Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mộng đời phồn hoa

11. Trời làm gió, người làm giông (1)

Những cây lim to hai bên đường đua nhau rung lắc dữ dội vì gió cuốn, lối mòn dẫn lên Thiên Tâm Sơn xuất hiện hai kẻ khờ trơ mình tự giày vò giữa cơn gột rửa mãnh liệt của thiên nhiên. Mưa nặng trĩu trút xuống, đập lộp độp trên những tán cây, dội thẳng lên da thịt Mệnh Hoa Tâm và Sư Đỉnh Tịnh. Giọt mưa như những mũi tên nước vô hình, bắn xuyên vào trong thân thể, khiến nội tâm cũng đớn đau theo. Mệnh Hoa Tâm chầm chậm theo gót Sư Đỉnh Tịnh từ tận Đan Quang Tự về tới đây, cả hai đều đã ướt đẫm như chuột lột, nhưng hắn không có tâm trạng để ý tới việc trang phục đã sũng nước, mà tầm mắt chỉ chăm chú dõi theo bóng lưng cô đơn trước mặt. Bóng lưng ấy tĩnh lặng thản nhiên mà lại mang theo chút gì đó tủi thân và nghẹn ngào khó nói rõ. Sư đệ của hắn càng điềm nhiên sau chuyện vừa nãy, hắn càng cảm thấy đau lòng.

Ngay trước cổng Chân Tâm Môn, Sư Đỉnh Tịnh chợt ngưng bước, hắn cũng theo đó mà dừng chân.

"Mệnh huynh." Y khẽ gọi hắn trong tiếng mưa lạnh lẽo.

"Ừm, ta đây."

"Nếu đó là ý nguyện của huynh vậy thì vì huynh ta sẽ bảo vệ giang sơn này thật tốt." 

Mưa lớn như tiếng oán than dậy trời, nhưng không hiểu sao Mệnh Hoa Tâm vẫn nghe được lời thì thầm ấy. Hắn âm thầm thở dài, tự nhủ cuối cùng sư đệ hắn cũng nghĩ thông suốt rồi.

Nhưng tối đó, kẻ không thông suốt tiếp theo lại là hắn.

***

Thật ra, chính xác mà nói thì Mệnh Hoa Tâm cảm thấy mình có thể yêu cả nam lẫn nữ, độ yêu thích nữ nhi là nhiều hơn. Hắn thích cảm giác thành tựu khi bản thân che chở bao bọc cho một cô gái mềm mại yếu đuối, hơn là cảm giác cứ chông chênh không phân rõ với một người con trai khác. Tuy nhiên, Sư Đỉnh Tịnh lại là một tồn tại khác biệt trong lòng hắn. Tuy y là nam, nhưng một cái nâng mi, một cái nhíu mày, một nụ cười khẽ đều cực kỳ phong tình, tạo cảm giác vô cùng mềm mại khiến Mệnh Hoa Tâm vô thức muốn bảo bọc. Không biết người khác có cảm nhận về y như hắn không? Nhưng lần đầu tiên gặp lại Sư Đỉnh Tịnh sau mười năm, hắn như nhìn thấy vạn hoa nở rộ trong tim mình. Sư đệ của hắn xinh đẹp quá. Mỗi lúc y nhìn hắn, khoé môi luôn gợi lên một đường cong hoàn mỹ, dưới màn trời u ám bởi cơn mưa mà cũng chẳng làm cho sư đệ hắn bớt đẹp đi được. Hắn không nghĩ mình thích Sư Đỉnh Tịnh chỉ vì vẻ ngoài, nhưng cũng không thể phủ nhận vì vẻ ngoài mà y khiến hắn mê đắm.

Dưới hiên chùa lúc ấy, Sư Đỉnh Tịnh lại dùng mỹ mạo đó kề sát hắn, chẳng để vấn đề kia cho cơn mưa xối nguội, y lần nữa hỏi hắn bằng ánh mắt nóng bỏng chân thành:

"Sư huynh, huynh có thể nghiêm túc trả lời vấn đề của ta không?"

Hắn lại thấy hốt hoảng. Sao sư đệ của hắn biết cách từng bước xâm lược trái tim hắn như thế nhỉ? Đầu tiên là dùng một nụ hôn khiến hắn thổn thức mười năm, bây giờ lại dùng nhan sắc trưởng thành đẹp tựa tiên này khiến hắn nao lòng quá đỗi. Nhưng hắn nhất định phải tỉnh táo mới được, hắn không thể phá bỏ làn ranh mỏng manh giữa tình huynh đệ và tình yêu với hoàng tử đương triều được, hắn không muốn bản thân tạo thành vết nhơ trong cuộc đời thanh cao ấy, lý trí xém lệch phương hướng vừa nãy của hắn phải trở về quỹ đạo ngay thẳng thôi.

"Tịnh này." Mệnh Hoa Tâm quay đầu đi, đưa mắt nhìn rèm mưa phía ngoài, ánh mắt linh động ngày nào dần trầm xuống. "Chúng ta chỉ có thể là sư huynh đệ… Trái thánh chỉ là tội chém đầu, nhỡ đâu chọc giận long uy, liên lụy đến gia quyến, ta không thể gánh nổi."

Sư Đỉnh Tịnh nói từ bỏ chức tước không lập hậu cung, nghĩa là sẽ hủy hôn, sẽ kháng chỉ, Mệnh Hoa Tâm hiểu chứ. Hắn không thể để sư đệ của hắn làm đến nước ấy.

Đương triều, trong mười vị hoàng tử, Sư Đỉnh Tịnh là người nổi bật nhất, vừa giỏi văn vừa giỏi võ, đạo đức tốt tầm nhìn xa, là người có năng lực gánh vác nước nhà. Tuy hiện tại thiên hạ thái bình nhưng hiểm hoạ vẫn âm thầm sinh sôi, dễ thấy nhất là nước Xích Lễ âm mưu thôn tính cả lục địa vừa mới đưa ra yêu sách hôn nhân chính trị giữa hai nước, sao hắn có thể để Tịnh sư đệ của hắn mù quáng đến mức không muốn làm hoàng tử được. Dù là vì riêng y hay vì giang sơn xã tắc, hắn đều không thể chấp nhận đề nghị sánh đôi này.

Mệnh Hoa Tâm nghĩ thôi đã thấy lo, nhưng Sư Đỉnh Tịnh thì có vẻ nhàn nhã hơn nhiều, y hỏi hắn:

“Mấy chuyện đó ta không quan tâm, ta chỉ quan tâm huynh có thích ta không?”

Y hỏi… làm hắn cứng họng thật. Tịnh sư đệ của hắn nhất quyết không chịu buông tha vấn đề này à, có những chuyện hiểu trong lòng là được rồi mà…

“Ta… Đương nhiên là thích đệ.” Hắn ngập ngừng nói dối: “Nhưng chỉ vì đệ là sư đệ của ta…” Sau đó, còn chu đáo dặn dò thêm: "Đệ là hoàng tử, không thể vô trách nhiệm với non sông. Thân mang nghiệp đế vương, không thể ích kỉ vì tình riêng mà vứt bỏ lợi ích quốc gia được..." .

Lời hắn nói nhẹ tênh mà khiến Sư Đỉnh Tịnh thấy khó chịu vô bờ. Y chau mày, nhưng lại khẽ nhếch môi, giống như là đang tức quá hoá cười.

“Nghe có vẻ nghịch lý nhỉ? Kẻ chẳng muốn làm quan như huynh lại một lòng muốn lo cho thiên hạ?”

"..." Mệnh Hoa Tâm ngại ngùng cúi đầu. Trách làm sao được chứ, từ nhỏ hắn đã cảm thấy mình rất yêu nước rồi.

“Kẻ có năng lực hoá ra là kẻ bất hạnh.” Sư Đỉnh Tịnh nhẹ nhàng buông ra một câu cảm thán như thế.

Đúng là kẻ có năng lực, còn sinh ra trong hoàng tộc thì bất hạnh thật. Bị gông cùm vào nghĩa vụ với xã tắc, thân bất do kỷ để đảm bảo sự kỳ vọng của số đông.

“Vậy…” Sư Đỉnh Tịnh vẫn muốn cố chấp thêm một chút, cố gắng hỏi thêm: “Mấy ngày qua huynh tốt với ta, là để..."

"Điện hạ, thần... vốn dĩ đối xử với ai cũng tốt mà...” Mệnh Hoa Tâm quyết định thay đổi xưng hô, vạch rõ ranh giới quân thần cho Sư Đỉnh Tịnh thấu tỏ lòng mình.

“Tóm lại là huynh nhất định muốn ta ngồi lên ngai vàng sao?”

“Thần không dám “muốn”! Nhưng… nếu được vậy thì sẽ là phúc của cả Chiêm Giao.”

Sư Đỉnh Tịnh như choàng tỉnh giữa cơn mộng, y không nói nữa, mà quay lưng dứt khoát bước chân ra khỏi hành lang vắng vẻ của Đan Quang Tự, chìm mình vào màn mưa đã nặng hạt phía bên ngoài.

Mệnh Hoa Tâm nhìn theo bóng y, phân vân tận một giây rồi lặng lẽ đội mưa đi theo.

***

Mệnh Hoa Tâm nhớ lại đến đấy thì rót tiếp một chum rượu uống vào, hắn chẳng thích uống rượu nhưng lúc này chỉ có rượu mới hợp với nỗi buồn bực trong lòng hắn. Đưa đôi mắt mông lung đã thấm men rượu nhìn ra cửa sổ, mưa đến bây giờ vẫn chưa dứt, đêm đen tăm tối khiến hắn càng thêm muộn phiền hơn.

Hắn thấy khó chịu quá.

Hơi nóng do rượu bốc lên khiến hắn ngột ngạt, đầu óc cũng dần trở nên u mê, hắn mê mang đọc sảng:

"Đêm nay khó ngủ lại vì em

Ngắm trăng ngoài cửa chẳng buông rèm

Trăng sáng đâu làm đêm không tịch

Thức trắng chẳng làm bớt nhớ em."

Thuần Hoan đứng hầu rượu bên cạnh công tử nhà nó, lén liếc mắt nhìn cơn mưa gào rú như thú dữ bên ngoài, kiềm nén câu hỏi trăng sáng ở đâu ra, tịch mịch ở chỗ nào trong lòng. Nó thấy công tử nhà nó rầu rĩ, nó cũng sầu muộn theo nên đâu dám hỏi chứ.

***

Mưa bên ngoài vẫn như trút nước, dự là sẽ âm ỉ thâu đêm.

Ở trong phòng mình, Vũ Tịnh đã tắt nến, cởi bỏ áo ngoài, hứng chí leo lên giường chuẩn bị cho một giấc ngủ thật ngon trong không khí se lạnh của ngày mưa, thì bất ngờ cửa bị bật mở cái ầm, một bóng dáng cao lớn thình lình xuất hiện ở cửa khiến cô nàng giật nảy.

Bóng dáng ấy ngược sáng nên không thấy mặt mũi, may mà nhìn vào trang phục Vũ Tịnh miễn cưỡng có thể nhận ra người nọ là ai. Cô thở phào, tự trấn an con tim đang nhảy dựng của mình rồi mới hỏi:

"Cha, có chuyện gì vậy ạ? Đêm hôm người lại không gõ cửa, doạ con ch.ết khiếp."

Dưới đôi mắt mờ đi bởi men cồn và đôi tai lùng bùng như trống gõ, Mệnh Hoa Tâm chẳng nghe vào tai những lời Vũ Tịnh nói. Hắn xiêu vẹo bước vào phòng, không nói không rằng tiến lại gần bóng trắng trước mặt.

Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến Vũ Tịnh nhận ra Mệnh Hoa Tâm đang say. Cô bèn nhỏ giọng hỏi dò:

"Người say rồi à? Người nhầm phòng đúng không?"

Nhưng hắn không trả lời cô, mà cả người đột nhiên ngã xuống đè cô ngã ra giường.

"Cha..."

Sau đó, chẳng để cho Vũ Tịnh kịp đẩy ra, môi hắn đã áp tới hôn lên môi cô.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px