Duyên khởi

Lãnh Vân   
Đã hoàn thành   
251   
7   

Đồn rằng:

Tu mười năm đổi một lần gặp gỡ

Tu trăm năm có thể chung chuyến đò

Tu ngàn năm được nên chồng nên vợ


Ấy nhưng không ai nói, gặp nhau rồi lướt qua, chung chuyến đò rồi đường ai nấy bước, nên chồng vợ rồi vẫn có thể chia xa. Phải làm sao để tình duyên này thắm đượm, không còn cảnh “xanh như lá, bạc như vôi”(1) ?


Phật dạy: “Nếu cái này có, cái kia có; Do cái này sinh, cái kia sinh. Nếu cái này không có, cái kia không có; do cái này hết, cái kia cũng biến mất.” (2) Duyên đã khởi sinh, vậy bao giờ duyên tận?


Chú thích: câu chuyện có sử dụng chất liệu từ Sự tích Trầu cau, Tấm Cám, Kinh Duyên Khởi của Phật giáo Đại Thừa, thơ ca cũng như các bài ca dao đồng bằng Bắc Bộ. 


(1) lấy ý từ bài thơ “Mời trầu”, tác giả Hồ Xuân Hương

(2) lấy ý từ Pháp lý Duyên Khởi, Kinh Duyên Khởi, thuộc bộ Đại Thừa.

Truyện ngắn Hồn Việt Cảm hứng lịch sử Cổ tích Lãng mạn Tình cảm
Tác phẩm tương tự
Cùng tác giả

Bình luận

  • avatar
    Sir Colchian
    Thương. Nhớ. Đợi. Mong. Mình không thể nói chắc cảm nghĩ sau khi đọc xong là gì. Đại để là truyện hay. Phong vị ngàn xưa thoát ra trong từng chi tiết.
    • Generic placeholder image
      Lãnh Vân
      Ui chào bạn, rất xin lỗi vì tới tận hôm nay mình mới nhìn thấy bình luận này của bạn. Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đọc và đã để lại dấu ấn sau khi đọc. Nói chung là câu chuyện nó cũng chỉ bảng lảng chơi vơi như một sợi dây dài đằng đẵng, sợi dây tơ nối duyên phận giữa người với người, nếu gặp may thì sẽ nối tiếp đời này qua đời khác :D Như mối duyên kéo bạn vào đọc truyện này chẳng hạn :D