Số chương
34
Lượt xem
51k
Theo dõi
242
Quà tặng
23,810
Mợ nhớ về cái ao sen sau nhà mợ, nơi mợ vẫn hay chèo ra ướp trà cho thầy đẻ mợ ngày trước, nhớ về ngày mợ lần đầu gặp cậu. Mợ khẽ ngâm nga trong tiếng gió mưa vần vũ giữa đêm lạnh.
“Xuân đình hoa lạc vũ tam tam….”
Duyên tan duyên hợp dây dưa không dứt của cậu Cử nhà huyện Trần và cô Phức nhà thầy đồ Lê.
Hoàn thành.
-
Mọi chú thích trong truyện đều là tác giả tự tìm hiểu tổng hợp viết lại. Các trích dẫn không phải tự sáng tác đều đặt trong ngoặc kép. Vui lòng ghi nguồn nếu có sử dụng.
(Truyện đã được xuất bản thành định dạng sách giấy bởi Nhà phát hành Waka. Mời bạn tìm mua tại đây.)
4 out of 5 stars
5.00
5 sao
4 sao
3 sao
2 sao
1 sao
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Nhẹ nhàng dịu dàng lắm. ^^
Mình cảm ơn. 🥰🥰
Bạn Phương Nguyễn ơi, mình có thấy phần tặng mật nó bằng đúng số phí mở khóa truyện, sợ bạn nhầm sang phần mở khóa, mình không biết liên hệ với bạn như nào, nên có liên hệ với bên IT rồi ạ. Hi vọng nếu nhầm thì sẽ giải quyết ổn cho bạn nha.
Chúc bạn và mọi người trải nghiệm đọc truyện vui nhen. 😚😘
Hay lắm ý ♡♡
Mình cảm ơn bạn đã đọc☺️
Mình cảm ơn ạ.
Vãn Hương Quy Lộ là tác phẩm dài đầu tiên mình viết về làng quê Bắc bộ trung đại luôn.
Hiện chưa có thêm tác phẩm dài nào, nhưng có truyện ngắn Bán Nguyệt Mỹ Nhân Si lấy bối cảnh làng quê Tây Nam Bộ kì ảo, giả tưởng, kết hợp trang phục thời Lê.
Cùng tiểu thuyết đang viết là Tầm Phương, kì ảo, cũng có xíu yếu tố làng quê nha. 🥰
Truyện đọc nhẹ nhàng êm ái ghê á hihi. Mà cho mik hỏi là độ hết tháng năm sen tàn là tháng 5 âm ạ? Tại chỗ mình sen tàn hẳn là khoảng đầu tháng 8 dương ấy.
Ôi, mình đọc nhanh quá nên hiểu sai, xin lỗi bạn nhiều ạ;((
Dạ mình tính sen nở sen tàn từ đầu hè đến cuối thu ạ.
Thông thường sẽ tùy vào điều kiện thời tiết từng vùng miền mà có sự chênh lệch nữa. Lạnh quá thì sen cũng không nở dài được.
Bạn có thể mở khoá rồi nhé bạn. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ nha.
Đọc xong đoạn này tui cũng phải lên mạng xem hoa sen tỉa từ đu đủ nó trông ra làm sao, trời ơi giống dữ á, cô Phức khéo quá
Cảm ơn bạn đã đọc, câu mình thường viết sẽ cố gắng cho đủ ý rồi mới cách dấu câu.
Mình sẽ điều chỉnh tốt hơn, ngắn lại ở các tác phẩm sau. Yêu.
Cảm ơn tâm tình từ bạn, mình cũng nhận ra nhiều chỗ đôi khi câu từ sẽ hơi gượng do mình lần đầu viết thể loại trung đại phong kiến Việt Nam.
Rất vui vì có độc giả yêu mến cách mình dùng cảnh để dẫn nội dung, bởi thiên nhiên cảnh vật tự bản thân nó cũng có tình.
Mong sẽ được bạn ủng hộ và tiếp tục nhận xét. Yêu thương.♥️
👏👏👏👏👏 hay nha
Cảm ơn bạn, chúc bạn đọc vui và tận hưởng.🥰
Chưa có chương ạ tác giả ơi, mê quá, hôm nào cũng vào mấy lần để đọc🥰
Cảm ơn bạn ủng hộ nhiều nhiều ạ.
Lịch up chương sẽ là 1 chương/ 1 tuần vào Chủ Nhật nha.
Bù lại số chương ít thì mình sẽ kéo dài nội dung trong một chương ra ạ.
Mình cảm ơn ạ. Cũng chúc bạn viết tốt viết nhiều và viết thành công😘
Hồi đó giờ mình chưa khen tác giả nào bao giờ. Bạn là người đầu tiên, bạn viết rất là khá, đậm chất Bắc Bộ, câu văn tình tứ dễ thương. Cách hành văn tạo cảm xúc thoải mái cho người đọc.
Dự kiến là hơn 20 ạ.
Cập nhật vào Chủ Nhật, 1 chương/ 1 tuần bạn nhé.
Bọc vải rơi xuống đất vang lên một tiếng “xoạt” nhẹ như không. Nhẹ như cái phận nữ nhi tươi đẹp rơi rớt chốn nào cũng không ai nghe thấy tiếng mà ngó tới
Năm ấy, trong hương trà và sen thơm, cậu Cử gặp cô Phức. Tên đẹp tựa lần đầu gặp gỡ, Lê Thị Ngọc Phức. Thơm thấm tận tâm can.
Bụi thược dược bên góc hòn non bộ dưới cơn mưa nặng hạt đã gãy ngang rạp nghiêng rũ rượi. Ánh đèn sáng rực hắt từ gian chính chiếu rọi lên nó tô đậm cho sự yếu ớt của đời hoa, càng lắm rực rỡ càng nhanh lụi tàn.
Hoa đẹp ngắn ngày, nữ nhi chóng già. Em chẳng muốn vò võ trong sự không tròn vẹn.
“Anh lụy em, muôn đời.”
Phức và Cử, thuộc về nhau, muôn kiếp.
Em ơi tình ta tằm nhả tơ kéo sợi đã đến ngày lên khung dệt vải, nên mảnh lụa ái ân vạn lý. Vạn lý trường đồ dài bao nhiêu, cũng ngắn hơn nỗi tương tư anh dành em.