3
Chương
245
Lượt xem
0
Theo dõi
100
Quà tặng
Đừng Phiền Nữa
Cuối tháng chạp trời rét như quỷ còn đổ mưa tầm tã, trước Tết trông trời còn buồn bã não nề như thế thì chẳng đào đâu ra được động lực để mà vui vẻ.
Hạnh Minh vật vã với cái dù màu vàng choé đi trong mưa bị gió tạt nước tới tấp, trông thấy Bùi Dương đang trú mưa.
Đó là lần đầu cậu gặp cậu ấy.
Bùi Dương thật là một người khó hiểu, nhưng người khó hiểu đó lại khiến những khoảnh khắc quá đỗi bình dị trong đời cậu phủ chút màu vàng, hồng, xanh…
…
Lời nhắn nhủ:
Con người chính là như thế, trước những con sóng dữ sắp đổ tới luôn có cảm giác bản thân nhỏ bé như hạt cát, nhưng khi hoà mình vào sóng, đắm chìm với những dập dìu dữ dội mới thấy ngọn sóng to thật ra chẳng đáng sợ đến thế.
Dành cho độc giả trên 18 tuổi
Mục lục
Bình luận
Đoạn trích
“Nếu được, tôi muốn chúng ta gặp nhau khi cả hai đã trưởng thành, chững chạc” -Hạnh Minh-
“Phải chi gặp được cậu sớm hơn, cùng cậu san sẻ nỗi lo âu thì tốt biết mấy.” -Bùi Dương-