7
Chương
2k
Lượt xem
40
Theo dõi
0
Quà tặng
Huân Phong
Cách xa nên chỉ lạnh lùng trông
Liễu xanh e ấp chẳng từng trồng
Xót xa đến nỗi còn vương mộng
Sao người chẳng hiểu hỡi huân phong?
*
Tôi giật mình, thì ra đã nhiều năm trôi qua đến vậy, Thường Kiệt bây giờ không còn là chàng trai họ Ngô với dung mạo nổi tiếng cả kinh thành khi ấy nữa. Ngài trưởng thành hơn, trầm lặng hơn, ít nói hơn, trong mắt ngài dường như chỉ có Lý triều và bình an của Đại Việt. Những lần chinh chiến nơi sa trường hằn lên cơ thể ngài vố số vết thương, khuôn mặt của ngài cũng trở nên góc cạnh và dạn dày sương gió. Tháng năm đang bào mòn tất cả, nhưng nó vĩnh viễn không thể chạm tới Thường Kiệt mà tôi hằng mến thương. Hy sinh vì Đại Việt, tôi không hối. Chỉ là ước gì, tôi được nhìn thấy ngài lần cuối trước khi đi.
“Người là huân phong của Đại Việt, cũng là huân phong của ta.”
*
Truyện được đăng tại Truyện Nhà Ong vào thứ Bảy và Chủ Nhật hàng tuần.
Mục lục
Bình luận
5.0
1 đánh giá
- 5
- 1
- 4
- 0
- 3
- 0
- 2
- 0
- 1
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Vân Sơ
pikachu
Bạn có thể viết theo chương mới được không
pikachu
Khi nào tác giả ra chấp mới vậy
Mạc Chẩm
Ngọc Hồ
Nhàn Nhạ