Duyên Số

CHƯƠNG 27: TÌNH ĐỊCH

Mỗi ng&224;y Thu lu&244;n cảm thấy hạnh ph&250;c nhất l&224; những buổi tan ca lại nh&236;n thấy ai đ&243; đợi m&236;nh ở đại sảnh t&242;a nh&224; để c&249;ng về hay đến nơi n&224;o th&250; vị. Long c&243; thể c&243; rất nhiều nguy&234;n tắc trong c&244;ng việc v&224; cuộc sống nhưng khi b&234;n Thu mọi nguy&234;n tắc đều bị ph&225; vỡ. Cậu chưa từng đợi ai đến v&224;i giờ đồng hồ như khi đợi Thu l&224;m việc tăng ca rồi c&249;ng về.


Giờ đ&226;y đối với Long nơi đẹp nhất tr&234;n đời kh&244;ng phải Pari hoa lệ hay Lu&226;n Đ&244;n cổ k&237;nh m&224; đ&243; l&224; nơi c&243; người con g&225;i cậu y&234;u. L&250;c b&234;n người ấy cũng l&224; l&250;c hạnh ph&250;c nhất.


C&244;ng việc ở nh&224; xuất bản ng&224;y một nhiều nhưng Thu vẫn d&224;nh thời gian cho những buổi xem phim cuối tuần. Đ&226;y l&224; lần đầu ti&234;n Long đi xem phim c&249;ng một c&244; g&225;i cảm gi&225;c thật vui. Cậu lu&244;n mỉm cười, bao nhi&234;u hạnh ph&250;c của một ch&224;ng trai đang y&234;u như hiện r&245; tr&234;n gương mặt cậu.


Long v&224; Thu vừa cười n&243;i vui vẻ dường như họ đang tr&234;u đ&249;a nhau. Từ ph&237;a xa b&234;n kia thang cuốn l&234;n tầng hai Ho&224;ng đ&227; nh&236;n thấy họ một ch&250;t buồn chợt tho&225;ng qua tr&234;n gương mặt điển trai của cậu. Kh&244;ng thể kh&244;ng th&250; nhận cậu đang ghen tị với t&236;nh y&234;u của họ nhưng suy cho c&249;ng ba người đ&227; c&243; duy&234;n gặp gỡ v&224; c&243; một t&236;nh bạn đẹp. 


Ho&224;ng im lặng một l&250;c l&226;u rồi quay sang b&234;n cạnh, Nguy&234;n từ n&227;y vẫn để &253; cậu. C&244; cũng khẽ buồn bởi c&243; thể từ giờ bốn người bọn họ kh&244;ng thể trở lại như l&250;c xưa. Hơn ai hết c&244; hiểu Ho&224;ng đang nghĩ g&236; bởi c&244; cũng đang trong những cảm x&250;c đ&243;. Ho&224;ng bảo Nguy&234;n c&249;ng đi về ph&237;a nh&224; h&224;ng để tr&225;nh gặp Long v&224; Thu nhưng đ&226;y chỉ l&224; giải ph&225;p t&236;nh thế chứ kh&244;ng thể như thế n&224;y m&227;i.


M&243;n qu&224; m&236;nh muốn tặng đi rồi cuối c&249;ng bị trả lại giống như t&236;nh y&234;u muốn gửi gắm nhưng rồi bị từ chối. Mỗi lần nh&236;n chiếc hộp xinh xắn vẫn c&242;n đ&243;, Ho&224;ng lại buồn v&224; cảm gi&225;c m&236;nh như một kẻ thất bại. T&236;nh cảm n&224;y n&234;n lướt qua mau hay giữ m&227;i trong tim đến giờ cậu vẫn chưa t&236;m ra c&226;u trả lời thỏa đ&225;ng. Cậu khẽ kh&233;p mi cho ng&224;y th&225;ng tr&244;i qua thật nhanh, mọi thứ sẽ ch&236;m v&224;o dĩ v&227;ng.



Cốc … cốc … cốc…


Long đang say sưa với bản vẽ thiết kế một tiệm c&224; ph&234; m&224; cậu vừa mới k&253; hợp đồng th&236; nghe tiếng g&245; cửa. Long cất giọng:


“Mời v&224;o.”


Cậu vừa n&243;i vừa rời mắt khỏi m&224;n h&236;nh m&225;y t&237;nh nh&236;n về ph&237;a c&225;nh cửa.


“Ch&224;o anh.”


Một c&244; g&225;i cao r&225;o, l&224;n da trắng sứ diện chiếc đầm c&244;ng sở m&224;u đỏ c&224;ng l&224;m nổi bật nước da mịn m&224;ng của c&244;. Anne Lưu, c&244; ấy đ&227; về nước v&224; đến t&236;m Long.


“Mời em ngồi.”


Long rất ngạc nhi&234;n v&224; kh&244;ng biết tại sao Anne lại ở đ&226;y chẳng phải c&244; ấy đang ở Lu&226;n Đ&244;n sao?


“Anh kh&244;ng cần phải kh&225;ch s&225;o với em thế. Ch&250;ng ta đ&226;u phải lần đầu gặp nhau.”


Anne vừa n&243;i, vừa ngồi xuống ghế bắt ch&233;o ch&226;n, đ&244;i ch&226;n c&244; thon d&224;i rất đẹp.


“Em về l&226;u chưa?”


Long cất giọng hỏi sau gi&226;y ph&250;t đầu ti&234;n bất ngờ.


“Anh cũng quan t&226;m đến chuyện đ&243; nữa &224;.”


Anne vẫn lu&244;n giữ th&243;i quen n&243;i c&226;u n&224;o l&224; như đ&226;m v&224;o tim người ta c&226;u đ&243;. C&244; rất t&242; m&242; về th&225;i độ của Long đối với m&236;nh v&236; đ&227; l&226;u rồi họ kh&244;ng gặp nhau n&234;n c&243; thể Long sẽ qu&234;n hoặc kh&244;ng ấn tượng với c&244;.


“Đ&227; l&224; bạn b&232; th&236; &237;t nhiều cũng c&243; ch&250;t quan t&226;m.”


C&226;u n&243;i n&224;y của cậu như thầm nhắc nhở c&244; rằng họ l&224; bạn b&232; v&224; cậu chỉ muốn dừng lại ở đ&226;y th&244;i.


“Nếu anh đ&227; n&243;i vậy th&236; bạn b&232; l&226;u ng&224;y gặp lại cũng n&234;n ăn c&249;ng bữa cơm chứ?”


Anne mời Long ăn bữa cơm hai người l&226;u ng&224;y gặp lại.


“Vậy mời lu&244;n Ho&224;ng đi c&249;ng c&243; được kh&244;ng?  D&249; Sao th&236; em cũng đ&227; từng rất muốn gặp cậu ấy một lần phải kh&244;ng? ”


Long ngỏ &253; muốn rủ Ho&224;ng đi c&249;ng. Anne tỏ vẻ hơi kh&243; hiểu v&236; tại sao hai người đi ăn với nhau lại rủ th&234;m người thứ ba nhưng v&236; l&224; &253; của Long n&234;n c&244; cũng miễn cưỡng đồng &253;.


Thật ra, Anne v&224; Ho&224;ng cũng chẳng phải l&224; bạn b&232; th&226;n thiết. Chỉ l&224; c&244; từng v&244; t&236;nh nh&236;n thấy tấm ảnh hai người chụp chung ng&224;y xưa. Một lần c&244; hỏi Long về người bạn ấy, Long chỉ n&243;i qua loa v&224;i c&226;u rồi l&227;ng sang chuyện kh&225;c điều đ&243; khiến c&244; t&242; m&242;. H&244;m nay nghe Long nhắc đến người bạn ấy Anne c&243; ch&250;t thắc mắc trong l&242;ng n&234;n cũng muốn gặp một lần cho biết.


S&224;i G&242;n về đ&234;m thật lung linh khắp nơi ngập ch&236;m trong &225;nh đ&232;n. Đ&232;n đường, đ&232;n xe v&224; đ&232;n trong c&225;c cửa hiệu l&224;m th&224;nh phố rực s&225;ng. Từng d&242;ng xe di chuyển hệt như d&242;ng điện đa sắc. S&224;i G&242;n được mệnh danh “th&224;nh phố kh&244;ng ngủ” bởi sự huy&234;n n&225;o của n&243;.

 

Long v&224; Ho&224;ng đ&227; đến nh&224; h&224;ng như đ&227; hẹn nhưng Anne vẫn chưa tới.  Hai người ngồi tr&242; chuyện c&249;ng nhau trong thời gian chờ đợi. Bỗng Long nh&236;n thấy Thu v&224; Nguy&234;n đang lại gần. Cậu vẫy tay ch&224;o bốn người bọn họ lại c&243; duy&234;n th&236; ngộ. Họ đang tr&242; chuyện c&249;ng nhau th&236; Anne đến, Long lịch sự giới thiệu.


“Anne giới thiệu với em đ&226;y l&224; Thu v&224; Nguy&234;n. Họ l&224; bạn của anh từ khi c&242;n sống ở Việt Nam, c&242;n đ&226;y l&224; Ho&224;ng.”


Long giới thiệu để họ l&224;m quen với nhau rồi cậu chỉ tay về ph&237;a Anne:


“C&242;n đ&226;y l&224; Anne ….”


“T&244;i l&224; Anne, vợ sắp cưới của anh Long.”


Kh&244;ng để cho Long n&243;i hết lời, Anne đ&227; xen ngang. Điều đ&225;ng n&243;i hơn lời giới thiệu của c&244; đ&227; l&224;m cả bốn người ngạc nhi&234;n, ngơ ng&225;c v&224; kh&244;ng hiểu chuyện g&236; đang xảy ra.


Thu, Ho&224;ng v&224; Nguy&234;n nh&236;n Long, c&242;n Long nh&236;n Anne. Chỉ c&243; mỗi Anne vẫn b&236;nh tĩnh như kh&244;ng c&243; g&236;. C&244; khẽ cười như đang th&225;ch thức cả bốn người.


Sự bất ngờ của Thu đ&227; che giấu nỗi buồn đang ẩn s&226;u trong tr&225;i tim c&244; bởi v&236; n&243; đ&227; vừa ch&249;ng xuống v&224;i nhịp. C&244; tự hỏi ch&237;nh m&236;nh: Sao Long lại kh&244;ng n&243;i với c&244; sự thật? Nếu cậu đ&227; đ&237;nh ước với người kh&225;c th&236; kh&244;ng n&234;n tốt với c&244; như vậy. Bốn năm trước, Long đ&227; ra đi kh&244;ng một lời từ biệt c&244; rất bất ngờ khi hay tin. C&242;n giờ đ&226;y sự trở về của cậu lại mang đến cho c&244; một bất ngờ lớn hơn nữa. Rốt cuộc Long c&242;n bao nhi&234;u bất ngờ nữa m&224; Thu vẫn chưa được biết?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px