75
Chương
6k
Lượt xem
3
Theo dõi
0
Quà tặng
Duyên Số
Duyên số là câu chuyện được kể kéo dài trong khoảng 12 năm từ khi nhân vật chính Long và Thu 18 đến lúc 30 tuổi – quãng thanh xuân đẹp đẽ trong cuộc đời của mỗi chúng ta. Bối cảnh truyện diễn ra ở hai thành phố: Quy Nhơn và Sài Gòn.
Mười hai năm không phải là một khoảng thời gian quá dài của đời người. Nhưng trong khoảng thời gian ấy rất nhiều chuyện đáng nhớ có thể xảy ra để mỗi lần nhìn lại ta thêm trân quý cuộc sống của chính mình hiện tại.
Long và Thu đã gặp nhau, thầm thương trộm nhớ, hiểu lầm, bị chia rẽ, hận thù, chia xa rồi lại trở về bên nhau khi trong tim đã hằn sâu những vết thương lòng. Họ đã đi hết thanh xuân cùng nhau với những yêu, ghét, giận, hờn trước khi bên nhau hạnh phúc.
Cuộc sống rất nghiệt ngã, đôi lúc chỉ cần một phút yếu lòng ta có thể mất tất cả. Yêu thương là điều đáng giá hơn hết. Hãy tránh xa hận thù để con tim vẫn luôn đập những nhịp chân thành nhất.
Mỗi nhân vật trong truyện là một cuộc đời riêng với những góc khuất, suy nghĩ và hành động riêng – họ sẽ đại diện cho một tuýp người trong xã hội nói lên những tâm tư của chính mình.
Mục lục
CHƯƠNG 1: CUỘC GẶP ĐỊNH MỆNH
2062 từ · 8 phút đọc
CHƯƠNG 2: MANG NỢ
2665 từ · 10 phút đọc
CHƯƠNG 3: VIÊN KẸO SỮA
1867 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 4: BẠI LỘ
1851 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 5: OAN GIA
1855 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 6: THƯ VIỆN CÓ “MA”
1902 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 7: RUNG ĐỘNG
1434 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 8: HOÀNG HÔN 1
1544 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 9: HOÀNG HÔN 2
1764 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 10: GÓC TỐI
1476 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 11: BIỂN ĐÊM 1
2288 từ · 9 phút đọc
CHƯƠNG 12: BIỂN ĐÊM 2
2186 từ · 8 phút đọc
CHƯƠNG 13: XUNG ĐỘT
1449 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 14: VẾT THƯƠNG LÒNG
1470 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 15: LY HÔN
1555 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 16: BẠN THÂN
1603 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 17: HỘI TRẠI
2486 từ · 9 phút đọc
CHƯƠNG 18: TẬP BƠI
1571 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 19: DÃ NGOẠI
2354 từ · 9 phút đọc
CHƯƠNG 20: CHIA XA
1577 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 21: HỘI NGỘ
1464 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 22: DUYÊN SỐ
2527 từ · 10 phút đọc
CHƯƠNG 23: ĐƠN PHƯƠNG
1435 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 24: DO DỰ
1507 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 25: TRỞ VỀ
1380 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 26: TÌNH CỜ
1723 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 27: TÌNH ĐỊCH
1485 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 28: GIAN KẾ
1594 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 29: ANH TRAI
1854 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 30: CỐ TÌNH
1699 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 31: HOÀI NGHI
1427 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 32: ẤM ỨC
1391 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 33: HÔN NHÂN
1492 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 34: SÓNG GIÓ
1865 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 35: LỘ DIỆN “NGƯỜI TÌNH BÍ MẬT”
1463 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 36: THAY ĐỔI
1330 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 37: YÊU THƯƠNG
1703 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 38: RA MẮT
3068 từ · 12 phút đọc
CHƯƠNG 39: BÍ MẬT
2903 từ · 11 phút đọc
CHƯƠNG 40: BỆNH VIỆN
2408 từ · 9 phút đọc
CHƯƠNG 41: UẨN KHUẤT
1692 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 42: CÁI BẪY
1484 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 43: CẦU HÔN
2379 từ · 9 phút đọc
CHƯƠNG 44: NHẬN LẠI CON
1437 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 45: GIA ĐÌNH ANNE
2315 từ · 9 phút đọc
CHƯƠNG 46: PHẢN ĐỐI QUYẾT LIỆT
1892 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 47: MƯU TÍNH 1
2434 từ · 9 phút đọc
CHƯƠNG 48: MƯU TÍNH 2
1742 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 49: NỖI LÒNG NGƯỜI MẸ
2173 từ · 8 phút đọc
CHƯƠNG 50: MẤT NGƯỜI THÂN
1761 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 51: NỖI ĐAU GẤP BỘI
1225 từ · 4 phút đọc
CHƯƠNG 52: TÌM ĐƯỢC CÁI XÁC
1593 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 53: TỪ BIỆT
1261 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 54: NGƯỜI THỪA KẾ TÂN THIÊN
1943 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 55: VẾT XE ĐỔ
1821 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 56: ÂM MƯU CỦA ANNE
1535 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 57: MẸ CỦA HOÀNG VỀ NƯỚC
1551 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 58: QUÊ NHÀ
1860 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 59: HOÀNG ĐÓN NHẬN TÌNH CẢM CỦA NGUYÊN
1538 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 60: SÀI GÒN NGÀY TRỞ LẠI
1603 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 61: THEO ĐUỔI
1489 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 62: TRÍ THUYẾT PHỤC THU ĐẾN TÂN THIÊN LẦN NỮA
1639 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 63: TỎ TÌNH
1338 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 64: ÔNG TUẤN ĐIỀU TRA VỀ CÁI CHẾT CỦA CON TRAI
1180 từ · 4 phút đọc
CHƯƠNG 65: ANNE THAM Ô CÔNG QUỸ
1350 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 66: KẾ HOẠCH CỦA ÔNG TUẤN BỊ BẠI LỘ
1385 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 67: TRÍ GIẾT NGƯỜI DIỆT KHẨU BẤT THÀNH
1371 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 68: NGÀY GIỖ CỦA LONG
1565 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 69: ĐƯỜNG CÙNG CỦA KẺ THỦ ÁC
1436 từ · 5 phút đọc
CHƯƠNG 70: ÔNG THIÊN QUA ĐỜI
1505 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 71: BÍ MẬT VỀ CHA CỦA TRÍ
1804 từ · 7 phút đọc
CHƯƠNG 72: ÔNG TUẤN TRỞ VỀ TÂN THIÊN
1143 từ · 4 phút đọc
CHƯƠNG 73: ANNE NHẬN TỘI
2189 từ · 8 phút đọc
CHƯƠNG 74: BÀ LAN VÀ TRÍ QUAY VỀ MỸ
1622 từ · 6 phút đọc
CHƯƠNG 75: BÊN BỜ BIỂN QUY NHƠN
1570 từ · 6 phút đọc
Bình luận
Đoạn trích
“Mẹ, ba đã từng nói với con: Nghèo tiền bạc không phải là tội, nhưng nghèo nhân cách là tội không thể tha thứ được.”
Không gian rộng lớn yên lặng đến đáng sợ, một tiếng động nhỏ cũng không hề có, thời gian như ngừng trôi vào thời điểm này, lúc mà người ta cần nó trôi qua thật nhanh. Tại sao niềm vui bao giờ cũng trôi qua chóng vánh còn nỗi buồn thì cứ như đọng mãi chẳng thể chuyển dời?
Đứng giữa tình yêu và tình bạn, trái tim cậu không tìm ra lối. Cậu đang trong cuộc chiến nội tâm. Lời của trái tim thì thầm hoà trong lời của lý trí làm cậu như muốn nổ tung. Cậu sẽ buồn nếu họ đến với nhau vì như thế tình cảm của cậu đã trở nên dư thừa nhưng sẽ còn buồn hơn nếu cậu là trở ngại cho cuộc tình của họ. Hãy mặc cho số phận an bài nếu là của mình chắc chắn mình sẽ có, nếu không là của mình níu kéo chỉ làm tổn thương nhau.
“Mẹ không biết cụ thể là chuyện gì nhưng từ trước đến nay chưa từng thấy con buồn thế này. Đã nhiều ngày rồi mẹ không thấy Long, có phải hai đứa đang giận nhau? Ai trong tình yêu cũng đôi lần giận hờn quan trọng là biết thông cảm và thấu hiểu cho nhau để cùng đi tiếp. Đường đời dài và gian nan nếu cứ khó khăn là nản chí thì sẽ khó lòng hạnh phúc.”
Khi còn nhỏ mỗi lần đi học muộn, quên vở hay quên học bài cô giáo đều hỏi “thế ăn có quên không?” Lũ học trò đều im phăng phắc bởi ngày nào chúng cũng ăn rất đầy đủ. Giờ đây khi đã trưởng thành, cô mới hiểu ra, trong cuộc sống có đôi lúc con người ta cũng không thiết đến việc ăn uống đó là những lúc nỗi đau đang tàn phá trong tâm hồn.
Mất một người thân như mất đi một bộ phận quan trọng trên cơ thể, có lúc bà tự thấy mình có lỗi vì đã chưa thật sự chăm sóc tốt cho con mình, có lúc bà lại trách móc cuộc đời quá vô tâm đã gieo cho bà quá nhiều nỗi đau. Những năm tháng đã qua không ít lần hai người đối đầu nhau vì không cùng quan điểm nhưng suy cho cùng vẫn là hai mẹ con. Bà tự trách mình sao hà khắc với con trai đến thế thật ra bà có thể rộng lượng với chuyện nghề nghiệp, tình cảm của con nhưng vết thương về những lần thất bại trong tình yêu và hôn nhân của chính mình đã trở thành bóng đen ám ảnh khiến bà đóng lại cánh cửa trái tim. Bà cố gắng bảo vệ con mình trước những tác động có hại của người ngoài nhưng càng ra sức bảo vệ lại càng khiến cho con bà thêm cô đơn, áp lực và muốn rời xa.
“Em luôn muốn kể cho anh nghe về những năm tháng chúng ta không bên nhau. Em cũng muốn biết anh đã sống như thế nào trong những năm tháng đó? Cứ nghĩ chúng ta vẫn còn trẻ, cuộc đời còn dài và thời gian bên nhau là mãi mãi. Ai ngờ…”
Văn Phương
Ngọc Trai