21
Chương
3k
Lượt xem
12
Theo dõi
0
Quà tặng
[Quyển 1] Ngàn Năm Say
Nhân loại trước nay chưa sống hơn trăm năm.
Yêu ma lại hiếm khi vượt qua ngàn năm tuổi thọ.
Thần quân tái sinh, lụi tàn trong hằng hà sa số kiếp người.
Ngàn năm nói dài thì chẳng vượt được sinh mệnh thần quân, nói ngắn thì cũng đã lướt qua bao sinh mệnh thế nhân sướng khổ.
Rồi chẳng biết khi đã trải đủ quãng thời gian kia, đã buồn phiền với nhân sinh, đã vui vầy cùng thế thái. Thì ngày vị phàm thần tự thiêu mình trong ngọn lửa của cõi trăng, có vô tình đặt lại trong kẻ đã chinh qua hàng kiếp người một ánh mắt khổ đau nào không?
Có hay không?
Không ai biết được.
"Mộ hoang gió lạnh khói hương bay
Kẻ đi người chết cõi trần này
Rượu thơm uống sạch không ngon giấc
Một chén tình thôi ngàn năm say."
Dành cho độc giả trên 16 tuổi
Mục lục
Mở đầu
169 từ · 0 phút đọc
Chương 1. Trăm năm ngoái lại ngập ngừng, biết đâu tái ngộ - tương phùng rối ren?
3232 từ · 12 phút đọc
Chương 2. Viễn sơn nét đẹp thanh thanh, mày chau quân tướng cũng nhanh quy hàng.
2688 từ · 10 phút đọc
Chương 3. Ngô đồng với ngọn cỏ lau, chim khôn tự biết lựa đâu nương mình.
3255 từ · 13 phút đọc
Chương 4. Rừng mai vạn dặm hoa rơi. Biết chăng gió thổi tựa trời đầy sao?
2093 từ · 8 phút đọc
Chương 5. Cầm kỳ thi họa tinh thông, thế nhưng chẳng dám xung phong nhận tài.
2203 từ · 8 phút đọc
Chương 6: Lỡ thời vướng nghiệp sân tham, dù đôi tay có nhuốm chàm đã sao?
3467 từ · 13 phút đọc
Chương 7. Một khi đã khách hồng trần, mấy ai chọn kiếp thanh nhân bao giờ?
2148 từ · 8 phút đọc
Chương 8. Sen hồng máu đỏ quấn quanh, má đào cùng với tinh anh luận tài.
2121 từ · 8 phút đọc
Chương 9. Trừu Sầu bão tuyết quanh năm, thấy sao cho được trăng rằm trên cao?
2191 từ · 8 phút đọc
Chương 10. Nực cười những kiếp hư không, thế mà vẫn cứ khai song, nhập trần.
1889 từ · 7 phút đọc
Chương 11. Kẻ cười lời hứa gió bay, người thì đau đáu ngàn ngày không quên.
2240 từ · 8 phút đọc
Chương 12. Đỉnh trời sao mọc, sao sa, phu thê hợp ý xưng ta, gọi nàng.
2638 từ · 10 phút đọc
Chương 13. Tơ hồng ai bạ mà giăng, cắt duyên không nỡ, dùng dằng chẳng xong.
1737 từ · 6 phút đọc
Chương 14. Rừng sâu, đất thẳm, cửu trùng, non cao, biển lớn, danh lừng tứ phương.
1801 từ · 7 phút đọc
Chương 15. Hỡi ôi sứ giả của trời, con tin của đất, nực cười lắm thay.
2230 từ · 8 phút đọc
Chương 16. Thế thời tìm kiếm nơi đâu, người cùng tâm ý, bạc đầu có nhau.
2060 từ · 8 phút đọc
Chương 17. Chỉ hồng chưa tỏ đã đơm. Để rồi mê mẩn mùi thơm Hải Đường.
2060 từ · 8 phút đọc
Chương 18. Trà ngon phải có bạn hiền, cùng nhau kể lại ưu phiền thuở xưa.
2726 từ · 10 phút đọc
Chương 19. Nào chú bác đến cha anh, và rồi dáng vẻ hiền lành biến tan.
2130 từ · 8 phút đọc
Chương 20. Thỏ con lạc dưới trăng rằm, trời cao lạc dưới thế trần tiên nga.
2729 từ · 10 phút đọc
Bình luận
Đoạn trích
Bạch dương lá đổ triền miên Là ai đau đáu những duyên trùng phùng?