Quán mì Tàu bán hơn tám mươi năm, qua ba đời đứng bếp vẫn còn chong đèn thắp lửa từ chiều đến tang tảng sáng. Năm cái bàn. Hai mươi cái ghế. Tương xanh dấm đỏ. Sa tế thơm lừng. Một vắt mì chan nước lèo suông, rắc nhúm lá hẹ cũng ngon đủ vị thời gian. Nghe nói, khách đến trước mười hai giờ đêm là người. Sau mười hai giờ, biết đâu không phải.
Hiện thực huyền diệu
Giả tưởng
Tiểu thuyết
Hiện đại
Kỳ ảo
Linh dị
Tâm lý
Bình luận
Ong vận chuyển comment
Ong vận chuyển comment
Ong vận chuyển comment
Ong vận chuyển comment