Hoàn thành
0
Chương
391
Lượt xem
3
Theo dõi
0
Quà tặng
Một sớm bình minh
Tôi phẫn nộ. Tôi gào thét vào cái hang còng, hai tay không ngừng xới tung cát. Con còng kia, tôi muốn nó bước ra đây. Nó bước ra đây tôi sẽ đập chết nó. Tôi đau như vậy, khổ như vậy, nó dựa vào đâu mà thoải mái thế, dựa vào đâu mà tự tại thế?
Đã mở khóa
Bình luận
0.0
1 đánh giá
- 5
- 1
- 4
- 0
- 3
- 0
- 2
- 0
- 1
- 0
Cho tác giả và các độc giả khác biết cảm nhận của bạn nhé
Đoạn trích
…anh có thể làm người xấu, nhưng dù thế nào đi nữa anh cũng vĩnh viễn yêu em, vĩnh viễn không phản bội em.
Ong vận chuyển comment