226 từ · 8 phút đọc
Chương 59: Kêu Ai Là Cậu Ba? Mình Kêu Lại Tui Nghe
1637 từ · 6 phút đọc
Chương 60: Âm Mưu
1844 từ · 7 phút đọc
Chương 61: Đút Bánh
2332 từ · 9 phút đọc
Chương 62: Về Thăm Nhà
1608 từ · 6 phút đọc
Chương 63: Cậu Ba Rửa Chén
1485 từ · 5 phút đọc
Chap 64: Phụ Mần Với Cha Vợ
1774 từ · 7 phút đọc
Chap 65: Cậu Ba Bị Vợ Mắng
692 từ · 2 phút đọc
Chap 66: Cha Vợ Con Rể
644 từ · 2 phút đọc
Chap 67: Minh Tiến Đòi Đi Chợ
2083 từ · 8 phút đọc
Chap 68: Quỳnh Mai Bị Bắt Cóc
2118 từ · 8 phút đọc
Chap 69: Mang Thai
2183 từ · 8 phút đọc
Chương 70: Quỳnh Mai Bất An
2121 từ · 8 phút đọc
Chương 71: Nhận Ra Tình Cảm
2169 từ · 8 phút đọc
Chương 72: Phương Nhã Trút Giận Lên Minh Lâm
1987 từ · 7 phút đọc
Chương 73: Thuốc Bổ
1866 từ · 7 phút đọc
Chương 74: Mọi Người Biết Chuyện
1994 từ · 7 phút đọc
Chương 75: Quỳnh Mai Té
1744 từ · 6 phút đọc
Chương 76: Động Thai
1975 từ · 7 phút đọc
Chap 77: Cùng Nhau Vượt Qua Giai Đoạn Nguy Hiểm
2004 từ · 8 phút đọc
Chap 78: Bà Hội Đồng Dè Bỉu
2091 từ · 8 phút đọc
Chap 79: Nấu Chè Đậu Trắng
1979 từ · 7 phút đọc
Chap 80: Lá Thư Tình
2250 từ · 9 phút đọc
Chap 81: Ba Triết Nổi Trận Lôi Đình
2173 từ · 8 phút đọc
Bình luận
5.0
1 đánh giá
- 5
- 1
- 4
- 0
- 3
- 0
- 2
- 0
- 1
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Đoạn trích
“Làm dâu khó lắm con ơi, dẫu có nặng lời cũng chẳng dám nói ra. Về nhà đó con nhớ lựa lời mà nói, biết thân biết phận mình nghe chưa?”
“Cuộc đời tui vốn định sẵn sẽ gả cho cậu rồi.”
Grace Lee
GuiGui
Cảm ơn bạn nha 🥰
Thành Bùi
GuiGui
Hoàn thành rồi á bạn. Mình đang beta lại toàn bộ truyện và chuẩn bị tải lên những chương cuối cùng á😁
Cao Huyền
Ummm, đoạn đầu: năm nay thất mùa nên ông năm cũng như bao người khác. Đến nhà hội đồng vay nợ, đặng làm mấy vụ sau để trả lại nhưng không ngờ lại thất mùa.
Đoạn sau lại là Hôm nay... vậy là đầu năm vay hay là mấy năm trước vay vậy tác giả?
GuiGui
Thất mùa mấy năm rồi á bạn. Ông Năm vay cùng mọi người cũng mấy năm nhưng vẫn không trả nổi. Hôm nay là tới hạn trả nhưng giống 3 lần trước, lần thứ 4 này vẫn không có để trả nên ông Năm mới xin gia hạn lần nữa mà ông hội đồng không chịu.
Cao Huyền
Thật sự mà nói tui muốn góp ý cho bạn một chút: đó là vay để mà trồng thêm mấy vụ lúa thì hơi có chút gượng ép quá. Vì không có tốn chi phí mua giống lùa cũng như là thuốc bảo vệ thực vật chỉ là mướn người cắt cỏ/lúa hoặc là vận chuyển gì đó thôi, nên ngày xưa trồng lúa ít có tốn vốn nhiều như bây giờ. Với lại, tui coi chỉ vài đoạn thôi nên không biết năm thuộc tầng lớp nào nếu như thuộc trung nông (những người có đất không nhiều nhưng lại đủ ăn) thì bán vài công đất để trả nợ thôi không đến mức van xin quỳ lại, này nọ.
Cao Huyền
Về thất mùa thì mình tiếc quá, mình mong chờ bạn miêu tả cảnh thất mùa ấy. Hoặc là cảnh ông năm đi coi ruộng lúa thất mùa chẳng hạn. Vừa làm rõ được cái cảnh thất mùa vừa miêu tả được cái tâm lý nhân vật. Cậu thấy sao?
GuiGui
Gia đình ông Năm không có của cải gì nhiều, hai vợ chồng đi từ nghèo khó đi lên và vừa mới dư được một chút thì mất mùa, tiền bạc không còn nhiều mà chỉ đủ trang trải cho gia đình qua ngày. Tiền vay không chỉ dùng trong vụ mùa mà còn để dùng cho việc ăn uống, sinh hoạt hằng ngày phòng trường hợp thiếu trên hụt dưới. Với lại ông Năm chỉ vay 1 lần và gia hạn 4 lần chứ không phải mỗi năm vay một lần ạ.
GuiGui
Sở dĩ mình không miêu tả kỹ đoạn mất mùa mà chỉ đưa đủ thông tin làm tiền đề cho Mai và ba Triết lấy nhau vì truyện này tập trung vào yếu tố tình cảm và bên gia đình chồng của Mai nhiều hơn á. Trong quá trình viết thì mình sẽ lồng thêm một số tình tiết bên nhà ông bà Năm để khắc hoạ thêm về gia đình Mai khác biệt với gia đình ba Triết như thế nào. Cảm ơn bạn góp ý rất nhiều. Mình đang xem xét lại toàn bộ truyện trước khi bấm hoàn thành nên mình sẽ nghĩ thử có nên thêm phần miêu tả mà bạn nói không. 😁
Cao Huyền
Lý do đó chưa hợp lý lắm tác giả à, nhưng mình góp ý đến đây thôi. Tác giả ở đâu thế?
GuiGui
Bạn góp ý mình xin nhận còn lý do hợp lý hay không hợp lý là do mình quyết định và mình không có trách nhiệm phải chiều theo đúng lý do mà bạn mong muốn. Còn việc mình ở đâu thì mình xin phép không trả lời vì đây là thông tin cá nhân, không liên quan đến truyện.
Cao Huyền
Tưởng là cùng quê chứ, quê tui ở Đồng Tháp sinh ra trong gia đình làm nghề nông, tui có hiểu một chút về những người dân miền nam thời đó nên góp ý cho bạn thôi. Truyện là Truyện của bạn, bạn cứ quyết định tui cũng đâu yêu cầu gì đâu...
GuiGui
Bạn không có ý gì đâu nhưng bạn lại nói "Lý do đó không hợp lý tác giả à." Giống như không tán thành cách tạo ra tình huống trong truyện của tôi vậy. Mà thôi dừng chủ đề này tại đây đi. Nói chung là mình cũng cảm ơn bạn đã tận tình ghé qua góp ý cho mình. 😁
Cao Huyền
Lý do đó tào lao quá nên tui không tán thành đấy. Mẹ nó, miền nam có ruộng đất phì nhiêu còn có óc, cua, cá, tép... đủ thứ. Nhân vật còn có lúa gạo trong nhà, ông ấy có thể ra ruộng, ra sông bắt cá, cua, bắt tép sống đủ qua ngày rồi thì vay thêm cái gì? Trống Lúa không có tốn vốn ok nha. Trừ phi ông ta thuê thêm ruộng đất từ tay của địa chủ kết quả thất mùa không có tiền đóng tiền cho chính quyền (Pháp) và địa chủ.
GuiGui
Nghĩ như bạn thì mấy người nghèo thời xưa đâu ai phải mắc nợ. Sống mà nghĩ đơn giản quá thì ra đời nó vả cho. Có nghe câu "nghèo hay xui" chưa? Những lúc bệnh tật, ốm đau, tiền học phí lúc Mai còn đi học, tiền mua phụ tùng máy móc nếu cần thay thế, tiền thuê gặt,... Chắc ông trời cho hết nên không cần tiền ấy. Chính vì có thể dùng lúa mình làm ra để có gạo ăn, đồ ăn đi mua hoặc đi bắt nên mới cần vay 1 lần thôi. Thứ mà bạn hiểu biết nó chỉ là đầu ngón tay của cuộc đời mà người nông dân nghèo rớt mồng tơi phải chịu đựng thôi. Làm như khá giả rồi mới nghèo nên có dư tiền phòng hờ, khỏi cần đi vay á. Rồi lúc bệnh, ốm đau đi tìm thầy thuốc van xin cho chữa trị miễn phí nha. Thầy thuốc chứ không phải nhà từ thiện đâu. Hay bạn nghĩ người nông dân khoẻ như trâu, là tiên là bậc thánh nhân nên quanh năm không bệnh, không cần thầy lang, thuốc men. Rồi dụng cụ đi mần chắc đi xin người ta á.🙂
Cao Huyền
Hơzzz, kiến thức của ít nhưng kiến ít hơn túi luôn ấy. Dường như cảm thấy tác giả chẳng hiểu gì về nông dân thời đó. Ông nói thầy thuốc làm từ thiện thì nó có thật chứ không đùa, vì thầy thuốc nam trị bệnh vì tình người là nhiều bởi thuốc nam nó kiếm dễ lắm, người dân bệnh thì họ uống thuốc nam thôi, trừ phi nặng lắm mới cắn răng mua thuốc tây, hoặc vào bệnh viện vủa pháp, mà nghèo quá có khi người ta thà chết luôn ở nhà. Về dụng cụ làm nông thì... thật sự câu hỏi này thì hơi hỏi ngu vì người dân mua một lần là sài 5 - đến 10 như ví dụ như cày, cuốc, liềm... mà nói thật thì có nghèo quá thì có khi mượn thiệt, họ mượn của hàng xóm hoặc đổi ngày công để được dùng.
Ví dụ: Không có cày thì mượn trâu và cày, đổi lại giúp người ta làm ruộng vài ngày.
⟶ Tự túc là chính, có gì dùng nấy, hư thì sửa.
Cao Huyền
Máy mốc này nọ thì thôi nha, tui copy cho ông câu trả lời từ gpt nha.
Cuối thế kỷ 19 – đầu thế kỷ 20: Máy cày bắt đầu được người Pháp mang vào Nam Kỳ (miền Nam) để phục vụ các đồn điền trồng lúa, cao su.
1930 trở đi: Một số địa chủ lớn ở miền Tây Nam Bộ có máy cày, nhưng nông dân vẫn chủ yếu dùng trâu bò vì máy cày quá đắt đỏ.
⟶ Máy cày có, nhưng chỉ thuộc về người giàu và thực dân.
Cao Huyền
Nông dân ngày xưa nghèo là mấy thứ chính nữa:
Thuế thân: Mỗi người đàn ông trưởng thành đều phải đóng thuế thân, dù không có ruộng vẫn phải nộp.
Thuế ruộng đất: Ai có ruộng thì phải nộp thuế cho chính quyền thực dân, dù đã chia hoa lợi cho địa chủ.
Lao dịch bắt buộc: Chính quyền Pháp bắt nông dân miền Nam đi làm không công các công trình như đắp đường, đào kênh.
Cao Huyền
Tui trả lời tới đây thôi nha tác giả... nếu tác giả muốn tìm hiểu thêm thì lên gg hoặc chat gpt nha
GuiGui
Bạn dùng kiến thức của chat GPT để trả lời? Câu trả lời của bạn hoàn toàn không liên quan đến bối cảnh truyện mà tôi viết. 🙂 Điều đó chứng minh bạn không đọc truyện và đang áp đặt suy nghĩ của bản thân vào truyện của tôi trong khi bạn chẳng biết tôi viết cái gì. Ngay từ cmt đầu của bạn cũng đã thấy rõ bạn đọc không kỹ và không biết phân biệt cột mốc thời gian khi tôi nêu rõ thời gian vay và thời gian trả. Nghèo khổ như nhau, cùng làm lúa như nhau, chung vụ mà bạn đòi đi mượn hết lần này tới lần khác rồi trả ngày công. Bạn nói chuyện nghe mắc cười quá. Tôi thấy bạn càng nói càng lộ ra bạn chả biết gì và thích áp đặt suy nghĩ của mình vào người khác rồi nói họ sai. Khi bạn không đọc truyện, không nắm rõ bối cảnh trong truyện thì mọi lời góp ý của bạn trở nên vô nghĩa. Và từ cmt này tôi xin kết luận bạn không phải góp ý mà đang kiếm chuyện. 🙂
Cao Huyền
Lười trả lời dài quá, được rồi nói câu kết nha "tác giả ngu còn tự ái" hết nha.
GuiGui
Cách trả lời của bạn, chửi thề (mẹ nó) trước mặt người khác cũng đủ để nói lên nhân cách của bạn rồi. Bạn chửi người ta ngu mà tự ái trong khi bản thân dùng chat GPT công nghệ AI để góp ý theo ý mình muốn. Thật buồn cười hơn khi bối cảnh truyện không liên quan đến những gì chat GPT nói. Bạn lười nói hay bạn không thể đáp trả khi chính bạn không có đọc truyện và không biết bối cảnh truyện 🤣🤣🤣
Vo Kim Thoa
đúng gu truyện tui lunn
GuiGui
Cảm ơn bạn ❤️
Tử Đằng
Ôi tôi mê ba Triết quá. Rất đàn ông luôn ấy. Kiểu có hiếu nhưng lo nhu nhược, biết bảo vệ vợ là cực phẩm nam nhân nhe.
GuiGui
Kim
🥰
GuiGui