Con chim xanh

Bách Huệ   
Đã hoàn thành   
147   
2   
2   

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy mặt Takeru. Không đúng, chắc chắn trong sáu năm học chung, đã có vài lần tôi thoáng nhìn thấy gương mặt của cậu. Nhưng tôi chẳng sao nhớ nổi.

Cậu nuôi tóc dài, để nó lòa xòa phủ xuống gương mặt. Tôi nhớ khi cậu ngồi sát bên cửa sổ, ánh nắng chiều lọt qua những tán lá, rơi trên tóc cậu. Những sợi tóc ánh lên như được bọc trong kim loại nhưng lại đủ mềm mại để bung ra khỏi nếp, che lấp đi cả gương mặt. Có đôi khi tôi nghe thấy cậu cười. Nhưng tiếng cười ấy cũng chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc, như một cái chớp sáng, nhanh đến nỗi tôi không nhìn rõ đó là thứ ánh sáng màu gì, nóng hay lạnh.

Đã rất nhiều năm sau, khi tưởng tượng lại gương mặt của Takeru, tôi chỉ thấy một khoảng tối đen được lắp bên dưới mái tóc dài, đặt ngay ngắn trên cơ thể nhỏ gầy. Bộ đồng phục được cài nút chỉn chu, ống tay áo mùa hè để lộ cánh tay khẳng khiu và những cơ thịt nhão của người ít vận động. Bên dưới lớp áo mỏng, tôi tưởng tượng ra khuôn ngực của cậu lặng lẽ phập phồng, cố gắng hít thở, đẩy căng không khí vào buồng phổi bé tí. Mạch máu lặn sâu dưới thịt, để mặc nước da luôn xanh xao. Những vết chai ở lòng bàn tay hơi cứng lại thành những mảng da nhạt màu. Ngón tay trỏ dài với đầu móng tay hơi nham nhở nhẹ nhàng lách qua những trang sách, lật chúng sang bên và lặng lẽ tạo thành những nhịp đều đặn. Cậu hay đọc một cuốn thơ haiku. Có đôi lần tôi ngó trộm cuốn sách đó qua vai cậu, đọc được những câu thơ như thế này:

Trên cành khô

Quạ đậu

Chiều thu.

Tiểu thuyết Giả tưởng Kinh dị Không CP Hiện đại Kinh dị Bạo lực Học đường
Tác phẩm tương tự
Cùng tác giả

Bình luận

Chưa có bình luận